Đại Thúc Ngự Lang Chiến

Chương 108: Tâm tư Âu Dương Hạo



Rửa mặt xong Âu Dương Hạo lập tức chạy đến phòng Lăng Vũ.

“Vũ ca ca, phải chuẩn bị hai bộ quần áo nga. Chúng ta đi chơi xa một chút, cho nên mất hai ngày!”

Âu Dương Hạo cao hứng phấn chấn nói cùng Lăng Vũ. Mà đang Lăng Vũ đang chọn quần áo, nghe được Âu Dương Hạo nói tức khắc dừng lại động tác, sau đó kỳ quái nhìn thoáng qua Âu Dương Hạo đứng ở cửa.

“Đi chơi xa một chút? Không phải đi ở gần đây sao? Chạy đến chỗ xa như vậy làm gì?”

Lăng Vũ không tính toán đi xa, chẳng qua muốn đi dạo gần đây, muốn quen thuộc đường đi mà thôi.

Thật không biết Tiểu Hạo có chủ ý gì, bất quá hai ngày này được nghỉ, đi chơi xa cũng tốt. Từ sau khi rời khỏi tổ chức, thật đúng là chưa có ra ngoài chơi lần nào. Thời điểm ở tổ chức, càng không cần phải nói. Khi không có làm nhiệm vụ, trừ huấn luyện vẫn là huấn luyện, căn bản không có khả năng có hoạt động khác. Hiện tại ngẫm lại, khi đó thật đúng là ở tù. Bất quá, khi đó không có nhiều thời gian suy nghĩ này nọ. Bởi vì khi đó mỗi ngày đều vì sinh tồn mà nỗ lực!

Nghĩ đến trước kia, Lăng Vũ không tự giác ở trong lòng thở dài một hơi, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Âu Dương Hạo hỏi:

“Đi nơi nào? Có kế hoạch gì hay không?”

Âu Dương Hạo vừa nghe Lăng Vũ hỏi chuyện, lập tức tinh thần tỉnh táo, vì thế liền nói kế hoạch với Lăng Vũ.

Ba của hắn ở thời điểm còn trẻ đã mua một hòn đảo. Tuy rằng không phải rất lớn nhưng có đầy đủ mọi phương tiện. Quan trọng nhất chính là có một bờ cát không tồi, đó là nơi hắn yêu thích nhất. Tưởng tượng đến Vũ ca ca chỉ mặc một cái quần bơi nằm ở trên ghế phơi nắng, trong lòng Âu Dương Hạo liền hưng phấn.

Đây đều là kế hoạch ấp ủ thật lâu rồi, hôm nay rốt cuộc có thể thực hiện.

Cứ như vậy, Lăng Vũ dưới sự miêu tả xuất sắc của Âu Dương Hạo bị mê hoặc mơ mơ màng màng bị hắn đem lên máy bay trực thăng. Bắt đầu kế hoạch du lịch hai người của Âu Dương Hạo.

Ngồi ở trên máy bay của Âu Dương Hạo, quan sát mặt biển trong xanh phía dưới, làm Lăng Vũ kích động không thôi. Lần đi chơi này thật đáng giá, Lăng Vũ trong lòng hưng phấn nghĩ.

Trước kia thời điểm đi làm nhiệm vụ cũng có ngồi máy bay trực thăng, nhưng đều là buổi tối, căn bản không có khả năng giống như bây giờ vui sướng thưởng thức phong cảnh.

Nhìn phía dưới đảo lớn đảo bé bất đồng hình dạng cùng với nước biển xanh thẫm bao quanh, tâm tình thoáng chốc thư giãn rất nhiều.

Quả nhiên là kẻ có tiền, ra ngoài chơi liền dùng máy bay tư nhân. Tầm nhìn rộng lớn, còn có thể thưởng thức phong cảnh, gió thổi hơi lạnh nhưng thực hưởng thụ…

Lăng Vũ nhắm lại đôi mắt, cảm thụ gió lạnh thổi quét qua khuôn mặt.

Thực thoải mái… Giờ phút này rất muốn ngủ!

Mà cái này ý niệm vừa nổi lên, Lăng Vũ liền nhịn không được dựa vào chỗ ngồi, chậm rãi tiến vào mộng đẹp.

Âu Dương Hạo ở bên cạnh vẫn luôn chú ý biểu tình Lăng Vũ biến hóa. Thấy Lăng Vũ ngủ, trên mặt hắn lộ ra tươi cười sủng nịch, sau đó từ ba lô lấy ra một áo khoác phủ ở trên người Lăng Vũ. Tuy nói gió nhẹ thổi tới thực thoải mái, nhưng bọn họ cách đích còn một đoạn hành trình, bị gió thổi như vậy sẽ cảm lạnh.

Nghiêng người cẩn thận nhìn người an tĩnh ngủ say kia, Âu Dương Hạo trong lòng trang tràn đầy ấm áp. Tầm mắt từ mái tóc mềm mại chuyển đến hai mắt nhắm chặt, đến cái mũi nhỏ cao thẳng, lại đến cánh môi hồng hồng. Tầm mắt ngừng ở cánh môi kia liền không có dời đi.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy Vũ ca ca, hắn liền thích người ca ca xinh đẹp này rồi.

Trước nay trẻ con đều thích đồ vật xinh đẹp, cho nên hắn cũng thích Vũ ca ca có khuôn mặt xinh đẹp. Chỉ cần Vũ ca ca đến cô nhi viện, hắn sẽ là đứa đầu tiên vọt tới trong lòng ngực Vũ ca ca. Như vậy mới có thể ngăn cản những đứa trẻ khác chiếm lấy Vũ ca ca của hắn.

Trên người Vũ ca ca có sẵn lực hấp dẫn, làm cho ai nhìn thấy cũng đều muốn tới gần, cảm thụ sự thuần khiết của Vũ ca ca. Nếu không phải bởi vì hắn thời thời khắc khắc bá chiếm, có lẽ Vũ ca ca đã sớm bị những đứa bé khác vây quanh gắt gao.

Vừa mới bắt đầu có lẽ nói hắn còn nhỏ, hơn nữa cũng chỉ là thích dung mạo xinh đẹp của Vũ ca ca. Nhưng đối với một đứa bé từ nhỏ sinh hoạt ở cô nhi viện mà nói, thiếu thốn nhất chính là tình thân. Từ khi Vũ ca ca đến luôn cẩn thận chiếu cố hắn, hơn nữa có khi còn cùng Hiên ca ca mang theo hắn đến xin viện trưởng, hy vọng có thể cho hắn đi công viên giải trí chơi.

Nhưng trong cô nhi viện có quy định, những đứa bé chưa có được nhận nuôi không thể tùy tiện đi ra ngoài.

Bị từ chối, Vũ ca ca liền nhăn mũi, miệng mím lại, nước mắt chảy ra giống mở nước máy, không khống chế tuông chảy xuống.

Mà Hiên ca ca đứng ở bên cạnh nhìn thấy Vũ ca ca bộ dạng đáng thương hề hề, lập tức liền đau lòng đến không chịu được. Sau đó Hiên ca ca liền sẽ đi xin viện trưởng. Nhiều lần bảo đảm nhất định sẽ đưa hắn trở về trước 5 giờ chiều, tuyệt đối sẽ không sai thời gian. Trải qua năn nỉ cùng đảm bảo, cho đến khi viện trưởng bị Hiên ca ca bám dính đến không có biện pháp, mới bất đắc dĩ gật đầu đáp ứng.

Mà lúc này vui vẻ nhất chính là Vũ ca ca. Vừa rồi còn vẻ mặt u sầu, sau một lát liền đầy mặt sáng lạn. Tốc độ biến đổi chống mặt, khiến đứa nhỏ như hắn cũng muốn cắn lưỡi. Bất quá Vũ ca ca có toàn bộ biểu hiện đó cũng đều là vì hắn mà thôi. Cho nên trong lòng Âu Dương Hạo bởi vì Vũ ca ca đối với mình yêu quý, mà tràn đầy ấm áp.

Có lẽ chưa từng có ai để ý mình như vậy, làm hắn chậm rãi càng thêm thích vị ca ca xinh đẹp này. Chỉ là không biết từ khi nào bắt đầu, hắn đột nhiên thực chán ghét Hiên ca ca luôn xuất hiện cùng Vũ ca ca. Không thích nhìn thấy Vũ ca ca bị Hiên ca ca ôm, không thích nhìn thấy Vũ ca ca bị Hiên ca ca nắm tay, không thích nhìn thấy Vũ ca ca bị Hiên ca ca lén lúc không ai thấy hôn môi, không thích…

Chỉ cần bất luận kẻ nào tới gần Vũ ca ca, hắn đều sẽ thực bực bội muốn đẩy những người đó ra. Trong lòng hắn cho rằng, Vũ ca ca chỉ có thể là của một mình hắn, cho nên hắn mới có thể chậm rãi chán ghét cái người luôn xuất hiện ở bên cạnh Vũ ca ca.

Hắn biết Vũ ca ca thực thích cái người thanh niên kia, bởi vì mỗi lần chỉ cần Hiên ca ca cười hoặc là dắt nắm tay, Vũ ca ca đều sẽ cười với vẻ mặt ngọt ngào. Có khi khuôn mặt nhỏ còn sẽ bởi vì Hiên ca ca nói một câu mà xấu hổ đỏ bừng.

Nhưng hắn lại rất không thích Vũ ca ca ở trước mặt bất luận kẻ nào lộ ra bộ dạng thẹn thùng như vậy, cho nên không ngừng đi phá hư. Do đó đạt tới làm tầm mắt Vũ ca ca chuyển dời đến trên người hắn. Khi đó hắn thế nhưng cũng sẽ có ý nghĩa muốn hôn môi Vũ ca ca.

Tuy rằng rất nhiều lần hắn đã hôn, nhưng Vũ ca ca lại chỉ cho đó là đứa trẻ thích nháo, căn bản không có chú ý hắn thật sự hôn.

Bất quá cũng không thể trách Vũ ca ca, rốt cuộc khi đó hắn bất quá chưa được mười tuổi. Ai sẽ đem nụ hôn của một đứa bé mấy tuổi là chuyện lớn đâu. Dù tính là ở hiện tại cũng sẽ không đem hành vi trẻ con là chuyện đáng để ý.

Nhưng khi đó hắn thật sự có cái loại ý tưởng này. Ý tưởng hôn Vũ ca ca. Tuy rằng Vũ ca ca không để trong lòng, nhưng hắn vẫn sẽ thực nghiêm túc nghiền ngẫm phẩm vị xúc cảm của cánh môi kia.

Hiện tại ngẫm lại, cái loại cảm giác tốt đẹp đó tựa hồ vẫn là ký ức mới mẻ. Mà hiện tại hắn lại muốn một lần nữa nhấm nháp cảm giác tốt đẹp lúc trước kia, thỏa mãn tưởng niệm nhiều năm.

Mấy năm nay, hắn không có thời khắc nào là không tưởng niệm người trước mắt. Dung mạo xinh đẹp, giọng nói ôn nhu, cùng với tri kỷ chiếu cố. Những cái đó là hồi ức trước nay không có bởi vì thời gian chuyển dời mà chậm rãi biến mất, ngược lại bởi vì tưởng niệm quá nhiều mà thâm nhập xương tủy. Cũng làm hắn ở trong lơ đãng càng lún càng sâu, do đó vô pháp tự kềm chế.

Từ trong hồi ức chậm rãi trở lại hiện thực, nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt, tâm Âu Dương Hạo bị xúc động. Đáy lòng muốn tiến lên âu yếm, dục vọng càng lúc càng mãnh liệt. Mà khi Âu Dương Hạo nhận ra lại phát hiện môi mình đã dán lên môi người ngủ say HunhHn786.

Xúc cảm mềm mại quen thuộc, tựa hồ cũng không có biến đổi. Cái này làm cho Âu Dương Hạo một trận kích động.

Thì ra Vũ ca ca trước nay đều không có thay đổi. Tuy rằng xa cách mười năm nhưng không có gì thay đổi!

Đôi môi cũng không có lập tức kéo ra khoảng cách, mà là trằn trọc qua lại, vô pháp tự kềm chế liếm láp, mút, hút...

Đột nhiên hắn dừng lại…

Bởi vì, hắn bỗng nhiên muốn được hôn sâu hơn. Hắn muốn nhân lúc người đang ngủ say tiến vào khoang miệng. Hắn muốn mút cái lưỡi giấu ở bên trong, hắn muốn…

Ý nghĩ muốn tàn sát bừa bãi ở trong đầu Âu Dương Hạo tăng trưởng. Hắn muốn càng nhiều, nhưng mà…

Âu Dương Hạo cực lực khắc chế những cái ý niệm điên cuồng đó. Hắn biết giờ phút này còn chưa phải thời điểm. Nếu hắn xúc động làm gì đó, hậu quả khó có thể tưởng tượng. Vậy hắn sẽ hối hận.

Đã đợi mười năm, chẳng lẽ còn chút thời gian lại không đợi được sao?

Âu Dương Hạo không ngừng cảnh báo cho chính mình. Chậm rãi, xốn xang bất an ở đáy lòng bắt đầu dịu đi. Sau đó hắn kéo ra khoảng cách cùng Lăng Vũ, chỉ là tầm mắt vẫn dừng ở trên mặt Lăng Vũ.

Vũ ca ca vẫn là Vũ ca ca của hắn, mà hắn cũng đã không hề là đứa nhỏ trước đây luôn đi theo sau Vũ ca ca. Hắn đã trưởng thành, đã có đủ tư cách đứng ở bên cạnh Vũ ca ca. Hiện tại đổi thành hắn tới chiếu cố Vũ ca ca. Hắn sẽ yêu quý Vũ ca ca, làm Vũ ca ca có thể giống như trước kia, vui vẻ sinh hoạt ở bên cạnh hắn.

Đây là tâm nguyện lớn nhất…

Mà trước đó, hắn tựa hồ phải làm tốt một chuyện, chuẩn bị tâm lý chiến đấu với người ba kia của hắn.

Phỏng chừng ba hắn hiện tại hẳn là đã biết hắn cùng Vũ ca ca ở chung một nhà. Ông ấy chưa có tới tìm hắn nguyên nhân hẳn là bị công việc rườm rà ở công ty níu chân mà thôi. Nếu không ngoài hắn sở liệu, ba hắn thực mau liền sẽ tìm tới.

Xem ra mình phải làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý cùng ba!

Bởi vì hắn biết, ba hắn khẳng định sẽ không cho phép con trai mình thích một người đàn ông. Cho nên hắn cần chuẩn bị tâm lý cho mọi tình huống. Bất quá mặc kệ như thế nào, hắn đều sẽ không khuất phục, Âu Dương Hạo đáy lòng kiên định.

Ôn nhu nhìn người trước mắt, đôi tay xoa khuôn mặt người đang ngủ say, Âu Dương Hạo nhẹ nhàng nói:

“Vũ ca ca, em yêu anh, cho nên em sẽ không dễ dàng từ bỏ anh!”

Chẳng qua ai cũng không thể dự kiến được hết thảy những gì sẽ phát sinh sau này. Mà người ba còn chưa có lộ diện chính là trở ngại lớn nhất giữa hai người. Nguyên nhân lại là…