Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói

Chương 53



“Mẹ! Muốn gặp là mẹ, muốn bắt người ta ra ngoài cũng là mẹ! Cuối cùng mẹ muốn gì? Dù mẹ có đồng ý hay không, con đều sẽ ở bên anh ấy.”

Tô Mạt Mạt nói xong, kéo Hứa Đình Xuyên cùng nhau đi.

Nhưng Hứa Đình Xuyên lại ấn bả vai cô, ý bảo cô ngồi xuống, dịu dàng nói: “Mẹ con em đã lâu không gặp nhau rồi, đừng vì anh mà cãi nhau với dì, ở nhà chăm sóc dì thật tốt. Dì quan tâm em nên mới khẩn trương như vậy, tương lai còn dài, dì sẽ từ từ chấp nhận chúng ta.”

“Mẹ làm nhục chú như vậy, chú còn giúp mẹ nói chuyện. Mẹ tìm cho em mấy gã cha kế kém cỏi như vậy em còn chưa phản đối, sao đến lượt em tìm được người ưu tú như vậy, chỉ hơn em mấy tuổi mà mẹ lại kích động như vậy chứ.”

Tô Mạt Mạt không vui trừng mắt nhìn Tô Sầm, thấy sắc mặt của bà thật sự không tốt, đành ngoan ngoãn ngồi xuống.

Hứa Đình Xuyên đi đến trước cửa, mặc dù là lần đầu anh gặp tình huống khó xử như vậy nhưng vẫn khéo léo lễ phép chào hỏi mẹ cô mới ra cửa. Vừa mới bước tới thang máy liền nghe tiếng đóng cửa cái rầm ở phía sau.

Khóe miệng không nhịn được cười khổ, vận khí anh tốt, là đứa trẻ ngậm thìa vàng sinh ra, từ trước đến nay mọi chuyện đều thuận lợi. Nghịch cảnh duy nhất là trước lúc thi đại học, anh muốn thi đại học hàng không, cha lại muốn anh đi du học bằng MBA tương lai tiếp quản công ty gia đình.

Nhưng anh cũng rất nhanh đã thuyết phục được ông ấy, tương lai sẽ mời người làm giám đốc tiếp quản công ty, anh chỉ cần đưa ra quyết sách.

Bây giờ gặp phải tình huống như vậy, anh cũng không tức giận chút nào, chỉ muốn tìm ra cách thuyết phục mẹ cô chấp nhận anh.

Không có cách nào khác, ai bảo Hứa Đình Xuyên anh, một năm trước nhìn thấy cô đã đắm chìm. Khi đó cô chạy xe đạp, tóc đuôi ngựa mặc đồng phục trường học nở nụ cười rạng rỡ, như mặt trời giữa mùa hè, sức sống tươi trẻ dào dạt tỏa ra bốn phía.

Lúc ấy anh ngại tuổi tác chênh lệch nên không dám chủ động theo đuổi, thế mà duyên phận lại cho phép anh vô ý dọn nhà tới sát vách nhà cô. Lúc đầu anh còn do dự, nhưng bây giờ đã hạ quyết tâm, mặc dù phía trước là núi đao biển lửa anh cũng không ngại.



Bên trong nhà, không khí giữa hai mẹ con vẫn sặc mùi thuốc súng, hai người ngồi hai đầu sô pha hờn dỗi, không thèm nhìn mặt nhau.

Cuối cùng là Mạt Mạt chịu không được, nghiêng đầu nhìn Tô Sầm, ngữ khí không tốt hỏi: “Trừ bỏ tuổi tác, cho con một lý do tại sao hai con không thể ở bên nhau? So với những tên đàn ông khác, dù ở phương diện nào anh ấy cũng ưu tú gấp hơn một trăm lần! Con tự thấy mình đã tiêu tốn hết vận khí của nửa đời mới có được tình yêu của anh ấy! Mẹ dựa vào cái gì mà ngăn cấm chúng con chỉ vì chênh lệch tuổi tác chứ?”

Tô Sầm nghe vậy, tức giận trừng mắt nhìn Mạt Mạt nói: “Cái gì mà vận khí nửa đời? Lúc trước nếu không phải mẹ liều mạng giữ lại con, thì cơ hội được sinh ra con còn không có, hôm nay làm gì có thể ngồi đây mà cãi lại mẹ? Không có lý do gì khác, chính là tuổi quá lớn không xứng với con.”

“Tuổi lớn sao lại là khuyết điểm? Anh ấy lớn rồi nên sẽ trưởng thành hơn, có thể bao dung chiếu cố cho con, anh ấy rất tỉ mỉ, buổi sáng còn giúp con lấy sẵn kem đánh răng, mấy tên bằng tuổi con có thể làm được như vậy sao?” Tô Mạt Mạt cố gắng nói lý.

“Con đã ở cùng với cậu ta sao?” Tô Sầm đứng bật dậy, không dám tin nhìn Mạt Mạt.

“Đúng vậy, thì làm sao? Chính mẹ cũng đã nói, thanh niên chỉ cần nguyện ý, bảo vệ tốt chính mình thì có thể làm chuyện mình thích mà.”

“Mẹ nói cậu ta không phải người tốt gì mà! Một tên đàn ông trưởng thành sao có thể phát sinh quan hệ với cô gái kém nhiều tuổi như vậy chứ? Cậu ta đang muốn chơi đùa con! Con mới bao lớn chứ? Muốn kết hôn cũng phải chờ hai năm nữa mới đủ tuổi pháp định, còn cậu ta thì sao? Đã 29 rồi, bây giờ tính chuyện kết hôn sinh con cũng là muộn, nếu cậu ta nguyện ý chờ con thì người nhà cậu ta đồng ý sao? Cậu ta thấy con tuổi nhỏ nên mới lừa gạt, bằng không lấy điều kiện của cậu ta, muốn phụ nữ môn đăng hộ đối thì thiếu gì chứ? Sao lại muốn dây dưa với cô gái nhỏ 18 tuổi như con! Chờ cậu ta chơi chán rồi, phủi mông chạy lấy người, lúc đó có muốn khóc cũng không được.”

Tô Sầm tức giận, muốn khuyên giải đạo lý cho con gái, nhưng quá sốt ruột nên càng nói càng khó nghe.

“Mẹ mới gặp anh ấy chưa đến hai mươi phút, dựa vào đâu mà kết luận chứ. Anh ấy là người thế nào, con rõ hơn mẹ nhiều, là con theo đuổi trước, anh ấy ngại tuổi tác nên không đồng ý, là con lì lợm dây dưa anh ấy mới đồng ý ở bên con. Hơn nữa chúng con đã quyết định, chờ con 21 tuổi sẽ đi lãnh chứng, anh ấy sẽ không gạt con.”

Tô Mạt Mạt vừa nói xong, Tô Sầm trực tiếp kéo Mạt Mạt đẩy vào phòng ngủ, sau đó khóa ngoài, không màng Mạt Mạt đập cửa bên trong mà quát to: “Được! Con nếu cậu ta đồng ý chờ con 2 năm thì con cứ ở trong đó đủ 2 năm, nếu lúc đó cậu ta vẫn còn muốn cưới thì mẹ đồng ý cho hai đứa ở bên nhau.”

“Tô Sầm! Mẹ thả con ra đi! Mẹ đang giam giữ người trái phép đấy! Mẹ dựa vào cái gì mà nhốt con lại! Hôn nhân của mẹ không hạnh phúc, đến cha ruột của con là ai mẹ còn không biết! Chính mẹ quan hệ lung tung, cũng không nghĩ cho con phải không? Mẹ không cho con với anh ấy ở bên nhau, con càng muốn ở bên anh ấy! Đừng nói hai năm, mẹ nhốt con 20 năm con cũng không đổi ý!” Tô Mạt Mạt bị chọc tức mất đi lý trí, nói cũng không lựa lời nữa.



“Được, nếu con cứng đầu như vậy thì ở trong tỉnh lại đi, cơm cũng không cần ăn, uống nước cho no đi!” Tô Sầm nói xong nổi giận đùng đùng trở về phòng ngủ của mình.

Tô Mạt Mạt nằm lên giường, muốn gọi cho Hứa Đình Xuyên nhưng sợ anh lo lắng nên đắp chăn ngủ một giấc trước đã. Từ trước tới giờ mẹ luôn mềm lòng với mình, có thể qua đêm nay mẹ sẽ thông suốt mà thả mình ra.

Sáng sớm hôm sau, cô bị cuộc gọi video từ Hứa Đình Xuyên đánh thức, trong video mắt anh thâm quầng, xem ra là nghỉ ngơi không tốt.

“Chú, em nhớ chú, muốn gặp chú.”

Mạt Mạt vừa nhìn thấy Hứa Đình Xuyên, uỷ khuất trong lòng nổi lên, hốc mắt đỏ lên, làm nũng với anh.

“Ngoan, anh đã có cách có thể làm dì tin tưởng anh với em là thật lòng, chờ anh tới nhà em là chúng ta có thể gặp nhau.” Hứa Đình Xuyên an ủi nói.

Tô Mạt Mạt lập tức tỉnh táo, ngồi dậy hỏi: “Cách gì vậy?”

“Bí mật, ngoan, rửa mặt đi rồi ăn sáng, một lát anh sẽ tới.”

Sau khi cúp điện thoại, Tô Mạt Mạt tâm tình rất tốt, rời khỏi giường đập cửa nói: “Mẹ, con đói bụng! Con muốn ăn cơm.”

Một lát sau mới nghe được giọng của mẹ: “Muốn ăn cái gì mẹ đem vào phòng cho, đừng có nghĩ tới việc chạy trốn.”

“Con mới không thèm chạy, mẹ mau mở cửa, con đói bụng muốn chết.”