Điềm Nhập Tâm Phi

Chương 65



Không gian yên lặng mấy giây, người ngồi trong phòng họp họp đưa mắt nhìn nhau.

Giọng nói vừa rồi, phát ra từ điện thoại của Phó tổng sao?

Gần đây công ty đâu đâu cũng đồn về chuyện vợ Phó tổng đến công ty, họ cũng có nghe nói.

Nói Phó tổng và vợ Phó tổng đi thang máy đều tay nắm tay, khi đứng ngoài cửa đợi xe Phó tổng tình tứ ôm lấy vợ mình dùng cơ thể chắn gió cho vợ mình.

Quá hoang đường rồi.

Họ còn không biết Phó Tư Nghiên là người gì sao? Quen biết Phó Tư Nghiên nhiều năm như vậy, họ chưa từng thấy Phó tổng lạnh nhạt điềm tĩnh ở công ty cười bao giờ. Ở trên thương trường quyết đoán lạnh lùng vô tình. Cưới vợ cũng là vì muốn ngồi vững vị trí chưởng môn nhân mới nghe theo sự sắp xếp của ông cụ. Một người lấy lợi ích làm đầu làm sao có thể rung động được, cùng phụ nữ mặn nồng với nhau ở công ty chứ.

Những người như họ ở tập đoàn Thịnh Nguyên làm lụng nửa đời người, có những lãnh đạo cao cấp coi như nhìn Phó Tư Nghiên lớn khôn, đối với lời đồn không tin chữ nào, thậm chí nghi ngờ đây là do hai người chú của Phó Tư Nghiên lại bắt đầu tính làm loạn tung tin đồn nhảm.

Nhưng vừa rồi nội dung tin nhắn thoại đó làm họ cảm thấy mặt hơi đau.

Vợ Phó tổng đang khen tài nấu của Phó tổng rất giỏi?

Một người lạnh lùng cường thế, ngậm chìa khóa vàng chào đời, từ nhỏ được ông cụ đào tạo thành người kế thừa tập đoàn như Phó tổng biết nấu nướng sao? Nghe ra hình như thường xuyên nấu nữa.

Càng khiến người ta khó tin là anh ra vẻ nghiêm nghị cầm điện thoại tạm dừng buổi họp không phải vì có việc quan trọng hơn cần xử lý, mà là vì dành thời gian tán tỉnh với cô vợ ở nhà.

Sau khi tin nhắn thoại của Nguyễn Hân được phát ra trước bàn quan thiên hạ, gương mặt của Phó Tư Nghiên vẫn tỉnh như bơ, trả lời tin nhắn một chữ ngoan cho Nguyễn Hân, sau đó giơ tay ra dấu họp tiếp.

Mấy giây sau, điện thoại lại rung một tiếng.

“ Ừm, ngoan ngoãn ở nhà đợi anh, anh nhớ về sớm.”

Phó Tư Nghiên một tay vuốt điện thoại đánh chữ trả lời.

“Nhớ anh rồi hả?”

Nguyễn Hân: “Nhớ anh, chụt~”

Sợ Phó Tư Nghiên nhìn không hiểu từ chụt, Nguyễn Hân lại tìm một biểu cảm hôn gửi cho anh.

Phó Tư Nghiên bật cười, nhìn gói biểu cảm hình thỏ mà Nguyễn Hân gửi qua trên màn hình, giống như con thỏ chu mỏ lên hôn chính là Nguyễn Hân vậy. Ánh mắt nhìn những người khác trong buổi họp, anh giơ tay trái hơi co bàn tay che miệng mình.

Một vẻ mặt cố nhịn cười lại nhịn không được khoái chá.

Phía dưới hai người lãnh đạo bốn mắt nhìn nhau, lộ ra vẻ mặt hiểu rồi.

Cuối cùng vẫn tuổi trẻ.

Trong di động Phó Tư Nghiên không có tải gói biểu cảm của Nguyễn Hân gửi qua, gói biểu cảm mặt vàng có sẵn trong Wechat của anh không cũng có biểu cảm hôn, anh gửi một trái tim cho cô.

Nguyễn Hân ngồi trên ghế sô pha ở bàn ăn, nhìn thấy anh gửi trái tim bé nhỏ cô muốn cười. Đây là lần đầu tiên Phó Tư Nghiên gửi tin nhắn không phải bằng chữ, vừa nhìn là biết chưa dùng qua gói biểu cảm rồi.

Cô đăng ảnh vừa chụp lên dòng thời gian, đứng dậy đi lên lầu hai.

Vừa nằm xuống sô pha thì nhận được tin nhắn Wechat của Hạ Y Đồng.

Hạ Y Đồng: “ Không phải cậu muốn dụ Phó Tư Nguyên gắp thú nhồi bông cho cậu sao? Người đâu rồi? Sao không thấy vậy?

Lần trước Nguyễn Hân gửi tin nhắn cho Hạ Y Đồng đã là 3 ngày trước rồi.

Cô kêu Hạ Y Đồng đợi một lát, cô đi chụp hình thú nhồi bông, cái đợi này đợi hết 3 ngày.

Nguyễn Hân: “ À, mình chưa gửi hình cho cậu sao? Bây giờ mình gửi liền.”

Ba ngày này cô và Phó Tư Nghiên đều ở bên nhau, cô cũng quên mấy chuyện phải gửi hình cho Hạ Y Đồng rồi.

Hạ Y Đồng im lặng một hồi, rất muốn biết ba ngày này đã xảy ra chuyện gì, trước kia hai người họ hầu như ngày nào cũng phải trò chuyện trong Wechat, rất ít khi có tình trạng ba ngày không trả lời tin nhắn.

Nguyễn Hân tìm được tấm hình chụp trước đó gửi đi, lại nhìn thấy trong ảnh lưu đoạn clip Vương Lợi gửi qua. Nhớ đến bữa tối của ba ngày trước sự việc xảy ra sau khi xem đoạn clip này, tuy một mình cô ở nhà, nhưng mặt cô vẫn bất giác nóng ran.

Đến trưa Nguyễn Hân dọn dẹp sơ sơ, rồi đến nhà của Hạ Y Đồng.

Khăn choàng trước đó cô đan cho Phó Tư Nghiên vẫn chưa đan xong, ban đầu định làm quà giáng sinh tặng anh khi cô và anh hẹn hò trong ngày lễ Giáng sinh. Ai ngờ lễ Giáng sinh hai người họ lại ở trong nhà qua lễ như vậy. Đúng lúc cũng sắp đến Nguyên Đán rồi, tranh thủ thời gian đan cho xong, có thể xem như quà Nguyên đán tặng cho anh.

Khi cô đến nhà của Hạ Y Đồng, Hạ Y Đồng vừa nhìn là thấy những dấu ân ái trên cổ cô, nắm lấy cô truy hỏi rõ ngọn ngành.

“ Có phải cậu và Phó Tư Nghiên đã gì rồi không?”

Nguyễn Hân giả nai, “ Gì là gì?”

Hạ Y Đồng nhìn cô với vẻ ám muội, hai tay hợp lại, vỗ 3 tiếng bốp bốp bốp.

Nguyễn Hân ừm một tiếng.

Hạ Y Đồng cười như vẻ một người mẹ cuối cùng gả được con gái đi rồi vậy.

Nguyễn Hân làm cô cười đến hơi ngượng ngùng, không nói với cô vấn đề này nữa, lấy dây đan và kim ra đan khăn choàng.

“ Đồng Đồng, chỉ mình đan hình trái tim trên áo len đi.”

Hạ Y Đồng cười cô, “ Sau khi lên giường rồi đúng là có khác.”

Nguyễn Hân liếc cô một cái, kêu cô đàng hoàng một chút, đừng ở trước mặt thai nhi nói những câu đen tối, chú ý đến thai giáo.

Phó Tư Nghiên từ phòng họp đi ra rồi thì ném điện thoại cho Vạn Kỳ, để anh tải gói biểu cảm mà tuổi trẻ thường dùng trong Wechat cho anh.

Nhất là gói biểu cảm giữa những đôi tình nhân tương tác với nhau.

Vẻ mặt Vạn Kỳ không hiểu gì.

Từ khi làm trợ lý bên cạnh Phó Tư Nghiên, cuộc sống anh đều bị công việc lấp đầy.

Anh vẫn là người độc thân từ trong bụng mẹ, chưa mảnh tình nào vắt vai, anh làm sao biết giữa tình nhân tương tác với nhau dùng gói biểu cảm gì.

Dựa vào trí số IQ giành được xếp hạng trong Top 10 đại học Thế giới, anh tự mày mò, tải cho ông chủ mình cả đống gói biểu cảm ôm hôn bồng đưa lên cao.

Nguyễn Hân ở nhà của Hạ Y Đồng đến 5 giờ chiều, đã hỏi Phó Tư Nghiên hôm nay không tăng ca, vừa định về nhà, đột nhiên điện thoại nhắc có cuộc gọi đến, là dì Trần người giúp việc của Nguyễn gia điện đến.

“ A lô, dì Trần.”

“ Hân Hân à, cô mau về đi, trong nhà, trong nhà có chuyện rồi, ba cô ngã bệnh rồi.”

Giọng của dì Trần có hơi sốt ruột, lòng cô đập dồn dập, hỏi: “Dì Trần, ba con sao rồi, hiện giờ ở đâu?”

Dì Trần: “Ở bệnh viện Trường Ninh, cô đến đây trước đã, đến rồi tôi nói với cô sau. Đi đường nhớ cẩn thận.”

“Được, dì săn sóc ba con trước.”

Nguyễn Hân cúp điện thoại rồi đẩy đống len đang ôm trong lòng sang một bên, Hạ Y Đồng cũng nghe được hình như ba cô xảy ra chuyện, liền hỏi: “ Chú Trần sao rồi?”

Nguyễn Hân ôm túi xách lật đật ra ngoài, “ Vẫn chưa biết nữa, đang ở bệnh viện.”

Hạ Y Đồng không yên tâm dí theo phía sau, “ Mình đi chung với cậu.”

“ Không cần đâu, cậu ở nhà nghỉ ngơi, chăm sóc tốt con cậu.”

Tài xế đang đợi bên ngoài, thấy sắc mặt cô lo lắng đến bệnh viện Trường Ninh, cuối đầu vội vàng gửi tin nhắn cho Vạn Kỳ.

Giờ cao điểm tan ca, trên đường kẹt xe nghiêm trọng, nhất là con đường đến bệnh viện. Đợi hết mấy phút xe cũng không nhích được chút nào, Nguyễn Hân nhìn con đường phía trước xe đều kẹt cứng, liền mở cửa xe xuống xe chạy bộ đến đó.

Khi đến bệnh viện, cảm giác cái áo bên trong ướt đẫm hết rồi. Trợ Lý của Nguyễn Đức Nghiệp ở dưới lầu dẫn Nguyễn Hân lên.

Trong phòng bệnh chỉ có Dì Trần, không có hai mẹ con Lý Anh Hoa.

Nguyễn Hân vì chạy bộ đến mà gương mặt đỏ bừng, cô thở hổn hển nhìn Nguyễn Đức Nghiệp nằm trên giường bệnh vô nước biển.

Nguyễn Đức Nghiệp thấy Nguyễn Hân đến rồi, miệng nở một nụ cười, giọng khàn khàn, “ Đến rồi hả?”

Nguyễn Hân nhìn thấy ông như vậy, tức đến ném túi xách lên cái ghế gần đó, hít thở thật sâu, tay nắm thành đấm, cố gắng giữ bình tĩnh. Cuối cùng vẫn không kiềm chế được mở miệng nói: “ Ai cho ba vì con cãi nhau với Lý Anh Hoa, con cho ba quản con sao?”

Lúc cô đi lên đây trợ lý đã nói hết mọi việc cho cô nghe rồi. Lý Văn Khang từ chức, vị trí tổng giám đốc Lệ Vi bỏ trống. Chuyện nhỏ như vậy vốn không cần Nguyễn Đức Nghiệp đích thân hỏi tới, nhưng sáng hôm nay khi họp, Khương tổng người phụ trách Lệ Vi đột nhiên nhắc chuyện này với Nguyễn Đức Nghiệp.

Nguyễn Đức Nghiệp mới biết hai mẹ con Lý Anh Hoa Nguyễn Thư Nhã lấy danh nghĩa của ông giấu ông đến Lệ Vi, Lý Văn Khang vì lấy lòng hai mẹ con họ đuổi việc Nguyễn Hân kêu cô cút xéo trước đám đông. Ông tức đến lập tức về nhà tìm Lý Anh Hoa hỏi tội.

Vì là về nhà đột ngột không có nói trước với Lý Anh Hoa, vừa về đến nhà thì nghe hai mẹ con Lý Anh Hoa Nguyễn Thư Nhã đang thương lượng đối với người ngoài “Nguyễn Hân” như thế nào, nhường chỗ cho đứa con trong bụng Lý Anh Hoa.

Hai mẹ con Lý Anh Hoa Nguyễn Thư Nhã thấy Nguyễn Đức Nghiệp nghe đối thoại của họ, trước là ngụy biện, sau khi thấy Nguyễn Đức Nghiệp vẫn bênh Nguyễn Hân. Lý Anh Hoa liền gây chuyện, lấy đứa con trong bụng mình uy hiếp Nguyễn Đức Nghiệp, yêu cầu ông đối xử công bằng với đứa bé trong bụng mình và Nguyễn Hân. Còn nói Nguyễn Đức Nghiệp bây giờ phải chuyển một nửa cổ phần Nguyễn Hân đang có sang tên của bà, nếu không bà không sinh con. Cảnh tượng hỗn loạn vô cùng, cuối cùng Nguyễn Đức Nghiệp, máu nóng dồn lên cộng thêm bệnh đau dạ dày tái phát cuối cùng đưa vào bệnh viện.

Nguyễn Đức Nghiệp thở dài, cũng không nhắc chuyện Lý Anh Hoa lấy con uy hiếp ông, “ Con là con của ba, ba không quản con sao được. Con chịu phải tủi hờn, tại sao không nói với ba?”

“ Nói với ba?” Nguyễn Hân xì một tiếng, “ Nói ba biết để ba giống như bây giờ hả? Mượn cớ trút giận giùm con tìm vợ ba hỏi tội, sau đó làm mình nhập viện, để con thấy áy náy rồi làm lành với ba, tiếp đó vì không để ba đứng ở giữa con và Lý Anh Hoa phải thấy khó xử, chấp nhận chung sống hòa thuận với Lý Anh Hoa phải không?”

Nguyễn Đức Nghiệp im lặng.

Nguyễn Hân nở một nụ cười mỉa mai, “Thật không hổ danh là Nguyễn đổng, được người ta bợ quen rồi, thì cảm thấy mọi người đều xoay quanh ba. Bây giờ cả con nít cũng biết, không thể có cả cá và bàn chân gấu. Con đã không ngăn cản ba và Lý Anh Hoa ở bên nhau rồi, bây giờ bà ấy có thai, ba có thể dẫn bà ấy về cùng đứa con trong bụng bà ấy ba người sống hạnh phúc. Tại sao ba khăng khăng muốn con và Lý Anh Hoa sống hòa thuận, bà ấy làm gia đình con tan nát con ghét bà ấy ba không biết sao?”

Nguyễn Đức Nghiệp: “Hân Hân, ở trong lòng ba con mãi mãi quan trọng nhất, chúng ta là cha con máu chảy ruột mềm, ba chưa bao giờ muốn làm tổn thương con.”

Nguyễn Hân còn muốn nói gì, dì Trần biết tính của cô, lần này nói ra chắc cũng là lời nói tức giận, kéo cánh tay cô khuyên nhủ: “ Hân Hân, bây giờ ba con bệnh rồi, sức khỏe còn yếu, để ba con nghỉ ngơi trước đi.”

Nguyễn Hân thấy ông nằm trên giường bệnh, khóe môi trắng khô, vẻ mặt tiều tụy, vừa tức vừa bất lực, nghiêng người nói với trợ lý Hoàng: “Dẫn tôi đi gặp bác sĩ điều trị của ba tôi.”

Đúng lúc bác sĩ đi đến, đứng ở hành lang đợi cô, hỏi rồi mới biết không chỉ bệnh đau dạ dày, còn bị sỏi mật, làm việc nghỉ ngơi không điều độ, khi còn trẻ là bị bệnh đau dạ dày. Mỗi lần sỏi mật tái phát, ông đều tưởng là đau dạ dày, uống thuốc đau dạ dày. Bây giờ bện sỏi mật rất nặng, kiểm tra sơ bộ không thể giữ lại mật rồi, dự đoán phải cắt túi mật.

Nhưng mà Nguyễn Đức Nghiệp tự tra trên điện thoại, ông thấy Baidu nói cắt túi mật rồi ảnh hưởng đến tuổi thọ, cho nên chết cũng không chịu, còn không cho bác sĩ nói cho Nguyễn Hân biết chuyện ông bị sỏi mật.

Ông nằm trên giường bệnh nghe bác sĩ lá mặt lá trái nói chuyện này cho Nguyễn Hân biết, ông hét lên: “tôi khôn cắt mật, bác sĩ Trần, tôi kêu cậu đừng nói chuyện này cho Hân Hân biết mà.”

Bác sĩ Trần nói: “Nguyễn đổng, ông là bệnh nhân, tình trạng của ông tôi phải nói thật cho người nhà biết, mới có thể bàn cách điều trị tiếp theo để phòng bất trắc.”

Câu đề phòng bất trắc này nghe trong tai của Nguyễn Đức Nghiệp giống như muốn ngăn chặn ông chết trên giường bệnh, người thân không gây vậy.

Nguyễn Đức Nghiệp nói: “Chuyện này không có gì phải bàn hết, cắt túi mật đi rồi người ta làm sao tiêu hóa thức ăn nữa, không có mật tiêu hóa thức ăn sẽ bị bệnh ung thư.”

Bác sĩ Trần hơi bó tay, “Nguyễn đổng, ông yên tân, chỉ cần ông chú ý ăn uống, tỷ lệ xảy ra tình trạng này là rất thấp.”

Nguyễn Đức Nghiệp: “ Không thể nào.”

Nguyễn Hân thấy ông thảo luận y thuật với bác sĩ, bực bội nói với bác sĩ Trần: “ Không cần bàn nữa, phẫu thuật cắt đi.”

Nguyễn Đức Nghiệp: “….”