Dã Man Vương Tọa

Chương 160: Cái Đuôi Hồ Nữ



Lilith ngồi ở bên cạnh hắn, Trương Đức Bưu nghe được một mùi thơm thấm vào lòng người giống như mùi các thiếu nữ phát ra. Nhưng mà lại có chỗ bất đồng, giống như đóa hoa rực rỡ nở vào mùa xuân ở các vùng quê, hương khí kiều diễm.

Trương Đức Bưu vứt bỏ tạp niệm, nói: "Thánh nữ đại nhân, Eva Gruumsh là đệ tử của ta, hơn nữa đã học Long Mông Bảo Tượng Quyết của Man tộc, chẳng lẽ ngươi nói nàng là Thú Tộc hoàng thất,ta sẽ đem Eva giao cho các ngươi.Ta muốn biết Thú Tộc vì sự trở lại của hoàng thất huyết mạch. Có thể trả giá cái gì?"

Lilith mỉm cười, nói: "Đức Bưu các hạ muốn cái gì?"

Các Thú Tộc chiến sĩ Lotter khẩn trương nhìn hai người đang ngồi trên tảng đá lớn nói chuyện phiếm, Trương Đức Bưu cùng Lilith cười tủm tỉm nói thầm với nhau,phảng phất như hai người bạn cũ,không mang theo chút nóng nảy nào, trong nội tâm họ vô cùng buồn bực.

"Ta chán ghét Nam Cương Man tử thông minh hơn ta!" Lyon mấy ngày nay sắc mặt đã khôi phục được vài phần,nhổ ngụm nước miếng,tức giận nói.

Lotter cười nói: "Ta cũng thế. Nordinson tiền bối, ngươi nói Thánh nữ đại nhân có thể nói chuyện với hắn, sau đó đem nữ vương bệ hạ trở về?"

Nordinson chần chờ một lúc, lắc đầu nói: "Khó nói, mặc dù có thể mời bệ hạ trở về, sợ rằng chúng ta cũng phải trả một cái giá rất lớn. "

Rất nhanh, hai người đã nói xong, Trương Đức Bưu đứng dậy, cười tủm tỉm nói: "Lần này cùng ngài nói chuyên rất vui vẻ, Thánh nữ đại nhân."

Trên mặt Lilith không thấy có chút nào vui sướng, miễn cưỡng cười nói: "Hoàn toàn chính xác rất vui. "

Trương Đức Bưu đưa tiễn Lilith, đột nhiên nhớ tới một chuyện,liền hỏi: "Thánh nữ đại nhân, ta nghe nói Thú Tộc các ngươi có một câu ngạn ngữ, cái đuôi của nữ thú nhân không sờ được. Đây là ý gì?"

"Ngươi!" Lilith bỗng nhiên đứng dậy, tức giận đến toàn thân mềm mại phát run, lúc này đã hoàn toàn mất đi vẻ cao quý và lạnh lùng lúc nãy,l ắp bắp nói: "Ngươi, lưu manh!"

Trương Đức Bưu ngạc nhiên. Nhìn hồ nữ mới vừa rồi còn cười đùa vui vẻ, bỗng nhiên quay người tức giận ly khai, gãi gãi đầu. Nghi hoặc khó hiểu nói:"Ta như thế nào lại trở thành lưu manh rồi?".

"Đuôi nữ thú nhân không sờ được " Câu ngạn ngữ này, Trương Đức Bưu nghe được từ chỗ Sean,một mực không biết là có ý gì, mà hết lần này đến lần khác gia hỏa chất phác này cũng không chịu giải thích, chết cũng không chịu nói.

Lần này cùng Lilith trao đổi hết điều kiện về sau, Trương Đức Bưu trong lòng đã vứt bỏ phần lớn sự ngăn cách, lúc này mới nhớ tới hỏi nàng ý nghĩa những lời này, lại không nghĩ tới mặc dù là Thánh nữ Chiến Thần Điện, cũng tại chỗ giận tím mặt.

"Không phải là cái đuôi thôi sao? Kiểm tra thì có mất gì hay sao? Trương Đức Bưu hậm hực nói: "Cái đuôi của Eva. Lão tử thường xuyên sờ a."

Lilith trở lại trong đám người,sắc mặt vẫn đỏ bừng vì tức giận, Lotter vội vàng hỏi: "Thánh nữ đại nhân, cái tên Man Tử kia đã đưa ra điều kiện gì, mà làm cho ngài trở nên như vậy? "

Lilith hít vào một hơi, đè tức giận trong lòng xuống, miễn cưỡng nói: "Hắn nói, nếu như Thần Vương điện đánh Nam Cương, thì Thú Tộc chúng ta phải xuất quân, cùng đối phó với Thần Vương Điện. Nếu như không đáp ứng điều kiện này, cũng đừng nghĩ đem Eva bệ hạ trở lại. "

"Man Tử này quá ghê tởm! " Mấy vị Thú Tộc chiến sĩ tức giận nói: "Khó trách Thánh nữ đại nhân lại tức giận. Đây rõ ràng là uy hiếp người trắng trợn mà!"

Lilith lắc đầu, thầm nghĩ: "Thần Vương điện nếu như tiêu diệt Nam Cương Man tộc thống nhất đại lục, mục tiêu tiếp theo tất nhiên là Thú Tộc đại lục. Cùng Nam Cương Man tộc hợp tác, đối với Thú Tộc chúng ta mà nói lại là chuyện tốt, ta tức giận cũng không phải nguyên nhân này. Mà là hắn rõ ràng biết rõ mà lại hỏi những lời như thế! Man rợ chết tiệt. Đồ lưu manh!"

Lúc này, Trương Đức Bưu còn không biết tên tuổi mình đã ngang bằng với lưu manh háo sắc, nhìn Eva, trong nội tâm lại trỗi dậy một tia áy náy, nói: "Nha đầu, ngươi có trách ta hay không? Sư phụ vừa rồi cùng hồ nữ kia bàn điều kiện, chính là cho ngươi đi về vùng biển bên kia Thú Tộc đại lục, làm nữ vương của bọn hắn. Sư phụ đã bán rẻ ngươi a."

Thiếu nữ Thú Tộc ngẩng đầu lên, đôi mắt to màu đen nhấp nháy, cái đuôi nhẹ nhàng khoác ở tay của hắn, rung hai cái.

Trương Đức Bưu đem nàng ôm lên, đặt ở đầu vai, cái đuôi của Eva lại quấn lấy, cười khổ nói: "Được rồi, cùng ngươi nói những thứ này ngươi cũng không hiểu. Làm hoàng đế thoạt nhìn vui sướng, kỳ thật rất vất vả, tranh đấu quyền lực xấu xa hơn so với ngươi tưởng rất nhiều. Tương lai nói không chừng ngươi còn có thể hận ta. Nhưng mà, ta cũng không có cách nào khác."

"Sư phu, ta không trách ngươi." Eva chăm chú nhìn ánh mắt của hắn, nhận thức là đúng.

Trương Đức Bưu lắc đầu, trong mắt hiện lên một đạo sát cơ, thầm nghĩ: "Nếu không, lúc này đây ta sẽ cùng ngươi đi Thú Tộc đại lục, vì ngươi diệt trừ tất cả chướng ngại, vậy cũng là một chút đền bù của sư phụ a".

Trương Đức Bưu đem Thái Thản Phất Năng Thắng Quyết truyền thụ hết cho Bái Địch Luân Tư, sau đó lại đem không gian Thánh Nguyên Vương Tọa giao cho phụ thân Nham Thạch Man Chuy. Hắn lần này tới Thú Tộc đại lục. Không biết bao giờ mới có thể trở về, lúc này chính là lúc mấu chốt mở rộng Thánh Nguyên không gian, không thể không có người khống chế, giao cho Nham Thạch Man Chuy, hắn cũng yên tâm.

An bài thỏa đáng xong xuôi, lúc này Trương Đức Bưu mới mang theo Eva, cùng Lilith, Nordinson rời đi. Lilith bỏ tiền thuê một chiếc thuyền lớn. Hướng một vùng biển khác đi tới.

Thuyền vừa vặn ra biển lớn một lúc, Lilith cùng mấy Thú Tộc chiến sĩ liền bắt đầu say tàu không ngớt. Cho dù là Nordinson cũng không chịu nổi, sắc mặt trở nên cực kỳ tái nhợt, Eva cũng không thể tránh khỏi, nôn đến mặt xanh mày xám.

Qua vài ngày nữa. Bọn họ mới chậm rãi thích ứng được.

Trương Đức Bưu không khỏi đồng tình với bọn họ. Thú Tộc sinh sống trong đại lục! Dân tộc này tất nhiên là rất ít đi thuyền, say tàu dường như là thiên tính của bọn chúng.

"Vài ngàn năm trước, Thú Tộc bị đuổi khỏi đại lục, thật khó cho bọn họ, rõ ràng là chóng mặt say song nhưng lại có thể dùng thuyền vượt qua biển lớn tìm kiếm được một tòa đại lục khác.

Lần đại di chuyển trong lịch sử kia, chắc rằng Thú Tộc đã phải chịu nhiều đau khổ, khó trách bọn người Lotter đối với người Nam Cương khó chịu.

"Năm đó chính là Nam Cương Man tộc đã đem Thú Tộc đuổi tới vùng tiểu lục địa này, lần này đi Thú Tộc đại lục, chỉ sợ không phải là vui sướng a." Trương Đức Bưu đứng ở đầu thuyền, nhìn ra biển cả vô tận, thầm nghĩ.

Lotter đi từ phía sau hắn, nói: "A Man, không nghĩ tới ngươi dám một mình đi tiểu lục địa, những thứ khác không nói, chỉ với đảm lượng này của ngươi, cũng đủ cho ta cực kỳ khâm phục rồi!"

Trương Đức Bưu cười nói: "Thú Tộc đại lục cũng không phải đầm rồng hang hổ, còn có thể ăn mất ta hay sao?" truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lyon cũng đi tới, dáng tươi cười, trên mặt lộ ra vẻ nghiền ngẫm. Nói: "Ăn tươi ngươi, không phải là không được a! Thú Tộc bọn ta, bộ lạc lớn có Sương Lang, Lộc Hổ, Ngưu Đầu, Cự Ma, Bạch Hồ và Tiêm Nha Địch. Trong sáu bộ lạc này Cự Ma bộ lạc dường như rất thích ăn thịt người. Ngoài ra còn có 27 bộ lạc nhỏ, bộ lạc tầm đó thường xuyên khai chiến. Ngươi đánh ta ta đánh ngươi, nhưng tất cả các bộ lạc đều có chung một địch nhân, đó chính là Nam Cương Man tộc! Chỉ cần nhắc tới Nam Cương Man tử, tất cả mọi người đều sẽ bỏ qua thù hận với nhau, cùng đối phó với mối thù hận chung đó"

Trương Đức Bưu rùng mình một cái, nội tâm thầm nói: "Chỉ sợ ta đến Thú Tộc đại lục, sẽ trở thành mục tiêu công kích của toàn thể Thú Tộc a."

Thú Tộc cùng Nam Cương Man tộc là kẻ thù truyền kiếp, lúc ấy người đứng đầu Nam Cương Man tộc là thánh phụ A Mộc, dưới sự lãnh đạo của hắn, đại quân Nam Cương đã phá hủy đi Chiến Thần Điện của Thú Tộc. Đem Thú Tộc cách ly, đuổi khỏi đại lục. Trận chiến ấy, Thú Tộc chết và tổn thương thảm trọng, Chiến Thần Điện trưởng lão cơ hồ toàn quân bị diệt, bị đánh cho không thể gượng dậy nổi. Mà Chiến Thần Điện trấn tộc chi bảo Chiến Thần Quyết, cũng thất truyền trong trận chiến ấy.

Bất quá. Thú Tộc cùng Nam Cương Man tộc đều là một dạng tôn trọng bạo lực. Ưa thích dùng nắm đấm giải quyết vấn đề, năm đó Nam Cương Man tộc dùng nắm đấm đánh tới bọn hắn, Thú Tộc đối với Nam Cương Man tộc cũng không có bao nhiêu thù hận, nhưng nếu như Trương Đức Bưu đi vào Thú Tộc đại lục, những Thú Tộc chiến sĩ tôn trọng bạo lực kia, hơn phân nửa sẽ hướng hắn khiêu chiến, đòi lại tôn nghiêm đã từng mất đi.

Trương Đức Bưu lại nghĩ tới câu ngạn ngữ kia của Thú Tộc. Chần chờ thoáng một chút, nói: "Lotter, Thú Tộc các ngươi có câu nói, cái đuôi của nữ thú nhân không sờ được, đến tột cùng là có ý gì?"

Lilith nắm tay Eva, mới vừa đi ra từ buồng nhỏ trên tàu. Nghe được câu này rồi lập tức quay người, tức giận gắt một cái, thấp giọng nói: "Một đám lưu manh!"

Bọn người Lotter nháy mắt ra hiệu, Lyon duỗi bàn tay lớn ra, khoác lên đầu vai hắn, kề vai sát cánh, cười hắc hắc nói: "A Man, ta khi gặp ngươi còn có chút khó chịu, không nghĩ tới ngươi cũng là người cùng chí hướng a!"

Trương Đức Bưu tràn đầy nghi hoặc, khó hiểu, thành thật nói: "Ta thật sự không biết là có ý gì."

Lotter cũng cười hắc hắc nói: "Cái đuôi nữ thú nhân cũng giống như ngực của nữ nhân, đương nhiên không thể sờ loạn. Sờ soạng sẽ động phong tình a. A Man. Không nghĩ tới ngươi cũng ưa thích cái này, càng làm cho ta thêm thân cận với ngươi nha."

"Ách?"

Trương Đức Bưu ngạc nhiên, mồ hôi lạnh từ trên trán cuồn cuộn chảy xuống, vẻ mặt vô cùng xấu hổ.

Lilith tức giận cũng không phải là không có đạo lý, Trương Đức Bưu ở trước mặt hỏi nàng những lời này, không khác đùa giỡn nàng. Giống như muốn hỏi ta được phép sờ ngực của ngươi hay không?

Man Tử đem mồ hôi lạnh lau đi, trong nội tâm thầm nói: "Không có văn hóa thật đáng sợ." Sean cái lão hỗn đãn kia, lão tử suýt nữa bị hắn hại thảm rồi, khó trách một nữ nhân lý trí như Lilith, thấy ta liền mở miệng một tiếng lưu manh.

Sau đó Trương Đức Bưu đột nhiên nhớ tới Eva thường xuyên ưa thích quấn đuôi vào tay hắn, mà hắn cũng ưa thích sờ sờ cái đuôi của tiểu nha đầu này, lập tức mồ hôi đầm đìa, an ủi mình: "Eva còn nhỏ." Không biết ý nghĩa của cái tập tục này là như thế nào, mà ta là người Nam Cương, người Nam cương làm sao lại thích nữ tử gầy như que củi được chứ. Ta cũng không phải biến thái, nếu như bị thú nhân biết rõ ta không chỉ một lần sờ cái đuôi nữ vương tương lai của bọn chúng, còn không đem ta giết sống hay sao? Không được. Còn có ai biết rõ chuyện này nhỉ? Sean cùng phụ tử Lena đều biết, sau khi trở về phải giết người diệt khẩu a!"

Lotter cười nói: "A Man, sau khi đến đại lục, mấy người chúng ta liền mang ngươi đi dạo bốn phía, hắc hắc, để cho ngươi biết niềm vui thú của việc "sờ cái đuôi" a!"

Những Thú Tộc chiến sĩ này, vốn đối với Trương Đức Bưu còn có chút địch ý, nhưng câu ngạn ngữ thú tộc này liền đưa khoảng cách giữa bọn chúng gần hơn không ít, bọn người Lotter đã xem hắn vừa mắt rất nhiều, giống như là anh em với nhau.

Trương Đức Bưu gượng cười hai tiếng, lúng túng nói: "Việc nhỏ này thì không cần đâu, kỳ thật con mắt thẩm mỹ của người Nam Cương chúng ta bất đồng với các ngươi."

Man tử cắn răng, trái lương tâm nói: "Kỳ thật, ta thích nữ nhân cao lớn thô kệch!"

"Cái này rất dễ xử lý rồi, nữ nhân của Ngưu Đầu bộ lạc mọi người cao lớn thô kệch, thân thể cường tráng như trâu a!" (Biên: Vãi hàng, đã là trâu còn so sánh với trâu =)) )

Lotter ôm lấy đầu vai của hắn, thoải mái cười to, hướng một Thú Tộc chiến sĩ bên cạnh nói: "Haydn là chiến sĩ Ngưu Đầu bộ lạc, để cho hắn mang theo ngươi đi dạo chơi, bao ngươi vui vẻ a!"

"Không phải chứ?"

Trương Đức Bưu trước mắt dường như xuất hiện một đám đại thẩm Ngưu Đầu vây quanh hắn, không khỏi lạnh gáy một cái.