Cô Giáo

Chương 34



Tại phòng VIP

Cô vừa mở mắt ra thì đập vào mắt cô là một màu trắng xóa, phải mất rất lâu để cô có thể thích ứng được.

- Cô: Mìng chết rồi ư??? Mình đang ở đâu đây??

- Nó: Cô tỉnh rồi ư. Cô có biết là em lo cho cô lắm không??? Cô không sao là tốt rồi

- Cô: Anh Cường, anh ấy có sao không???

Câu đầu tiên sau khi cô tỉnh dậy là hỏi thăm người khác làm cho nó rất buồn, nhưng nghĩ lại chắc là vì Cường cứu cô nên cô lo cho anh ấy thôi.

- Nó: Anh ấy đã qua cơn nguy kịch rồi. Bác sĩ nói là ngày mai là anh ấy có thể tỉnh.

- Cô: Không được. Cô phải đi thăm anh ấy- cô định bước xuống giường nhưng nó đã cản lại

- Nó: Cô còn yếu lắm. Để từ từ rồi đi thăm

- Cô: Em thì biết gì chứ. Tại cô anh ấy mới bị như vậy, không được cô phải đi thăm anh ấy.

- Nó: Được rồi. Để em đưa cô đi

Thời gian thấm thoát trôi qua nó vẫn ngày đêm chăm sóc cô không rời, nhưng cô chỉ lo lắng quan tâm cho Cường làm cho nó rất buồn. Nhưng nghĩ là cô chỉ đang muốn báo đáp ân tình nên cũng không chấp nhất làm gì. Hôm nay là ngày cô xuất viện

- Nó: Cô ơi, hôm nay cô có thể về nhà rồi đó ^.^

- Cô: Ừm.- từ ngày cô nằm viện cô rất khó chịu với nó, luôn gạt bỏ những điều nó quan tâm lo lắng cho cô

Sau khi sắp xếp hết đồ của cô vào túi thì nó đi gặp bác sĩ để làm thủ tục xuất viện cho cô.

CẠCH..- Cửa phòng mở ra, bước vào đó là Cường

- Cường: Em khỏe hơn chưa???

- Cô: Câu đó em hỏi anh mới đúng. Cảm ơn anh, cảm ơn đã cứu em

- Cường: Em đã cảm ơn anh, cả ngàn lần rồi đó. Không biết em nói có ngán không mà anh ngán nghe lắm rồi đó.

Hai người cùng nhau đùa giỡn bên trong phòng, nào biết có một người lặng lẽ đứng bên ngoài cánh cửa phòng bệnh âm thầm dõi theo nụ cười đã lâu không thấy của cô.

- Nó: (Em không đủ tốt hay do anh ấy quá tốt)- nó cười giễu bản thân mình, bản thân ngu ngốc của mình. Nó biết tình cảm của cô với nó đã dần phai nhạt nhưng nó vẫn cứ cố chấp níu kéo mối tình này.

Tại nhà cô

- Cô: Sao em chưa về nhà mình, em nói chỉ ở nửa tháng thôi mà

- Nó: Cô còn mệt nên em ở đây chăm sóc cô cho tiện ^.^

- Cô: Không cần đâu

- Nó: Thôi mà cô, cho em ở vài ngày nữa thôi. Khi cô khỏi bệnh em sẽ về nhà mà- nó lắc lắc tay cô làm mặt đáng thương

Cô không nói gì nữa mà đi lên lầu để nó tự mình xách đồ vào nhà.

- Nó: Hôm nay mình sẽ nấu canh gà cho cô. Món này mình đã học của bác quản gia rất rất lâu rồi. Mình chắc chắn cô sẽ khen mình cho coi- nó ảo tưởng về cảnh tượng mà cô ăn canh nó nấu và khen nó làm nó nở nụ cười một cách ngây ngô

Sau 2 giờ vật lộn với con gà, cuối cùng món canh gà thơm phức của nó đã ra đời.

CỐC…CỐC…CỐC..

Nó: Cô ơi!!!

- Cô: Có chuyện gì vậy???

- Nó: Cô ăn canh gà đi. Cô ăn đi kẻo nguôi *cười tươi*

- Cô: Tôi chưa đói, lát nữa tôi ăn

- Nó: Cô ăn đi, ăn mới có sức chứ. Nguội sẽ mất chất đó

- Cô: Tôi đã nói lát nữa tôi ăn mà. Sao em phiền quá vậy

Do sơ ý nên cô đã hất chén canh gà xuống đất làm phát ra tiếng CHOANG.. thật là chói tai

- Nó: Cô đi vô phòng đi kẻo đạp trúng mảnh thủy tinh để em dọn là được rồi

- Cô: Cô…

- Nó: Không sao. May là vẫn còn ở dưới lầu, cô tắm đi rồi xuống ăn *cười gượng*

Dọn xong những mảnh mẻ chai nó lặng lẻ bước xuống lầu.

7g30

Reeng…reeng…reeng…

- Cô: Alo???

- Cường: An An em rãnh không??? Đi ăn với anh nha

- Cô: Vậy cũng được

- Cường: Vậy lát anh qua đón em nha

- Cô: Vâng

Cô bước xuống lầu, đi ngang qua phòng khách nơi nó đang xem tv

- Cô: Tôi hôm nay đi ra ngoài ăn, em không cần chờ tôi

- Nó: Cô đi đâu vậy??? Cô vẫn còn chưa khỏe mà

- Cô: Tôi lớn rồi, không cần em quản

- Nó: Nhưng…

- Cô: Em thật là phiền- cô bước đi để lại một mình nó

- Nó: (mình thật sự phiền vậy sao??? Sự quan tâm của mình làm cô cảm thấy phiền, cảm thấy mệt mỏi sao??)

Nhìn ra ngoài cửa thì thấy cô đang cười nói với Cường. Làm con tim nó nhói lên từng hồi.

- Nó: Thì ra là như vậy. Em đã quên rằng cô là bạn gái anh ấy, đã quên  rằng mình chỉ là một đứa con gái thì làm sao có thể cho cô một hạnh phúc trọn vẹn. Ngay từ đầu em đã nói là chỉ bên cạnh lẳng lặng chăm sóc cô, nhưng thời gian qua sự ấm áp của cô đã làm cho em lầm tưởng. Em nên trở về với vị trí của mình rồi.

Từng ngày trôi qua nó vẫn âm thầm quan tâm, chăm sóc cô. Nhưng cô vẫn cứ hờ hững, cứ đi chơi ăn uống vui vẻ cùng với Cường.

- Cô: Tôi sẽ đi du lịch với bạn mấy ngày. Em cũng nên về nhà đi

- Nó: Cô đi đâu vậy???

- Cô: Em không cần quan tâm

- Nó: Cô có thể đừng đi được không??? Hôm nay em rất mệt..khụ..khụ…cô có thể ở nhà với em không

- Cô: Em lớn rồi. Chứ đâu phải con nít nữa đâu. Em mệt thì đi về nhà đi để bác quản gia chăm sóc- cô xách vali ra khỏi nhà và lên xe của Cường đang đậu sẵn ở đó. Mặc kệ nó đứng trước cổng nhìn theo

- Cường: Hình như nhóc ấy không được khỏe thì phải???

- Cô: Em ấy lớn rồi. Chắc không sao đâu.

Nhìn thấy nó như vậy trong lòng cô cũng có chút lo lắng nhưng cô lại phớt lờ cảm giác đó. Thời gian qua ở bên Cường cô rất vui vẻ, Cường là một người rất hài hước và lịch sự. Những cảm giác mới mẻ mà Cường mang lại làm cô tạm quên đi cảm giác với nó. Nên cô cho rằng cảm giác với nó chỉ là ngộ nhận.