Con Rể Quyền Quý

Chương 505



Chương 505:





Trương Thác gật đầu: “Được rồi, tôi lần này sẽ không đánh nữa, lần sau đánh tiếp cũng được. Nếu thi đấu đã kết thúc rồi, thì tiếp theo, là giải quyết chuyện ân oán riêng tư giữa tôi và cậu ta vậy!”





Trương Thác nói xong, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, anh ném Liêu Thăng xuống đất, giơ chân giãm mạnh vào lòng bàn tay Liêu Thăng.





“AI” Một tiếng gầm xé lòng phát ra từ miệng Liêu Thăng.





Chỉ nghe tiếng gầm của Liêu Thăng thôi cũng khiến người ta cảm thấy đau lòng.





Những lời Liêu Thăng cố ý nói trong trường làm tổn hại đến thanh danh của Từ Uyễn, lúc nãy trên đường đến đó Trương Thác cũng nghe được một ít, đối với loại người hãm hại gia đình mình, nếu Trương Thác có thể dễ dàng buông tha, thì cái danh xưng quỷ Satan, coi như gọi không có ý nghĩa gì rồi.





Trương Thác nghiền mạnh vào lòng bàn tay của Liêu Thăng, khi cảm thấy rõ ràng ngón tay của Liêu Thăng đã bị chính mình giẫãm lên, Trương Thác nhắc chân lên, và giẫm tay còn lại bên kia của Liêu Thăng.





“Cậu nhóc, dừng tay!” Một tiếng hét sắc bén vang lên từ cổng đội võ cổ





Mọi người đàn ông trung niên đứng ở cửa xã võ cổ, lúc này người đàn ông trung niên đang đi nhanh về phía Trương Thác.





Trương Thác nhìn người đàn ông trung niên, nhướng mày, vốn dĩ vì đối phương mà dừng chân ở giữa không trung, lần nữa giẫm xuống .





Tiếng hét của Liêu Thăng lại vang lên.





Người đàn ông trung niên sắc mặt thay đổi vì hành động này của Trương Thác.





“Thằng nhóc láo xược!”





Liêu Thăng kêu lên một tiếng đau đớn với người đàn ông trung niên: “Chú ơi, cứu cháu…”





“Bọn trẻ đánh nhau, người lớn đến ra mặt sao?” Khóe miệng Trương Thác lộ ra vẻ khinh thường, chân dùng thêm lực.





“AI” Liêu Thăng há to miệng, thét lớn lên.





Người đàn ông trung niên tăng tốc chạy đến trước mặt Trương Thác, khi xông tới trước mặt Trương Thác, ông ta bất ngờ tung một quả đắm vào mặt Trương Thác.





Trương Thác lạnh lùng đối phương, lại thấy nắm đấm của đối phương phóng to trong con ngươi, khi Trương Thác đang định ra tay tước bỏ cánh tay của đối phương, thì nắm đắm của đối phương lại dừng lại.





Khoảng cách giữa mặt năm đâm và mặt của Trương Thác chỉ là mười cen ti mét.





Ngoại trừ Trương Thác, cho dù là ai nhìn cũng cho rằng Trương Thác ngay cả phản ứng cũng không kịp, nếu đối phương không dừng tay, nắm đấm này sẽ đập vào mặt Trương Thác.





Thực ra, chỉ cần Trương Thác bằng lòng, ở khoảng cách mười cen ti mét ngắn ngủi này, anh ấy có thể khống chế đối phương và phế bỏ cánh tay của đối phương trước khi nắm đắm của đối phương chạm vào mình.





Người đàn ông thở gấp, trừng mắt nhìn Trương Thác, trong mặt đem theo sự đấu tranh sâu sắc.





Trương Thác mỉm cười, anh ấy biết, đối phương chịu sự trói buộc của giới võ cổ, không dám trực tiếp động thủ với mình.





Người đàn ông trung niên nhìn nụ cười trên mặt Trương Thác, hận đến nghiền răng, không dám động thủ, một khi nắm đấm này đánh ra, hậu quả đó không chỉ ông ta gánh chịu, sẽ liên lụy đến cả nhà họ Liêu.





Người đàn ông trung niên trừng mắt nhìn Trương Thác, hạ thấp giọng nói: “Nhóc con, tôi không biết cậu đến từ đâu, nhưng tôi khuyên cậu, đừng tự sai lầm.”





“Ha.” Trương Thác cười nhẹ một tiếng nói: “Tôi tự sai làm, chuyện này, chẳng lẽ không phải nhà họ Liêu các người khơi lên trước.”





“Cách làm của cậu đi quá giới hạn rồi!”





“Nêu như bây giờ người năm ở đây là tôi, ông có đứng ra đây nói lời như vậy không?” Trương Thác cọt nhạo nói.





Trương Thác nhắc bàn chân đặt trên tay Liêu Thăng lên, lòng bàn tay Liêu Thăng lúc này đã hoàn toàn biến dạng, cả mười ngón tay đều bị Trương Thác giẫm nát, bản thân Liêu Thăng cũng vô cùng yếu ớt, có thể ngất đi bắt cứ lúc nào.