Đan Dược Thần Sư

Chương 46



“Được, yên tâm đi, ta nhất định sẽ làm chủ trả lại sự trong sạch cho muội.”

Đình Nhi của hăn thiện lương như vậy, làm sao có thể nói ra mấy lời này? Nhất định là có người hãm hại nàng.

Nghe Mộ Đình Nhi nói vậy, Mộ Tình rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần lại, hẳn chỉ vào Mộ Như Nguyệt, phẫn nộ rống †o: “Có phải ngươi hay không? Ngươi làm gì Đình Nhi! Nhất định là ngươi ghen ghét hãm hại Đình Nhi.”

"Phụt!" ai ngờ hẳn vừa nói xong, một tiếng cười truyền tới.

Cơ Như Nhã giống như chưa từng nghe thấy chuyện gì bưồn cười như vậy, trong đôi mắt toàn là ý cười: “Thật là kì lạ, Mộ Như Nguyệt và Mộ Đình Nhi cách xa nhau như vậy, nàng làm sao hại đối phương được? Mộ gia chủ, Mộ Đình Nhi là nữ nhỉ ngươi, chẳng lẽ Mộ Như Nguyệt là ngươi nhặt về sao? Chẳng qua là ra vẻ nhặt được Mộ Đình Nhi thôi, bệ hạ, ngươi nói thần thϊếp nói có đúng không?”
“Ái phi nói cái gì cũng đều đúng”

Tử Nguyệt hoàng đã sớm bị giọng nói êm tai của Cơ Như Nhã câu hồn, đương nhiên nàng nói cái gì cũng đúng.

“Mộ gia chủ, ngươi xem bệ hạ cũng bảo bổn cung nói đúng” Cơ Như Nhã cười mị hoặc, môi đỏ khế mở phun ra một

đám sương nhàn nhạt.

Ánh mắt Mộ Tình hơi dao động, không biết vì sao hắn có cảm giác Nhã quý phi này đang giúp Mộ Như Nguyệt.

Vì sao?

Hắn nhớ Mộ Như Nguyệt cũng không xuất môn, cũng không kết giao với Nhã quý phi, chỉ có một lần duy nhất gặp mặt lúc đi từ hôn, dựa theo cá tính của Nhã quý phi căn bản không có khả năng tùy tiện trợ giúp người khác.

“Cha!” Đình Nhi bụm mặt, nước mắt theo kế hở ngón tay chảy xuống.

Cả đời nàng chưa từng chịu loại sỉ nhục như vậy.

Mộ Đình Nhi tin qua sự kiện hôm nay, nàng sẽ bị người dân Tử Nguyệt quốc nhạo báng trơ trến, làm sao nàng có thể chịu nổi đây.
Hiện tại Mộ Đình Nhi đã biết tư vị bị người ta khinh thường là thế nào, năm đó nàng nhãn tâm hạ độc Mộ Như Nguyệt khi còn nhỏ như vậy, làm cho thiên phú của Mộ Như Nguyệt bị mai một.

“Trương tiểu thư...” Mộ Đình Nhi ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt trào phúng của Trương Nhã Hân, tâm bất giác trâm xuống, muốn giải thích nhưng không biết mở miệng thế nào.

Trương Nhã Hân hừ lạnh một tiếng: “Mộ tiểu thư nhu nhược thiện lương, lại thông tuệ như thế, sao có thể nói chuyện với những người ngu xuẩn như chúng ta? Như thế. chẳng phải Mộ tiểu thư sẽ bị lây nhiễm sự ngu xuẩn của chúng †a sao?”

Xong rồi, hết thảy đều xong rồi!

Vẻ mặt Mộ Đình Nhi tuyệt vọng, cổ họng chua xót, đến bây giờ nàng vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, vì sao mình sẽ không tự chủ được mà nói ra những lời như vậy.
“Đình Nhi, ta nhất định sẽ tra chuyện này cho muội một câu trả lời” Dạ Thiên Phong thương tiếc nhìn nữ tử mảnh mai trong ngực, thầm hạ quyết tâm nhất định phải tìm ra người phía sau.

Hăn chậm rãi buông thân thể mềm mại của nàng ra, ngước mắt nhìn Mộ Tình đang xanh mặt đứng một bên, nói: “Mộ gia chủ, tỷ thí còn phải tiếp tục, phiền ngươi mang Đình Nhi trở về nghỉ ngơi, trận thi đấu thứ hai sẽ cử hành vào ba ngày sau, tin tưởng lúc đó Đình Nhi đã khôi phục, nhất định có thể đạt được quán quân lần này.”

Ba ngày, là hắn cho Mộ Đình Nhi thời gian khôi phục.

Dạ Thiên Phong hơi nheo mắt, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Mộ Như Nguyệt, cổ họng phát ra một tiếng hừ lạnh, dù thế nào hän cũng không tin chuyện này không liên quan đến Mộ Như Nguyệt.

“Thế tử..” Mộ Đình Nhi cầm chặt tay Dạ Thiên Phong, ánh mắt khẩn cầu, nàng hi vọng khi mình thống khổ nhất có nam nhân mình yêu ở bên cạnh bầu bạn.