Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Chương 94: Nốt nhạc thứ 94



Thư đã gắng chịu bao tủi nhục để vượt lên, nếu như lúc đó có nó thìchắc người bị như thế ko phải là Thư. Mẹ cô đã đi ra sau từ nãy zờ, nóngồi quan sát nét mặt của Thư, cứ thở dài rồi mặt buồn hiu, cứ thế đó.Nó vỗ vai Thư

"Em sao zậy?"

"Em....em...ko có zì ạ"

Nó làm mặt lạnh "Ờ zậy thì thôi, ko nói thì thôi, chị ko cần biết đâu hen"

Thưu làm nũng "Chị à, thôi mà, đừng zận, nếu có cơ hội em sẽ nói cho chị nghe"

"Oke"

Chị em nó vui vẻ nói chuyện với nhau, đến khi về, nó vẫy tay tạm biệt rồiđi. Thư đứng trước cửa nhìn theo bóng nó rồi zô nhà thì bà đang ngồingay ghế với vẻ mặt lạnh lùng, Thư đi zô ngồi cạnh cười "Mẹ à, hôm naychị đến, Mẹ vui ko?"

Bà quay qua Thư "Dĩ nhiên, con làm tốt lắm, nhưng Thư à..."

"Dạ?"

"Chuyện xảy ra 3 năm trước,....Mẹ cấm con nói cho nó nghe, nếu ko.....con đừng trác Mẹ sao lại độc ác nhẫn tâm"

Thư cúi đầu xuống, bà vuốt tóc Thư rồi đi zô phòng. Những giọt nước mắt lăn trên má cô, cô rất muốn thoát khỏi cuộc sống này, thật sự rất muốn vàzờ chỉ còn...trông chờ vào nó mà thôi.

Nó đi trên đường suy nghĩvề Thư, nét mặt khi đó của cô thật sự kì lạ "Có phải có chuyện zì ko ta? Em ấy trông rất lạ, hay là...bị ăn hiếp, hay bị bà ta mắng? Chắc kođâu, bà ta thương con gái mik là thế, chắc ko đến nỗi mắng đâu." (hơnthế chứ ko mắng đâu chị ơi)

Có 1 tụi du côn đi đến (du côn nhìu ànha), cũng tương đương với Thư, nó bị chọc ghẹo chỉ khác là nó cho tụikia bay lên nóc nhà thôi à. :))

Thấy nó, bà liền kéo nó lại "Con gái về rồi, qua đó sao con? Bà ấy có làm zì con ko? Có ông ta ở nhà ko?"

Nó lắc đầu "Ko ạ, chỉ là con cảm thấy rất lạ"

"Lạ zì?"

"Thì....nét mặt của em ấy, cứ thở dài rồi buồn chán, chả biết làm sao. Mẹ có biết ko?"

Mẹ vuốt tóc nó "Mẹ ko biết, chúng ta chỉ cần điều tra là đk"

Nó nhíu mày "Nhưng Mẹ...như zậy là chúng ta ko phải mất lịch sự sao?"

Bà cười hiền "Ko đâu, đợi Mẹ tí thôi"

..................

[Dạ thưa bà chủ]

"Anh điều tra tất cả về tiểu thư Triệu Khánh Thư con gái của trùm xã hội đen cho tôi"

[Dạ, tôi biết rồi, khi có thông tin tôi sẽ báo cho bà chủ biết]

"Tốt, nên nhớ, ko đk cho ai biết hết, nếu ko anh về ăn cơm nhà đi"

[Dạ]

"Mẹ à, sao Mẹ lại hù họ như zậy chứ? Lỡ có người biết thì họ sẽ mất việc đó Mẹ à"

"Con cứ yên tâm, ko có chuyện đó đâu. zô rử tay rửa mặt rồi ra ăn cơm"

Nó đùa "Rõ phu nhân"

Bà đánh nó "Con bé này"

"Hí hí hí"

Nó rửa tay rửa mặt xong xuôi thì nhận đk tin nhắn từ người lạ, tin nhắnđích thật cũng rất lạ "Tòa nhà bỏ hoang có con cá voi, nơi nguy hiểmchính là nơi an toàn."

Nó đọc xong àm mặt nhăn mày nhó "Là sao cơchứ? Cái zì mà cá voi? Zì nữa là nơi nguy hiểm là nơi an toàn? Hay lànhắn lộn số ta? Chắc zậy, thôi kệ"

Nó chạy ra ngoài, ngồi vào bàn và bắt đầu bữa ăn. Hôm nay có nhiều món nó thích quá, ôi hạnh phúc.

"Tuyết Nhi, hôm nay toàn món con thích đó, thấy sao hả?" Ông Lục cười vui

Nụ cười của nó từ từ vụt tắt "Món con thích, nghe quen quá. Câu này...lúcđó con và Ba Trần đi siêu thị, Ba đã mua cho con những món từ sôcôla, Ba đã nói...toàn món con thích đó. Ba luôn để ý con từ chút 1, biết conghét hay thích ăn thứ zì, zậy mà con..."

Bà nâng mặt nó lên "Congái yêu, đừng khóc cũng đừng buồn, nếu ông ấy biết thì sẽ đau lòng lắmnhư zờ chúng ta cũng đang đau lòng"

Nó mỉm cười gật đầu "Đúng thế, ko nên buồn cũng ko nên khóc, như thế Ba sẽ rất buồn, con sẽ ko khóc cũng ko buồn nữa"

Ông bà Lục cười, thoang thoảng đâu tiếng nói Ba nó tới, có lẽ chỉ mik nó nghe "Tốt lắm con gái"

"Cảm ơn Ba" Nó cười rồi bắt đầu gắp ăn

-------------------------------------------------

Tối đến đi ngủ thì Mẹ lại zô phòng nó như nghiêm trọng lắm zậy "Con gái, có tin rồi"

"Tin zì ạ? Về Thư phải ko ạ?"

"Ừ, con nghe đây, 3 năm về trước, vì Mẹ cô bé bị bắt cóc nên cô bé phải bị người bắt cóc cưỡng bức"

Nó như ko tin vào tai mik "M...Mẹ...nói zì? Nhưng...nhưng mà...sao bà ta...bị bắt cóc? Ko phải ông ta là trùm xã hội đen sao ạ?"

Mẹ nó lắc đầu "Ko con, đó là bây zờ, trước đó ông ta quỵt tiền bọn bắt cóc nên họ mới bắt bà ta, bọn bắt cóc nhằm để ý vào Thư nên ra điều kiện và bà ta đã dễ dàng đồng ý nên cô bé đã như thế"

Nó tức zận "Zậy mà con bé ko chịu nói, mai con phải hỏi cho ra lẽ"

Bà cản "Đừng con, ko hay đâu, từ từ đã, hẹn cô bé đến nhà rồi chúng ta nói chuyện"

"Vâng"