Cô Gái Lái Đò

Chương 59: Cái chết của cô ba



- - Thằng quỷ, chúng mày có muốn tao đập chết không..? Nghịch ngợm phá làng, phá xóm không biết đây là nhà của ai à..?

Giọng chị giúp việc vang lên the thé quát vào mặt thằng nhóc đen nhẻm, bẩn thỉu đang đứng trước cổng hai tay chìa ra một mảnh giấy được gấp vuông vắn. Nó mỉm cười không nói năng gì, chỉ tiếp tục nhứ nhứ mảnh giấy về phía chị giúp việc. Như một ma lực vô hình, chị giúp việc đưa tay ra nhận lấy mảnh giấy một cách vô thức rồi quay đầu đi vào bên trong.

Đóng cổng lại, lúc này thằng nhóc đen nhẻm kia đã chạy đi đâu mất hút. Chị giúp việc ngơ ngác không hiểu mình vừa làm gì. Đưa tay lên đầu chị ta gãi gãi rồi chép miệng, mắt nhìn vào mảnh giấy trên tay thất thểu bước vào bên trong nhà vừa đi vừa gọi:

- - Cậu Phong ơi, cậu Phong…..Có người gửi cho cậu cái gì đây này….Mà lạ nhể, sao tôi cứ cảm thấy hôm nay tôi như người mất hồn ấy…

Phong đang ngồi nhìn đám đàn em của Hân lúc này vẫn đang chè chén ầm ỹ….Nghe loáng thoáng thấy giọng chị giúp việc Phong vẫy tay gọi lại nói:

- - Xem dưới bếp còn thức ăn bê nốt lên cho chúng nó….Chúng nó thích ăn uống gì cứ để thoải mái. Mà bà vừa nói cái gì đấy..?

Chị giúp việc đưa mảnh giấy ra rồi đáp:

- - Nãy có người gửi cho cậu thứ này...Vừa mới xong, tôi cũng chẳng biết là gì...Hay lại là thư của cô nào gửi cho cậu cũng nên…

Phong hơi ngạc nhiên, nhưng thấy vẻ mặt của chị giúp việc cũng không có biểu hiện gì là lo lắng, Phong đưa tay giật lấy mảnh giấy rồi cằn nhằn:

- - Bà ít mồm thôi, toàn ăn nói linh tinh, cẩn thận có ngày….Thôi đi xuống bếp lấy đồ ăn cho chúng nó đi. Xem trê nhà trên có bình rượu ngâm hơn năm nay gọi một thằng bê ra đây cho chúng nó uống. Đi đi….

Chị giúp việc vâng dạ rồi vội vàng đi về hướng nhà bếp, Phong ngồi trên ghế hai tay mở mảnh giấy ra trong đầu thầm nghĩ:

- - Cái quái gì thế nhỉ, đứa dở hơi nào lại gửi cái này cho mình.

Đám đàn em của Hân vẫn đang chè chén không biết mệt, Phong mắt nhìn chăm chăm vào mảnh giấy, gương mặt thất thần lo lắng. Hai bàn tay run runn hắn vò nát mảnh giấy trong tay nghiến răng kèn kẹt:

- - Thằng chó, mày chán sống rồi phải không…?

Mấy tên đàn em rót rượu chúc nhau, bất chợt nhìn sang Phong đang có điều gì đó bất thường một tên bèn hỏi:

- - Anh Phong làm sao đấy, có chuyện gì à..? Nhìn sắc mặt anh không được tốt lắm.?

Phong giật mình, khẽ lau mồ hôi trên trán rồi gượng gạo đáp:

- - À ờ, không có gì….Mà cũng...có...có...đấy….

Đám đàn em nhao lên:

- - Có chuyện gì anh cứ nói, bọn em đi giải quyết ngay. Anh Hân đang bận công chuyện thì anh cũng như đại ca của chúng em rồi. Anh cứ nói đi, đừng ngại….Đứa nào dám động đến hay làm gì anh à.?

Trước mặt là một đám đầu trâu mặt ngựa, thằng nào thằng nấy đều có máu giết người. Thêm nữa Phong cũng biết trong làng hiện nay chỉ còn có một mình Lâm. Nỗi lo sợ những chuyện xấu xa trước đây bị bại lộ, lại thêm nỗi sợ bị ám ảnh bấy lâu, Phong chợt nghĩ:

“ Thằng chó chết này nó đã biết quá nhiều, lý do mà nó đến bây giờ vẫn chưa trốn khỏi làng hoặc chưa báo công an có lẽ là vì tấm ảnh này. Được rồi, tao biết là thằng đàn ông chắc chắn mày sẽ không thể tha thứ cho tao, nhưng nếu mày đã muốn chết thì tao sẽ cho mày chết. Tao sẽ cho mày đi đoàn tụ với những người mà mày yêu quý..”

Nghĩ xong, Phong nhìn đám đàn em đang hăng máu rồi cười nửa miệng đáp:

- - Tối nay anh cần tụi mày đến chỗ này làm giúp anh một việc. Làm xong tụi mày muốn gì anh cũng chiều. Mà không, anh cũng sẽ đi nữa.

Đám đàn em nói:

- - Có chuyện gì anh chỉ cần nói rồi ở nhà đợi kết quả. Không cần anh phải đi đến đo làm gì.

Phong cười:

- - Không, anh sẽ đi….Anh muốn nhìn thấy thằng đó phải chết, anh muốn thấy khuôn mặt của nó lúc sắp chết thảm hại như thế nào. Nó phải chết một cách đau đớn nhất có thể. Giờ chúng mày cứ ăn uống no say đi, 7h tối nay tập trung tất cả mọi người rồi cùng anh đi đến ngôi nhà của con mụ thầy bói ở cuối làng...Ha ha ha, mày chết chắc rồi thằng chó…

Dứt lời Phong vò nát mảnh giấy trong tay, mắt hắn long lên sòng sọc. Sự thù hận, lòng đố kỵ xen lẫn nỗi lo sợ, cộng thêm những lời kích động từ đám đàn em đã khiến Phong quên mất đi lời dặn dò của Hân, kẻ giờ này vẫn đóng cửa im lìm trong căn phòng tối om. Tất cả mọi chuyện đang dần dần xoay chuyển, những toan tính trả thù, những âm mưu thâm độc đã khiến cho những kẻ tội lỗi dần dần ngày một lún sâu vào vòng xoáy tội ác.

Trước 12h đêm, khi mà thời gian ấn định còn chưa đến thì mọi việc tại ngôi nhà của cô Ba đã an bài.

- - Sao rồi, đã đưa cái anh nhờ chuyển vào trong nhà đó rồi chứ..?

Lâm hỏi thằng nhóc đen nhẻm, quần áo lấm lem. Thằng nhóc gật đầu rồi đáp:

- - Dạ rồi anh, tiền công của bọn em đâu..?

Lâm nhoẻn miệng cười rồi móc trong túi ra mấy chục lẻ đưa cho thằng nhóc cùng đám bạn rồi nói:

- - Đây, cảm ơn mấy nhóc nhé.

Nhận tiền xong đám nhóc vui sướng chạy mất hút, Lâm cũng đứng dậy đeo chiếc balo lên vai rồi nhìn xung quanh, sau đó rảo bước đi khỏi bãi đất trống nơi bọn trẻ con trong làng hay chơi đùa. Chưa biết liệu rằng Phong có ra khỏi nhà hay không nhưng dù sao Lâm cũng phải chuẩn bị nốt phần cuối của kế hoạch. Tối nay, tất cả mọi chuyện có lẽ sẽ kết thúc, Lâm lầm bẩm:

- - Làm nốt công việc cuối cùng thôi….

Một giọng nói ma quỷ từ trong đầu Lâm vang lên:

“ Ta...sẽ….giết...chết...nó..”

Mỗi khi giọng nói đó phát ra Lâm lại cảm thấy đau đầu dư dội. Con quỷ trong cơ thể Lâm như chỉ chực chờ cơ hội để chiếm lấy thể xác của anh. Lâm nghiến răng chịu đau, bản thân Lâm cũng cảm nhận được rằng nếu không nhanh chóng kết thúc mọi chuyện, sau đây chính Lâm sẽ là mối họa với tất cả mọi người. Lâm cau mày tự đối thoại với chính mình:

- - Nó...phải...chết...nhưng….chưa phải...lúc...này.

Không ai biết Lâm đi đâu, chỉ biết khi Lâm quay về nhà không đem theo chiếc balo. Mở cổng bước vào trong Lâm đưa mắt nhìn bố mẹ, bà Hòa đang ở dưới bếp nấu cơm. Ông Quý đang ở sau vườn tưới một vài luống rau, nhìn thấy con bà Hòa mừng rỡ nói:

- - Về rồi hả con, đi đâu cả ngày hôm nay...Rửa tay chân mặt mũi rồi chuẩn bị ăn cơm. Ra sau vườn tiện gọi bố mày luôn nhé.

Lâm nhìn mẹ rồi gật đầu đi ra sau vườn, Lâm bước chân nhẹ đến nỗi ông Quý không hề hay biết, chỉ đến khi Lâm chào bố:

- - Bố rửa tay chuẩn bị ăn cơm.

Ông Quý giật mình quay lại rồi đáp:

- - Khiếp, mày làm bố giật cả mình...Đi không một tiếng động...Ừ bố cũng xong rồi đây.

Nhìn sang bên phía nhà bà Tám, Lâm hỏi bố:

- - Từ hôm đó đến giờ nhà bên kia yên ắng quá bố nhỉ..?

Ông Quý nói:

- - Ừ, sau lần cái cột đó đổ đè trúng người đám thợ, rồi thêm chuyện thợ người ta bảo nhà này có ma thành ra chẳng ai dám đến mua bán gì cả. Hai hôm nay bố cũng sang đó dọn dẹp, nhưng tan hoang quá. Cũng muốn tỏ ý sửa sang lại chỗ ban thờ, bát nhang cho bà Tám mà chưa gặp được người nhà bà ấy để mà nói chuyện. Dù sao mình cũng chỉ là hàng xóm, có thân quen, quý nhau đến mấy chuyện gia đình người ta mình cũng không tự ý quyết định được. Nhưng nhìn ngôi nhà mà đau xót…

Lâm đứng hướng mắt nhìn về phía ngôi nhà, từ hôm về nhà đến giờ Lâm cũng đã hơn một lần nằm mơ nhìn thấy bà Tám, nhưng nét mặt bà Tám trong giấc mơ của Lâm lúc nào cũng đượm buồn, không còn vui vẻ như những ngày Lâm còn ở nhà. Giờ nghĩ lại Lâm cũng phần nào hiểu được nét mặt đó, có lẽ bà Tám đã biết trước kết cục của Lâm. Bản thân Lâm cũng đã biết kết thúc của chính bản thân mình sau chuyện này. Tuy nhiên Lâm chấp nhận điều đó, bởi chỉ cần Mai và những người thân của mình được an toàn Lâm không có gì phải nuối tiếc.

Ồng Quý đặt tay lên vai con, nhưng bất chợt ông hơi sững người:

- - Thôi đừng buồn, mà này...sao người con lạnh thế...Ốm hay sao vậy..?

Lâm vội đánh trống lảng bằng cách tiến lại gần bể nước rồi múc nước rửa mặt rồi đáp:

- - Chắc do con mệt nên người nó thế bố ạ….Mà con cũng đói rồi, bố con mình đi ăn cơm đi, kẻo mẹ đợi.

Ông Quý gật đầu rồi cả hai bước lên nhà trên, bà Hòa đã dọn cơm đang chờ sẵn ở ngoài hiên. Nhìn mâm cơm mẹ nấu bất chợt một bên mắt của Lâm rơi xuống một giọt lệ. Nhưng Lâm cũng không biết rằng mình đang khóc, bà Hòa lặng người nhìn con:

- - Sao vậy Lâm, sao tự nhiên lại khóc..? Sáng sớm nay về mẹ thấy mày lạ lắm.

Lâm đưa tay lên lau giọt nước mắt nhưng khuôn mặt vẫn không biến sắc, vẫn lạnh lùng, vô cảm như vậy. Lâm đáp:

- - Do con buồn ngủ nên vậy đó mẹ.

Bà Hòa cũng phải công nhận điều này, từ hôm Phách chết Lâm hầu như không ngủ, nhìn Lâm tiều tụy bà cũng thương con, chính vì vậy nhìn mặt Lâm có phần xanh xao, da hơi tái bà cũng không hỏi thêm nữa. Cả gia đình quây quần bên bữa cơm, bà Hòa gắp thức ăn cho con rồi giục:

- - Ăn nhiều vào cho khỏe, ăn đi con.

Lâm và bát cơm vào miệng nhưng không cảm thấy vị ngon, Lâm nhai miếng cơm gượng gạo. Bản thân giờ đây đã không còn là một con người thuần túy nên chuyện ăn uống đối với Lâm cũng đã khác. Bà Hòa tiếp tục gắp thịt bò cho con, nhưng khi đưa miếng thịt lên miệng Lâm đột nhiên nhăn mặt rồi thoảng tỏ vẻ khó chịu. Bởi món bò bà Hòa xào có tỏi. Lâm đặt bát cơm xuống rồi vội vã đứng lên với lý do:

- - Con thấy buồn ngủ, có lẽ con đi ngủ một lát bố mẹ ạ.

Đồng hồ lúc này mới chỉ 5h chiều, Lâm bỏ dở bát cơm trong cái nhìn lo lắng của bố mẹ. Cả hai ông bà đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ biết chắc con trai mình những ngày qua đã trải qua những cú sốc vô cùng nặng nề. Bà Hòa cũng vội đứng dậy chạy theo con, tay bà lấy trong túi áo ra một cái túi nhỏ màu vàng. Bà theo Lâm đi vào trong phòng rồi đặt cái túi ấy lên bàn, bà Hòa nói:

- - Từ giờ ra ngoài con cầm cái túi này theo, sáng nay mẹ đi chùa xin thầy cái này về cho mày đeo để bình an. Mẹ biết mày không tín nhưng cứ đem theo con ạ, đám ma đám chay nhiều cái nó khó nói.

Lâm quay mặt nhìn cái túi màu vàng bỗng cau mày, cái túi đó đang khiến cho Lâm cảm thấy không ổn. Mặc dù nó không ảnh hưởng đến Lâm nhiều nhưng trong Lâm bây giờ còn có quỷ cư ngụ, những vật có liên quan đến chuyện trừ ma, trừ tà từ chùa chiền rõ ràng không thể khiến Lâm cảm thấy dễ chịu. Nhưng cố gắng chịu đựng Lâm không phản ứng gì. Thấy con càng lúc càng mệt mỏi bà Hòa không làm phiền con nghỉ ngơi nữa mà vội đi ra ngoài. Ngay khi mẹ vừa đi ra, Lâm cởi áo phủ lên cái túi nhỏ màu vàng rồi ngồi xuống giường, mắt nhìn chăm chăm vào vết thương ở cánh tay trái, vết sẹo đen xì đang nổi hằn lên có chút đau nhói.

Trời tối dần, lúc này đã là 6h hơn, trên dòng sông chập choạng tối, xa xa bên bờ bên kia chiếc đò do người đàn ông khắc khổ đang xuôi theo dòng nước chèo dọc con sông hướng tới cuối làng. Bóng tối dần bao phủ tất cả, con quỷ mang tên Hân vẫn đang ngồi chính giữa căn phòng bất động như một người chết, ở bên ngoài Phong cùng đám đàn em bí mật lên kế hoạch giết kẻ phá đám, Lâm cũng rời khỏi nhà một cách yên lặng, đứng ngoài cổng Lâm quay đầu nhìn lại ngôi nhà, nơi mà bố mẹ anh vẫn đang đinh ninh con mình đang ở trong phòng ngủ. Lâm cũng biến mất trong bóng tối nhá nhem.

“ Khụ...Khụ….Khụ…”

- - Ta...xin lỗi...có lẽ...ta...không thể...đi cùng con nữa rồi….Số phận đã quyết định như vậy….Ngay cả việc chúng ta đặt chân đến ngôi làng đó cũng là do ý trời, họ cũng như ta kiếp trước đều mắc nghiệp nên kiếp này phải trả. Con...đi….đi...trong tay nải có một thá thư, bên ngoài có ghi địa chỉ...hãy đến...đó...Nhất quyết không được quay trở lại làng….Nghe lời ta….

Máu từ miệng, từ mắt của cô Ba cứ thế chảy ra, dứt lời cô Ba nhắm mắt, hai tay buông thõng trong tiếng khóc nức nở của cậu nhóc đi cùng. Cô Ba đã chết, một cái chết đầy thương tâm, trên con đường vắng vẻ, hoang vu ấy tiếng khóc cũng mất dần, bên vệ đường, dựa vào gốc cây chỉ còn lại xác của một bà già mù lòa, toàn thân nhuốm máu:

- - Nếu đây là số phận thì con sẽ không để Mai phải chết….Bởi con yêu cô ấy….Con sẽ quay lại làng…