Diện Thủ

Chương 47: Cúi đầu sửa xe 2



Có lẽ ai cũng sẽ không nghĩ đến, Diệp Tiềm đôi tay kia có thể cầm kiếm ra trận giết địch, giết đến địch nhân nghe tin đã sợ mất mật, nhưng cũng rất linh hoạt, linh hoạt đến mức có thể sửa chữa liễn xa cho công chúa.

Chỉ bằng hai cái roi ngựa, bất quá một lát, Diệp Tiềm đã làm xong, nói với thị vệ cầm đầu: "Sửa được rồi, nơi này gió lớn, nhanh đưa xe rời đi."

Thị vệ mấp máy, bất đắc dĩ nhìn nhìn: "Mã phu không ở đâu, hắn theo Ngưu thị vệ đi Trường thọ cung." nói xong hắn bất đắc dĩ nhìn hướng Trường thọ cung: "Mã phu sao còn chưa trở lại?"

Diệp Tiềm nhíu mày, nhìn thùng xe không có gì một tiếng động, ôn thanh nói: "Hôm nay vương hầu phu nhân đến thỉnh an thái hậu tất nhiên rất nhiều, người nhiều, khó tránh khỏi chậm trễ. Nơi này gió lớn, còn người đến người đi, không nên ở lâu, ta giúp đưa liễn xa đến nơi yên tĩnh tránh gió, thế nào?"

Việc tới bây giờ, Cẩm Tú thật sự không biết làm thế nào, nhưng thấy Triêu Dương công chúa chỉ nhắm mắt không nói, chỉ đành xuóng liễn xa, tiến lên dịu dàng cúi đầu: "Việc lái xe làm sao dám làm phiền Diệp tướng quân hạ mình, chờ một lát là được."

Diệp Tiềm thấy rèm gấm xốc lên, trong mắt chợt lóe, thấy Cẩm Tú đi ra, thần sắc ảm đạm vài phần: "Cẩm Tú cô nương quá mức khách khí, năm đó Tiềm ở trong phủ Triêu Dương công chúa làm việc, cũng từng vung roi đánh ngựa cho công chúa. hiện giờ tuy rằng Tiềm đã không là xa nô ngày xưa, nhưng có Tiềm hôm nay, ít nhiều là Triêu Dương công chúa đề bạt, hôm nay Tiềm vì nàng làm mã phu một lần, sao dám nói hai chữ "Hạ mình"."

Lời vừa nói ra, các tướng lãnh cũng nghĩ thật sâu, nghĩ Diệp Tiềm tuy rằng hôm nay quá mức hu tôn hàng quý, nhưng nói đến cùng người trong xe chính là trưởng tỷ thiên tử quý trung quý, hắn dù làm ra thế nào cũng không coi là gì. Bất quá cũng để mọi người cảm thán, kỳ thực Diệp Tiềm người này thật sựlà không quên ân nhân cũ.

Tức thời ở mọi người vây xem, Diệp Tiềm phất áo bào, mạnh mẽ xoay người lướt qua càng xe lên xe, nắm dây cương, bắt đầu đánh xe.

Bánh xe nghiền trên đất cứng lạnh như băng, chậm rãi chuyển động, thùng xe cũng theo chậm rãi đitheo.

Ngồi ở trong xe Triêu Dương công chúa, chậm rãi vỗ về cái bụng, mở hai mắt.

Cẩm Tú mím môi, bất đắc dĩ nhìn Triêu Dương công chúa, nhỏ giọng nói: "Công chúa, là Diệp Tiềm đang đánh xe..."

Triêu Dương công chúa không tiếp lời, tiếp tục vuốt bụng, nhàn nhạt nói: "hắn đá ta."

Diệp Tiềm chỉ cách một tấm rèm gấm, đương nhiên nghe thấy câu nói nhẹ bỗng của công chúa. hắn lúc đầu còn không rõ, ai, là ai đá công chúa. Sau này đột nhiên suy nghĩ cẩn thận, tâm phảng phất bị cái gì dẫm vào, đau đến mặt mũi trắng bệch, hai tay cũng kìm không đậu nắm chặt dây cương.

Đúng rồi, hắn đã quên, người ta nói nàng có thai.

Nàng là vì có thai, mới vội vàng gả cho Hoài An Hầu.

Trước kia nàng có rất nhiều diệnt hủ, nhưng họ uống thuốc, Diệp Tiềm cũng không phải không uống.

Có lẽ sau này nàng quên, vì thế có thai, bất đắc dĩ mới gả cho người khác. Diệp Tiềm nghĩ tới đây, bỗng nhiên cảm thấy đau đớn trong ngực giảm đi vài phần.

Lúc này, thị vệ bên cạnh bỗng nhiên kêu lên: "Ngưu thị vệ, các ngươi đã trở lại, sao đi lâu như vậy!"

Ngưu thị vệ và xa phu đã trở lại, vội vàng đánh một chiếc liễn xa hơi giản dị. Ngưu thị vệ vừa thở hào hển vừa nói: "Trong cung bây giờ người tạp, xe phần đã dùng, căn bản không có thừa. Chúng ta nói là Triêu Dương công chúa cần, mới có thế tìm một chiếc này, được mang đi dùng."

Tức thời thị vệ vội đáp: "không cần không cần, cứ để xe ở đây đi, xe của chúng ta được Diệp tướng quân sửa rồi. Ngươi nhanh tới đánh xe, không cần làm phiền Diệp tướng quân."

Xa phu thấy thì kinh sợ, bước lên phía trước.

Diệp Tiềm thấy vậy, nhìn phía sau, rèm che đã buông, bên trong không động tĩnh.

hắn xoay người xuống ngựa, giao dây cương vào tay xa phu, sau đó ôm quyền nói vớ bên trong xe: "Công chúa, Diệp Tiềm cáo từ."

Trong thùng xe, trầm mặc một lát, rốt cục vẫn truyền đến thanh âm lành lạnh kéo dài ở âm cuối: "Diệp tướng quân, làm phiền."

================================

Chuyện này về sau truyền ra, mọi người ào ào khen Diệp Tiềm nhân nghĩa không quên ân cũ, ngay cả Hoàng thượng cũng nghe nói, vì thế thưởng năm trăm lượng cho khinh xa tướng quân. Nhưng hoàng hậu Diệp Trường Vân nghe thế, lại nghiến răng nghiến lợi. Nàng lúc này mời khinh xa tướng quân tới, cho lui tả hữu, ập xuống mắng đệ đệ mình một trận.

Mắng xong, thấy Diệp Tiềm mặt không biểu cảm đứng ở đó, phảng phất vừa rồi nàng nói một phen căn bản chính là gió thoảng, không khỏi tức giận trùng tâm: "Ngươi thật không ra gì, không cho ta thêm chút thể diện! hiện ngươi đã là hoàng thân quốc thích, là tân quý trong triều người người hâm mộ, sao không thoát được gốc rễ nô tài đây!"

Diệp Tiềm nâng mí mắt, vân đạm phong khinh nói: "Căn bản là như thế, thoát thế nào?"

nói thế càng trọc thêm lửa, Diệp Trường Vân lúc này vung tay áo lên ôm đầu, tay áo dài đảo qua khuôn mặt kiên cường, Diệp Tiềm động cũng không động một chút, ngược lại Diệp Trường Vân khóc ầm lên.

Nàng khóc nửa ngày, cũng không thấy Diệp Tiềm tới khuyên, nức nức nở nở ngừng khóc, buông tiếng thở dài: "Tiềm, có lẽ ngươi đã quên, nhưng ta vẫn nhớ. một đêm kia, Bình Tây Hầu muốn vũ nhục ngươi, ta chạy tới tìm người cứu ngươi, kết quả ngươi lại luận võ với Bình Tây Hầu, chọc ra tai họa."

Diệp Tiềm nhìn chằm chằm tỷ tỷ, cũng hồi tưởng lại đêm hôm đó.

Diệp Trường Vân giọng nói dần dần nghẹn ngào: "Ngươi không biết, đêm hôm đó, ta quỳ ở nơi đó, cầu công chúa cứu ngươi. Khi đó nam nhân trong tâm ta đứng một bên, không nhúc nhích." Nàng nỉ non lắc đầu nói: "Khi đó không ai thay ta nói chuyện, cũng không ai giúp ta, ta quỳ ở đó cầu xin, cầu công chúa, tính mạng chúng ta ở trong mắt công chúa, còn không bằng một sợi tóc, người ta hơi động ngón tay là có thể đứt!"

Diệp Tiềm tiến lên, trầm mặc nắm cánh tay Diệp Trường Vân.

Diệp Trường Vân vẫn khóc: "Ngươi vĩnh viễn không thể biết, ta không muốn lại sống tiếp những ngày như vậy, theo khi đó ta đã thề, ta không làm nô tì đê tiện, ta muốn làm người đứng trên người khác, ta hi vọng người khác quỳ cầu ta, kinh sợ cầu ta."

Diệp Tiềm thở dài: "hiện tại ngươi đã là mẫu nghi thiên hạ, a Hú cũng là Thái tử."

Diệp Trường Vân lại lắc đầu, tê liệt nói: "không, không đủ, hoàn toàn không đủ! Ta tuy là hoàng hậu, nhưng trên có Hoàng thượng hoàng thái hậu, vẫn như cũ phải nhường nhịn khắp nơi, lúc nào cũng bị bó buộc. Triêu Dương công chúa lại được vô tận sủng ái, Hoàng thượng, hoàng thái hậu người người sủng, kiêu căng phóng đãng, vô câu vô thúc, hoàn toàn không giống!"

Diệp Tiềm nhàn nhạt nhìn tỷ tỷ, không biểu cảm nói: "Tỷ, ngươi điên rồi sao?"

Diệp Trường Vân rơi lệ khóc nức nở: "Ta không điên, ta chỉ không thích nàng, một chút cũng khôngthích, ta không hy vọng nhìn bộ dáng ngươi ở trước mặt nàng cẩn thận lấy lòng..."

Diệp Tiềm thở dài, vỗ vỗ bả vai tỷ tỷ, ôn thanh nói: "Tỷ, trong lòng ngươi còn nhớ Tiêu Đồng, phải không?"

Diệp Trường Vân nghe thế, tiếng khóc bỗng ngừng, khuôn mặt đầy nước mắt kinh ngạc nhìn đệ đệ.

Diệp Tiềm bất đắc dĩ nói: "trong lòng ngươi luôn luôn nhớ kỹ Tiêu Đồng, nhưng trong lòng Tiêu Đồng chỉ có Triêu Dương công chúa, ngươi chung quy là không chịu nổi, cho nên mọi chuyện đều muốn so đo với công chúa."

Diệp Trường Vân cúi đầu không nói, chỉ yên lặng lau lệ.

Diệp Tiềm vươn tay, định ôm tỷ tỷ vào trong ngực: "Tỷ, không cần so với công chúa, ngươi hẳn nên so với quá khứ. Ngẫm lại chúng ta hồi nhỏ, bất quá là hạ nô phụ thuộc, hiện ngươi đã là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, không biết bao nhiêu người hâm mộ. Cần gì luôn luôn nghĩ đến trước kia, để bản thân không thoải mái?"

Diệp Trường Vân đẩy đệ đệ ra, giọng nói mang theo tiếng khóc: "Ta biết."

Diệp Tiềm thở dài, hắn biết tỷ tỷ không nghe lời hắn nói.

Diệp Tiềm cũng đã không còn là thiếu niên không hiểu chuyện năm đó, đã trải qua sinh tử và ly biệt, ở trong máu tươi của địch nhân và chém giết, hắn bắt đầu nghĩ càng nhiều hơn trước kia. hắn hiểu rõ, nữ nhân ghen tị kỳ thực là một lực lượng thật vi diệu cũng rất cường đại.

Từ lúc này bắt đầu, hắn đã âm thầm thề, sẽ nỗ lực bảo hộ tỷ tỷ, không để nàng bị thương tổn.

Nhưng hắn cũng sẽ không thể để tỷ tỷ xúc phạm tới chủ nhân cũ kia của hắn -- cho dù người kia kỳ thực với hắn mà nói, từ đây đã là người qua đường.

=================================

Đương kim Hoàng thượng dã tâm bừng bừng, đại điển kế thừa xong dứt khoát cải cách, ban bố các loại pháp lệnh, gia tăng tài chính thu vào, nước giàu binh mạnh, một loạt chính sách khiến cho chư hầu bất mãn gây nên chiến loạn, lớn mật bắt đầu dùng Diệp Tiềm và các thiếu niên tướng lãnh, rốt cục tru sát sạch phản tặc. Từ đây, hắn lấy danh nghĩ quét sạch phản đảng, đối với chư hầu vương gia các nơi tiến hành thanh lý trên quy mô lớn, chính là thuận ta thì sống nghịch ta thì chết, chư hầu các nơi bởi vì liên lụy mưu phản chết vô số kể.

sau một hồi huyết tinh càn quét, chư hầu đối với thiếu niên thiên tử này tâm phục khẩu phục, khôngphục cũng phải phục. Sau đó, tâm thiên hạ tâm quy về một chỗ, người người ca vang Hoàng thượng thánh minh, mọi người cho rằng hoàng đế nên yên tĩnh thôi, ai ngờ hắn lại bắt đầu dự trữ lương thảo, chiêu binh luyện binh, còn muốn mua ngựa thuần dưỡng và đúc quân dụng. Mọi người nhất thời thầm than một tiếng, Đại Viêm triều này mấy đời luôn luôn gió êm sóng lặng, hoàn toàn dựa vào cung phụng bạc trắng lăng la thậm chí chính sách hòa thân đổi lấy an bình, thật sự là Nam Man giảo hoạt Bắc Địch xương quyết, này thiếu niên hoàng đế thật sự không biết sâu cạn thế nhưng tính toán cùng ganh đua với người man di.

Mọi người ở bên thờ ơ lạnh nhạt, đều đã nhìn ra, Hoàng thượng trọng dụng cữ tử tướng quân mới nhận chức của hắn kia, sợ là vì tính toán việc này. Cũu tử quả thật dũng mãnh thiện chiến, nhưng hắn mộtmình dù thiện chiến thì có năng lực thế nào, còn phải xem quân sĩ Đại Viêm triều bọn hắn có thực lực hay không a! Lúc này chư hầu vương gia các nơi, ngoài thì cung kính cẩn thận, kỳ thực ngầm đều có tâm xem náo nhiệt.

Thiên Tử Triệu trệ biết như thế, bất quá hắn đã có ý tưởng. Cho đến nay, hắn vẫn nhớ được lúc thiếu niên từng hứa với A tỷ hắn, đến suốt cuộc đời, nhất định phải làm tốt chuyện này, vô luận bắc địch hay là nam man, chắc chắn trở thành phụ thuộc của Đại Viêm triều.

Vì chuyện này, hắn có thể chuẩn bị mười năm, hai mươi năm, hắn có thể hao hết quốc lực cũng khôngtiếc.

Ngay lúc các chư hầu ào ào bị thủ đoạn thiết huyết của thiếu niên thiên làm khiếp sợ không dám lên tiếng, nhưng có một người lớn mật đưa ra ý kiến phản đối, đó là thân cữu của thiên Tử Triệu trệ, Thanh Hà Hầu Vương Nghiêm, đương kim huynh trưởng của Vương Thái Hậu. Vương Thái Hậu cả đời tin cậy nhất huynh trưởng Vương Nghiêm, lời hắn nói có thể nói là nói gì nghe nấy. Thanh Hà Hầu trước kia tu thân dưỡng tính ẩn cư sau màn, nhưng từ sau khi Triệu Trệ đăng cơ, hắn nhảy lên trở thành vương hầu số một số hai Đại Viêm triều, trụ cột trên triều đình.

Đối với thân cữu này khuyên bảo, thiên tử ở trên triều đình từ chối cho ý kiến, nhưng trở lại Thừa quang điện của Diệp Trường Vân, cũng tức giận bừng bừng, phát giận với Vương Nghiêm nhất nhất nói ra. Diệp Trường Vân làm bạn đế vương đã lâu, đo được tâm ý này, rất nhanh hiểu rõ.

Nghe đồn Thuận Nghĩa công chúa từng cáo trạng con trai An Nhạc Hầu với thái hậu, nhưng An Nhạc Hầu phu nhân kết giao với Thanh Hà Hầu phu nhân, dùng số tiền lớn, vì thế Thanh Hà Hầu phu nhân cầu tình thái hậu. Thái hậu khó có thể quyết đoán, đành phải như bùn nhão, gọi con trai An Nhạc Hầu tới răn dạy một phen cho xong việc. Bởi vì việc này, Thuận Nghĩa công chúa kim chi ngọc diệp ủy khuất cơ hồ không ra cửa, mỗi ngày nước mắt ròng ròng.

Thanh Hà Hầu quyền thế to lớn, hiển hách. Thế nhân đều biết thiên tử hiếu thuận, thiên tử không đành lòng nghịch ý thái hậu, lại để cho ngoại thích thái hậu cầm quyền, mỗi ngày càng kiêu ngạo. Diệp Trường Vân nghĩ đến đây, cũng hiểu nhà mình chợt một đêm bùng phát, kỳ thực là vì như thế.

Mà lúc này, đế vương luôn luôn thâm tàng bất lộ lại ở Thừa quang điện phát oai thiên tử, chỉ sợ từ đây mình và thái hậu sinh hiềm khích, Diệp gia và Vương gia cũng vào thế bất lưỡng lập.

Diệp Trường Vân ôn nhu khuyên giải an ủi, trong lòng tính toán, chiếc thuyền lớn Diệp gia này, nên chạy hướng nào.

Đế vương niên thiếu, trong lòng đều có ý niệm điên cuồng, sóng to ngập trời, Diệp gia tuy đột nhiên hiển quý, nhưng đến cùng là thuyền mới, căn cơ không đủ.

Lúc này Diệp Tiềm, có lẽ còn chưa thể nhìn thấu ý niệm điên cuồng của hoàng đế xấp xỉ tuổi hắn, nhưng hắn lại mơ hồ cảm thấy ý Hoàng thượng quyết tâm muốn Bắc phạt. Từ qua năm, cả mùa xuân, Hoàng thượng thường xuyên đưa hắn vào thư phòng, cùng hắn thảo luận sơn hình địa mạch phong thổ Bắc Man, tập tính tác chiến, cuộc sống thói quen.

hắn trước kia hiểu biết Bắc Man chỉ giới hạn ít ỏi vài nét bút trong sách, nhưng hoàng đế lại phái người tự đi phương bắc tìm hiểu tình huống, cũng cho người giảng cho hắn và tướng lãnh trẻ nghe. hắn hiểu tâm tư hoàng đế rồi, bắt đầu dụng tâm thu thập tình huống Bắc Man và Nam Man, bắt đầu nghiên cứu tư liệu lịch sử các đời Đại Viêm triều tác chiến với man di.

một ngày, hắn ở giáo trường huấn luyện binh lính, nghiên cứu ra một trận pháp mói dùng để đối phó kỵ binh vô cùng hữu hiệu, vui sướng đi vào cung gặp Hoàng thượng.

Ai ngờ đi đến ngoại thư phòng, nội thị lại báo Hoàng thượng vừa lúc đi ra ngoài, rất nhanh sẽ trở về, bảo hắn chờ. hắn cũng không nóng lòng, đứng ở đó chờ.

Đúng lúc này, nghe cách đó không xa thấy Hoàng thượng, thanh âm cực kỳ lo lắng nói: "A tỷ, ngươi sắp sinh, có việc nói một tiếng là được, cần gì tự mình đến."

Diệp Tiềm vốn cả đầu đều là trận pháp bố binh, lúc này nghe nói như thế, đầu óc oanh một tiếng, không biết đang ở phương nào.

Ngẩng đầu nhìn, thấy Hoàng thượng đỡ trưởng công chúa Triêu Dương, đang từ từ vào đến, phía sau đitheo Cẩm Tú.

Tác giả có chuyện muốn nói: đã từng hàng đêm tận tình hoan, triền miên đến hừng đông, hiện gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt, mọi rối rắm chỉ có thể cách rèm than thở. Có người nói chịu không nổi phía trước thịt quá dày đặc, kỳ thực ta nghĩ lúc nên vui thích cho bọn họ kích tình thêm vài lần đi