Em Là Vì Sao Chiếu Sáng Cuộc Đời Anh

Chương 14: Trừ lương



Dương Triết Phàm đưa Lâm Ánh Yên đến bệnh viện kiểm tra, vết thương đã xưng tấy lên, khiến hắn phải lo lắng.

Bác sĩ xem sơ qua rồi thoa thuốc, kê thuốc cho cô, rồi nhẹ nhàng căn dặn:

_ Thuốc này phải thoa thường xuyên đến khi lành hẳn, hạn chế đi lại, nếu được thì không cần phải vận động thì tốt nhất. Yên Yên, con nên giữ sức khỏe một chút chứ! Cứ cách một tuần hoặc vài hôm, bác lại thấy con đến. Không thì lại nghe những người khác buôn chuyện. Haizz...

_ Con biết rồi ạ!

Dương Triết Phàm nhíu mày, nhớ đến chuyện Lâm Ánh Yên từng vào viện bảy lần trong một tháng. Hoá ra ai cũng biết đến cô, các khoa đều buôn chuyện.

Rốt cuộc thì cô không đến bệnh viện, thì sợ họ không có việc làm sao?

...

Dương Triết Phàm đưa Lâm Ánh Yên đi ăn trưa, sau đó đưa về Dương viên nghỉ ngơi. Suốt quãng đường, nơi nào ngừng lại, hắn đều bế cô đi ra đi vào! Khiến cô cảm thấy không quen cho lắm!

Về đến Dương viên, hắn đưa cô lên phòng, sau đó xuống phòng bếp căn dặn quản gia. Từng câu từng chữ đều quan tâm đến Lâm Ánh Yên, khiến người làm cũng phải ngạc nhiên với sự thay đổi của hắn.

_ Quản gia, Yên Yên bị thương, cần chút đồ ăn bồi bổ. Bà phụ trách chuỗi đồ ăn, đến khi vết thương lành hẳn.

_ Vâng, Dương thiếu còn gì căn dặn không?

_ Tạm thời thì không, làm việc đi!

...

Lâm Ánh Yên gọi điện cho Hàn Tử Châu, muốn hỏi thăm tình hình của Khương Nhất Trì. Nhưng nhận lại câu trả lời, lại khiến cô cảm thấy áy náy vô cùng.

_ Tử Châu, Nhất Trì sao rồi?

_ Yên Yên, mình giao lại cho người nhà anh ta rồi! Cậu không cần phải lo, mình thu xếp ổn thỏa cả rồi!

_ Nhưng như vậy mình thấy không hay cho lắm!

_ Yên Yên, cậu đừng như vậy mà, yên tâm đi, sẽ không sao đâu!

_ Ừm, nhưng mình bị thương rồi, những tiết học tới, cậu phải lên lớp một mình đấy!

_ Cái gì? Cậu lại bị thương rồi? Yên Yên, là ai làm? Dương Triết Phàm có đúng không?

Lâm Ánh Yên bất lực đưa điện thoại ra xa, không muốn nghe lời nói vang vọng của Hàn Tử Châu, muốn điếc cả tai.

_ Aiya, không phải chú Dương. Lúc mình đến DT, vô tình gặp lại Tử Trạch và bạn gái của anh ta, là Liễu Ánh Nguyệt. Là cô ta đẩy mình, nên bị thương ở chân. Nhưng không sao, mình đi bệnh viện rồi!

_ Cậu không đến bệnh viện là cậu sẽ cảm thấy đau đầu, chóng mặt, xoay xẩm mặt mày sao?

_ Nhưng bệnh đấy cũng cần phải đến bệnh viện mà!

_ Ôi trời, mình lạy cậu luôn! Thôi không nói nữa, an phận tịnh dưỡng cho mình. Còn về bài học, sẽ giảng lại cho cậu sau khi vết thương lành lại. Mình có việc rồi, tạm biệt cậu nha!



_ Tạm biệt!

Cạch.

Lâm Ánh Yên vừa cúp máy, Dương Triết Phàm cũng vừa hay đi vào! Cô giật mình làm rơi cả điện thoại, khiến hắn nheo mắt nhìn cô đầy nguy hiểm.

Lâm Ánh Yên sợ hãi nhìn chiếc điện thoại dưới sàn, rồi đưa mắt nhìn Dương Triết Phàm, nhỏ giọng hỏi:

_ Chú nhặt điện thoại giúp tôi được không?

_ Em làm gì mà vừa gặp tôi lại sợ hãi như vậy? Làm chuyện gì trái với lương tâm rồi sao?

_ Không có, là chú vào phòng quá bất ngờ mà!

Lâm Ánh Yên mím môi nhìn hắn, lại sợ nói gì đó sai, hắn sẽ nổi giận mất.

Dương Triết Phàm từ từ nhặt nó lên, đưa cho Lâm Ánh Yên, rồi đưa tay bóp nhẹ vào vết thương, tra hỏi cô như một phạm nhân:

_ Lâm Ánh Yên, em trả lời tôi vài câu, nếu không, nơi này sẽ bị tôi bóp đến gãy xương.

_ Được, chú hỏi đi!

Lâm Ánh Yên gật đầu thỏa thuận, cô biết tính người đàn ông này, nói được là làm được, không ăn nói hai lời.

_ Em từng đến khu ổ chuột ở vùng ngoại ô? Có đúng không?

_ Sao chú lại muốn biết? Chị Chân Mãn cũng từng hỏi chuyện này! A...

_ Trả lời tôi, có hay là không?

_ Có...là có.

Cô đau đớn vấu vào bắp tay hắn, gương mặt nhăn lại khiến hắn thả tay ra. Giọng nói đã trở nên ấm hơn vài phần, không còn lạnh lẽo như thường ngày, tiếp tục hỏi:

_ Em đến đó vào năm bao nhiêu tuổi?

_ Mười... mười hai tuổi. Đi cùng ba mẹ, trong buổi từ thiện của tỉnh. Chú hỏi chuyện này làm gì vậy?

_ Biết nhiều quá cũng không tốt đâu!

_ Ờ!

...

Hôm sau, Chân Mãn đang giải quyết hết đống tài liệu của Dương Triết Phàm.

Tiếng bước chân vang dội từ xa, không cần nhìn mặt cô ta cũng có thể đoán là ai.



Dương Triết Phàm đi thẳng đến bàn làm việc của Chân Mãn, hai tay chống lên bàn, nhìn cô ta với ánh mắt đầy sát khí, lạnh lùng hỏi:

_ Chân Mãn, cô nghi ngờ Lâm Ánh Yên là cô gái tôi đang tìm sao?

_ Sao...sao anh biết? Tôi chỉ thấy đôi mắt bồ câu mà anh tả, không phải rất giống với Lâm Ánh Yên sao? Hiểu chuyện, ngây thơ, trong sáng, thuần khiết, đơn giản, xinh đẹp nhẹ nhàng, đôi mắt bồ câu biết nói, lại còn mười chín tuổi. Những thứ này anh nói còn gì?

Dương Triết Phàm nhìn Chân Mãn, nhíu mày sâu, từ từ cất giọng nói:

_ Vậy tại sao lại không nói cho tôi? Điều tra nhiều như vậy, lại để giữ cho mình xem. Là định để tôi hành hạ chính người mình muốn tìm sao?

Chân Mãn kinh ngạc với lời nói này của hắn. Hai mắt mở lớn, tay thì che miệng, như không tin những gì hắn vừa nói. Cô ta đưa tay đập vào trán, nhỏ giọng nói:

_ Ôi mẹ ơi, tên biến thái họ Dương hôm nay bị gì vậy trời? Lại đến đây tuyên bố chủ quyền, là thấy mình ba mươi hai năm chưa có mảnh tình vắt vai, nên cảm thấy vui hay không?

_ Chân Mãn.

_ Hả...hả? Dương tổng, thật ra tôi cũng muốn cho anh xem đó! Nhưng vì thấy anh không mấy quan tâm đến, nên đành thôi!

Dương Triết Phàm gật đầu hiểu ý, nhếch mép cười một cái, rồi nói một câu khiến Chân Mãn chết lặng.

_ Tháng này trừ lương, cứ vậy mà phát huy.

_ Trừ...trừ lương? Ủa khoan, là anh tìm được vợ, tại sao tôi phải chịu thiệt? Không tăng lương cho nhân viên, tại sao lại còn trừ lương? Là thấy mình không đủ tiền nuôi vợ sao? Tôi thấy Lâm Ánh Yên cũng ăn không bao nhiêu, người thì nhỏ nhắn như vậy! Tên biến thái họ Dương một tay cũng có thể bế đi. Nhỏ gọn, tiện lợi!

_ Chân Mãn, bớt nói nhảm đi!

Giọng nói quen thuộc lại vang lên trong bộ đàm, khiến Chân Mãn mỗi lần nghe thấy đều bịt chặt miệng, không dám thở mạnh.

...

_ Chị Linh Nhi, chẳng phải chị thích Dương Triết Phàm sao? Hay là nhân cơ hội anh ta đang tìm người phụ nữ ở khu ổ chuột, chị giả làm cô ta, đến đấy nói chuyện thử xem.

_ Nhưng cô ta mười chín tuổi, chị đã hai mươi lăm rồi! Giả làm cách nào đây?

_ Vậy chị cứ nói, do ba mẹ chị làm nhằm giấy khai sinh, nên tuổi nó như vậy!

Triệu Linh Nhi thấy Liễu Ánh Nguyệt nói cũng có lí, dù sao cô ta cũng đã thầm thích Dương Triết Phàm từ rất lâu rồi! Cho dù cả hai Triệu thị và DT từng hợp tác, nhưng vẫn không thể kéo được hắn về bên cạnh.

Triệu Linh Nhi trầm ngâm suy nghĩ, tay không ngừng khuấy nước bên trong ly. Như nhận ra điểm nào đó bất thường, cô ta liền lên tiếng, lo lắng hỏi:

_ Nhưng chị không biết lai lịch của cô gái đó như thế nào! Làm sao để có thể diễn một cách hoàn hảo nhất?

_ Chị Linh Nhi, nhìn chị như vậy ai nói chị mưu mô không? Vai diễn nào chị cũng từng thử qua, ngại gì không làm được?

_ Nguyệt Nguyệt, em đang nói móc chị sao?

_ Làm gì có? Chị nghĩ đi, người phụ nữ ngoài đẹp trong độc, ít ai có thể làm được như chị? Yên tâm đi!

Triệu Linh Nhi gật đầu, tạm thời tin những gì Liễu Ánh Nguyệt nói. Nhưng cô ta cũng chỉ muốn lợi dụng Triệu Linh Nhi, chia rẽ Dương Triết Phàm và Lâm Ánh Yên. Nhằm trả thù chuyện mất mặt lần trước ở sảnh Tập đoàn DT.