Đan Vũ Càn Khôn

Chương 232: Lần nữa rời nhà



- Tỷ tỷ không nên vì sự tình này mà lo lắng.

Tần Phàm trầm ngâm một hồi, tự tin nói:

- Còn có ta.

Ở mấy ngày kế tiếp, tuy Tần Phàm cũng vì sự tình gia tộc bận rộn một chút, thể hiện một phần trách nhiệm của con trai tộc trưởng.

Bất quá tự nhiên phần lớn đều là Tần Li làm, hắn chỉ là ở bên cạnh hỗ trợ mà thôi.

Trong nội viện tộc vụ, Tần Phàm nghe Tần Li tỉnh táo thong dong cùng một đám Ngoại sự, Chấp sự, các trưởng lão thảo luận các loại sự tình mở rộng sinh ý gia tộc, còn hắn thì không thể chen vào như thế nào; kiếp trước hắn say mê luyện dược, ở kiếp này phần lớn là tăng thực lực bản thân lên, ngay cả Ẩn Thế mạo hiểm đoàn cũng là tổ kiến xong rồi liền mặc kệ, cho nên hắn đối với chút ít sự tình quản lý này kỳ thật không hiểu nhiều.

Nhưng hôm nay thân phận của hắn lại xưa đâu bằng nay, các tộc nhân đều thập phần tôn kính, cho nên có đôi khi cũng phải hỏi đến ý kiến của hắn.

Mà hắn tự nhiên là đem những chuyện này giao cho Tần Li.

- Tỷ tỷ ngày thường bận rộn như thế, còn phải bận tâm tu luyện, thật sự là vất vả.

Trong nội tâm Tần Phàm cũng có chút ít áy náy, đương nhiên, thời điểm hỏi một ít vấn đề về luyện dược, hắn cũng có thể rất tường tận trả lời.

- Bất quá tỷ tỷ bận rộn như vậy, lại vẫn có thể ở trong một năm đột phá đến cảnh giới Tiên Thiên, coi như là có Võ dục tinh hoa gia tăng gấp trăm lần tu luyện tương trợ, thiên phú này cũng là hết sức kinh người.

Tần Phàm biết Tần Li đã đột phá đến cảnh giới Tiên Thiên, trong nội tâm cảm thấy kinh ngạc không thôi.

Tuy Võ dục tinh hoa có thể tăng tốc độ tu luyện lên, nhưng từ Võ sư đột phá đến Tiên Thiên lại cần ngộ tính rất lớn, đây cũng là một bộ phận thuộc về thiên phú.

- Sự tình Luyện dược viện tạm thời giao do Tiểu Phàm ngươi đi xử lý rồi.

Lúc này Tần Li xoay người lại mỉm cười nhìn Tần Phàm nói.

- Tỷ tỷ yên tâm, ta đã tiếp xúc qua cùng Luyện dược viện rồi, nội tình Luyện dược sư của Nam Phong Tần gia chúng ta coi như tốt, ta sẽ chỉ điểm những tri thức của ân sư dạy cho bọn hắn, qua một thời gian ngắn, Nam Phong Tần gia chúng ta luyện chế ra đan dược, chất lượng có thể tăng lên không ít.

Tần Phàm nhẹ gật đầu nói ra, nói đến phương diện luyện dược, chính là lĩnh vực của hắn rồi.

- Kỹ thuật luyện dược của Thiếu gia Tần Phàm để cho toàn bộ Luyện dược viện chúng ta hết sức bội phục, tỷ cứ yên tâm đi, trải qua Thiếu gia Tần Phàm chỉ điểm, các Luyện dược sư trong Luyện dược viện của chúng ta đều vô cùng hưng phấn, không chỉ là chất lượng luyện dược, ta nghĩ sản lượng luyện dược cũng có thể tăng lên rất nhiều.

Lúc này một Chấp sự thuộc về Luyện dược viện mở miệng nói, bản thân của hắn cũng là một tên Luyện dược sư, có thể được Tần Phàm chỉ điểm, hắn cũng cảm thấy động tâm.

Tần Phàm mỉm cười gật đầu, tuy hắn không có hiển lộ ra thân phận mình là Luyện dược sư Linh hoàn cấp, nhưng dù sao hắn là có trụ cột của Luyện đan đại sư, đối với chút ít Luyện dược sư chỉ là linh dịch cấp, linh lộ cấp mà nói, tùy tiện chỉ điểm vài câu liền có thể được ích lợi không nhỏ.

Ngoài ra, Tần Phàm vẫn còn ở trong Luyện dược viện chọn ra hai tên tộc nhân có thiên phú tốt nhất dạy cho cách dùng đan hỏa, chỉ là đan hỏa này nắm giữ gian nan, có thể thành công hay không, phải xem vận mệnh của bọn hắn rồi.

Luyện dược cũng là rất cần thiên phú đấy.

Nếu như bọn hắn thật có thể nắm giữ đan hỏa chi kỹ này, tăng thêm chỉ điểm của mình, như vậy không dám nói nhất định có thể trở thành Luyện Đan Sư, nhưng ở trong ngắn hạn thành một Luyện dược sư linh tán cấp là rất có thể.

Mà trong gia tộc đã có Luyện dược sư linh tán cấp, như vậy cho dù không cần hắn để ý tới, Nam Phong Tần gia ít nhất ở Vân Châu Tây Bắc, sinh ý luyện dược có thể ổn định rất nhiều.

...

Trong nháy mắt, Tần Phàm về đến gia tộc cũng đã qua hơn nửa tháng thời gian.

Những ngày này, Tần Phàm còn tra nhìn tình huống Tần Hồng một chút, hiện tại hắn là thuộc về đột phá cảnh giới thất bại, tạo thành nguyên khí trong cơ thể tán loạn, cảnh giới rút lui hai cấp, cuối cùng tuy trải qua điều trị có thể khôi phục đến thực lực Tiên Thiên cửu cấp lúc trước, nhưng muốn lần nữa trùng kích cảnh giới Linh Vũ sư, sẽ gian nan hơn rất nhiều.

Cho nên, lần này gia tộc thăng phẩm cần Linh Vũ sư, sợ cũng chỉ có thể là Tần Phàm đi làm.

- Cũng là thời điểm ly khai gia tộc, đi tìm Ma chủng thứ ba rồi.

Trong nội tâm Tần Phàm nhẹ nói, mặc dù có chút không muốn, nhưng vì tiền đồ gia tộc, hắn cũng chỉ có thể như thế.

Về đến gia tộc hơn nửa tháng, Tần Phàm cũng thông qua phục dụng Chân Vũ đan tăng lên tới Tiên Thiên cấp ba, nhưng này đã là cực hạn mà hiện tại hắn có khả năng thừa nhận, lại muốn thông qua đan dược tăng cảnh giới lên, chỉ có thể đi tìm viên Ma chủng thứ ba, lần nữa tăng lên cường độ khí lực của mình.

Mà sau khi luyện hóa Thủy Nguyên ma chủng, hắn đã cảm giác được viên ma chủng thứ ba ở vòng trong của Yêu Thú hoang nguyên.

Hắn lại phải một lần nữa trở lại địa phương yêu thú hoành hành kia.

- Ở trung tâm đều là yêu thú năm sáu cấp, dùng thực lực của ta bây giờ, chống lại yêu thú cấp năm còn có thể chiến một trận, nhưng đối mặt yêu thú cấp sáu là thập phần nguy hiểm! Nếu như bất hạnh gặp phải yêu thú đẳng cấp như Thiên Sí Hổ, chỉ sợ là khó tránh khỏi cái chết.

Trong tâm Tần Phàm thầm suy nghĩ nói.

Ban đầu ở thí luyện chi địa đối phó lục cấp sơ giai yêu thú Thiết Giáp Địa Long, mười mấy Tiên Thiên Võ sư cùng một chỗ vây công mới không dễ dàng giết chết, hơn nữa còn là giết chết trong quá trình nó tiến giai, nếu để cho Thiết Giáp Địa Long kia thành công tiến giai đến lục cấp trung giai yêu thú, như vậy có lẽ bọn hắn sẽ chết nhiều thêm một ít.

...

Mà tựa hồ cảm nhận được khí tức sắp sửa ly biệt, hai ngày này Tần Li cũng khó được buông xuống một ít tộc vụ, cùng Tần Phàm khắp nơi đi dạo, hoặc là cùng một chỗ tu luyện, giữa hai người ngược lại là lộ ra càng quấn quýt si mê.

Đêm nay, hai người lần nữa sóng vai đi trên bờ sông.

Chỉ là ánh trăng buổi tối hôm nay, bị một ít mây mù che đậy, lộ ra có chút mông lung.

Hai người cứ như vậy chậm rãi đi trên bờ sông, lẫn nhau đều không nói gì, chỉ là hưởng thụ lấy thời gian ấm áp mà yên lặng kia.

- Tỷ tỷ, ngày mai ta muốn ly khai gia tộc.

Hồi lâu, Tần Phàm mới quyết định mở miệng nói.

- Ân, lần này ngươi muốn đi đâu ?

Tần Li nhẹ nhàng đáp ứn, nàng cũng biết thực lực Tần Phàm có thể tăng lên nhanh như vậy, là vì hắn trường kỳ lịch lãm rèn luyện.

Hiện tại gia tộc ở vào thời kì thay đổi, lại gặp phải khảo hạch thăng phẩm, đây đối với tiền đồ gia tộc mà nói rất quan trọng, tuy trong nội tâm không muốn, nhưng nàng cũng biết loại sinh hoạt an nhàn này không thể hưởng thụ quá lâu.

- Vòng trong Yêu Thú hoang nguyên.

Tần Phàm nói thật.

- Chỗ nguy hiểm như vậy?

Tần Li hơi kinh hãi, mặc dù biết thực lực Tần Phàm bây giờ đã thập phần không tệ, nhưng nghĩ đến địa phương yêu thú cao cấp hoành hành kia, trong lòng vẫn cảm thấy có chút bận tâm.

- Yên tâm đi, lần này ân sư cũng sẽ cùng đi với ta.

Tần Phàm cười nói.

Lúc này Tần Li mới nhẹ gật đầu, có thể để cho Tần Phàm trong thời gian ngắn như vậy đạt tới cảnh giới Tiên Thiên, Tần Li đối với thực lực lão sư thần bí của Tần Phàm là không có chút hoài nghi.

- Tỷ tỷ định chừng nào thì bắt đầu ra ngoài lịch lãm rèn luyện?

Tần Phàm lại hỏi.

- Hiện tại sự tình gia tộc còn không có ổn định lại, ta khả năng phải qua một thời gian ngắn nữa mới có thể rời đi.

Tần Li nghĩ nghĩ nói ra.

- Vậy tỷ tỷ định đi đâu lịch lãm rèn luyện?

Tần Phàm cầm lấy cánh tay mềm mại của Tần Li để trong lòng bàn tay của mình, sau đó hỏi.

- Kỳ thật ta cũng có một ít cơ duyên, có một cao nhân thần bí nói đặc thù ta thể chất, thích hợp tu luyện công pháp của nàng, bảo ta mười năm sau đi tìm nàng, hiện tại mười năm này cũng không còn nhiều lắm sẽ đến, ta ý định đi tìm nàng.

Tần Li trầm ngâm một hồi, sau đó tiếp tục nói.

- Người này thân phận là gì? Có thể tin hay không?

Tần Phàm không khỏi có chút lo lắng hỏi thăm.

- Thực lực người nọ ít nhất cũng là Võ Tôn trở lên, nếu như muốn hại ta, sẽ không cần tốn công tốn sức như vậy.

Tần Li cười nói.

- Chỉ là bởi như vậy, chúng ta chẳng biết lúc nào mới có thể gặp mặt.

Tần Phàm đột nhiên cảm thấy có chút thương cảm, chăm chú nắm bàn tay của Tần Li.

- Ta sẽ nhớ tới ngươi.

Thanh âm Tần Li cơ hồ nhỏ khó thể nghe nói ra, sau đó chôn ở trong ngực Tần Phàm, trong khoảng thời gian ngắn, lộ ra nhu tình như nước.

Lúc này phân biệt, Tần Phàm phải đi vào Yêu Thú hoang nguyên, vì đột phá đến cảnh giới Linh Vũ sư mà cố gắng, ngày khảo hạch thăng phẩm chỉ còn lại vẻn vẹn một năm, tuy là có ma chủng trợ giúp, này thời gian hay vẫn là lộ ra thập phần gấp gáp đấy.

Thông qua được khảo hạch, hắn còn phải đi vào Chân Vũ thánh địa, truy cầu cảnh giới Võ Tôn càng thêm mờ ảo kia.

Thời gian tương kiến không cách nào đoán chừng.

Tần Phàm cũng chỉ có thể ôm chặc nàng vào trong ngực, lộ ra đặc biệt động tình.

Lúc này đám mây che chắn ánh trăng kia rốt cục mở ra một tí, ánh trăng sáng tỏ rơi vào trong nước sông, chiếu rọi hai bóng hình càng thêm xinh đẹp.

Buổi tối ngày hôm nay, hai người ở bên bờ sông một mực dừng lại đến đêm khuya, tựa hồ trong nội tâm chỉ có đối phương.

...

Ngày hôm sau trời sáng.

Tần Phàm cột Hỏa Vân đao vào trên lưng, như cách ăn mặc của mạo hiểm giả, sau đó đẩy cửa phòng ra, định cứ như vậy lẳng lặng ly khai gia tộc, đi tới Yêu Thú hoang nguyên.

- Lúc này đi không từ giã sao?

Nhưng vừa mới mở cửa phòng, liền chứng kiến một giai nhân tuyệt sắc, đang đứng ở trước cửa phòng của mình, nhìn mình dịu dàng cười nói.

Nắng sớm chiếu rọi Tần Li, thanh lệ vô song, xinh đẹp chói mắt.

- Tỷ tỷ, sao tỷ thức dậy sớm như vậy... nguồn TruyenFull.vn

Tần Phàm có chút xấu hổ sờ lên đầu, đồng thời trong nội tâm không khỏi có chút cảm động. Tối hôm qua hai người thức tới khuya, kia coi như là cáo biệt, như vậy sáng sớm, Tần Li còn chờ ở ngoài cửa phòng của mình.

Tần Li không nói gì, chỉ là đi tới, kéo khuỷu tay của Tần Phàm, một mực đi ra ngoài, cái này cũng là tuyên bố quan hệ của hai người.

Đi ở trong đất phong gia tộc, một ít tộc nhân dậy sớm trông thấy Tần Phàm và Tần Li đều tôn kính chào hỏi. Mà một ít tộc nhân đối với Tần Li có hâm mộ chi tâm, lúc này đều xem như chết tâm rồi, bọn họ đều biết mình là vô luận như thế nào cũng không thể vượt qua thiếu niên chói mắt kia.

Ngoài 17 tuổi trở thành Tiên Thiên Võ sư, lấy được đệ nhất Triêu Thánh ra, còn có thân phận một Luyện dược sư.

- Cũng chỉ có người như vậy, mới xứng đôi với Tần Li tỷ a.

Trong nội tâm những thiếu niên này, không ít người đều có cảm thán như vậy.

Như vậy đi thẳng đến ngoài cửa Nam Phong thành, hai người như là phu thê bịn rịn chia tay, rất lâu sau đó, Tần Phàm mới rốt cục mang theo tình cảm, lần nữa bước lên đường.

Con đường phía trước không biết, nhưng vĩnh viễn hắn sẽ không chùng bước.

Khói chiều lên, tà dương đại địa lộ ra một mảnh huyết sắc.

- Thanh Thạch trấn, ta lại tới lần nữa.

Tần Phàm nhìn kiến trúc bằng đá xanh xây thành kỳ lạ phía xa kia, khóe miệng mỉm cười. Hôm nay hắn mặc quần áo bình thường, trên lưng cột trường đao, một thân ăn mặc mạo hiểm giả, giống như là một mạo hiểm giả điển hình.

Hắn vẫn còn nhớ rõ lúc trước lần đầu tiên đến Thanh Thạch trấn kia, lúc ấy đụng đâu đi đó, cái gì cũng không hiểu, dám một mình trực tiếp vào bên trong Yêu Thú sơn mạch, nếu như không phải có Cổ Mặc ở một bên chỉ điểm, cũng không biết mình có thể còn sống đi ra hay không.

Nhớ tới hành vi của mình lúc trước, hắn cũng không khỏi cảm thấy có chút điên cuồng.

Trên đường đá xanh chậm rãi đi tới, Tần Phàm bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn một quán rượu cao lớn.

- Ha ha, lại tới đây ngược lại là có chút tưởng niệm Vong Ưu tửu của Vong Ưu Lâu rồi.

Tần Phàm vốn muốn trực tiếp đến nơi trú quân của Ẩn Thế mạo hiểm đoàn, bất quá đi tới chỗ này, lại nhớ tới Vong Ưu tửu nổi tiếng nhất ở đây, từ khi hắn uống qua lần thứ nhất, ngược lại là cảm thấy coi như không tệ, lúc này chứng kiến hai chữ "Vong Ưu", vẫn cảm thấy thập phần ý động.

- Hôm nay sắc trời đã tối, vẫn là trước dừng lại ở chỗ này một đêm, ngày mai lại tiến vào Yêu thú sơn mạch.

Tần Phàm thầm nghĩ, vì vậy liền đi vào Vong Ưu Lâu, trực tiếp đi tới lầu hai.

- Ồ?

Mà hắn vừa mới đi đến lầu hai, lại ngoài ý muốn ở chỗ ngồi gần cửa sổ thấy được người quen, mỉm cười, trực tiếp đi thẳng tới.

- Bổn đại gia không thích cùng người ngồi chung, cút đi.

Tần Phàm mới vừa ngồi xuống, một nam tử ngăm đen ngồi ở đối diện hắn đang uống rượu, cũng không thèm nhìn hắn một cái, chỉ là lạnh giọng nói ra.

- Vị khách nhân này, phiền toái ngươi ngồi vào bàn khác, vị đại gia này trước sau như một không thích cùng người ngồi cùng bàn.

Lúc này tiểu nhị kia liền bề bộn chạy tới nói.

Tần Phàm mỉm cười, khoát tay áo, sau đó nói:

- Cốc Hà, thật lâu không thấy, ngươi vẫn là tính tình như vậy, một người độc ẩm sẽ mất vui.

Nghe thấy cái thanh âm này, nam tử đối diện mới ngẩng đầu lên, chứng kiến thiếu niên áo xanh đối diện hơi có chút ngoài ý muốn, sau đó trong miệng nhàn nhạt nói:

- Là ngươi? Không thể tưởng được ngươi thật sự còn sống.

- Ha ha, lời này của ngươi nói thực không hay, bất quá ta không so đo cùng người.

Tần Phàm cười nói, sau đó liền trực tiếp cầm lấy một cái ly, cũng rót ình một chén Vong Ưu tửu.

- Không được uống rượu của ta.

Cốc Hà liếc nhìn Tần Phàm nói ra.

- Rượu độc ẩm không bằng cùng ẩm a.

Tần Phàm cười nói, lúc trước hắn cùng Cốc Hà đã từng nói qua những lời này rồi, hắn bưng chén rượu lên tiếp tục nói:

- Như thế nào, chẳng lẽ mời đoàn trưởng ta uống một chén rượu cũng không được sao?