Đường Tăng Xông Tây Du

Chương 53: Mang Nữ Nhân Đi Thỉnh Kinh (2)



Chỉ là, cái tên A Quy này, hắn quả thực khó mà tiếp nhận.

Vừa mới về Cao Lão trang, Tôn Ngộ Không lại bị Đường Tăng phái ra ngoài đón một người.

Mà Đường Tăng lúc này đang cùng Cao Thúy Lan bước chậm bên bờ hồ, đón gió nhẹ.

Một người mặc y phục cao tăng, khoác cà sa, mang mũ cao tăng, tay cầm Cửu Hoàn Tích Trượng. Một người khác là một cô gái tuyệt mỹ, tóc dài xõa vai, nhìn kiểu gì cũng không thấy xứng đôi.

Mặc dù Cao Thúy Lan không coi là tuyệt đẹp, nhưng cũng được 9/10, hơn nữa nàng có khí chất đại gia khuê tú, khiến cho người gặp rất muốn cưới vào cửa.

- Chồng, chàng nhất định phải đi sao?

Cao Thúy Lan không nỡ nhìn Đường Tăng.

Mặc dù chỉ mới một đêm ngắn ngủi, nhưng Cao Thúy Lan đã cảm thấy mình không thể rời bỏ người đàn ông này.

- Đúng, đây là sứ mạng của ta!

Đường Tăng vẻ mặt nghiêm túc nói.

- Mất bao lâu?

- Không biết, nhưng mà có thể phải hơn mười năm.

Đường Tăng nói, nghe nói trong Tây Du ký, Đường Tăng tới Tây Thiên thỉnh kinh dùng mười một năm, không biết là thật hay giả.

Chỉ là hắn từ Đại Đường tới nơi này, đã hơn nửa tháng, cũng chỉ mới tới Cao Lão trang, như vậy có thể thấy đường tới Tây Thiên rất xa xôi.

- Hơn mười năm...

Dung nhan Cao Thúy Lan trắng nhợt. Hơn mười năm, khi đó nàng đã già cả rồi.

Bỗng nhiên Đường Tăng đổi giọng nói:

- Thúy Lan, nàng nguyện ý đi theo ta không?

- Hả?

Cao Thúy Lan sửng sốt một chút.

- Nàng nguyện ý rời đi cùng ta không?

Đường Tăng nghiêm túc hỏi. Không sai, hắn muốn dẫn theo Cao Thúy Lan đi Tây Thiên.

Đường tới Tây Thiên khẳng định vô cùng xa xôi, dọc đường gian khổ nếu ngay cả mỹ nhân cũng không có, thì khổ cực biết bao?

- Ta...

Cao Thúy Lan hơi chần chờ, sau đó cắn răng một cái:

- Thúy Lan nguyện ý!

Mặc dù không nỡ rời bỏ cha mẹ mình, không bỏ được quê hương, nhưng Cao Thúy Lan từ nhỏ đã được giáo dục, chính là gả cho gà thì theo gà, mà gả cho chó thì theo chó.

Nếu đã quyết định đi theo người đàn ông này, vậy thì rời đi cùng hắn đi!

Đường Tăng hài lòng cười một tiếng:

- Trên đường rất cực khổ, hơn nữa rất xa.

- Thúy Lan không sợ cực khổ!

So sánh với mười mấy năm độc thủ khuê phòng, Cao Thúy Lan tình nguyện cùng Đường Tăng đường xá xa xôi.

- Tốt lắm!

Đường Tăng hài lòng cầm bàn tay ngọc của Cao Thúy Lan.

Mặc dù đường đi Tây Thiên nguy hiểm trùng trùng, nhưng Đường Tăng cảm thấy, bản thân có thể bảo vệ nàng.

Mình cũng không phải là tên Đường Tăng cố chấp đó, mà là Đường Tăng đổi kiếp, đường tới Tây Thiên, vừa đánh quái thăng cấp, vừa mở rộng hậu cung của mình mới là chính đạo đó.

Viu...

Lúc này, Tôn Ngộ Không hóa thành một đạo lưu quang bay trở lại.

Bên cạnh Tôn Ngộ Không là một cô bé đáng yêu, bộ dáng mười ba mười bốn tuổi, rất khả ái.

- Đại sư phụ...

Cô bé thấy Đường Tăng, lập tức mừng rỡ kêu lên.

Cô bé chính là Tằng Tiểu Muội, trước đó Đường Tăng đã từng dạy nàng niệm kinh, dĩ nhiên, lần đó thật sự chỉ là niệm kinh, chẳng qua quá trình có chút phức tạp mà thôi.

Dùng câu nói kinh điển mà nói, chính là cùng nhau lĩnh ngộ vui sướng!

- Tiểu Muội, tới.

Đường Tăng thấy Tằng Tiểu Muội cũng rất vui vẻ. Trước đó hắn còn tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại cô bé này nữa rồi, bởi vì sau khi thỉnh kinh về, khẳng định đã qua nhiều năm, cô bé này nói không chừng đã gả làm vợ người khác.

- Dạ dạ.

Tằng Tiểu Muội khôn khéo đi tới.

- Tiểu Muội, ta phải đi tới một nơi rất xa, muốn mang em đi cùng, em nguyện ý không?

Đường Tăng hỏi.

Tằng Tiểu Muội nghe vậy có chút do dự:

- Vậy ta có thể gặp lại được cha mẹ nữa hay không?

- Không biết, chỉ cần em muốn gặp bọn họ, tùy thời có thể bảo Hầu Tử thúc thúc kia mang em trở về. Tốc độ của hắn rất nhanh.

Đường Tăng chỉ Tôn Ngộ Không nói.

Hầu Tử thúc thúc?

Tôn Ngộ Không nháy nháy mắt.