Đồng Phục Cùng Áo Cưới

Chương 17



Du Thanh Quỳ quay đầu nhìn sang phía Thời Diệu, thấy Thời Diệu vừa nói chuyện điện thoại vừa đi ra ngoài.

“Ba, tất nhiên con đang ở trường học.”

“Đi học? Hiện tại con đến trường cũng có tác dụng gì? Hơn nữa con cũng không có ý định đến đại học Đồng Nghĩa, con có muốn đến giúp đỡ ba một chút không?”

Lớp ba chuyển bàn rất ầm ĩ, Thời Diệu đi xuống tầng. Cậu dựa người vào cầu thang nói: “Đến phòng thí nghiệm hóa sinh của ba làm trợ lí sao?”

“Đúng, ba vẫn cảm thấy con có mời nhiều thầy giáo hơn cũng không bằng đi theo cha học.”

Thời Diệu nhíu mày, cậu suy nghĩ một chút mới nói: “Trợ lí mới của ba lại bị ba mắng chạy rồi sao?”

“Con…….” Ba Thời bị chẹn họng một cái.  “Đây là ba đang giúp con suy tính cho tương lai. Con rất thông minh. Sao có thể mỗi ngày đều ru rú trong một địa phương nhỏ không có lý tưởng chứ.”

“Con không có hứng thú.” Trước mặt Thời Diệu là bức tường. Lúc này trong lòng cậu cũng giống như bức tường này, đều là khoảng trống.

Ba Thời Diệu là người có rất nhiều các giải thưởng về hóa học, vô số những nghiên cứu phát triển. Ông nội Thời Diệu là học giả Công trình, cũng hai lần được nhận giải thưởng về lĩnh vực hàng không và rất nhiều những giải thưởng khác. Mấy người chú, người bác của cậu dù nghiên cứu khoa học, hay buôn bán, dù tham gia chính trị, không người nào là không đạt được những thành tựu to lớn trong lĩnh vực đó.

Mẹ Thời Diệu cũng từng là học giả về lĩnh vực hàng không, sau này, khi lớn tuổi, ánh mắt không còn tốt mới bắt đầu muốn làm nghệ thuật. Ngay cả chị Thời Diệu cũng là phi công ngay từ khi trẻ tuổi.

Sinh ra trong một gia đình như vậy, Thời Diệu không muốn ưu tú cũng không được. Thật ra trước đây Thời Diệu cũng rất ham chơi, cũng giống như những đứa trẻ khác chỉ biết nghịch ngợm gây sự. Sau này, khi chị và anh rể qua đời vì cứu cậu, cũng bắt đầu từ lúc đó, Thời Diệu giận dỗi, mỗi ngày đều ở trong thư phòng. Có một khoảng thời gian rất dài, mỗi ngày cậu đều bắt đầu học từ lúc năm giờ sáng đến mười hai giờ đêm. Mười năm môn học, mỗi ngày có mười năm giáo viên đi đi về về.

Ba Thời đã nhiều lần vỗ bàn mắng cậu: “Giấc mơ của con là gì? Con phải có giấc mơ. Nếu không thì tất cả những bận rộn này đều là uổng phí thời gian.”

Có thể thật sự Thời Diệu không có ước mơ.

Từ trước đến giờ ba mẹ Thời Diệu cũng không yêu cầu cậu phải làm gì, ngay cả lí do chứng minh mình với cha mẹ cậu cũng không có. Hiện tại, Thời Diệu không còn cố chấp như năm đó, cho nên khi cậu quay đầu nhìn lại những cảm giác  cố gắng lúc đó chỉ thấy buồn cười. Không được cái gì, ngược lại, những thứ đã mất đi lại được phóng đại lên.

Thời Diệu đá văng mấy mẩu phấn gãy trên đất.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, Thời Diệu theo thói quen đi vào phòng học từ cửa sau.

Cổ Dật Phi ngồi ở vị trí trước đó của Thời Diệu nói: “Thời Diệu, mình giúp cậu chuyển bàn lên hàng đầu tiên rồi.

“Cảm ơn.” Thời Diệu gật đầu một cái, đi qua lối nhỏ từ phía cuối lớp lên đầu, sau đó lại đi từ bên phải sang bên trái lớp.

Những bước chân của cậu rất bình tĩnh, không chút hoảng loạn do đến muộn. Nhưng Du Thanh Quỳ lại lo lắng đứng ở vị trí bên cạnh, mong chờ động tác của Thời Diệu nhanh lên một chút, nhanh hơn tí nữa. Cô cũng không muốn lúc giáo viên lên lớp cô còn chưa ổn định chỗ ngồi.

Thời Diệu nhìn thấy cô đang sốt ruột, lúc này cậu mới không tình nguyện nhanh chóng bước thêm hai bước ngồi vào vị trí. Ngay lúc Du Thanh Quỳ vội vàng ngồi vào vị trí cũng là lúc thầy giáo bước vào lớp.

Du Thanh Quỳ thở phào nhẹ nhõm.

Thầy giáo số học bắt đầu giảng bài, thầy rất thích Du Thanh Quỳ lúc nào cũng được điểm cao nhất, lúc giảng bài thường xuyên đặt câu hỏi cho cô, khiến Du Thanh Quỳ không dám mất tập trung dù chỉ một chút. Hai cánh tay cô đều ngoan ngoãn đặt lên bàn, sống lưng thẳng tắp, ngay cả mắt cũng không nháy nhìn chằm chằm vào bảng đen.

“Du Thanh Quỳ.” Thời Diệu ngồi bên cạnh nhỏ giọng gọi cô.

Thầy giáo số học đang nhìn Du Thanh Quỳ, Du Thanh Quỳ nhíu mày giả vờ không nghe thấy.

“Du Thanh Quỳ.” Thời Diệu lại gọi lại.

Du Thanh Quỳ vẫn giả vờ không nghe thấy như cũ, tập trung nghe giảng.

Thời Diệu dùng bút máy chọc chọc vào khuỷu tay của cô, Du Thanh Quỳ vẫn không nhúc nhích như cũ, mắt nhìn thẳng lên bảng nghe giảng.

Thời Diệu phục.

Đột nhiên Thời Diệu xê ghế xích về sau một cái, cúi người nhặt cái đai an toàn trên đất lên, trực tiếp đặt ở vị trí trung tâm trên bàn học của Du Thanh Quỳ.

Du Thanh Quỳ nhíu mày, ánh mắt tùy ý liếc qua. Cô nhìn thấy đai an toàn nội y màu hồng đang nằm lẳng lặng trên bàn, sững sờ mất ba giây. Ngay sau đó, bả vai cô hơi động tạo thành một động tác nhỏ, hình như đai an toàn bên trái không còn…..

Cô chậm rãi đưa hai tay ra, cầm chặt đai an toàn trong lòng bàn tay, siết chặt từng chút một. Đai an toàn màu hồng giống như củ khoai lang nóng bỏng tay.

Vừa nghĩ tới là Thời Diệu nhặt lên giúp cô, Du Thanh Quỳ cúi đầu, gò má nhanh chóng chuyển sang màu đỏ. Hơn nữa màu đỏ này chậm rãi lan ra, dần dần khiến cả gương mặt của cô đều chuyển sang màu đỏ hồng.

Thời Diệu dựa người vào tường, ánh mắt nhìn vào gương mặt đỏ hồng của Du Thanh Quỳ. Chậc, thật giống quả táo đỏ.

Rất lâu rồi anh chưa từng ăn táo, đột nhiên lại rất muốn cắn một cái.

“Du Thanh Quỳ, em lên bảng giải đề này đi.” Thầy giáo số học gọi tên.

Du Thanh Quỳ “A…..” một tiếng, nắm chặt đai an toàn trong lòng bàn tay.

“Thầy giáo.” Thời Diệu đứng lên. “Đề bài hai có vấn đề, đề bài bốn, bài năm quá rườm rà, có phương pháp đơn giản hơn.

“Là sao?” Thầy giáo số học nhanh chóng quay đầu lại kiểm tra.

“A, đúng đúng đúng. Đúng là đề bài hai không được chính xác lắm….”

Chờ sau khi thầy giáo sửa lại đề bài sai mà Thời Diệu chỉ ra, thì đã quên rằng đã gọi Du Thanh Quỳ đầu tiên, tùy ý gọi người khác.

Du Thanh Quỳ cắn môi dưới, nói nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn: “Cám ơn…”

Thời Diệu dùng gậy ông đập lưng ông, giả vờ không nghe thấy.

Du Thanh Quỳ quay đầu đi, nhíu nhíu lông mày nhìn Thời Diệu, nói lại lần nữa: “Cảm ơn cậu.” diễnđànlêquýđôn.com

Thời Diệu cúi đầu nghịch điện thoại di động, vẫn giả vờ không nghe thấy như cũ.

Ánh mắt Du Thanh Quỳ chuyển từ mặt Thời Diệu sang chiếc điện thoại di động, lại nhìn về phía gò má cậu một chút. Cô quay đầu lại, suy nghĩ một chút, xé một tờ giấy trong quyển sổ tay, cô chọn một cô gái đáng yêu dính lên, sau đó viết xuống một dòng chữ ngay ngắn: “Cám ơn cậu:-D”

Cô còn dùng bút màu vẽ một chiếc cầu vồng trên đầu cô gái.

Du Thanh Quỳ lặng lẽ đặt tờ giấy lên bàn học của Thời Diệu.

Thời Diệu nhìn những chữ viết xinh đẹp, đột nhiên cậu rất muốn biết nếu cậu vẫn không để ý có phải Du Thanh Quỳ sẽ lại nhăn mày nghiêm trang nói với cậu: “Người khác nói cảm ơn với cậu, cậu phải nói không có gì.”

Thời Diệu không tự chủ nở nụ cười.

Sau giờ học, Du Thanh Quỳ siết chặt chiếc đai an toàn màu hồng trong bàn tay, chạy chậm vào nhà vệ sinh.

Lúc Du Thanh Quỳ trở về, trên bàn của cô có một chồng vở bài tập rất dày, thầy giáo số học muốn cô kiểm tra những quyển vở bài tập này.

Du Thanh Quỳ dùng thời gian nghỉ ngơi giữa các tiết, nghiêm túc kiểm tra, lúc tan học buổi sáng, mọi người đi ra khỏi phòng học như ong vỡ tổ cùng nhau đi về phía căng tin, lúc này Du Thanh Quỳ vẫn đang cúi đầu kiểm tra vở bài tập.

Cô chậm chạp ngẩng đầu nhìn Thời Diệu ngồi bên trong, hỏi: “Cậu không ra ngoài sao?”

“Không.” Thời Diệu cúi đầu lật tập tranh, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

Du Thanh Quỳ “A…” một tiếng, tiếp tục cúi đầu kiểm tra vở bài tập. Lúc này Thời Diệu mới quay đầu lại, nhẹ nhàng nhìn cô một cái.

“Thanh Quỳ, đi thôi. Đi ăn cơm.” Dương Hinh đi đến kéo Du Thanh Quỳ.

Du Thanh Quỳ có chút do dự: “Nhưng tớ còn chưa kiểm tra xong……”

“Ai nha, nhiều vở bài tập như vậy, chờ đến khi cậu kiểm tra xong, những món ăn trong căng tin đều bị cướp sạch rồi. Tí nữa về rồi kiểm tra tiếp, đến lúc đó mình cùng làm với cậu.” Dương Hinh cướp lấy chiếc bút đỏ trong tay Du Thanh Quỳ.

“Vậy cũng được.” Du Thanh Quỳ cong cong khóe mắt.

Cô thu dọn qua bàn học, sau đó quay lại phía sau mấy bàn nói: “Tiểu Ngộ, đi thôi.”

Lâm Tiểu Ngộ “Ừ..” một tiếng, nhanh chóng bước đến, đuổi theo Du Thanh Quỳ và Dương Hinh, ba cô gái dắt tay nhau đi về hướng căng tin.

Thời Diệu gấp tập tranh trong tay lại, mắt nhìn về chồng vở bài tập trên góc bàn của Du Thanh Quỳ, nghĩ tới dáng vẻ nghiêm túc làm kiểm tra của Du Thanh Quỳ.

Thời Diệu kiểm tra hết chồng vở thật dày kia, cậu gõ gõ cổ tay, buồn chán nhìn ra ngoài cửa sổ.

Du Thanh Quỳ, Lâm Tiểu Ngộ và Dương Hinh ăn xong cơm trưa, cùng nhau tản bộ trong rừng cây. Không biết Dương Hinh đang nói gì, khiến Du Thanh Quỳ và Lâm Tiểu Ngộ đều cười rộ lên.

Vốn là Dương Hinh còn muốn ra ngoài tản bộ một lát, nhưng Du Thanh Quỳ nhớ đến chồng vở bài tập chưa kiểm tra xong nên muốn về sớm một chút. Du Thanh Quỳ về chỗ ngồi mở vở bài tập ra, cô “Ồ” một tiếng, lúng ta lúng túng lẩm bẩm lầu bầu: “Sao lại kiểm tra xong rồi nhỉ?”

Du Thanh Quỳ lại kiểm tra mấy quyển, nhưng tất cả đều kiểm tra hết rồi. Ai giúp cô kiểm tra hết đống vở bài tập này vậy? Du Thanh Quỳ mờ mịt nhìn cả phòng học chỉ có không đến mười bạn ngồi trong lớp, Du Thanh Quỳ thật sự không biết ai tốt bụng giúp cô một việc lớn như vậy. Cô thu hồi tầm mắt, cúi đầu suy nghĩ một lát, sau đó quay đầu hỏi: “Thời Diệu, trưa nay cậu có thấy ai ngồi chỗ tôi không?”

“Vừa về đến, không biết rõ.” Thời Diệu không ngẩng đầu lên, lười biếng nói.

Du Thanh Quỳ cũng thất vọng đơn giản “A” một tiếng. Cô chọn những quyển được người khác kiểm tra giúp lẩm bẩm lầu bầu: “Không biết có kiểm tra sai chỗ nào không…… Thôi, kiểm tra lại lần nữa đi….”

Quả thật cô chọn những quyển sách không phải cô kiểm tra, kiểm tra kĩ lại các đáp án một lần nữa.

Thời Diệu nhìn Du Thanh Quỳ bằng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi.

Thật sự là …. Phục cô.

Chết đói mất, đi ăn cơm thôi.

“Đứng lên.” Thời Diệu mạnh mẽ đứng lên.

Du Thanh Quỳ không chút nghĩ ngợi nói: “Sắp đến giờ tự học buổi trưa rồi, cậu còn muốn đi đâu vậy?”

“Ai cần cậu lo.” Thời Diệu tà tà liếc cô một cái.

Du Thanh Quỳ hơi chậm lại, lqd,  cô cắn môi dưới, vội vàng đứng dậy nhường lối, hơn nữa còn rất chân thành nói xin lỗi với bóng lưng của Thời Diệu: “Rất xin lỗi, tôi không nên xen vào việc của người khác…….”

Bước chân Thời Diệu hơi dừng lại, cậu cũng không quay đầu lại mà nhanh chóng đi ra ngoài.

Nhất định đầu óc của đứa nhỏ này khác với những người khác, Thời Diệu oán hận một câu trong lòng.

Sau khi tan học, Du Thanh Quỳ giúp Lâm Tiểu Ngộ học như bình thường, sau đó mới về nhà.

“Bà ngoại, mẹ, con về rồi.”

Bà ngoại vội vàng đi ra, làm dấu tay đừng lên tiếng với cô, nhỏ giọng nói: “Hôm nay mẹ cháu đi tàu điện ngầm bị  đau chân, đau cả ngày nay, vừa mới ngủ một chút.”

Nụ cười trên mặt Du Thanh Quỳ cứng lại, vội vàng căng thẳng hỏi: “Mẹ cháu thế nào rồi ạ?”

“Không có chuyện gì, chỉ trẹo chân thôi, không phải vấn đề lớn.” Bà ngoại an ủi cô.

Lúc này Du Thanh Quỳ mới thở phào nhẹ nhõm.

Du Thanh Quỳ rón rén đi vào phòng ngủ của mẹ, thấy mẹ đang nằm nghiêng ngủ say. Cô nhìn mắt cá chân sưng lên của mẹ, chỉ thấy rất đau lòng. Cô kéo chăn lên, nhẹ nhàng đắp lên người mẹ.

Cô nhón mũi chân, nhẹ nhàng ra ngoài, trở về phòng mình bắt đầu làm bài tập, bỗng nhiên cô nhớ đến họp phụ huynh. Mẹ có vết thương ở chân, sao cô có thể để mẹ cực khổ nữa chứ?

Du Thanh Quỳ do dự hồi lâu, sau đó lấy điện thoại từ trong ngăn kéo ra, gửi cho ba một tin nhắn.

“Ba ơi, lúc nào thì ba đến thăm con?”

Du Thanh Quỳ cầm điện thoại di động chờ hai phút cũng không thấy tin nhắn trả lời, cô để điện thoại ở một bên, tiếp tục làm bài tập. Lúc cô vừa làm xong bài tập ngữ văn, thì nhận được tin tức truyền đến.

“Thứ hai.”

Du Thanh Quỳ suy nghĩ câu nói, lại gửi đi một tin nhắn khác.

“Ba ơi, ba có thể đến sớm vài hôm không? Thứ sáu tuần này trường con có buổi họp phụ huynh, mẹ có vết thương ở chân, sợ là không đi được….”

Gần như trong nháy mắt Du Thanh Quỳ nhận được tin nhắn trả lời của ba cô.

“Mẹ con bị làm sao?”

“Bà ngoại nói lúc mẹ đi tàu điện ngầm không cẩn thận bị trẹo chân, nhưng đã không có gì đáng ngại….”

Lại chưa có tin nhắn trả lời.

Du Thanh Quỳ cầm điện thoại di động đợi lại đợi, cuối cùng cũng để điện thọai xuống, lại bắt đầu tiếp tục làm bài tập. Du Thanh Quỳ đã thành thói quen, cô biết ba bận rộn nhiều việc, chắc sẽ không thể xong công việc ngay được.

Du Trạch Ngôn đang họp, ông quay đầu để trợ lí điều chỉnh lại lịch làm việc. Qua một lúc lâu sau, trợ lí mới đưa ông lịch làm việc mới, ông nhìn lướt qua, sau đó mới trả lời Du Thanh Quỳ: “Được."