Gia Đình Cực Phẩm: Cha Cường Hãn, Con Trai Thiên Tài, Mẹ Phúc Hắc

Chương 235: Hiệu ứng tình thân



“ Nếu không phải anh, cũng không cần nói nhẹ nhõm như vậy!” Tử Lam cho Mặc Thiếu Thiên hạ định luận.

Nghe những lời này của Tử Lam, Mặc Thiếu Thiên chợt nhướng mày, đôi mắt tĩnh mịch thoáng qua nhất mạt ánh sáng, gò má như được điêu khắc hoàn mỹ chiếu ra nhất mạt bóng dáng, Mặc Thiếu Thiên từ từ nghiêng đầu sang nhìn Tử Lam.

“ Thật ra, anh muốn thử một chút, không bằng, Lâm tiểu thư phối hợp với anh một chút nhé?” Mặc Thiếu Thiên nhướng mày, sắc sắc nhìn Tư Lam hỏi, khóe miệng gợi lên nụ cuời thật yêu mị, mê hoặc lòng nguời.

“Anh nghĩ nhất định rất kích thích!” Mặc Thiếu Thiên nói, vẽ mặt trông rất hưởng thụ.

Nghe Mặc Thiếu Thiên nói vậy, lại nhìn vẽ mặt hiện giờ của Mặc Thiếu Thiên, Tử Lam quả thật rất muốn một cước từ trên xe đạp anh xuống đường.

“ Mặc Thiếu Thiên, thu hồi những ý tưởng lung tung lộn xộn của anh lại, nghĩ cùng đừng nghĩ!!” Tử Lam nói gần như rống lên đáp lại một câu.

Nhưng Mặc Thiếu Thiên không bỏ qua, tiếp theo nhìn Tử Lam và nói, “ Vậy làm sao được coi là ý tưởng lung tung lộn xộn? Cái này gọi là ý tưởng bình thường!” Nói xong, Mặc Thiếu Thiên lại gần Tử Lam, “Lâm tiểu thư, cơ hội chỉ có một lần, phải suy nghĩ thật kỹ nga!” Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, lời nói đầy dụ hoặc.

Nghe Mặc Thiếu Thiên nói xong, Tử Lam chỉ nhàn nhạt nhìn anh, sau đó lộ ra nhất mạt cười, “ Mặc tiên sinh, mau sớm thu hồi ý nghĩ của anh, đừng vọng tưởng!” Tử Lam nói nhấn mạnh.

Mặc Thiếu Thiên đâu phải là loại người dễ dàng cam tâm, ăn không được, còn không cho anh hưởng chút lợi tức sao?

Tiếp đó, Mặc Thiếu Thiên từ từ lại gần Tử Lam, “ Hoặc là, em lái xe, anh giúp em cũng được!” Mặc Thiếu Thiên mỉm cười khẽ nói nhỏ bên tai Tử Lam, gương mặt yêu nghiệt, cùng với lời nói vừa rồi của anh, vô cùng không phù hợp.

Nghe thế, Tử Lam lập tức nghiêng đầu sang nhìn Mặc Thiếu Thiên, cô đe dọa “Anh dám!!”

Mặc Thiếu Thiên một khi đã ra quyết định thì nhất quyết phải làm cho bằng được!

Tay của anh lần nữa hướng Tử Lam đưa tới, bàn tay kia, bay thẳng đến váy của Tử Lam duỗi vào phía trong.

Tử Lam cả kinh, khắp người hình như có dòng điện chạy dọc thân thể của cô và dang bắt đầu nổ tung bên trong, “ Mặc Thiếu Thiên!!!!” Tử Lam lặp tức rống lên một tiếng.

Nhìn cái tay kia ở trên đùi của cô làm xằng bậy, Tử Lam cảm thấy thật dở khóc dở cười!

Tại sao khi cô lái xe lại còn bị anh ta đùa giỡn!

“Lâm tiểu thư, em lớn tiếng như thế, đoán chừng bên ngoài xe tất cả mọi người đều biết chúng ta đang làm gì rồi!” Mặc Thiếu Thiên mặt không đỏ, hơi thở không gấp khi nói ra những lời này.

Tử Lam cực kỳ bội phục mức độ vô sỉ của Mặc Thiếu Thiên!

“ Vậy ngay lặp tức đem móng vuốt của anh lấy ra!” Tử Lam nhìn Mặc Thiếu Thiên nói gằn từng chữ.

“ Nếu như anh không chịu lấy ra thì sao?” Mặc Thiếu Thiên mỉm cười hỏi ngược lại.

Nghe câu trả lời như thế, Tử Lam không tiếp tục do dự.

Ðược lắm, không lấy ra cũng không cần lấy!

Ngay vào lúc này, Tử Lam đột nhiên quay đầu xe chuyển làn đường, sau đó đạp mạnh ga, chiếc xe chạy như bay trên đường, tốc độ nhanh gấp nhiều lần lúc mới vừa rồi!

Mặc Thiếu Thiên không ngờ tới Tử Lam bổng nhiên tăng tốc, hơn nữa tốc độ nhanh so mới vừa rồi không biết nhanh hơn bao nhiêu lần, chỉ thấy bên ngoài xe, một chiếc xe gào thét mà qua, xe kia nhanh chóng cùng cô so về tốc độ, nhưng không cách nào so sánh được với cô.

Mặc Thiếu Thiên đã từng lĩnh giáo qua kỹ thuật lái xe của Tử Lam, tự nhiên biết kỹ thuật của cô không tồi.

Lúc này, khóe miệng của Mặc Thiếu Thiên khẽ mĩm cười, nhìn Tử Lam, “Lâm tiểu thư, em đang ám hiệu với anh, kích thích bắt đầu sao?”

Tử Lam”......”

Tử Lam không trả lời, ngược lại vẫn tiếp tục lái xe.

Mặc Thiếu Thiên nhìn Tủ Lam, khóe miệng ý cười càng sâu, anh thu tay lại, nhìn Tử lam đua xe với tốc độ cực nhanh.

Không thể không nói, Lâm Tử Lam xem ra lão luyện, lý trí, là tiêu chuẩn của phái nữ, nhưng lái xe, kỹ thuật không kém chút nào.

Theo như lời Tử Lam thường nói, kỹ thuật, mỗi người khác nhau.

Người thông minh, học cái gì đều biết, kỹ thuật gì, đều không phải là vấn đề đối với họ!

Hiển nhiên, những lời này rất có đạo lý!

Xe của bọn họ đang ở trên đường phóng như bay với tốc độ kinh khủng, đạp ga, tốc độ cực nhanh.

Mười mấy phút sau, xe chạy đến trước mặt một kiến trúc cực tốt ngừng lại.

Mặc Thiếu Thiên lúc này mới nghiêng đầu sang chổ khác nhìn Tử Lam, “Lâm tiểu thư, mặc dù kỹ thuật lái xe của em rất tốt, cũng không cần chạy với tốc độ như thế!”

Tử Lam mỉm cười thản nhiên nhìn Mặc Thiếu Thiên, “ Mặc tiên sinh, lần sau, đừng hy vọng em lái xe giúp anh!”

Mặc Thiếu Thiên, “......”

Mặc Thiếu Thiên nhìn bên ngoài.

“Ðây là nơi nào?”

“ Trường học của Bảo bối!” Tử Lam kéo ra dây nịt an toàn nói.

Nghe vậy, Mặc Thiếu Thiên chợt phát hiện, anh cùng bảo bối quen biết nhau đã lâu như vậy, anh ngay cả trường học của Hi Hi cũng chưa từng đặt chân tới.

Ngẫm lại, anh làm cha, thật có điểm thất trách.

Nghi tới đây, Mặc Thiếu Thiên nghiêng đầu, nhìn trường học của Hi Hi, đây chính là trường học tư nhân tốt nhất, kiến trúc bên ngoài quan thượng, rất tốt.

“ Trường tiểu học Trí Quang!” Nhìn phía trên chữ to.

Mặc Thiếu Thiên nhíu nhíu mày, giống với tên trường học mà Mặc Vũ dang học.

Tử Lam nhìn Mặc Thiếu thiên, nhếch miệng lên nhất mạt cười, “ Mặc tiên sinh, anh ngẫm nghĩ thử xem, anh chính là cha của Hi Hi, ngay cả nơi con trai học tập cũng không đặt chân tới, anh có cảm thấy bản thân thật sự thất trách?”

Quả nhiên, một lời nói trúng tâm của Mặc Thiếu Thiên.

Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam, đôi mắt tĩnh mịch híp lại, nhìn cô, “Không biết có thể như thế nào? Ði qua trong vòng bảy năm, nếu như không phải là em gạt anh…anh nhất định là một người cha tốt!” Mặc Thiếu Thiên nhìn Tử Lam nói gằng từng chữ.

Tử Lam, “......”

Ðược rồi.

Nói tới chổ này, Tử Lam chỉ có thể trầm mặc.

Nhắc đến chuyện này, Tử Lam xác thực hơi đuối lý.

Nhìn Tử Lam không nói thêm gì nữa, Mặc Thiếu Thiên chợt nhướng mày, khóe miệng nhếch lên.

Nghiêng đầu nhìn ngoài cửa xe.

Ngay vào lúc này, phía ngoài xe càng ngày càng nhiều, cũng rất nhiều người tới đón đứa bé.

Tử Lam và Mặc Thiếu Thiên ngồi trong xe, cho đến khi thấy cánh cổng sân trường mở ra, hai người mới từ trên xe đi xuống.

Ngay khi nhìn thấy những đứa bé nhào vào trong ngực người thân, Tử Lam mới khắc sâu cảm nhận được, Hi Hi từ nhỏ đến lớn độc lập khiến lòng cô chua xót.

Nhìn những đứa bé kia vui sướng nhào vào trong lòng người thân, nhất định Hi Hi cũng từng có một khắc hâm mộ, chỉ là Hi Hi rất hiểu thắng, hơn nữa cũng quá hiểu chuyện, săn sóc, cái gì cũng không nói.

Mặc Thiếu Thiên khi thấy cảnh này, cũng có đồng dạng cảm tưởng với Tử Lam.

Trong quá khứ, Lâm Tử Lam trong thời gian bảy năm qua, một người mang theo Hi Hi là dạng sinh hoạt thế nào!

Nếu như không có Tiêu Dật, bọn họ trôi qua càng thêm khổ cực!

Nghi tới dây, trong lòng Mặc Thiếu Thiên lại khó chịu, nói không ra cảm tưởng.

Ngay lúc này, bóng dáng nho nhỏ của Hi Hi từ bên trong đi ra, hơn nữa, bên cạnh bé còn mang theo một người.

Mặc Thiếu Thiên vừa định mở miệng, nhũng khi ch?ứng kiến người đang đứng phía sau lưng Hi Hi thì Mặc Thiếu Thiên cau mày.

Hi hi vừa ra khỏi cửa, không ngờ Tử Lam và Mặc Thiếu Thiên sẽ đến đón bé, khi nhìn bọn họ, bé cảm thấy thật vui vẽ, "Cha, mẹ, hai người vì sao lại tớ?” Nói không vui vẽ là giả.

Kể từ khi thân phận của Hi Hi được công bố ra bên ngoài, mỗi ngày khi bé tới trường tất cả mọi người đều đối với bé khách sáo nhiều hơn.

Ngay cả Lão sư khi nói chuyện với bé đều khách khí, những thứ này đều nhờ vào công lao của cha a!

Hi hi thật sâu cảm giác, có một người cha cường đại như vậy, quả thật không tồi!

Mặc dù cuộc sống lúc trước của bé không tồi, nhũng vẫn cảm thấy hài lòng hơn với hiện tại!

Hi Hi cười vui vẽ, Tử Lam nhìn bé, nhếch miệng lên, “ Đương nhiên tới đón con, chỉ là, bạn nhỏ này là ai!?” Tử Lam nhìn về phía đứa bé đang đi theo phía sau lưng Hi Hi, khoan hãy nói, nhìn đứa bé này cùng Hi Hi đứng gần nhau, thậm chí có mấy phần giống, cũng không phải lớn lên giống, chỉ là tại chút phương diện nào đấy, cảm giác nói không nên lời!

Hi Hi vừa muốn mở miệng giới thiệu, nhũng cậu nhóc phía sau lại nhìn Mặc Thiếu Thiên, sau đó đặc biệt uất ức kêu một tiếng, “ Mặc tiểu thúc!” Nói xong, bé khóc lên.

Tử Lam cau mày.

Ðứa bé này vừa kêu Mặc Thiếu Thiên là Mặc tiểu thúc?

Chẳng lẽ cậu bé dó chính là đứa nhỏ Hi Hi đã từng nói qua, tôn tử bảo bối của Mặc gia, Mặc Vũ?

Nghĩ đến đây, Tử Lam càng thêm cẩn thận nhìn Mặc Vũ, nhìn xem bé cùng với người của Mặc gia giống nhau đến mấy phần.

Vậy mà, Mặc Thiếu Thiên cũng không nhìn Mặc Vũ, vẽ mặt nhàn nhạt, cảm giác nói không nên lời.

Tử Lam biết chuyện xảy ra giữa Mặc Thiếu Thiên cùng Mặc gia, nhìn anh không trả lời, cô vội vàng quay sang nhìn Mặc Vũ và hỏi, “ Cháu làm sao vậy? Tại sao lại khóc?”

Mặc Vũ khóc, trên mặt còn có vài vết thương, bé chỉ biết khóc không trả lời.

Hi Hi đứng bên cạnh Mặc Vũ, cao hơn cậu bé kia một chút, trên gương mặt non nớt giờ phút này hơi có một chút tư thái của tiểu đại nhân, Hi Hi nhìn Tử Lam giải thích, “ Cậu ta hôm nay cùng người khác đánh nhau, sau đó bị vài người hợp lại đánh, nếu như không phải con ra mặt, đoán chừng hiện tại mặt cậu ta càng thêm sưng phù bầm dập!” Hi hi nói.

Nói th? nào, bé cung là ngu?i c?a M?c gia.

M?c dù Hi Hi không du?c th?a nh?n r?ng bé là ngu?i c?a M?c gia, nhung d?u gì, trong thân th? c?a bé ch?y chính là dòng máu nhà h?c M?c.

Có th? dây chính là máu mu n?i lên hi?u?ng, Hi Hi không cách nào ng?i yên b? m?c,cho nên m?i quy?t d?nh ra tay c?u M?c Vu.

Ðánh nhau?

Vừa dánh nhau?

Tử Lam ngẩn người một chút, nhìn Hi Hi, “ Chẳng lẽ Lão sư không trông nom sao?”

“ Chính là Mặc Vũ mở miệng mắng người trước, hơn nữa, lại không thèm đem các bạn trong trường để trong mắt, vốn là Lão sư muốn thông báo cho người thân, nhưng sau đó con đi theo thuyết phục Lão Sư, Lão sư mới chịu tạm thời trước đè việc này lại!” Hi hi nói.

Tử Lam cau mày, “ Tạii sao Lão Sư lại chịu nghe lời con khuyên?”

Nói đến chuyện này, Hi Hi bật cười một tiếng, “ Bọn họ cũng đều biết con chính là con trai bảo bối của cha, cho nên đối với lời nói của con, đương nhiên cần phải cho thêm mấy phần mặt mũi!” Hi hi cười nói.

Tử Lam, “......”

Mặc Thiếu Thiên, “......”

Cho nên nói, có cha, vẫn có chỗ tốt!

Hi hi cười rất đắc chí!

Trước kia Hi Hi cùng Lão sư tạo ra hiệp nghị, nhưng kể từ sau khi thân phận của bé đươc công bố, tất nhiên sẽ dễ dàng hơn nhiều, thái độ khi Lão sư nói chuyện với bé thái độ dĩ nhiên khác biệt với lúc trước!

Cho nên Hi Hi làm sao sẽ không lợi dụng cơ hội này đây?

Mặc Thiếu Thiên liếc Hi Hi một cái, “Ai cho con xen vào việc của người khác đấy!”

Hi hi vội vàng mỉm cười lấy lòng, “Cha, điều này cũng không thể trách con a, muốn trách chỉ có thể trách bảo bối quá thiện lương, quá mệm lòng, không đành lòng a! Huống chi, dù thế nào, Mặc Vũ cũng là người của Mặc gia, cuối cùng con cũng không thể trơ mắt nhìn cậu ta bị người khác khi dễ!” Hi Hi nhìn Mặc Thiếu Thiên và nói.

Ðiểm này, Hi Hi cùng Mặc Thiếu Thiên cực kỳ giống nhau.

Mặc kệ chuyện gì đi nữa, nói thế nào cũng vì danh dự của Mặc gia, cũng không cách nào ngồi nhìn mặc kệ!

[*Ức chế khi úp chương ghê chưa...chắc hôm nay không xong 2 chương quá! Giờ lại gặp sự cố phải sữa lại toàn bộ]