Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 287: Quy nham thanh hào



- Hồn Ngọc rốt cuộc xuất từ nơi nào, ai cũng không biết nghe nói vào thời viễn cổ, có rất nhiều mỏ quặng Hồn Ngọc, bất quá đều bị đám người khi đó thu thập không còn, sau rốt cuộc không còn có phát hiện mỏ quặng Hồn Ngọc, ngẫu nhiên mới có một hai khối Hồn Ngọc lưu truyền tới nay như vậy, không biết con Trư Yêu kia là thế nào được đến khối Hồn Ngọc này.

Tiểu Dực tiếp tục phiên dịch A Ly nói.

Hồn Ngọc thứ này cư nhiên hiếm lạ như vậy, trong lòng Diệp Thần khiếp sợ, vừa rồi thần hồn của hắn chính là rõ ràng dọ thám biết đến, trên người Trư Củng Củng chính là treo hơn mười khối ngọc sức, mấy ngọc sức kia đều là Hồn Ngọc? Nếu như Hồn Ngọc thật sự hi hữu như vậy, Trư Củng Củng kia là từ nơi nào tìm được nhiều Hồn Ngọc như vậy?

Nghĩ nghĩ, mình bây giờ căn bản không phải đối thủ của Trư Củng Củng, nghĩ những thứ này cũng không có dung, Trư Củng Củng kia cũng không biết chạy đi nơi nào, chuyện này chỉ có thể như vậy từ bỏ, bất quá được tới một khối Hồn Ngọc, cũng là một chuyện tốt, Hồn Ngọc này tác dụng vẫn là vô cùng lớn!

Vừa trò chuyện, mọi người cũng đã đi qua mấy cái hành lang gấp khúc, tiến nhập ngự thư phòng, thần hồn Diệp Thần đã điều tra đến vị trí của Minh Vũ đại đế, Minh Vũ đại đế đang ngồi xếp bằng ở trên bồ đoàn dốc lòng tu luyện, ở cách hắn không xa, trong hoa viên có mười mấy hài đồng đang chơi đùa, một ít thái giám đuổi theo những hài tử kia, mấy hài đồng bên kia đều là con của Minh Vũ đại đế.

Biết Diệp Thần đến, một vị lão thái giám đi nhanh vào thông truyền:

- Báo cáo bệ hạ, Diệp Thần đã ở bên ngoài thư phòng chờ.

- Ân.

Minh Vũ đại đế mở to mắt, đứng lên, đi ra thư phòng.

Đối với thiên tài võ đạo như Diệp Thần, tương lai Thiên Tôn cấp cường giả, Minh Vũ đại đế sẽ không làm cái giá hoàng đế. Hắn lại không biết là, thần hồn của Diệp Thần nghiễm nhiên đã có thực lực Thiên Tôn cấp, hắn hoàn toàn không cách nào tưởng tượng tốc độ tăng lên thực lực của Diệp Thần.

- Diệp Thần, ngươi từ Thanh Vân Sơn đã trở lại?

Minh Vũ đại đế nhìn đến Diệp Thần, cười cười nói.

- Ân.

Diệp Thần gật gật đầu, tại hoàng cung nội viện, Diệp Thần cũng không có hành lễ, giống như là đối đãi bằng hữu. Để Diệp Thần cấp Minh Vũ đại đế thần tử chi lễ, kia là tuyệt đối không thể nào, nếu như Minh Vũ đại đế lấy thân phận hoàng đế áp hắn, vậy hắn cùng lắm thì chạy mất.

- Chúng ta đến ngự hoa viên ngồi một chút đi, nếm thử Quy Nham Thanh Hào trân quý của hoàng gia ta.

Minh Vũ đại đế đối với Diệp Thần không có thi lễ không chút phật lòng, đã xem hắn như là bằng hữu.

Những thị vệ chung quanh phụ trách thủ vệ kia có không ít là thập giai cường giả, thậm chí còn có Địa Tôn cấp, thấy thế mày đều nhíu nhíu, không ngờ Diệp Thần này cư nhiên lớn mật như vậy, hết lần này tới lần khác Minh Vũ đại đế một chút cũng không có vẻ tức giận, xem ra bọn họ phải cân nhắc địa vị của Diệp Thần một chút.

- Đi theo ta, lần đi Thanh Vân Sơn này, có thu hoạch gì không?

Minh Vũ đại đế đi ở phía trước, một bên quay đầu lại cười tủm tỉm nói.

- Đường muội ta ở Thanh Vân Sơn bị khi dễ, ta đi giúp nàng hết giận, về phần thu hoạch ngược lại không có.

Diệp Thần nói, mặc dù hắn đối với Minh Vũ đại đế quan cảm không tệ, nhưng cũng không có đến loại trình độ có thể chia xẻ bí mật, đương nhiên sẽ không nói cho Minh Vũ đại đế, hắn đã thu phục được Thanh Vân tông, hiện tại hắn mới là tông chủ chân chính của Thanh Vân tông!

- Tên Niếp Thanh Vân mập mạp kia thật đúng là lâu không có giáo huấn.

Minh Vũ đại đế cao giọng cười nói, nhìn nhìn Tiểu Dực bên cạnh Diệp Thần, thực lực Tiểu Dực, mới là để cho người kiêng kỵ, Niếp Thanh Vân chọc ai không hảo, lại đi chọc Diệp Thần?

Ngự hoa viên, cầu nhỏ nước chảy, phồn hoa rực rỡ, sắc đẹp ganh đua, đi vào trong đó, liền giống như Nhân Gian Tiên Cảnh.

Trung gian có một chòi nghỉ mát, bọn thái giám đã ở trên bàn bày xong nước trà điểm tâm.

Minh Vũ đại đế, Diệp Thần cùng Tiểu Dực ngồi xuống, A Ly thì ngắm nhìn bốn phía.

Trước mặt bọn họ đều thả một ly trà, trong nước trà kia có một luồng mùi thơm ngát sâu kín xông vào mũi, chỉ thấy nước trà kia hiện ra một loại xanh đậm sắc thuần túy, vài lá trà phiêu ở trong đó, hương trà này, làm cho người ta vui vẻ thoải mái.

- Này có thể uống sao?

Tiểu Dực chỉ chỉ nước trà trước mắt mình, mắt ba ba nhìn Diệp Thần cùng Minh Vũ đại đế.

Minh Vũ đại đế cười cười nói:

- Đương nhiên có thể.

Tiểu Dực nâng chung trà lên, "Rầm" một chút liền uống cạn sạch, ngay cả lá trà cũng trực tiếp nuốt vào, một bên liếm miệng một cái, bộ dạng dư vị:

- Dễ uống, đáng tiếc quá ít, còn có ... hay không, lại rót cho ta một ly?

Nhìn đến Tiểu Dực nhanh như vậy đã đem nước trà uống cạn sạch, còn muốn đòi một ly, Minh Vũ đại đế cười khổ một cái nói :

- Nước trà khác còn có, Quy Nham Thanh Hào này lại không có.

- Nước trà khác cũng uống ngon như vậy sao?

Tiểu Dực hỏi, hắn uống xong chén nước trà này, chỉ cảm thấy mồm miệng sinh tân, dư vị vô cùng, mà quan trọng là, tứ chi Bách Mạch đều có một loại cảm giác ấm áp, rất là thoải mái.

- Nước trà khác đương nhiên không có uống ngon như Quy Nham Thanh Hào.

Minh Vũ đại đế nói:

- Vật ấy xuất từ một quận huyện vùng duyên hải Đông Nam, quận huyện kia gọi là Lâm Hải, ở trên một ngọn núi gần bờ biển, có tảng đá lớn, bởi vì diện mạo tượng quy, mà bị kêu là quy nham, quy nham kia mọc ra một cây trà, xa xa nhìn lại, giống như là một chút xanh đậm trong tranh thuỷ mặc, nên cây trà kia bị kêu là Quy Nham Thanh Hào.

- Cây trà này ở trên quy nham không biết sinh bao nhiêu năm, nghe nói có ít nhất hơn mấy vạn năm, trà thụ này cách mỗi năm trăm năm, mới có thể sinh ra ba lá mới, ba phiến lá mới kia chỉ dài ba canh giờ, sau ba canh giờ liền sẽ biến thành lá già kịch độc, cần phải có người dụng thủ pháp đặc thù đem ba phiến lá mới này thu thập, trải qua 76 trình tự chế luyện, mới có thể chế thành lá trà. Trà này kỳ hương vô cùng, đối với tu luyện giả mà nói, càng là cực phẩm săn sóc ân cần kinh mạch, Tây Vũ đế quốc ta truyền thừa mấy ngàn năm, cũng chỉ cất chứa 16 phiến Quy Nham Thanh Hào mà thôi.

Minh Vũ đại đế đưa tay phải ra, chỉ chén trà trước mắt Diệp Thần nói:

- Quy Nham Thanh Hào này vẫn còn cần tinh tế nhấm nháp mới được!

Không ngờ vài miếng lá trà này, lại có lai lịch như vậy, Diệp Thần nhìn nhìn chén trà, trong nước trà kia bay ba phiến lá trà, chẳng phải là nói, một chén trà này cần năm trăm năm mới có thể uống đến?

Tiểu Dực cùng A Ly đều có một ly, đây chẳng phải là liền dùng hết chín phiến? Diệp Thần trong lòng máy động, Minh Vũ đại đế cư nhiên đem kỳ trân như vậy lấy ra rồi, sợ là có sở cầu đi, nghĩ nghĩ, Quy Nham Thanh Hào trân quý như vậy, uống trước nói sau, bản thân cho Minh Vũ đại đế nhiều Tử Kim thần đan như vậy, uống một ly Quy Nham Thanh Hào không tính quá phận đi?