Em Dâu Hụt

Chương 50



Một tháng sau, Kiều Trang sang Úc làm phẫu thuật. Nàng và Khánh Vân đã rất kỳ vọng cho cuộc phẫu thuật này. Nhưng ông trời rốt cuộc vẫn không cho nàng được toại nguyện.

Sau khi xuất viện, Kiều Trang trở lại biệt thự của Trịnh gia. Còn Khánh Vân hai ngày trước đã về Việt Nam để xử lý công việc bên đó. Nhiều năm sống ở Trịnh gia nhưng nơi đây chưa bao giờ chân chính là nhà của nàng. Thế giới của những kẻ giàu có quá phức tạp, mà nàng từ sớm đã mất đi sự đơn thuần, hay tay nàng đã dính đầy máu tươi để ngồi lên vị trí này.

Kiều Trang trầm mặc ngồi ở phòng khách đến khi nghe thấy giọng nói trầm khàn của ông Trịnh vang lên.

"Khi nào trở lại Việt Nam?"

Kiều Trang nhìn ông Trịnh vừa từ công ty trở về, sự ấm áp trong đôi mắt ưu tư của ông ấy làm nàng có chút ngỡ ngàng. Kiều Trang không thể hiện ra quá nhiều, đạm nhiên đáp.

"Tuần sau."

Ông Trịnh im lặng mấy giây lại hỏi: "Trần Khánh Vân đối xử với con có tốt không?"

Kiều Trang khẽ nhìn ông Trịnh, không do dự đáp: "Rất tốt!"

Ông Trịnh gật đầu: "Trên đời này ngoài Trần Khánh Vân thì vẫn còn có ba. Nếu sau này, cô ta đối xử với con không tốt thì hãy trở về."

"..." Kiều Trang hơi nhíu máy, ánh mắt mang theo mấy phần ngờ vực cùng khó tin.

Ông Trịnh nhìn biểu hiện của nàng khẽ thở dài sau đó mới mỉm cười, đáy mắt lóe lên sự thân thiết mà trước nay chưa từng có: "Dù trước đây, chúng ta nhận lại nhau vì mục đích cá nhân, nhưng sự thật không thay đổi, con chính là con của ba."

Bàn tay Kiều Trang hơi nắm lấy đầu gối, trong mắt nổi lên một loại cảm xúc tựa như quen lại vô cùng xa lạ...cái gọi là tình thân đã sớm đối với nàng là vô cùng xa xỉ.

***

"Sắc mặt em hôm nay không được tốt!" Hà Anh vừa đi vừa nói.

Hôm nay, Khánh Vân nhận lời đến nhà cô ăn tối, lúc này cũng không còn sớm, cô cũng muốn tiễn em ấy ra về.

Khánh Vân sờ sờ lấy mặt mình, không mấy để ý nói: "Rõ ràng như vậy?"

Hà Anh lắc đầu, vì cô để ý cho nên sẽ nhận ra: "Vì Kiều Trang sao?"

Bước chân của Khánh Vân chậm dần rồi dừng hẳn, cô hít sâu một hơi, đôi mắt phảng phất nỗi buồn: "Phẫu thuật thất bại."

"..." Hà Anh biết nửa tháng trước Kiều Trang qua Úc làm phẫu thuật. Khánh Vân cũng từ Úc trở về cách đây không lâu.

"Em ấy là một người quật cường cũng tràn đầy kiêu ngạo. Tuy bên ngoài em ấy tỏ ra mình không sao nhưng tôi cảm nhận được sự thống khổ và đau đớn đó. Tôi đã không bảo vệ tốt cho em ấy."

Thanh âm của Khánh Vân chậm rãi, êm đềm như ngọn gió mát nhưng sâu bên trong nội tâm là một sự dằn vặt, tự trách khôn nguôi.

Hà Anh thở dài, nhìn Khánh Vân khổ sở mà lòng cô thêm xót xa. Hà Anh bất giác ôm lấy Khánh Vân, nhẹ nhàng an ủi: "Em đã cố gắng làm mọi thứ...đừng tự trách chính mình."

Khánh Vân hơi nhíu mày, khẽ đẩy Hà Anh, nới ra một khoảng cách. Ngoài Kiều Trang, cô không muốn thân mật cùng ai. Cô luôn để ý vì sợ làm em ấy không vui. Hà Anh có chút sững sờ, sau đó chỉ cười khổ.

Khánh Vân xem như không có chuyện vừa rồi, gương mặt mệt mỏi không thể che hết sự bất lực: "Đôi lúc, tôi không biết phải làm sao? Kiều Trang...em ấy đang dần xa tôi, giữa chúng tôi mơ hồ có một vách ngăn, vách ngăn đó khiến tôi không thể chạm vào trái tim em ấy."

Hai người luôn ở bên nhau, cô luôn cố gắng dành thời gian cho em ấy nhưng giữa hai người không biết từ lúc nào đã không có được sự đồng điệu từ trái tim. Cô luôn cảm thấy bất an và lo lắng. Gần đây, cô không cách nào biết Kiều Trang đang nghĩ gì? Em ấy cũng không còn vùi vào lòng cô mà làm nũng như trước, sự điềm tĩnh và lạnh nhạt thoáng qua đôi khi làm cô sợ hãi. Nếu có thể khiến Kiều Trang quay lại như trước kia cô ước rằng người gặp tai nạn đêm đó chính là mình.

Hà Anh không đành lòng nhìn Khánh Vân khổ sở. Cô hơi mím môi, đôi mắt ấm áp mang chút thăm dò nhìn Khánh Vân, nhẹ hỏi.

"Nếu năm đó...tôi dũng cảm, nếu năm đó...em không gặp Kiều Trang. Vậy...người em yêu có thể là tôi không?"

Khánh Vân nghe xong suy ngẫm mấy giây mới lắc đầu: "Tôi không biết..." Khóe môi nhợt nhạt mỉm cười: "Trên đời này cũng không có nếu như..."

Hà Anh thoáng qua hụt hẫng nhưng rất nhanh liền bật cười. Đây chính là Trần Khánh Vân! Nếu em ấy xác định bản thân yêu ai thì sẽ toàn tâm toàn ý vì người đấy.

"Có thể vì em như vậy cho nên Kiều Trang mới luôn bất an..."

"..."

Nhìn ra nghi vấn trong mắt Khánh Vân, Hà Anh chậm rãi nói tiếp: "Vì một người tốt như em, bất kỳ ai cũng mong muốn có được. Có điều...sự kiên định của em hình như Kiều Trang không nhìn ra."

Khánh Vân đạm đạm cười, trong lòng lại âm ỉ đau: "Em ấy không tin tôi!"

***

Chỉ vỏn vẹn một tháng, từ việc Thịnh An bị phanh phui vụ việc lấp kênh bồi đất nhằm phát triển dự án đô thị gây thiệt hại và ảnh hưởng đến mấy chục hộ dân sống ở lân cận, cho đến việc đấu thầu các dự án đều bị công ty khác hớt tay trên đã gây ra không ít thiệt hại về uy tín và tài chính cho công ty.

Duy Khương luôn trong tình trạng bận rộn, một mặc lo vấn đề kiện tụng của người dân, một mặt phải chịu áp lực từ các cổ đông cũng như vấn đề thâm hụt ngân sách. Duy Khương biết tất cả những việc này có kẻ đứng sau muốn hạ bệ Thịnh An, có lẽ anh ta đã đánh giá không đúng về thực lực và thủ đoạn của Trịnh Kiều Trang. Người phụ nữ này không thể xem thường!

Hà Anh tiễn Khánh Vân về, vừa vào phòng khách đã thấy Duy Khương ngồi suy tư hút thuốc lá.

"Anh Hai..."

Duy Khương ngẩng đầu: "Khánh Vân đã về rồi sao?"

"Ừm."

Duy Khương trong mắt chứa đầy thâm ý, nhẹ nhàng nhắn nhủ: "Hà Anh...nếu có cơ hội em nhất định phải nắm bắt. Khánh Vân là một cô gái tốt!"

Hà Anh mỉm cười, không tranh không giành đáp: "Anh hai, tình cảm không thể miễn cưỡng."

Duy Khương đăm chiêu nhìn theo bóng dáng Hà Anh khẽ rít một hơi thuốc lá. Bữa tối hôm nay không đơn thuần chỉ ăn tối, anh và Khánh Vân đã thỏa thuận xong vấn đề hợp tác cho dự án nghỉ dưỡng ở Phan Thiết đã đình trệ một tháng nay do thiếu hụt vốn. Gần đây uy tín và tình hình Thịnh An không tốt cho nên việc gọi vốn cũng không thu hút sự quan tâm. Nếu thông tin FEA cùng Thịnh An hợp tác sẽ đem lại một luồng gió mát cho tình hình căng thẳng hiện tại. Tất nhiên, Duy Khương biết Khánh Vân nhận lời không chỉ vì nhìn ra được sự phát triển tiềm năng của dự án mà còn ở cái tình. Phạm gia nhìn Trần Khánh Vân trưởng thành mà đứa em gái của anh cùng Trần Khánh Vân quan hệ cũng không nhạt. Nếu có thể...anh cũng muốn làm mọi cách để Hà Anh có được hạnh phúc.

***

Flora về Úc ngày đầu tiên liền chạy sang Trịnh gia tìm Kiều Trang. Gần đây, cô và Kiều Trang làm cho Thịnh An gà bay chó sủa cảm giác có chút thích thú. Lúc này, Flora lười biếng ngồi trên ghế mây, vừa bóc nho vừa tận hưởng không khí buổi sáng, ánh mắt liếc nhìn cô gái nhỏ đang tô tô vẽ vẽ trên giá tranh, hơi chán chường hỏi.

"Seline...có thể đừng vẻ chị ta không?"

"..."

Nhìn sự chăm chú của Kiều Trang không cách nào bị cô quấy phá, sắc mặt hết bảy phần không vui còn ba phần là đố kỵ.

"Hừ...mấy năm qua em vẽ chị ta không chán? Không thử vẽ tôi đi, tôi cũng đẹp có thua gì chị ta!" Flora vênh mặt tự cao. Cô vẫn luôn tự tin về nhan sắc của mình.

Kiều Trang bất giác ngừng bút, bình bình đạm đạm hỏi: "Ngô Gia Linh đâu?"

Flora không mấy hào hứng: "Haizz...Chị ta chỉ biết nằm dưới hưởng thụ nào biết vẽ tranh."

Kiều Trang khẽ cười, hơi xoay người lại nhìn Flora: "Chị giúp tôi không nghĩ đến Ngô Gia Linh sẽ tức giận sao?"

Flora không nghĩ nhiều, vẻ mặt không hề khó xử ngược lại rất sáng suốt, rạch ròi: "Người tôi thích là Ngô Gia Linh không phải Phạm Hà Anh, tôi và nhà họ Phạm không liên quan. Bọn họ nghĩ muốn ức hiếp em phải xem sắc mặt của tôi."

Cô thích Gia Linh là sự thật, nhưng điều đó không có nghĩa cô vì chị em tốt của chị ta mà để mặc bọn họ xem thường Kiều Trang. Dù gì đây cũng là người đầu tiên khiến cô muốn chân thành yêu thương, lại nói mối quan hệ nhiều năm qua của hai người, không làm được người yêu thì ít ra vẫn làm bạn tốt. Mà không phải trước nay vẫn đều là bạn sao? Kiều Trang chưa bao giờ đáp lại tình cảm của cô, còn cô cũng không phải kẻ si tình. Trước kia muốn cưới bằng được Kiều Trang một phần lớn vì sự hiếu thắng. Nhưng kết quả, vẫn thất bại. Có lẽ, Kiều Trang chính là một ngoại lệ, vì em ấy quá yêu Trần Khánh Vân cũng như quá thông minh để nhìn thấy cô không phải toàn tâm toàn ý vì yêu mà cưới.

Kiều Trang cảm kích nhìn Flora, rốt cuộc thốt ra hai từ: "Cảm ơn!"

Flora cười càng đắc ý: "Tôi là một người chị gái đầy nghĩa khí có đúng không?"

Kiều Trang không đáp, lại vô thức gật đầu.

Lúc này, điện thoại báo tin nhắn. Kiều Trang cầm lấy điện thoại từ túi áo khoác. Sau khi xem xong, sắc mặt Kiều Trang càng lạnh, đáy mắt phủ đầy băng sương. Nàng nắm chặt chiếc điện thoại, có chút điên tiết đem giá tranh quơ ngã, hơi thở trở nên dồn dập, không kiềm chế được ôm lấy lồng ngực đau thắt.

Flora nhận ra bất thường lập tức bật dậy đi đến Kiều Trang lo lắng hỏi: "Chuyện gì vậy?"

"..." Kiều Trang không đáp ngoài gương mặt thống khổ và tiếng hít thở nặng nề.

Flora nhíu chặt mày, rất nhanh nhớ đến trước kia, đây không phải lần đầu tiên Kiều Trang có biểu hiện thế này. Chỉ là ba năm trước, tình hình chẳng phải ổn hơn rồi sao? Flora vội vàng gác sang một bên, cô cúi xuống không ngừng vuốt lấy sống lưng Kiều Trang, dịu dàng trấn an.

"Không sao, có tôi ở đây, tôi sẽ không để ai ức hiếp em. Đừng sợ! Mọi chuyện sẽ ổn!"

Mất một lúc, Kiều Trang bắt đầu khôi phục lại bình tĩnh, nàng không còn gắt gao ôm lấy ngực trái, chỉ là điên cuồng và đau đớn nơi đáy mắt vẫn không thể nào lui.

Flora thở phào một cái rồi lấy điện thoại trên tay Kiều Trang xem, sắc mặt tràn ngập tức giận, không tiếc lời mắng chửi: "Fu*k Trần Khánh Vân!"

Hai người đem Thịnh An hạ bệ, Trần Khánh Vân lại xen vào giúp một tay, thêm hành động thân thiết với Phạm Hà Anh, cô xem còn không kiềm chế được nói chi đến Kiều Trang.

Flora hít sâu một hơi, đối với sắc mặt tái nhợt của Kiều Trang, lo lắng nói: "Seline...tôi nghĩ em nên gặp bác sĩ!"

Kiều Trang nhìn Flora cười lạnh. Nàng không phải kẻ điên!

***