Cực Hạn

Chương 55: Phát hiện tư liệu trò chơi



Ngô Thêm Đường vàDiệp Hiểu Hạ đi không đến nửa khắc, đã đến hội đấu giá. Cô thậm chí cònkhông xem năm món trang bị kia đã tăng bao nhiêu tiền, liền trực tiếpgiao năm trăm kim vi ước rồi hủy đấu giá, thu hồi năm món trang bị, rấtnhanh quay lại Trà Hương lâu.

Nhìn năm kiện trang bị một lượt cẩn thận, Không Đồng không trì hoãn, đem một vạn kim tệ còn lại giao dịch cho Diệp Hiểu Hạ.

Diệp Hiểu Hạ nhìn túi tiền trên người, không có biện pháp áp chế nội tâmkích động, nhưng lại không thể để Không Đồng nhìn ra mình đang kíchđộng, lại phải im lặng ngồi ở kia, thật sự rất gian nan. Tuy cô vẫn cùng Không Đồng nói chuyện câu được câu không, nhưng mà tâm hồn sớm bay đichỗ nào cũng không biết, chỉ nghĩ nhanh logout đi rút tiền ra, nhanh trả nợ mới là việc đúng đắn.

"Lần hợp tác này thật sự là vô cùng vui vẻ, tôi còn có một yêu cầu nho nhỏ, không biết cô có thể nể mặt không?" Không Đồng cũng nhìn ra bộ dạng không yên lòng của Diệp Hiểu Hạ, hắnlại làm như không nhìn ra, chỉ mỉm cười hỏi.

"Chuyện gì?" Diệp Hiểu Hạ tiếp lời Không Đồng, nhưng trong đầu căn bản không biết hắn đang nói cái gì.

"Nếu sau này cô có trang bị gì không tệ, hi vọng cô có thể cho tôi biết đầutiên, không cần phải mang đến hội đấu giá nữa, được không?" Biểu cảm của Không Đồng thoạt nhìn vô cùng bình thản, giống như cô đáp ứng hay không đều được, chỉ là cặp mắt thâm thúy và tia sáng trong mắt làm cho ngườita là không có biện pháp cự tuyệt.

Diệp Hiểu Hạ nghe xong lờinày, cũng không khỏi cười khổ trong lòng, người này cho là cô tạo ratrang bị sao? Muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu sao. Đương nhiên, lời nàycô sẽ không nói ra, vì thế chỉ cười khổ gật đầu, xem như đáp ứng yêu cầu của Không Đồng, nhận lời mời hảo hữu của hắn. Như vậy coi như tạo chobản thân một nguồn tiêu thụ cố định, chỉ cần có thể kiếm được trang bị,việc kiếm tiền sẽ không có gì khó.

Hai người lại nói thêm vàicâu, Diệp Hiểu Hạ liền đứng dậy cáo từ, rời khỏi Trà Hương lâu. Ra khỏiTrà Hương lâu, Diệp Hiểu Hạ nghĩ cũng không nghĩ, liền tìm một góc yênlặng rồi logout.

Bên ngoài trời đã sáng hẳn, cô ước chừng thờigian một chút, đại khái mới tám, chín giờ thôi, bây giờ vừa vặn là thờigian ngân hàng làm việc. Từ khi toàn bộ đồ trong nhà bị chuyển đi, mỗingày Diệp Hiểu Hạ trôi qua đều không có khái niệm thời gian, cô cảm thấy chính mình sắp sửa trở thành cổ nhân, mặt trời mọc mà như lặn.

Rửa mặt xong, Diệp Hiểu Hạ đứng trước cái gương vỡ trong phòng bếp tỉ mỉchải tóc. Cô có thể rất nghèo, nhưng tuyệt đối không thể lôi thôi, đâylà chuẩn tắc làm người của cô, cũng là một loại thái độ đối với cuộcsống. Chải tóc xong, lơ đãng ngẩng đầu, liền thấy cái áo T-shirt treotrên ban công.

Cái này làm cô sửng sốt, chậm rãi đi tới ban công, nâng tay vuốt chiếc áo còn hơi hơi ẩm kia, giống như xuyên qua hơi lạnh của nước còn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của hắn. Người gặpthoáng qua trong trò chơi thật sự là hắn sao?

Diệp Hiểu Hạ bỗngnở nụ cười, kỳ thực, có phải hắn hay không có gì quan trọng. Cô hoảnghốt nhớ tới, Vương viện trưởng đã từng nói, người với người chỉ là khách qua đường, có thể gặp thoáng qua đã là một loại may mắn, cần gì nhấtđịnh phải chấp nhất.

Ít nhất, người kia còn cho cô biết, thế giới này vẫn có nhiều người tốt, như vậy không phải đủ rồi sao? Về phầnngười trong trò chơi có phải hắn hay không, thì làm được gì? Lại nhìncái áo một lần nữa, Diệp Hiểu Hạ xoay người đi ra cửa.

Chỉ là trong lòng cô vẫn nhịn không được chờ mong, hi vọng, có thể một lần nữa, một lần nữa gặp hắn.

Hôm nay mọi việc vô cùng thuận lợi, ra khỏi cửa không đến một giờ, DiệpHiểu Hạ đã cầm một quyển sổ tiết kiệm và bốn vạn tiền mặt đứng trong đại sảnh ngân hàng. Đây vẫn là lần đầu tiên cô có nhiều tiền như vậy, làmcô nhịn không được đếm một lần lại một lần. Số tiền này tuy nóng bỏng,nhưng là, mắt thấy sắp đi ra ngoài. Diệp Hiểu Hạ thở dài một hơi, tuynói kiếm tiền vì trả nợ, nhưng là, nhanh như vậy phải đưa ra ngoài, côvẫn có chút đau lòng.

Đau lòng hay đau tim thì, cô vẫn phải lấyra hai vạn tiền mặt, lại gửi ba ngàn đồng vào tài khoản của Vương việntrưởng, rồi mới rời khỏi ngân hàng.

Ra khỏi ngân hàng liền đisiêu thị, Diệp Hiểu Hạ mua không ít đồ dùng cần thiết cho cuộc sống,không đi đâu nữa, trực tiếp ngồi xe về nhà. Về tới tiểu khu, tìm chủ nhà giao một vạn tám tiền thuê nhà, tảng đá trong lòng cô mới rơi xuống,cuối cùng chỉ còn lại một món nợ.

Cáo biệt chủ nhà xong, DiệpHiểu Hạ xách theo bao lớn bao nhỏ như dân chạy nạn bò vào trong nhàmình. Ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, cô xắn tay áo dọn dẹp toàn bộ phòng ở. Mua một cái đệm ở cửa tiểu khu, cái "Giường lâm thời" là hộp đựngmáy trò chơi bằng bìa cứng rốt cục đã có thể kết thúc sứ mệnh lịch sửcủa nó. Diệp Hiểu Hạ đem bìa cứng cẩn thận gấp lại, đợi chủ nhật bángiấy vụn, đổi mấy đồng tiền tiêu vặt.

Đang gấp lại, chỉ nghe thấy "Ba tháp" một tiếng, một quyển sách không quá dày rớt ra khỏi hộp giấy.

Cái hộp giấy này sao lại có sách ở trong? Diệp Hiểu Hạ kỳ quái nhặt quyểnsách kia lên, chỉ thấy quyển sách này cổ hương cổ sắc, dùng giấy dàymàu vàng làm bìa, mặt trên có không ít hình ảnh, nhìn kỹ, đây không phải là biểu tượng của Cực Hạn OL sao? Lại nhìn tiếp, trên bìa mặt có vàichữ thư pháp được viết theo thể chữ Nhan cứng cáp hữu lực —— Toàn bộ tư liệu trò chơi Cực Hạn OL.

Toàn bộ tư liệu? Cô hơi hơi sửng sốt,cũng không chú ý đến đống bìa cứng loạn thất bát tao kia, vội vàng ngồitrên giường, xem quyển sách kia. Mới mở mục lục ra, Diệp Hiểu Hạ đã phát hiện quyển sách này có bao nhiêu toàn diện mỹ di, vô luận là chứcnghiệp, phân chia cấp bậc, giới thiệu kỹ năng, thao tác luyện cấp, thuhoạch trang bị, tất cả mọi thứ trong trò chơi, quyển sách này đều giớithiệu kỹ càng, không chỉ như thế, ở phần sau quyển sách, còn có rấtnhiều lời trao đổi kinh nghiệm của những người chơi thí nghiệm.

Quyển sách này đối với người thường xuyên chơi trò chơi kỳ thực cũng khônggiúp gì được lớn, nhưng là đối với Diệp Hiểu Hạ lần đầu tiếp xúc võngdu, quả thực chính là một quyển bách khoa toàn thư lớn. Cô bỗng chốcliền đắm chìm trong các loại thuyết minh hoặc là kinh nghiệm trong sách, thậm chí quên cả thời gian.

Diệp Hiểu Hạ cảm thấy bản thân chưatừng nghiêm túc xem một quyển sách như thế, gặp chỗ không rõ còn đọc điđọc lại nhiều lần, đến khi xem xong một lượt, cô mới phát hiện trời đãđen, mà bụng cô cũng đưa ra kháng nghị đối với sự ngược đãi của cô.