Đạo Mộ Bút Ký

Quyển 4 - Chương 56: Sau khi nghỉ ngơi



Editor: Long Vy Hương

Beta: Thanh Du

~0O0~

Bác sĩ trong đoàn A Ninh kiểm tra vếtthương cho chúng tôi, tiêm một liều kháng viêm và vắc xin phòng bệnh lây truyền qua động vật, vết thương bị rách quá to cũng được rửa sạch vàkhâu lại. Mông Bàn tử bị thương nặng nhất, khiến hắn chỉ có thể nằm sấpmà ăn uống.

Chúng tôi đã sắp chết đói đến nơi rồi,mặc dù thức ăn không nhiều lắm, nhưng người dẫn đường của nhóm A Ninhnói nơi này gió nhẹ, nhất định có đường ra, không cần quá lo lắng làmgì. Chúng tôi ngốn rất nhiều thức ăn chứa đường, các bộ phận trên thânthể đã dần dần lấy lại cảm giác, chỗ đau đau hơn mà chỗ ngứa cũng ngứahơn, cực kì khó chịu.

Chú Ba vẫn còn mê man, có điều cơn sốt đã lui. Phan Tử quấn chặt ổng trong cái túi ngủ, liên tục bón nước cho ổng.

Suối nướcnóng chảy róc rách không ngừng, chúng tôi đều múc nước suối lau người.Hoàn cảnh hiện tại tuy chẳng hề dễ chịu, nhưng tôi có cảm giác thân thểđược lau rửa sạch sẽ xong cứ lâng lâng như tiên.

Trong lúc đó tôi mới kể mọi chuyện mìnhđược chứng kiến cho bọn họ nghe, không hề dấu diếm. Nghe xong ai nấy đều im lặng, không bình luận gì cả. Bọn họ đều là người nước ngoài, lần này coi như được thấy mặt quỷ dị tà ác trong thế giới huyền bí cổ xưa Trung Quốc, muốn bọn họ ý kiến ý cò cũng bằng làm khó nhau.

Một chuyên gia nghiên cứu động vật trongsố đó có nói, loài quái vật bao gồm khỉ sống trong miệng quái điểu này,có thể là một loại quan hệ ký sinh có từ thời viễn cổ, gần giống với con bái (*) chuyên bám lên lưng con sói. Quái điểu có lẽ không thể tiêu hóa được thức ăn, phải nhờ “khỉ trong miệng” giúp sức, sau đó quái điểu sẽsống bằng phân và nước tiểu của khỉ, quan hệ ký sinh này rất hay gặp ởsinh vật sống dưới biển.

(*) Bái làmột loại động vật trong truyền thuyết Trung Quốc, là họ hàng gần vớiSói. Bởi vì chân trước của Bái đặc biệt ngắn, cho nên khi di chuyển phải bám lên mình con Sói. Bái không có khả năng tồn tại độc lập, một khikhông có Sói trợ giúp thì nó không thể hành động. Bởi vậy mới có câu,“lang bái vi gian”.

Tôi chẳng ừ hữ gì, từ khi tiến vào VânĐỉnh thiên cung, mọi chuyện đều diễn ra quá nhanh, chúng tôi căn bảnkhông cách nào hiểu cho rõ ràng. Giờ tôi chỉ cảm thấy mình vừa trải quamột giấc mộng, thật sự không muốn nghĩ về những vấn đề này nữa.

Nhưng theo lệ thường, tôi vẫn giao hẹnvới mấy lão chuyên gia: nếu mọi người đều sống sót trở về, sau này pháthiện ra tình tiết nào mới thì có thể chia sẻ với nhau qua Email, chỉmong từ rày về sau quan hệ giữa chúng ta sẽ không phải là cạnh tranh hơn thua.

Chúng tôi nghỉ ngơi và hồi phục tại chỗmất nửa ngày, Phan Tử mới dẫn theo mấy người nữa đi vào trong khe dòđường, kế đó chúng tôi lại một lần nữa khởi hành, tiến sâu vào hang núi.

Theo ý kiến của chuyên gia về hang động,căn cứ vào dòng không khí lưu chuyển thì cửa hang này hẳn là thông lênmặt đất, hơn nữa đầu bên kia nhất định phải nằm đầu nguồn gió.

Lúc ấy tôi cũng chẳng tin tưởng cho lắm,nhưng mải miết đi được gần một ngày rồi, chúng tôi chợt phát hiện bốnphía trở nên quen thuộc. Khi Bàn Từ há hốc mồm chỉ vào bức bích họa hailớp trên vách khe bị người bóc ra, tôi không nén nổi một nụ cười.

Cửa vào của khe nứt này thì ra chính làcái miệng khe bị tảng phong thạch che khuất mà khi lên núi chúng tôi đãvào để tránh cơn bão tuyết.

Tôi thậm chí còn thấy mấy thứ vật dụng sinh hoạt mình đã bỏ lại bên trong, Phan Tử thấy thế cũng gượng cười.

Nghĩ lại thì khi mới đến đây chúng tôi đã ôm biết bao nhiêu vọng tưởng xa vời, giờ thì chẳng khác nào bại binh.Cảm giác hưng phấn và huyền bí khi cả đám nhìn thấy bức bích họa haitầng, đoán ngược đoán xuôi về bí mật bên trong Vân Đỉnh thiên cung, giờđã biến thành cay đắng và châm chọc, không thể xua tan đi. Hơn nữa lúcấy chúng tôi không tài nào tưởng tượng được, chỉ cần đi sâu thêm vài cây số vào cái khe này là đã tới nơi đặt Cửu Long đài thi quan. Ai mà biếtchúng tôi lại đi một vòng luẩn quẩn lớn đến thế kia chứ.

Đây hẳn là bách nhục xuyên tâm rồi, cũngkhông biết cái nhục này là điều bất ngờ cuối cùng mà Uông Tàng Hải đểlại cho chúng tôi, hay là một sự trùng hợp hết sức ngẫu nhiên mà ngaybản thân ông ta cũng không biết.

Sau đó chúng tôi nhanh chóng chui ra khỏi khe nứt. Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy ánh mặt trời sau cảtuần dài dằng dặc nên mắt ai cũng bị chói nắng, không tài nào mở rađược.

Lương thực của chúng tôi căn bản đã cạnsạch rồi, nhưng nước thì không thiếu, tinh lực kể như dồi dào, nhịn đóilê lết một ngày chắc cũng chả chết được. Cho nên khi đã xác định đượctuyến đường cần đi, A Ninh thông qua điện thoại vệ tinh, gọi bác sĩ giỏi đến tiếp ứng, nói rằng trên đường về sẽ có người tới đón chúng tôi.

Chúng tôi đi theo đoàn của bọn họ, từ từvượt qua ranh giới tuyết, đến khi gặp được đội cứu hộ vùng núi thì đã ởbên ngoài thôn Doanh Sơn.

Tất cả những người bị thương đều được xeJeep chở đến bệnh viện gần nhất để sơ cứu, sau đó lại thuyên chuyển đếnBệnh viện 3 thuộc đại học Cát lâm. Kiếm tra thấy chú Ba bị biến chứngsau chấn thương sọ não và nhiễm trùng vết thương, cần điều trị lâu dài.Tôi với Bàn Tử thì chỉ bị ngoại thương, vết thương chi chít đến độ tôiđã không còn hâm mộ cơ thể tráng kiện đầy những vết sẹo của Phan Tử nữa, bởi vì sắp tới tôi cũng chẳng thua kém anh là bao.

Hơn nữa, mặc dù tôi vẫn còn mù mờ đối với mục đích và động cơ của chú Ba, nhưng cuối cùng đã kéo được lão về,trong lòng cũng dâng lên cảm giác tự hào.

Chú Ba vẫn muốn ở lại bệnh việc điều trịcho đến khi bệnh tình khá lên. Tôi, Phan Tử, Bàn Tử cùng mấy người ngoại quốc ăn chơi nhảy múa ở Cát Lâm một thời gian, đại khái nửa tháng saucũng lần lượt cáo từ.

Phan Tử trở về Trường Sa, thu thập tàncục tiêu tốn tinh lực rất lớn, sau cũng không liên lạc nữa. Bàn Tử trởvề Phan gia viên ở Bắc Kinh, nói cần nghỉ ngơi vài tháng. Mấy ngườingoại quốc cũng lần lượt bay về nước, cuối cùng chỉ còn lại mình tôi,vừa chăm sóc chú Ba, vừa sắp xếp lại toàn bộ câu chuyện, cố gắng sử dụng những manh mối mình có từ trước để tìm ra chút ít liên hệ. Nhưng khôngcó phần tin tức từ miệng chú ba, thật sự không có cách nào chắp nối cảcâu chuyện lại với nhau được.

Thật ra một phần câu đố của Uông Tàng Hải đã có đáp án rõ ràng:

Thứ nhất, Vân Đỉnh Thiên Cung không phảido Uông Tàng Hải xây nên, mà ông ta chỉ tu sửa lại. (nhưng cái di chỉkhổng lồ có từ thời Ân Thương này, rốt cuộc là ai đã xây ra nó và xâyvới mục đích gì?)

Thứ hai, Uông Tàng Hải không tự nguyệntham gia vào công cuộc tu sửa này, mà phần lớn những công nhân người Hán tham gia xây dựng cũng đều bị người Đông Hạ bắt tới. Trong quá trình tu sửa, Tổng tư lệnh Uông Tàng Hải bắt đầu thiết kế mấy mật đạo đào thoátnối liền hai ngọn núi Tiểu Thánh và Tam Thánh, tránh cho mình bị Vạn Nôvương dị tộc kia chôn sống khi địa cung bị phong bế.

Thứ ba, trong quá trình cải tạo lăng tẩm, Uông Tàng Hải đã dần dần che giấu đi rất nhiều bí mật nằm dưới đáyhoàng lăng Đông Hạ, sâu trong sơn thể núi Trường Bạch. (Sau cánh cửaThanh đồng khổng lồ đó, rốt cuộc ông ta đã nhìn thấy thứ gì?)

Thứ tư, Uông Tàng Hải đem những bí mật này ghi chép vào Long ngư mật văn, hi vọng sẽ đến một ngày nó được người đời biết đến.

Thứ năm, do Đông Hạ là một nước nhỏ nơibiên cảnh, quốc khố trống rỗng, cho nên rất nhiều kỳ trân dị bảo trongVân Đỉnh thiên cung đều vơ vét từ những huyệt mộ khác. Trong quá trìnhUông Tàng Hải dẫn quân đội Đông Hạ đi đổ đấu, cũng len lén dấu long ngưmật văn vào bên trong những cổ mộ đó, hy vọng có người phát hiện ra.Tổng cộng đã giấu hai cái, cái thứ ba ông ta đem giấu vào phần mộ củachính mình trước khi chết già.

Thứ sáu, tại sao ông ta lại xây mộ mình nơi đáy biển? Vì lo sợ con cháu người Đông Hạ sẽ hủy đi bí mật này sao?

Thứ bảy, những người đã biến mất trong mộ huyệt dưới đáy biển đều xuất hiện trong mật thất của Vân Đỉnh thiêncung. (chỉ trừ hai người đã thoát ra, những kẻ khác đều chết sạch, vậyhai người đó là ai? Bọn họ đã đi đâu? Phải chăng họ cũng giống như MuộnDu Bình, đã tiến vào cánh cửa đồ sộ kia? Rốt cuộc vì sao bọn họ lại muốn đi vào đó? Mục đích chú Ba khi đến Vân Đỉnh thiên cung là gì?)

Thứ tám, cây cổ thụ khổng lồ bằng thanhđồng, cánh cửa đồ sộ bằng thanh đồng cùng với chuông lục giác xuất hiện ở nhiều nơi khác nhau, giữa những vật làm từ thanh đồng này phải chăng có mối liên hệ nào đó? Nó đại diện cho một thứ sức mạnh thần bí, rốt cuộclà gì?

Tôi cũng dần dần phát hiện, những chuyệnđã xảy ra trong huyệt mộ dưới đáy biển hai mươi năm về trước mới là mấuchốt cho tất cả.

————————————————–

Lời beta: Vậy là cuối cùng phần 4 cũng đã hoàn :”>~~~ Ban đầu buông lời hứa mỗi ngày 1 chap, mình cũng khôngnghĩ có thể duy trì nó suốt 2 tháng không gián đoạn ngày nào, dù thỉnhthoảng có bị lố giờ post từ dăm chục phút tiếng cho đến vài tiếng. Chủyếu vẫn là do có editor chăm chỉ với tốc độ khủng bố cùng với động lựcgiả thù vô cùng mạnh mẽ thôi thúc nên mình mới kìm nén được những cơnlười thường xuyên bộc phát mà hoàn thành cho đúng tiến độ :)) Tóm lại là đã xong rồi đó, beta xin được nghỉ phép dài hạn, nhanh thì vài tháng(cho đến khi mình ra trường), chậm có thể là vĩnh biệt luôn :))

Anw, xong phần 4 vẫn chưa hết nợ, chomình xin lỗi những bạn từng bị cho đi tàu bay giấy với lời hứa trong vài ngày sẽ post bản beta hoàn chỉnh quyển 1 để đi in nhé. Giờ xong phần 4coi như rảnh rang rồi, mình sẽ cố hoàn thành lời hứa này, sau đó lấp cho xong cái hố Lư châu, rảnh ranh nữa thì lấp nốt Hồ sơ chuyện lạ. Vào một ngày đẹp trời nào đó khi đã rũ sạch nợ nần, rất có thể mình sẽ trở lạivới một cái hố nho nhỏ xinh xinh (hố to không dám thầu đâu) thời gianthì không thể hứa trước được :”>

Còn vấn đề phần 5 bao giờ lên sóng khôngthuộc thẩm quyền của mình, có gì xin hãy liên hệ beta chính của phần này là Earl Panda, mình rất hạnh phúc vì đã đi trọn phần đường của mình vàxin hết ở đây