Cô Giáo

Chương 8



7g30 pm, tại nhà nó,

Reng…reng…reng…

- Nó: Alo???

- Cậu: Dạo này mê gái bỏ bạn nha mạy. Đi ăn sẵn đi shopping với tao ko???

- Nó: Đi chứ lâu rồi không mua sắm. Hết đồ mặc rồi =.=

- Cậu: Cái tủ đồ của mày mặc từ năm này đến năm sau không hết mà kêu hết đồ mặc =.=. Thôi lẹ lẹ đi 15p nữa tao qua. Tao đói lắm rồi này.

Cúp điện thoại nó chạy lên lầu tắm rửa để đi. Hôm nay nó chọn cho mình một chiếc quần kaki màu trắng sữa đi kèm với một cái áo thun trắng và chiếc áo khoác jean ở ngoài. Chân mang một đôi converse cổ cao. Trông rất cá tính và không kém phần năng động. Và cũng như mọi lần nó dùng keo vuốt tóc lên trên làm tăng dáng vẻ đẹp trai của nó. Nó vừa đi xuống lầu thì cậu đã ngồi trong phòng khách. Cậu hôm nay trông cũng rất cá tính với một cái quần jean bạc màu rách gối đi kèm theo là một cái áo sơmi màu trắng, áo khoác trắng kèm theo là một đôi uptempo. Trông cậu chẳng khác gì một diễn viên điện ảnh cả.

- Cậu: Nay đẹp trai ghê ta. Cái kính ngố tàu đâu rồi:)))))

Nó biết cậu đang chọc mình nên nó không nói gì mà đi thẳng xuống hầm lấy xe.

- Cậu: Nè đợi tao với

Sau một hồi phóng như bay trên đường thì 2 chiếc moto đang đừng trước một trung tâm mua sắm thật là lớn. Đây là trung tâm mua sắm của nhà cậu. Và cũng như mọi lần nó và cậu vừa cởi nón bảo hiểm ra thì lại làm cho con tim các thiếu nữ ở đây say đắm =.=

- Cậu: Ê đi ăn trước hay mua đồ trước???

- Nó: Đi ăn trước đi. Có thực mới vực được đạo ^.^

Và thế là cậu và nó vào một quán ăn mang phong cách truyền thống trong trung tâm thương mại. Sau khi chọn một đống đồ ăn thì cậu quay sang nói với nó.

- Cậu: Ê mày sao tao thấy người ngồi phía bên kia quen quen. Giống cô An quá mạy. Cô đang ngồi với ông nào kìa.

Nó nghe thấy tên cô thì vội vàng nhìn qua. Và đập vào mắt nó là cảnh tượng một người con trai đang cầm tay cô. Nhưng cô cũng không hất ra mà cứ để yên. Trái tim nó đau nhói. Nó rất muốn đi tới hỏi cô người đó là ai. Nhưng lại nghĩ mình có là gì của cô đâu chứ.

Vừa lúc đó thì đồ ăn lên. Nó cắm cuối ăn mà không nói gì cả. Cậu ngồi cạnh bên cũng không thể làm gì hơn.

- Cậu: Nè mày ăn từ từ thôi.

- Nó: Kệ tao

- Cậu: Vì một người phụ nữ mà như vậy có đáng không =.=

- Nó: Mày chưa yêu ai nên sẽ không hiểu được đâu

- Cậu: Thôi ăn lẹ đi rồi đi mua sắm hôm nay tao thầu

Sau khi ăn xong nó đi lướt qua cô như hai người xa lạ. Cô cũng không nhận ra nó vì hôm nay nó rất khác.

- Cậu: Nè mày định rinh nguyên cái trung tâm mua sắm của tao về nhà luôn hay sao =.=

- Nó: Hôm nay mày thầu mà phải tận dụng cơ hội chứ- nó gượng cười để bạn mình không lo lắng

Cậu thấy nó như vậy thì cũng không vui vẻ gì.

11g30 p.m

Hiện giờ phòng nó nồng nặc mùi rượu. Vừa uống nó vừa lảm nhảm.

- Nó: Em không đủ tốt sao cô

- Nó: Chẳng lẻ thời gian qua cô không cảm nhận được tình cảm em dành cho cô sao cô

- Nó: Chẳng lẻ em phải buông tay sao. Nhưng em không cam lòng. Em không muốn từ bỏ…bla bla…

Sau một hồi suy nghĩ. Nó vừa cầm điện thoại lướt những hình ảnh mà nó đã chụp lén cô và tự nhủ "Chỉ cần được ầm thầm ở bên cô, được nhìn thấy cô mỗi ngày. Như vậy đối với em là đủ rồi." Rồi nó thiếp đi lúc nào không hay.