Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 12



Chu Tự Hằng nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy bố về nhà đi, không có tiền cũng không sao, con sẽ làm chỗ dựa cho bố.”

Lời nói của con trẻ, mà lại có thể làm rung động lòng người.

Chu Xung cầm điện thoại trong tay, phút chốc rơi vào yên lặng.

Hải Nam cách Nam Thành mấy vạn cây số, Nam Thành thì đang có tuyết rơi, còn Hải Nam thì trời trong nắng ấm.

Vì khoảng cách xa xôi nên chỉ có thể liên lạc với nhau bằng điện thoại, một bên là hắn, còn một bên là con trai.

Ở nơi xa, con trai đã thể hiện sự quan tâm của mình với bố, dù chỉ là những cử chỉ vô ý, nhưng cũng đủ khiến lòng ấm áp.

Phòng của Chu Xung ở sát biển, từ đây có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ, ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, nhưng giờ phút này đây, hắn chỉ muốn được trở về căn nhà ở Nam Thành, ngắm tuyết rơi và ôm con trai ngủ.

hắn lại hít một hơi thuốc, bên trong căn phòng ảm đạm có làn khói trắng bay lên, trong đầu hắn lại nhớ đến giọng nói non nớt của con trai, cứ thế ngẩn người cho đến khi đầu ngón tay bỗng cảm thấy nóng rát.

Điếu thuốc đã tự động bị đốt sạch từ bao giờ.

“Bố, có phải bố ngủ quên rồi không?” Chu Tự Hằng đợi mãi không thấy bố nói gì, bèn rụt rè hỏi.

“Đâu có, bố chỉ đang nghiêm túc suy nghĩ một chút thôi.” Chu Xung đáp, trên môi hắn nở nụ cười, đây là điều chưa từng xảy ra trong mấy hôm nay.

Chu Xung ném điếu thuốc vào trong gạt tàn, tưởng tượng dáng vẻ của con trai lúc này, nói: “Bố lại chuẩn bị phải đi công tác ở nơi khác rồi, con có thể tự chăm sóc cho mình không?”

Lại bận nữa rồi.

Chu Tự Hằng vò đầu, buồn bã nói: “Con đã là người lớn rồi, có thể chăm sóc cho Tiểu Nguyệt Lượng rồi đó, con còn biết buộc tóc cho em ấy nữa, đẹp lắm ạ.” Vừa nhắc đến Tiểu Nguyệt Lượng là tâm trạng cậu bé trở nên tốt hơn nhiều, cuối cùng cậu chúc bố ngủ ngon rồi cúp máy.

“Chúc con ngủ ngon.” Chu Xung nghe tiếng tút tút trong máy, mãi vẫn không chịu để điện thoại xuống.

Chu Tự Hằng trở về phòng, Minh Nguyệt đang ngồi trên giường cậu, thở hổn hển uống sữa tươi, cô bé vẫn còn dùng bình sữa, trông đáng yêu cực kỳ.Nhà họ Chu rộng quá, Minh Nguyệt sợ không dám ngủ một mình, ngày nào cô bé cũng chạy vào phòng Chu Tự Hằng, chiếm lấy cái giường khôngchịu rời đi.

Chu Tự Hằng cũng thích ngủ cùng Minh Nguyệt, nhưng cậu vẫn phải nhắc nhở cô bé: “Khi nào bố em về, em không được nói là anh với em ngủ chung giường đấy nhé!”

Minh Nguyệt ngơ ngác đồng ý, nhưng vẫn thắc mắc: “Nhưng tại sao vậy ạ?”

“Bố anh nói trước khi kết hôn thì phải nghe lời bố vợ, nếu không sẽ không cưới được vợ đâu.” Chu Tự Hằng thấm thía nói.

Bình thường Chu Tự Hằng sau khi vào phòng thì đều tươi cười kể chuyện cho Minh Nguyệt nghe, nhưng hôm nay tâm trạng cậu không được tốt lắm, chỉ lấy một hộp sữa tươi ra rồi yên lặng ngồi uống trên thảm.

“anh ơi, anh không kể chuyện cho em nghe sao?” Minh Nguyệt ngồi trên mép giường, đung đưa cái chân ngắn hỏi.

Chu Tự Hằng rất thích kể chuyện, mặc dù Minh Nguyệt không thích nghe, nhưng cậu vẫn chỉ cho là Minh Nguyệt không biết thưởng thức nghệ thuật mà thôi, nên cứ bắt cô bé phải nghe.

Mấy chuyện mà cậu kể, nhân vật chính có thể là thỏ, chó con, hoàng tử, nhà vua, kỵ sĩ, công chúa, nhưng chuyện nào cũng rất ngắn, bởi vì ai làm nhân vật chính thì đều chết rất dễ dàng.

Hôm nay cậu không kể chuyện nữa, Minh Nguyệt có phần vui vẻ hơn thường ngày.

Chu Tự Hằng lắc đầu đáp: “Hôm nay anh không có tâm trạng để kể.”

nói xong cậu lại thở dài một cái, nghiêng đầu nói: “Em có biết Hải Nam là một nơi như thế nào không?”

Cậu nghe anh trợ lý nói là bố đang ở Hải Nam, một nơi giống như Quảng Châu, và ở rất xa Nam Thành.

Xa cỡ nào vậy nhỉ?

Chu Tự Hằng không biết.

Minh Nguyệt cố gắng suy nghĩ vắt óc, cuối cùng ủ rũ bĩu môi đáp: “anh, em không biết.”

cô bé lại ngập ngừng nói tiếp: “Em cũng không biết Luân Đôn là gì, mẹ chỉ nói Luân Đôn là một nơi thường xuyên có mưa, có rất nhiều nhà cao tầng, còn có hoàng tử và công chúa nữa, nhưng em thật ngốc, mãi mà không thể tưởng tượng ra được.”

“Em không ngốc!” Chu Tự Hằng phản bác, “anh thông minh như thế mà cũng không biết Hải Nam có hình dạng thế nào nữa là, Luân Đôn chắc là xa hơn Hải Nam một chút.”

Minh Nguyệt được Chu Tự Hằng an ủi thì cười khanh khách, lập tức thơm một cái lên mặt cậu: “Chu Chu ca ca, anh thật tốt.”

cô bé nhảy xuống giường, cái chân mập mạp trắng trẻo dẫm lên mặt thảm, kéo Chu Tự Hằng ra đứng trước cửa sổ.

“Mặc dù em không biết Hải Nam là gì, nhưng em biết là trên thế giới này chỉ có một vầng trăng thôi, anh và chú Chu có khi lại đang cùng nhìn trăng sáng đấy.” cô bé kéo rèm cửa ra, đưa tay chỉ lên trăng.

Nam Thành tuyết không ngừng rơi, trên trời trăng vẫn sáng như một viên ngọc, làm rung động lòng người.

“Bố anh cũng đang nhìn lên trăng sao?” Chu Tự Hằng lấy tay chống cằm hỏi.

“Chắc là vậy đó.” Minh Nguyệt cười híp mắt đáp.

*

Vào ngày sinh nhật của Chu Tự Hằng, tuyết rơi cực nhiều, bầu trời cũng trở nên u ám.

Ngoài sân tuyết vẫn chưa tan, phủ kín mặt đường như một tấm thảm trắng vậy.

Đừng nói là trẻ con, mà ngay cả người lớn cũng phải trầm trồ cảm thán vì là lần đầu tiên trông thấy tuyết rơi nhiều đến thế.

Chu Tự Hằng kéo theo một đám đàn em đi chơi ném tuyết, còn Minh Nguyệt thì ngồi một bên nặn người tuyết, cô bé mặc áo bông trắng, đội mũ trắng, mặt cũng trắng, nhìn giống như em bé tuyết vậy.

Trước khi đi chơi, Chu Tự Hằng nắm hai tay Minh Nguyệt, cẩn thận dặn dò cô bé: “Em nhớ phải ở yên đây nặn người tuyết đấy nhé, em mà đi xa là anh sẽ không tìm được em đâu, đến lúc đó anh chỉ còn biết cưới người tuyết về làm vợ thôi đó.”

Minh Nguyệt ngoan ngoãn đồng ý, sau đó nghiêng đầu nhìn Chu Tự Hằng, bĩu môi nói: “Em với người tuyết không giống nhau mà.” cô bé đứng chống nạnh, dáng vẻ rất uy vũ.

“Có gì không giống nhau?”

Minh Nguyệt học đi ngang như con cua, đáp: “Em có thể cử động này.”

Chu Tự Hằng: “…”

Dặn dò xong, Chu Tự Hằng lấy kính râm từ trong túi quần ra đeo vào, sau đó kêu gọi một đám đàn em đến, cực kỳ uy phong bày binh bố trận chơi ném tuyết.

Chu Tự Hằng làm mưa làm gió ở cái khu này, có tầm ảnh hưởng rất lớn, tuy nói là chơi ném tuyết, nhưng không có một đứa bé nào dám ném cậu, mà chỉ có cậu đi ném mấy đứa thôi.

Hôm nay Chu Tự Hằng tràn trề sức lực, một mình xử lý tơi bời đám đàn em luôn.

Nhưng có qua thì phải có lại, chơi xong, cậu bảo cô giúp việc lấy một thùng đồ chơi với kẹo tới rồi phân phát cho mấy đứa nhóc.

Mấy thứ này là kho báu mà Chu Tự Hằng luôn nâng niu, đám đàn em hâm mộ lắm, nhưng anh Chu chỉ cho phép nhìn thôi chứ không được sờ vào.

Thế mà bây giờ Chu Tự Hằng lại đứng trên bậc cao, cho một tay vào túi quần, nói: “Mấy đứa thích thì cứ việc mượn, hôm nay tâm trạng của anh đây rất tốt.”

Đàn em số một mắt sáng rực, chảy nước miếng hỏi: “Hôm nay sao đại ca lại vui thế ạ?”

“Hỏi lắm!” Chu Tự Hằng hậm hừ, nhưng vẫn trả lời: “Hôm nay là sinh nhật của anh đây, mấy đứa hát chúc mừng sinh nhật anh đi!”

Mấy đứa nhóc đồng loạt đáp ứng, cùng nhau hát vang.

Tuy bị lệch tông lệch nhịp, đứa lên cao đứa xuống thấp, nhưng Chu Tự Hằng vẫn rất hài lòng.

Cậu đưa mắt nhìn ra cổng khu chung cư, có rất nhiều người đi đường vội vã, nhưng không một ai, không một ai là người mà cậu quen.

Càng không có một người nào, không một người nào, giống như Chu Xung.

Chu Tự Hằng đứng nghe mấy đứa nhóc hát bài chúc mừng sinh nhật, chân giẫm lên đống tuyết dày, lầm bầm nói: “Chu Xung, bố đúng là đồ tồi, không về thì thôi, ông đây sẽ lấy hết đồ chơi ra chơi, không cần bố!”

Tuy trách móc nhưng hốc mắt cậu đã đỏ hoe rồi, dù vậy thì hình tượng lão đại cũng không thể bị đánh mất, thế là cậu liền ngửa mặt lên nhìn trời mộtlúc để bình tĩnh lại.

Đây là sinh nhật lần thứ sáu của Chu Tự Hằng.

Vậy mà Chu Xung không hề gọi điện thoại tới, cũng không đặt bánh sinh nhật về nhà, ngay cả anh trợ lý hay đưa sữa tươi đến cũng chẳng có một lời thông báo.

không về thì thôi, Chu Tự Hằng nghĩ, cậu có một đám đàn em rồi, sinh nhật cậu có cả đám chúc mừng là được.

Sau khi hát xong, mấy đứa nhóc liền cầm mỗi đứa một món đồ chơi rồi giải tán, trước mắt Chu Tự Hằng lập tức trở nên trống trải.

Cậu lại đưa mắt nhìn ra cổng khu chung cư một cái, khẽ mím môi rồi quay đi.

Dưới đất tuyết rơi rất dày, Chu Tự Hằng giẫm lên mà bị lún xuống bắp chân, cứ thế bước ngắn bước dài mà đi.

Đột nhiên cậu cảm thấy rất buồn, trong ngày quan trọng nhất của cuộc đời này, lại không có một ai ở bên cạnh mình cả, bố thì nói không giữ lời, mẹ thì sẽ chẳng bao giờ xuất hiện, cậu giống như là cô bé bán diêm, bị người ta vứt vào một xó.

Mà cô bé bán diêm thì còn có diêm để quẹt, mỗi một que diêm sáng lên là một giấc mơ đẹp, mà cậu thì ngay cả quyền được mơ cũng không có.

Chu Tự Hằng cứ nghĩ mãi, cho đến khi giẫm vào một vũng nước, làm cho giày ướt hết.

Nhìn đi, đến cả vũng nước cũng bắt nạt mình!

Chu Tự Hằng giận dỗi, Minh Nguyệt từ xa trông thấy cậu, vội vàng chạy tới kéo vạt áo cậu lôi đi.

“Chu Chu ca ca, anh đi theo em!” Minh Nguyệt cười tươi như hoa, gương mặt đỏ bừng động lòng người.

“Được rồi được rồi, đừng kéo áo anh!” Chu Tự Hằng đưa tay cho cô bé, “Em cầm tay anh mà lôi này.”

Minh Nguyệt thuận theo nắm lấy tay cậu.

Chu Tự Hằng thấy lòng bàn tay lạnh như băng, cậu dừng bước, giận dữ quát cô bé: “Em làm gì mà để tay lạnh như vậy hả! Em đúng là không chịu nghe lời gì cả!”

Minh Nguyệt chỉ cười híp mắt mà không nói.

cô bé kéo cậu đến vườn hoa, hiện giờ là mùa đông nên chỉ còn lại cành khô trơ trọi, trên mặt đất có một chú người tuyết được nhào nặn một cách rất thô sơ.

Minh Nguyệt vui vẻ nhảy nhót, người tuyết này cao hơn cô bé rất nhiều.

“anh tháo kính mắt ra đưa cho em được không?” Minh Nguyệt ngẩng lên nhìn người tuyết một lúc, sau đó ngượng ngùng đỏ mặt nói.

Chu Tự Hằng từ trước đến giờ vẫn rất thích dáng vẻ làm nũng đáng yêu của cô bé, cậu giả vờ nhăn nhó một chút rồi tháo kính ra đưa cho Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt đứng trên bậc thang đeo kính mắt lên cho người tuyết, sau đó cô bé lại đi xuống ngắm lại, cảm thấy cực kỳ hài lòng, phấn khích vỗ đến đỏ cả tay.

“Đây là người tuyết kiểu gì vậy?” Chu Tự Hằng hỏi, cậu chưa bao giờ thấy người tuyết đeo kính râm cả.

Minh Nguyệt đỏ mặt, mắt nhìn xuống mũi chân, xấu hổ nói: “Đây là chú Chu ạ.”

một lúc sau, cô bé nói tiếp: “anh, hôm nay là sinh nhật anh, em không biết đi đâu để tìm chú Chu cả, cho nên em làm người tuyết chú Chu này để tặng anh đó.”

Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn Chu Tự Hằng: “anh, để người tuyết chú Chu này dự sinh nhật với anh nha, có được không?”

Chu Tự Hằng nhìn hàng lông mi dài của cô bé, trông còn xinh đẹp hơn những con búp bê mà cậu đã từng thấy.

Trong lòng ấm áp lắm, giầy đã ướt nhẹp nhưng cậu không hề thấy lạnh, hai mắt lại đỏ hoe.Cậu quay đầu đi, một lúc lâu sau mới kiêu ngạo đáp: “Được.”

Minh Nguyệt vui vẻ cười tươi.

Chu Tự Hằng đi tới ngắm nhìn người tuyết méo mó kia, sau đó lại tháo khăn quàng cổ ra đeo cho người tuyết.

Minh Nguyệt vỗ tay khen ngợi: “anh thật là giỏi!”

Chu Tự Hằng đang định đáp lời thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi từ đằng sau.

“Con trai!”

Chu Tự Hằng xoay người lại, thấy Chu Xung từ trên xe bước xuống, lấy từ trong cốp ra một cái mô hình máy bay dài nửa mét, giang tay hô lên: “Bố về rồi đây!”

Chu Tự Hằng lập tức lao về phía bố.

Chu Xung suýt nữa thì ngã khi con trai nhào vào lòng mình, hắn ôm con rồi nói: “Chúc mừng sinh nhật con!”