Điềm Nhập Tâm Phi

Chương 70



Nguyễn Thư Nhã cứ đứng ở trước cửa phòng bệnh nhìn Nguyễn Hân một lúc, trong mắt cô dì Trần chỉ là một giúp việc đi hầu người khác, cô không thể nào hạ mình xin lỗi bà ta được.

Thái độ của Nguyễn Hân rất quyết liệt, nếu hôm nay Nguyễn Thư Nhã không xin lỗi dì Trần thì cũng đừng hỏng rời đi. Bên ngoài đều là bảo vệ nhà họ Nguyễn, Nguyễn Thư Hân biết trong căn phòng này chỉ có Nguyễn Đức Nghiệp mới giúp được mình, cô quay lại ấm ức kể khổ với ông.

Cô còn kéo thêm cả Lý Anh Hoa vào nữa.

Nguyễn Đức Nghiệp biết nếu mình còn mềm lòng với họ nữa thì sẽ khiến con gái mất mặt, tình cảm hai bố con sẽ chẳng còn cứu vãn được nữa nên không nói gì hết mà nghe theo ý Nguyễn Hân.

Nguyễn Thư Nhã cuối cùng cũng phải không cam tâm mà xin lỗi dì Trần, lúc cô quay người rời đi còn trừng mắt lên lườm Nguyễn Hân.

Hai mẹ con coi như bị “hộ tống” về phòng, đợi bảo vệ đi rồi, Lý Anh Hoa mới hốt hoảng mắng nhiếc Nguyễn Thư Nhã.

“Con xem con bày kế gì thế này, mẹ đã bảo con rồi, mẹ và Nguyễn Đức Nghiệp có hợp đồng trước hôn nhân đó, chọc giận ông ta không có lợi cho chúng ta đâu. Ông bố vô dụng của con không thể để hai mẹ con ta sống sung sướng, con vừa sinh ra đã số khổ rồi, có được ngày hôm nay cũng là nhờ vào Nguyễn Đức Nghiệp cả. Con nói xem sao con lại không biết thỏa mãn vậy, cứ phải so bì gì với Nguyễn Hân cơ chứ. Người ta sinh ra đã là cành vàng lá ngọc rồi. Khó khăn lắm mẹ mới vào được nhà họ Nguyễn, còn chưa đến một năm đã bị người ta đuổi cổ đi. Con hại mẹ thảm thương quá.

Bà chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ động đến Nguyễn Hân cả, nếu không phải tại Lan Lan cứ mấy ngày lại đi chọc tức cô ta, đã vậy còn để Nguyễn Đức Nghiệp phát hiện thì bây giờ cũng đâu phải ly hôn.

Nguyễn Thư Nhã buồn phiền đáp: “Sao lại là con hại mẹ được? con cũng chỉ vì muốn tốt cho mẹ thôi mà! Mẹ tưởng hôm qua nếu Nguyễn Đức Nghiệp không nghe thấy hai mẹ con mình nói chuyện thì mẹ cũng có thể yên vị bà Nguyễn sao? Nguyễn Hân luôn coi mẹ con ta là cái đinh trong mắt, cho dù chúng ta không động vào cô ta thì cô ta vẫn sẽ đuổi mẹ ra khỏi vị trí bà Nguyễn thôi, ai bảo mẹ cướp vị trí của cô ta cơ chứ.”

Lý Anh Hoa: “Nhưng trước đó mẹ vẫn làm bà Nguyễn yên ổn đó thôi? Chú Nguyễn con cũng chưa bao giờ đòi ly hôn.”

Nguyễn Thư Nhã thấy mẹ mình cứ đổ hết lỗi lên đầu mình thì phẫn nộ đáp: “Ý mẹ là chuyện này trách con chứ gì? Vậy trước đó con đi tìm Nguyễn Hân bóc trần quan hệ của mẹ và Nguyễn Đức Nghiệp, khiến hai bố con họ rạn nứt tình cảm, Nguyễn Đức Nghiệp thì ly hôn với Ninh Chi Thanh, mẹ ngồi lên vị trí bà Nguyễn, sao lúc đó mẹ không trách con?”

Lý Anh Hoa hừm một tiếng, bà không cãi lại được Nguyễn Thư Nhã, nhưng trong lòng vẫn oán trách cô.

Nguyễn Thư Nhã bực bội lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, cô bắt chéo chân ngồi trên sofa, khói bay nghi ngút.

Cô biết mẹ cô bản chất là một người ích kỷ, là người phụ nữ có thể bỏ chồng bỏ con chạy lên thành phố lớn để theo đuổi phú quý. Giờ xảy ra chuyện lại trách cô làm liên lụy đến bà, đương nhiên là lại trách cô không biết thảo mãn, thế nhưng bản thân bà ta có lúc nào biết thỏa mãn chưa?

“Sao con lại hút thuốc rồi, muốn hút thì ra ngoài hút.”

Nguyễn Thư Nhã tay kẹp điếu thuốc liếc xuống bụng Lý Anh Hoa, trên môi nở ra nụ cười trào phúng: “Có mỗi điếu thuốc thôi mà? Có gì mà căng thẳng thế? Nguyễn Đức Nghiệp đã không quan tâm đến đứa bé này rồi, cũng không chịu làm hòa vì nó nữa, lẽ nào mẹ còn định sinh nó ra à?”

Lý Anh Hoa ngây ra nhìn Nguyễn Thư Nhã.

Nguyễn Thư Nhã hít một hơi thuốc rồi nói tiếp: “Mẹ đã ngần kia tuổi rồi, Nguyễn Đức Nghiệp lại muốn ly hôn với mẹ, đứa trẻ này cho dù có sinh ra thì cũng là sinh cho nhà họ Nguyễn. Nguyễn Đức Nghiệp có hàng tá thủ đoạn để mẹ không gặp được đứa bé này.”

Lý Anh Hoa nói: “Nguyễn Đức Nghiệp nói rồi, mẹ có thể nuôi đứa bé này.”

Cô búng đầu thuốc rồi dụi điếu thuốc vào trong gạt tàn, hừ lạnh một tiếng.

“Mẹ lấy cái gì để nuôi nó, mẹ biết nuôi trẻ con sao? Mẽ đã từng nuôi trẻ con à?”

Lý anh Hoa bị cô nói cũng phát điên lên rồi. Hai mẹ con ngồi ở trong phòng lôi nợ cũ ra cãi nhau.

Đợi họ cãi nhau xong, bên Phó Tư nghiên cũng đã trễ mất giờ làm. Tài xế đang ở dưới đợi, Nguyễn Hân đưa anh xuống lầu. Trong lòng cô biết rõ hôm nay bố cô đột nhiên đòi ly hôn với Lý Anh Hoa chắc chắn là do anh tối qua đã nói gì đó với bố.

Người đàn ông này lúc nào cũng âm thầm làm rất nhiều việc cho cô.

Bảo cô sao không động lòng cho được!

Tài xế kéo cửa xe ra cho Phó Tư Nghiên, anh nghiêng đầu nhìn Nguyễn Nguyễn vẫn đang cặm cụi bước đi, đôi tay vẫn đang lấy cánh tay mình thì xoa đầu cô, nói mang theo ý cười.

“Nguyễn Nguyễn, anh đi làm đây.”

Nguyễn Hân hồi thần lại, cô buông cánh tay anh ra rồi gật đầu, cũng không biết nói gì hơn vì trái tim vẫn đang treo ngược cành cây; “Vâng, anh đi đi.”

Phó Tư Nghiên hỏi: “Em có muốn đi cùng anh không?”

Dáng vẻ bây giờ của cô y hệt như cô vợ nhỏ không nỡ để chồng ra ngoài vậy.

Đương nhiên, cô vốn dĩ đã là cô vợ nhỏ của anh.

Nguyễn Hân thấy anh hỏi như vậy thì cong mắt đáp: “Anh có muốn em đi cùng anh không?”

Bây giờ cô đã quá quen với các chiêu trò của anh rồi, khi anh ấy muốn làm một việc gì đó thì sẽ hỏi người kia có muốn hay không trước.

Nguyễn Hân thấy người đàn ông này đúng là ham hư vinh. Rõ ràng là rất cuốn người nhưng cứ phải giả bộ ra mình rất bình tĩnh, khiến cô trở thành đồ cuốn người.

Cô khẽ nghiêng đầu rồi nhướn mày lên, trong mắt ánh lên sự tinh nghịch.

Phó Tư Nghiên cười nói: “Anh muốn thì em sẽ đi sao?”

Nguyễn Hân lắc đầu từ chối dứt khoát: “Không đi.” Anh ấy làm việc bận như vậy, mình cũng phải nhân viên ở Thịnh Nguyên, nếu lúc nào cũng chạy đến đó thì không hay lắm. Hơn nữa bố cô vẫn đang đợi cô tới chăm sóc nữa.”

Phó Tư Nghiên: “…”

Phó Tư Nghiên cũng biết chắc cô sẽ không đi, anh chỉ tùy tiện hỏi một câu mà thôi.

Trước khi lên xe anh lại ôm lấy cô dặn dò: “Ra ngoài nhớ phải để bảo vệ đi theo em.

Nguyễn Thư Nhã như thế kia khiến anh không yên tâm.

Nguyễn Hân gật đầu rồi ngẩng đầu lên, cô tựa cằm vào ngực anh

nói: “Em biết rồi, Phó lắm mồm ạ, anh đã nhắc mấy lần rồi đó.

Phó Tư Nghiên bó mũi cô rồi dọa nạt: “Về sẽ xử lý em sau.”

Nguyễn Hân cười khúc khích ra vẻ ta đây không thèm sợ.

Lúc Nguyễn Hân trở về phòng bệnh, Nguyễn Đức Nghiệp đã truyền xong rồi, ông đang ngồi trên giường bệnh xem tivi, dì Trần thấy cô đến thì tìm lý do rồi rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại hai cha con, Nguyễn Hân nhìn nếp nhăn trên trán Nguyễn Đức Nghiệp mà không khỏi xót xa, đột nhiên lại không biết nên nói gì.

Nguyễn Đức Nghiệp đặt điều khiển trên tay xuống rồi gọi cô lại.

Nguyễn Hân đi đến bên ông gọi một tiếng: “Bố”

Nguyễn Đức Nghiệp đột nhiên mỉm cười, khoe với cô y như cái hồi còn nhỏ, lúc ông đưa cô đi tham gia ngày họp phụ huynh, chơi trò chơi đạt được giải nhất vậy: “Biểu hiện của bố hôm nay có tốt không.”

Nguyễn Hân đỏ hoe đôi mắt khẽ đáp; “Tốt, bố đã biểu hiện tốt lắm.”

Nguyễn Đức Nghiệp đưa cho cô một tờ giấy ăn, ông cầm tay cô lên khẽ vỗ nhẹ, giọng điệu có chút ăn năn: “Bố biết mình không nên lừa con, cũng không nên chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra đã mắng con tùy tiện.”

“Bố đừng nói nữa.” Nguyễn Hân ngắt lời ông.

Nguyễn Đức Nghiệp: “Con tha thứ cho bố một lần được không.”

Nguyễn Hân xụt xịt mũi, cô ngẩng đầu nhìn ông: “Xem biểu hiện của bố sau này đã, chuyện này vẫn chưa xong đâu. Đừng tưởng con không hiểu tính ba, đợi Lý Anh Hoa vác bụng to đến gặp bố thì bố lại mềm lòng cho xem. Bố giả bộ lạnh lùng với bà ta trước mặt con cũng vô dụng thôi. Nhà họ Nguyễn không thiếu tiền, nhưng cũng không thể để người khác chiếm tiện nghi được. Đừng trách con không nhắc nhở bố, bố mà âm thầm đưa tiền cho Lý Anh Hoa, kiểu gì Lý Lan Lan cũng sẽ gửi nhật ký chuyển tiền khoe mẽ với con cho xem.”

Nguyễn Hân bị Nguyễn Đức Nghiệp lừa quen rồi, cô đã không còn tin vào những lời hứa của ông nữa rồi.

Nguyễn Đức Nghiệp đáp lại: “Bố biết rồi, bố nghe theo con hết.”

Nguyễn Đức Nghiệp nói vậy trong lòng cũng có chút muộn phiền. Nếu như Lý Anh Hoa chưa mang thai thì đợi sau khi họ ly hôn, chỉ cần bồi thường cho bà ta chút tiền là cắt đứt luôn được rồi. Nhưng giờ trong bụng bà ta lại có một đứa bé, đứa bé này mà được sinh ra, cho dù là để nhà họ Nguyễn nuôi hay để Lý Anh Hoa nuôi thì cũng đều không thể nào cắt đứt hoàn toàn được.

Nguyễn Hân biết bố nghĩ gì, nhưng cô không muốn thảo luận chuyện này với ông lúc này.

Nhìn dáng vẻ Lý anh Hoa có lẽ sau khi ly hôn cũng chưa chắc đã sinh đứa bé ra, cho dù có sinh thì chắc mẩm cũng sẽ đem bán cho nhà họ Nguyễn thôi. Hợp đồng người đại diện của Nguyễn Hân vẫn đang ở Đạt Hằng, cô cũng biết mấy năm nay Nguyễn Thư Nhã cậy thế là con gái dượng của bố cô nên đã phô trương danh thế, vi phạm không ít hợp đồng,, đầu là do Đạt Hằng ở sau phủi mông cho cô ta.

Nếu Lý Anh Hoa dám lôi đứa con trong bụng ra để há miệng chờ ăn thì ăn bao nhiêu cô cũng sẽ để đứa con gái còn lại của bà ta nhả ra bấy nhiêu.

Nguyễn Đức Nghiệp nằm viện đã non nửa tháng rồi. Mặc dù bệnh sỏi là nói dối, nhưng ông đau dạ dày thật. Trước đây bác sĩ Trần cũng khuyên ông nên nghỉ ngơi điều trị bệnh đau dạ dày rồi, nhưng ông bận không có thời gian, lần này vừa hay nhân lúc ông đang giả bệnh thì chữa luôn bệnh dạ dày cho ông.

Nguyễn Hân không có công việc nên ngày nào cũng ở bệnh viện với ông, Nguyễn Đức Nghiệp đã lâu rồi không được sống gần với con gái như vậy. Nếu giờ ra viện thì chắc chắn Nguyễn Hân sẽ đii Phó Tư Nghiên, cho nên ông vẫn luôn ở lỳ bệnh viện không chịu về.

Cứ hai ba ngày hết đau dạ dày lại đau gan.

Phó Tư Nghiên dọa ông chữa mãi mà không khỏi thì phải cắt sỏi đi mới được.

Ngày ra viện, Phó Tư Nghiên đích thân lái xe tới đón bố chồng về nhà, Nguyễn Đức Nghiệp vốn vẫn muốn nằm viện đến tận năm sau, nhưng bị Phó Tư Nghiên nửa ép buộc phải ra viện, ông hầm mặt ngồi ở ghế sau, cực kỳ không vui.

Nguyễn Hân nhìn qua gương thấy bô như vậy thì quay người hỏi: “Bố sao vậy ạ, ra viện mà không vui sao.”

Sự chăm sóc của Nguyễn Hân mười mấy ngày nay khiến ông như đang nằm mơ, thái độ của con gái sẽ quyết định địa vị của ông trước mặt con rể. Ông liếc qua Phó Tư Nghiên nói: “Ban nãy con nghe thấy Tư Nghiên gọi ta là gì không?”

Nguyễn Hân nhìn Phó Tư Nghiên: “Anh gọi bố là gì vậy?”

Phó Tư Nghiên: “Bố vợ.”

Nguyễn Đức Nghiệp hừ một tiếng: “Lại còn bố vợ, đã thời đại nào rồi mà còn gọi bố vợ cơ chứ.”

Nguyễn Đức Nghiệp đã từng nghe Nguyễn Hân than trách Phó Tư Nghiên là người khô khan cứng nhắc, ông cũng không tìm ra nổi một khuyết điểm nào trên người cậu con rể này nữa rồi.

Phó Tư Nghiên đáp: “Con cũng gọi mẹ vợ nữa.”

Phó Tư Nghiên cũng không phải chưa bao giờ gọi Nguyễn Đức Nghiệp là bố, nhưng hôm đưa Nguyễn Hân về nhà mới biết cô ấy đang giận Nguyễn Đức Nghiệp, cho nên anh lại gọi là bố vợ để thể hiện sự xa cách khách sáo.

Mặc dù Phó Tư Nghiên không nói rõ tại sao lại gọi mình là bố vợ, nhưng chỉ một câu vậy thôi cũng khiến Nguyễn Đức Nghiệp hiểu rõ, khuôn mặt ông lập tức căng cứng lại.