Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi

Chương 29



Hai ông chủ của hai cửa tiệm bên đối diện quan sát nhất cử nhất động bên này, hai người trẻ tuổi sau khi đi vào, không biết vì sao, cửa hàng bên kia như xảy ra đại sự, nhân viên bán hàng đều được điều động, đem tây trang từng cái lấy xuống.

"Bọn họ đang làm gì vậy?" Chủ tiệm bên cạnh có chút nghi hoặc, ẩn ẩn thấy cửa hàng trưởng bên kia cười tủm tỉm, tự mình vì hai người trẻ tuổi kia bưng trà đổ nước.

"Ai biết, tám phần là bị lừa rồi". Ông chủ nỗ lực nhìn, lại thấy nhân viên bên kia kích động vui sướng tươi cười.

Tư Bắc Thành cùng Tư Bắc Viễn nhàn nhã uống trà, cửa hàng trưởng đứng bên cạnh, đối mặt với hai khách hàng lớn nhất từ khi mở tiệm tới giờ, ý cười tràn đầy.

"Hai vị khách nhân, quần áo lập tức sẽ được đóng gói tốt, ngài yêu cầu gửi qua bưu điện nhưng tôi nghĩ vẫn nên để nhân viên của chúng tôi đem đến tận nhà giúp hai vị đi".

"Tôi gọi kêu thêm mấy chiếc xe tới", Tư Bắc Thành lấy phong thái của môt vị công tử nhà giàu mà nói, "Nhân viên chỗ cô đem đồ đến bãi đỗ xe là được rồi".

"Được" Cửa hàng trưởng tươi cười không giảm, "Giới thiệu với hai vị một chút, hai vị đến cửa hàng chúng tôi mua sắm, chúng tôi sẽ đem mười phần trăm lợi nhuận đi quyên góp, cho nên tôi hôm nay thật lòng cảm tạ hai vị đã hân hạnh chiếu cố, hoan nghênh hai vị lần sau lại đến".

"Còn trích phần trăm quyên góp?" Tư Bắc Thành nhìn về phía cửa hàng trưởng bên cạnh, chợt thấy chỗ cổ có một vết sẹo nhạt dài khoảng 2cm.

Tư gia sau khi chuyển thành tập đoàn bệnh viện ở Cảng Thành vẫn duy trì hoạt động khám chữa bệnh ở các bệnh viện trực thuộc, Tư Bắc Thành tuy không học y nhưng cũng biết vết sẹo này có là do khí quản bị cắm ống giải phẫu.

"Cửa hàng của mấy người rất tốt" Tư Bắc Viễn theo ánh mắt của anh họ cũng nhìn thấy vết sẹo trên cổ cửa hàng trưởng, "Tôi sẽ dẫn thêm vài bạn đến đây".

"Cảm ơn hai vị!" Tươi cười trên mặt cửa hàng trưởng càng thêm xán lạn.

Ông chủ cùng chủ tiệm phía đối diện trông mòn con mắt, chỉ thấy hai người rốt cuộc cũng từ cửa hàng đi ra, phía sau hai người gần như là toàn bộ nhân viên trong cửa hàng đối diện, ai ai cũng tay xách nách mang mấy túi đồ lớn, ngay cả cửa hàng trưởng cũng tự mình đi ra, cầm theo túi đồ đi phía sau hai người.

Chủ tiệm thấy cửa tiệm đối diện, quần áo trên giá gần như quét sạch, tức khắc choáng váng.

Ông chủ cũng trợn mắt há hốc mồm, Tư Bắc Thành cùng Tư Bắc Viễn ở phía xa xa nhìn hai người phía đối diện, hai anh em liếc nhau, hướng chủ tiệm vẫy vẫy tay, tiện thể giơ lên ngón giữa, cũng không quay đầu mà đi vào thang máy, mang theo một đoàn người tiêu sái rời đi.

"Ôngggg, cái người này!!!" Chủ tiệm phản ứng lại, nhìn về phía ông chủ cửa hàng bên cạnh, hai mắt đầy tức giận, "Ông nhìn xem chuyện tốt của mình kìa, hai vị khách kia vốn muốn đến tiệm của tôi mua đồ, ông thế nhưng gạt tôi, làm tôi đuổi bọn họ đi".

"Tôi, tôi... không có", ông chủ có trăm cái miệng cũng khó bào chữa, căn bản không rõ đã xảy ra chuyện gì.

Chẳng lẽ từ đầu ông đã đoán sai?

(Đúng ròi đó ông già)



Những người đó đúng là tới tìm Sở Quân Liệt mua quần áo?

Ông thế nhưng còn đem Sở Quân Liệt đuổi đi!!

"Tôi xem như rõ ràng, ông cũng thật đê tiện, tôi lại coi ông như băng hữu, ông ngược lại thì hay rồi, đem việc tốt đều phá hỏng!"

Chủ tiệm tức giận không nhẹ, đẩy mạnh ông chủ một cái, chỉ vào chóp mũi ông, "Ông mẹ nó về sau nếu ngó mặt sang cửa hàng của tôi một lần, tôi sẽ đuổi ông một lần!"

"Làm như tôi muốn sang lắm ấy!" Ông chủ càng nghĩ càng mệt, do dự một lát, trở lại tiệm, gọi người phụ trách tới.

"Mau, mau gọi cho Tiểu Sở, bảo cậu ta nhanh chóng đến làm việc".

Người phụ trách lấy ra di động, bấm số điện thoại của Sở Quân Liệt, chờ hồi lâu cũng không thấy có người bắt máy.

"Xem cậu dong dong dài dài kìa!" Ông chủ vội vàng lấy ra di động của mình, "Cậu đưa số điện thoại của cậu ấy đây, tôi tự gọi!"

Người phụ trách nhìn ông chủ một lần lại một lần gọi điện nhưng đều không có ai bắt máy, ông chủ gấp đến mức đuôi lông mày cũng dựng lên, người phụ trách trong lòng vui sướng khi thấy người gặp họa.

Vừa đúng lúc này, bên ngoài có hai nữ sinh đi tới, ở trong tiệm ngó trái ngó phải.

"Hai vị muốn bộ tây trang như thế nào?" Nhân viên bán hàng lập tức tiến đến hỏi.

"Chúng tôi muốn tìm một nhân viên", nữ hài nhìn một vòng, "Sở Quân Liệt không có ở đây sao?"

Ông chủ vừa nghe thấy mấy chữ "Sở Quân Liệt" liền có loại cảm giác hít thở không thông.

"Cậu ấy không ở đây", nhân viên có chút cứng đờ, đã đếm được không ít người tới đây tìm Sở Quân Liệt rồi.

"Vậy thôi", nữ sinh xua tay, quay sang người bạn bên cạnh giải thích, "Tớ đang muốn mau cho ba một bộ tây trang..."

Ông chủ có loại cảm xúc như muốn khóc, không biết đã nhấn xuống nút gọi điện bao nhiêu lần, nhưng đối phương như cũ không có tiếp nhận.

Cửa hàng trưởng sau khi tiễn hai vị khách lớn, cười khanh khách mang theo nhân viên lên lầu, trở lại tiệm, nhìn giá áo rỗng tuếch, vui vẻ cùng nhân viên hoan hô.

"Cửa hàng trưởng, đồ trên giá cứ thế được dọn sạch rồi". Nhân viên cửa hàng vui sướng, "Hai vị khách kia lúc bước vào, nổi giận đùng đùng, còn dọa em một phen, em còn tưởng rằng bọn họ tới đây trả thù".

Cửa hàng trưởng xua tay cười, "Sang bên nhà kho báo cáo, đem hóa đơn đến, trong tiệm trống không, bảo họ đem đồ đến".

Nhóm nhân viên bắt đầu làm viẹc, cửa hàng trưởng chợt thấy bên ngoài mơ hồ có bóng người lắc lư, ngẩng đầu liền thấy là chủ tiệm cửa hàng tây trang phía đối diện.

"Muốn vào ngồi một chút không?" Cửa hàng trưởng mỉm cười, buông sổ sách trong tay, nồng hạnh tiếp đón.

"Không vào" Chủ tiệm có chút ngượng ngùng xua tay, lại nhịn không được mà nhìn tình hình trong tiệm, đáy lòng có chút ghen tị.

"Chỗ của cô đều bán hết rồi?"

"Vừa tới hai vị khách quý". Cửa hàng trưởng tươi cười lễ phép, "Tôi cũng là lần đầu gặp".

Chủ tiệm vừa nghe vậy, biểu tình càng thêm chua xót.

"Không giấu gì cô, hai người trẻ tuổi kia, lúc trước có vào cửa hàng của tôi, ai biết người cách vách đến nói, hai người trẻ tuổi kia là kẻ lừa đảo do nhân viên bị sa thải thuê đến, tôi lại mù quáng mà tin tưởng, thế nhưng đem bọn họ đuổi đi mất".

"Vậy sao?" Cửa hàng trưởng mơ hồ nghe ra chút manh mối, trách không được hai vị khách kia lại nổi giận đùng đùng mà tiến vào cửa hàng của mình.

"Tôi ở cửa hàng bên kia nghe thấy, khách tới toàn là tìm nhân viên bị sa thải kia, nghe nữ sinh kia gọi, hình như tên là Sở Quân Liệt", chủ tiệm ngượng ngùng gãi gãi đầu, "Nếu hai người họ lại ghé tiệm cô, có thể giúp tôi nói hai câu, là tôi không phải cố ý không tiếp, mà là do tôi bị lừa".



"Hiểu lầm có thể cởi bỏ liền tốt rồi". Cửa hàng trưởng cười tủm tỉm, "Lần sau bọn họ tới, tôi sẽ nói với họ".

"Cảm ơn" Chủ tiệm nghe vậy tức khắc như bỏ được tảng đá trong lòng, cả người thoải mái không ít.

Kiếm tiền thật ra chỉ là thứ yếu, hai người trẻ tuổi kia, tuổi còn nhỏ mà tài lực đã lớn như vậy, tám phần là phú nhất đại, chọc phải người như vậy, tuyệt đối không được ăn trái ngọt.

×××××

Sở Quân Liệt cả ngày hôm nay đều vui vẻ, cảm giác hôm nay chính là ngày may mắn của cậu.

Cậu bị ông chủ cừa hàng quần áo đuổi việc, bên nhà hàng cũng không cần phải đi làm, cả ngày ở nhà, Tư tiên sinh cũng không ra ngoài mà sau khi ở trong phòng ngủ nghỉ ngơi liền đi tới phòng khách đọc sách.

Sở Quân Liệt mỹ mỹ tư tư vào bếp gọt táo, thi thoảng ngẩng đầu lên nhìn tình huống phòng khách.

Tư tiên sinh hôm nay mặc một bộ quần áo đơn giản ở nhà, bên trên là áo thun trắng gạo rộng thùng thình, thiết kế thập phần đẹp, cổ áo hơi mở, bên dưới là quần tây đem mềm mại.

Sở Quân Liệt gọt xong táo, cúi đầu đem quả táo cắt ra thành từng miếng nhỏ, bỏ vào trong chén pha lê, thêm một cái dĩa bạc, mang đến phòng khách.

Sở Quân Liệt đem hoa quả đã bóc sẵn đặt lên bàn, vừa nhấc đầu liền thấy Tư tiên sinh cầm một quyển sách có tên [Tâm lý phát triển cùng giáo dục], Liệt Phong không biết từ khi nào đi tới, nhảy lên sofa, nằm bên cạnh Tư tiên sinh.

Sở Quân Liệt trơ mắt nhìn Tư tiên sinh rũ mắt lật một trang sách, tay còn lại cũng không rảnh rối, đặt trên người Liệt Phong, ôn nhu vỗ vỗ vài cái.

Cái đuôi Liệt Phong lúc có lúc không lắc qua lắc lại, híp mắt an tĩnh hưởng thụ vuốt ve.

Sở Quân Liệt nhìn chằm chằm Liệt Phong môt hồi, khi thấy nó nhìn lại, nỗ lực dùng ánh mắt ý bảo nó đi ra chỗ khác.

Liệt Phong làm bộ không thấy biểu tình của chủ nhân, xoay đầu chó, ngáp dài một cái trên sofa.

Sở Quân Liệt nhíu mày, hồi tưởng lại xem cậu có cấp đủ thức ăn cho Liệt Phong hay không.

Sở Quân Liệt lấy ra di động, yên lặng tìm tòi bệnh viện thú cưng, ngón tay vừa hạ lại thấy di động từng hồi từng hồi vang lên.

Ở không gian yên tĩnh, âm thanh này phá lệ chói tai, Sở Quân Liệt cầm chắc di động, theo bản năng nhìn về phía nam nhân ngồi bên cạnh, hai mắt áy náy.

Tư Vân Dịch ánh mắt bình tĩnh.

Sở Quân Liệt vừa cúi đầu liền thấy là người phụ trách ở cửa hàng quần áo gọi tới, đang chuẩn bị vào phòng ngủ nghe, lại thấy bên cạnh truyền đến âm thanh.

"Ai vậy?"

Tay cầm di động của Sở Quân Liệt cứng đờ, không dám tin tưởng, nhìn về phía nam nhân đang ngồi trên ghế sofa.

Sự khó tin ngắn ngủi trôi qua, ngực như được rót vào một dòng nước ấm, Sở Quân Liệt hai mắt sáng lên, bước nhanh đến bên cạnh Tư Vân Dịch, hai tay đưa điện thoại tới trước mặt Tư tiên sinh.

Tư Vân Dịch nhìn màn hình di động, âm điệu hờ hững.

"Đừng nghe"

Sở Quân Liệt không chút do dự ném di động lên bàn, một tay sau lưng, trộm xua đuổi Liệt Phong, cẩn thận ngồi xuống bên cạnh Tư Vân Dịch, cố nén ý cười đang tràn trên mặt.

Tư tiên sinh bắt đầu quản cậu rồi!

Đây là cảm giác bị Tư tiên sinh quản sao?



Vì sao lại vui vẻ như vậy!

Còn chưa có nếm qua sự ngọt ngào nào như vậy, chuông di động đột nhiên im bặt. Một lát sau, tiếng chuông lại lần nữa vang lên, lần này là một dãy số lạ.

Tư Vân Dịch cũng không nhìn, lật qua trang sách tiếp theo.

"Đừng nghe"

SỞ Quân Liệt quyết đoán đem di động tắt tiếng, đôi mắt chớp chớp nhìn người bên cạnh.

Phảng phất như đang khoe ra sự ngoan ngoãn của mình.

Liên tiếp mười mấy cuộc điện thoại, Sở Quân Liệt không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Tư tiên sinh không cho cậu nghe điện thoại, cậu cũng tuyệt nhiên không nghe.

Cậu so với Liệt Phong còn ngoan hơn.

Không biết đối phương gọi tới tất cả là bao nhiêu cuộc, Sở Quân Liệt vẫn nhìn người bên cạnh, không giấu giếm mà đem di động cho Tư tiên sinh xem.

Dãy số xa lạ rốt cuộc cũng ngừng gọi, di động an tĩnh một hồi lâu, Sở Quân Liệt nhìn Tư Vân Dịch buông sách trên tay, ánh mắt chuyển lên người cậu, ngữ khí nhẹ nhàng.

"Cậu còn muốn tiếp tục công việc tại cửa hàng quần áo kia không?"

Sở Quân Liệt nghĩ một chút, thành thật lắc đầu với Tư Vân Dịch.

Cậu ở trước mặt mọi người bị đuổi việc, sẽ không trở về nữa.

"Cậu còn muốn làm nhân viên bán hàng không?" Tư Vân Dịch hỏi ra vấn đề đầu tiên.

Sở Quân Liệt nghĩ tới bản thân không có bằng cấp, có thể tìm được công việc này, nỗ lực trau dồi học hỏi, nghiêm túc gật đầu.

"Tốt" Tư Vân Dịch nhìn con ngươi màu đen của Sở Quân Liệt, "Ngày mai cậu tới tầng một khu trang phục nam sẽ có vô số chủ tiệm tung cành ô liu mời gọi cậu, cậu tìm một cửa hàng, cho cậu làm nhân viên tiêu thụ".

Sở Quân Liệt nhìn Tư tiên sinh, đột nhiên hiểu được vì sao cậu lại nhận được điện thoại của người phụ trách cửa hàng, còn có dãy số lạ gọi đến nhiều như vậy.

Là do Tư tiên sinh sau lưng yên lặng giúp đỡ cậu.