Giả Bộ

Chương 9



Cầm điện thoại một lúc, cảm thấy máy đang nóng lên. Ôn Nam Tịch vẫn không biết nên trả lời lại cậu thế nào, đã hơn hai mươi ngày kể từ lần hôm cô nói muốn theo đuổi cậu.

Cô suy nghĩ một lúc rồi cúi đầu chỉnh sửa.

Ôn Nam Tịch: [Hay là, tôi mời cậu ăn khuya nhé?]

Diên: [Ăn gì.]

Ôn Nam Tịch nhìn ra ngoài cửa sổ xe, màn đêm bên ngoài mờ mịt, cô nhớ tới ngõ Nam An, bèn gõ chữ.

Nam Tịch: [Nam An, đồ BBQ.]

Diên: [Ừm.]

Điện thoại vừa bật lên, xe buýt đã đến trạm dừng Nam An, Nguyên Thư kéo Ôn Nam Tịch lên phía trước và xuống xe, cũng có khá nhiều người xuống xe, Ôn Nam Tịch tắt màn hình, cùng Nguyên Thư đi về nhà, đi đến ngõ nhỏ, Nguyên Thư ngáp một cái, vẫy tay tạm biệt rồi xoay người đi vào trong ngõ.

Một lúc sau đã không thấy bóng người.

Ôn Nam Tịch nhìn về hướng trạm xe buýt, ở đó không có ai, chỉ có ánh đèn mờ ảo, cô nhìn điện thoại, gửi tin nhắn cho cậu: “Cậu ăn gì?”

Sau đó cô đi về phía sân bóng rổ, Nam An BBQ nằm ở cuối con hẻm rợp bóng cây, hai chữ “Nam An” được thắp sáng bằng đèn, lúc này còn khá yên tĩnh.

Ôn Nam Tịch đi tới, đứng trước quầy hàng gọi hai xiên xương gà sụn, trong khi đôi mắt còn đang nhìn sang chỗ khác.

Có một người đi đến bên cạnh cô, cậu cao lớn, che khuất rất nhiều ánh sáng. Ôn Nam Tịch ôm giỏ, ngẩng đầu nhìn cậu: “Cậu ăn gì?”

Phó Diên duỗi tay lấy thêm hai xiên gà sụn cho vào giỏ.

Dưới ánh đèn, bàn tay đeo đồng hồ của cậu trông rất đẹp, cậu thuận tay cầm một đôi cánh gà, cúi đầu hỏi cô: “Cánh gà không?”

Ôn Nam Tịch gật đầu.

Cô lấy rau hẹ, hỏi cậu, “Cái này?”

Phó Diên bỏ cánh gà vào giỏ: “Cái này cậu tự ăn đi.”

Ôn Nam Tịch ho khan, nhớ ra ăn rau hẹ có thể sẽ mắc vào kẽ răng, cô do dự một chút, đặt rau hẹ xuống. Phó Diên quay đầu nhìn cô: “Không lấy nữa à?”

Ôn Nam Tịch lắc đầu.

Phó Diên nhìn cô vài giây rồi đưa giỏ cho chủ quán.

Sau đó, hai người ngồi vào bàn, chủ quán mang đến hai chai Coca, chân Phó Diên dài quá nên nhích ghế về phía sau một chút, dùng một tay mở nắp, hành động rất tùy ý, sau đó đưa cho Ôn Nam Tịch, Ôn Nam Tịch nhận lấy, bỏ ống hút vào, cầm uống, cậu cũng đang mặc đồng phục học sinh giống cô.

Bên trong cậu mặc áo phông trắng, bên ngoài mặc áo khoác đồng phục, cặp sách treo trên lưng ghế.

Ôn Nam Tịch liếc nhìn cậu, hỏi: “Tối nay cậu còn có lớp sao?”

Phó Diên đặt Coca xuống, nuốt một ngụm, yết hầu của cậu di chuyển, giọng nói rõ ràng: “Ừ, tôi đã đăng ký lớp học thêm.”

“Ồ.” Ôn Nam Tịch cắn ống hút, uống hết ngụm này đến ngụm khác, Phó Diên liếc nhìn cô, “Còn cậu thì sao? Đi chợ đêm à?”

Ôn Nam Tịch gật đầu, ánh đèn ở quán thịt nướng chiếu vào mắt cô, giống như những vì sao tụ lại, khóe môi hiện lên lúm đồng tiền: “Ở chợ đêm có rất nhiều phim nhựa, nghe cũng hay.”

“Cậu thích ca sĩ nào?”

Ôn Nam Tịch: “Châu Kiệt Luân.”

Khóe miệng Phó Diên hơi cong lên: “Tôi cũng vậy.”

Cậu mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt lạnh lùng không còn lãnh đạm nữa mà trong mắt thực sự mang theo ý vị. Ôn Nam Tịch thầm nghĩ, cậu thật sự rất đẹp trai.



Cô chợt nhớ ra điều gì đó: “Này, sao cậu biết đó là tôi?”

QQ

Lúc thịt nướng bày ra trên bàn, Phó Diên cầm một xiên gà sụn đưa cho cô, giọng nói dễ nghe: “Đoán.”

Ôn Nam Tịch ồ một tiếng.

Cậu nghiêng đầu nhìn cô: “Cậu tin sao?”

Ôn Nam Tịch gật đầu: “Tôi tin, cậu thông minh như vậy mà.”

Phó Diễn cũng gắp một miếng gà đưa lên miệng, nghe xong nói: “Cảm ơn lời khen.”

Ôn Nam Tịch ăn gà sụn, kêu rốp rốp. Nghĩ thầm, Nhan Khả sẽ không bao giờ nhắc đến cô với Phó Diên nên Phó Diên nói cậu đoán được và cô tin điều đó.

Nhưng, thực tế là tên của cô đã xuất hiện trên phiếu bài tập về nhà cô hay làm ở quán Internet.





Quán thịt nướng tối nay chỉ có hai người, sau khi ăn xong, Ôn Nam Tịch đi thanh toán, cô cất điện thoại rồi quay người, Phó Diên đang đứng dưới bóng cây, một bên vai đeo cặp sách. nhìn cô đi tới.

Họ đi bộ về phía con đường rợp bóng cây dẫn đến lối ra B của sân bóng rổ và phía sau là công viên, có đường chính và làn đường dành cho xe đạp.

Trời đã khuya, con đường khá vắng lặng.

Ôn Nam Tịch đi bên cạnh cậu, tóc đuôi ngựa hơi đung đưa, nhìn thấy những ô vuông trên mặt đất thì ngẩng đầu nhìn cậu nói: “Chúng ta chơi oẳn tù tì đi, người thắng sẽ đi trước ba bước.”

Phó Diên nghe xong liền dừng lại.

Ôn Nam Tịch cau mày, giơ tay phải lên: “Kéo, búa, bao ——”

Phó Diên mở lòng bàn tay ra, gân trên mu bàn tay hiện rõ, đó là bao.

Ôn Nam Tịch là một cái kéo, cô nhảy về phía trước ba bước, sau đó quay đầu nhìn cậu, Phó Diên đứng ở đó, một tay cầm quai cặp sách, Ôn Nam Tịch giơ tay nói: “Tôi sẽ đi trước cậu.”

Phó Diên: “Thử xem.”

Ôn Nam Tịch nhướng mày.

Lại hô: “Kéo, búa, bao.”

Lần này Phó Diên là nắm đấm, Ôn Nam Tịch là bao, cô mỉm cười đi tiếp ba bước. Phó Diên vẫn không nhúc nhích, giơ tay lên rồi lại hạ xuống, lần này cậu là một nắm đấm, còn cô là một chiếc kéo. Phó Diên tùy ý tiến về phía trước ba bước, Ôn Nam Tịch lấy lại bình tĩnh, giơ tay lên, nhanh chóng thả xuống, cô là búa, cậu là bao.

Ôn Nam Tịch dừng lại.

Khóe môi Phó Diễn hơi nhếch lên, tiến về phía trước thêm ba bước, cậu là con trai, bước chân đương nhiên sẽ vượt qua cô, Ôn Nam Tịch không thể không xoay người, cậu đi lên phía trước một chút, hơi nghiêng sang một bên, nâng tay lên rồi lại hạ xuống. Ôn Nam Tịch nhìn thấy lòng bàn tay mở ra của cậu, chính là một nắm đấm.

Ah–

Lại thua nữa.

Phó Diên tiến về phía trước thêm ba bước, khoảng cách đã rất xa.

Ôn Nam Tịch hít một hơi, kiên nhẫn kêu lên: “Kéo, búa, bao——”

Lần này, vẫn là cậu thắng. Ôn Nam Tịch nhìn cậu tiến về phía trước mấy bước, Phó Diên đã đứng ở giữa đường, cành cây rủ xuống, tóc đuôi ngựa của Ôn Nam Tịch bị cành cây nhẹ nhàng chạm vào, mỗi lần đi về phía trước, tóc đuôi ngựa đều khẽ đung đưa. Cô giơ tay nói: “Tôi không tin, cô cứ tiếp tục đi.”

Vì khoảng cách nên cô phải hét lên.

Phó Diên: “Vậy cậu phải cố lên.”



Trong đêm, giọng nói của thiếu niên rất dễ nghe, nhưng nghe như đang bày mưu tính kế.

Cậu vẫn đứng bất động, chỉ giơ tay lên.

Lần này.

Ôn Nam Tịch là bao, vây lấy nắm đấm của cậu, cô mỉm cười tiến về phía trước ba bước, sau khi đứng vững, mỉm cười nhìn cậu, khóe miệng Phó Diên hơi cong lên: “Tiếp tục.”

Cậu giơ tay lên, Ôn Nam Tịch cũng giơ tay, nhìn chằm chằm vào tay cậu, sau đó buông kéo xuống, lòng bàn tay thiếu niên mở ra, Ôn Nam Tịch ngước mắt lên nói: “Thấy chưa, tôi đã nói rồi, Phong Thủy thay phiên luân chuyển.”

Phó Diên buông tay xuống.

Thừa nhận rằng vận may đã thay đổi.

Ôn Nam Tịch tính toán vị trí, bởi vì bước chân của cậu lớn hơn cô một bước, Ôn Nam Tịch dự định một hơi bước tới, ngang hàng với cậu.

Cô đo đạc thì thấy hai bước đầu thì ổn, nhưng bước thứ ba thì có vẻ không ổn lắm.

Phó Diên thấy cô như vậy thì nói: “Nếu không tới được thì cũng đừng miễn cưỡng quá.”

Ôn Nam Tịch không phục, cô nheo mắt trầm ngâm một lúc, sau đó mạnh mẽ bước tới trước mặt cậu, khi tiến về phía trước, cơ thể cô hơi lắc lư, cổ áo đồng phục học sinh của cô cọ vào khóa kéo áo khoác của cậu, sau đó trán cô chạm vào cằm cậu, quai hàm cậu lạnh mà cứng rắn. Ôn Nam Tịch theo bản năng lùi lại một chút.

Cô ngước mắt lên, Phó Diên hạ mắt xuống, ánh mắt họ chạm nhau.

Gió thổi tới.

Sau vài giây, hai người quay mặt đi chỗ khác.

Ôn Nam Tịch chắp tay sau lưng, đi ngang qua cậu: “Cậu thắng.”

Phó Diên ừ nhẹ một tiếng, xoay người.

Ôn Nam Tịch đi về phía trước, bên tai có chút ấm áp, để giảm bớt xấu hổ, cô quay lưng lại, lùi bước, mỉm cười với cậu.

Phó Diên không nói gì.

Cậu đút hai tay vào túi quần, nắm quai cặp, nhìn cô bước lùi về phía sau.

Con đường rợp bóng cây dường như kéo dài khoảng cách, cô gái mặc đồng phục, tóc đuôi ngựa đung đưa giữa không trung, bước đi nhanh nhẹn, chàng trai mặc áo khoác đồng phục màu xanh trắng bước đi bất cần, khoảng cách giữa hai người không xa cũng không gần, hai cái bóng kéo dài.





Khi đi đến cuối con đường rợp bóng cây, cũng là lối ra B của sân bóng rổ, đối diện với một con đường khác, đi qua ngõ Nam An, Ôn Nam Tịch quẹo sang hướng để về nhà, Phó Diên vẫn đi theo phía sau, cách đó không xa, Ôn Nam Tịch quay người lại, nhìn cậu: “Nhà cậu ở đâu?”

“Vân Thượng.”

Ôn Nam Tịch gật đầu, sau đó mới phản ứng lại, Nhan Khả cũng sống ở Vân Thượng. Hai người đi đến dưới lầu nhà Ôn Nam Tịch, cô chỉ vào cầu thang, nhìn cậu nói: “Tôi đến rồi, hình như không có xe buýt, cậu quay về bằng cách nào?”

Phó Diên ngẩng đầu nhìn cầu thang cô vừa chỉ, bấm điện thoại: “Tôi gọi xe.”

Ôn Nam Tịch gật đầu.

“Vậy, chúc ngủ ngon.”

Phó Diên nhìn cô nói: “Ngủ ngon.”

Ôn Nam Tịch mỉm cười chạy lên cầu thang, đèn trên cầu thang mờ mịt, không sáng lắm, Phó Diên nhìn cô đi lên, sau đó đi đến ven đường, vừa lúc taxi cũng tới, cậu mở cửa bước vào. Chiếc taxi chạy khỏi ngã tư.

Ôn Nam Tịch cũng đi vào nhà.