Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 861: Nam hữu phong linh, bắc hữu hành mộc (123)



Lời này của Văn Nhạc Tình khiến Phong Lăng im lặng.

Cô ngước mắt nhìn Văn Nhạc Tình, người em gái này của Bác sĩ Văn thật sự có thể được miêu tả bằng những từ như xinh đẹp, ôn hòa, rộng lượng.

Nhưng cô không biết là bắt đầu từ khi nào, giữa cô và Lệ lão đại phải cần một người khác giải thích và giảng hòa thay mình, thậm chí còn cần một người khác làm dịu đi sự bế tắc giữa cả hai.

Cô không thích tình huống căng thẳng hiện giờ nhưng cô thật sự không biết nên phá vỡ nó như thế nào.

Trong phòng y tế, ánh đèn chiếu từ trên xuống, chiếu vào chiếc váy trắng không nhiễm bụi trần của Văn Nhạc Tình.

Hai người này, một đen một trắng, hoàn toàn là hai kiểu khác nhau.

Chiếc váy liền thân vừa vặn trên người Văn Nhạc Tình có màu trắng thuộc về bác sĩ và giống màu áo khoác của một thiên sứ. Mái tóc dài của cô ấy được cột cẩn thận sau gáy, đôi mi thanh tú cong cong, đôi môi căng bóng, cánh môi đầy đặn xinh đẹp như bông hoa mới nở vào sáng sớm.

Còn cô thì sao?

Cánh tay rũ bên hông Phong Lăng giật giật, cô sờ vào đồng phục chiến đấu hơi nhàu mà mình vừa vội vã thay. Trong tủ quần áo của cô đều là đồng phục chiến đấu với kích cỡ và màu sắc giống hệt nhau. Cô còn có mấy cái áo thun màu đen hoặc trắng để mặc trong lúc ngủ. Cô chẳng khác nào đám người đàn ông trong căn cứ, trừ áo ra thì cũng chỉ có quần với kích thước rộng không ôm dáng.

Thậm chí tóc của cô còn ngắn tới mức đáng thương.

Mái tóc dựng đứng lên trời.

Mái tóc rối bời.

Từ trước tới giờ, Phong Lăng chưa bao giờ cảm thấy làm một người đàn ông là một chuyện không tốt nhưng hiện tại. Khi đứng trước mặt cô gái hoàn mỹ này, cô thật sự thấy hơi tự ti và mặc cảm.

Rõ ràng Lệ lão đại bị thương vì cô, thế mà anh lại đến chỗ nữ bác sĩ này băng bó vết thương, thậm chí còn thả lỏng như thế khi ở chung với cô Văn.

Hàng ngàn, hàng vạn câu nói đã đến đầu môi, Phong Lăng muốn nói gì đó, cô rất muốn nói rằng Lệ lão đại rất rất tốt, chỉ cần là người được Lệ lão đại thích, dù anh có tỏ ra lạnh như băng đá thì thật ra vẫn rất dịu dàng.

Không ai trong bọn họ biết cả. Khi Lệ Nam Hành kéo cô từ trong nhà vệ sinh ra, đè cô trên tường và hôn cô, tuy trông anh giống như đang ngang ngược đè mạnh cô, nhưng thực tế, anh đã bao bọc cô, không cho phép người ngoài xâm phạm quá mức.

Khi trong phòng bao vang lên tiếng súng, Lệ Nam Hành đã kéo cô vào trong lòng để bảo vệ cô, cánh tay ôm cô thật chặt.

Không ai hiểu sự dịu dàng này.Chỉ trong tích tắc, vài hình ảnh liên tục xuất hiện trong đầu Phong Lăng.

Những lời này được giữ rất lâu, cuối cùng cô chỉ xoay người về phía bóng lưng đang ngồi ở ghế kia và nói: “Lão đại, anh nhất định phải nghe lời bác sĩ để trị vết thương đấy, tôi về trước đây.”

Cô xoay người, nhanh chóng bước đi.

Phong Lăng vội vã rời khỏi phòng y tế nhưng cô không biết rằng khi mình rời đi, lúc chạy khỏi tòa nhà tới chỗ sân huấn luyện, ánh mắt Lệ Nam Hành đã nhìn thoáng qua cửa sổ.

Văn Nhạc Tình quay lại chỗ cũ, định kéo cổ tay của anh lên xoa ấn lần nữa, anh lại lạnh nhạt tránh đi, thậm chí còn nhíu mày khi cô ấy muốn kéo tay anh lần nữa, rõ ràng anh đang mất kiên nhẫn.

Vì anh đột nhiên thay đổi thái độ, Văn Nhạc Tình nhướng mày hỏi: “Anh sao thế? Dầu thuốc trên tay còn chưa được xoa hết đâu.”

Lệ Nam Hành không nói gì, chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm người đã vội vàng đi về hướng sân huấn luyện.

Hôm nay cô mặc đồng phục chiến đấu màu đen không phải kiểu kéo phec-mơ-tuya mà là loại cài nút áo. Chỗ cúc áo đầu tiên bị cài lệch khiến tất cả những nút sau đó đều cài sai, nhưng do vạt áo nằm phía cuối nên nếu không nhìn kỹ, không ai có thể thấy được.

Mái tóc rối bù hiển nhiên là do cô đã thay quần áo rồi vội chạy tới đây.

Phong Lăng vừa chạy vừa giơ tay vuốt mái tóc hơi rối, cho đến khi sợi tóc ngoan ngoãn dính trên trán thì mới dừng tay, lại chạy nhanh hơn.Văn Nhạc Tình cũng quay đầu nhìn thoáng qua phía bên ngoài, nhìn thấy Phong Lăng đã chạy xa, lập tức cười nói: “Em nhìn chán mấy người đàn ông trong căn cứ các anh rồi, còn Phong Lăng này thì trông khá thú vị đấy.”

“Cậu ta thì có gì hay?” Lệ Nam Hành lạnh nhạt nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói lạnh lùng mà trong trẻo.

Văn Nhạc Tình cong môi cười: “Lần đầu, khi em nhìn thấy Phong Lăng, em cứ tưởng cậu ta là nữ, sau này mới phát hiện không phải. Nhưng nếu cậu ta thật sự là con gái thì chắc sẽ rất xinh đẹp. Thật sự rất đáng tiếc, một cậu trai mà lại có bề ngoài đẹp đến thế, sau này cậu ta làm sao mà cưới được vợ đây? Có lẽ Phong Lăng sẽ rất kén chọn, dù sao muốn tìm người đẹp hơn cậu ta cũng rất khó…”

Lệ Nam Hành hừ lạnh: “Sao em phát hiện cậu ta không phải?”

Văn Nhạc Tình đảo mắt nhìn anh, vài giây sau mới phản ứng lại ý trong lời của Lệ Nam Hành: “Tất nhiên là không phải, hai ngày trước, Kiều Phỉ tới lấy thuốc cho cậu ta. Anh ấy nói là Phong Lăng mệt mỏi tới mức không có sức để nhấc tay lên nữa, anh ấy buộc phải tới chỗ Phong Lăng thoa thuốc cho cậu ta. Nhưng thuốc này phải thoa ở tay chân, trước ngực và sau lưng. Nếu Phong Lăng thật sự là nữ, sao Kiều Phỉ có thể thoa thuốc cho cậu ta được?”

Lệ Nam Hành nhướng mày, dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn Văn Nhạc Tình, hỏi: “Kiều Phỉ?” “Đúng vậy! Ba mẹ Kiều Phỉ là người quen của nhà họ Văn bọn em, em và anh ấy khá thân. Xưa nay, anh ấy nói gì thì là vậy, anh ấy còn nói dáng người Phong Lăng ốm nhách, chẳng giống người đã huấn luyện lâu trong căn cứ gì cả, hèn gì thường ngày Phong Lăng không dám để lộ cho người khác thấy, cậu ta xấu hổ khi để người khác thấy bản thân không có chút cơ bắp nào cả. Anh ta còn hoài nghi Phong Lăng có thể là loại người có thể chất như thế, dù huấn luyện bao nhiêu năm cũng chẳng có được bao nhiêu bắp thịt.” Văn Nhạc Tình vừa nói vừa kề sát vào như là đang nói nhỏ với Lệ Nam Hành: “Kiều Phỉ còn bảo không ngờ loại thể chất gầy ốm như Phong Lăng có thể đánh ngang tay với Lệ lão đại. Ít nhất cậu ta cũng đã chịu đựng được mười hiệp, thân thể nhỏ bé kia có sức bật rất lớn, điều này khiến anh ta vô cùng tò mò về Phong Lăng.”

Văn Nhạc Tình còn nói: “Em vừa sờ tay Phong Lăng, thật sự là vừa trắng vừa mịn… Một người đàn ông mà có thể đẹp và trắng tới mức khiến con gái phải ghen tỵ, anh nói có phải ông trời đã cho cậu ta đầu thai nhầm rồi không?”

Văn Nhạc Tình còn muốn nói thêm gì đó nhưng cô ấy lại thấy ánh mắt Lệ Nam Hành nhìn ra cửa sổ hồi lâu mà vẫn chưa dời đi.

Rõ ràng Phong Lăng đã đi rồi mà, anh ấy còn đang nhìn gì vậy nhỉ?

Văn Nhạc Tình không nói thêm gì nữa, chỉ cho rằng anh quá mệt mỏi nên lại bắt anh giơ tay cho cô ấy xoa, tiếp tục bôi dầu thuốc lên cổ tay, xoa tới nắn lui.

Vẻ mặt Lệ Nam Hành nghiêm túc, ánh mắt nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, anh đã không còn thấy bóng người kia trên sân huấn luyện tối đen nữa.

Chẳng lẽ cảm giác của mình có vấn đề? Hay là miếng độn ngực kia quá chân thật?

Nếu cậu ta thật sự là đàn ông…

Lệ Nam Hành không hề tỏ ra vui vẻ chút nào, thậm chí anh còn hoài nghi mình bất cẩn bị cong rồi…

Anh còn nhớ tới dáng vẻ muốn nói nhưng không biểu lộ ra ngoài vừa rồi, vẻ mặt ấm ức nhưng cố chịu đựng rất rõ ràng của cậu ta. Anh cảm thấy ngực mình chua xót.

M* kiếp, nếu như cậu ta không phải con gái, nếu anh thật sự cong, có khi nào mấy ông già nhà họ Lệ sẽ thắt cổ tự sát tập thể không?