Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn

Chương 7: Thêm Wechat



Quốc khánh tới gần, bọn học sinh đã không có tâm tư để học tập.

Học sinh lớp trọng điểm tương đối hướng nội, chỉ có chính họ mới biết bản thân mặc dù không muốn nghe giảng nhưng không biểu hiện bên ngoài, vẫn là thành thành thật thật ngồi ở trên chỗ ngồi, nhưng là tâm tư bay đến tận nơi đâu xa xôi.

Thầy Mộ ở trên bục giảng đưa ra bài tập cho lớp trong suốt kỳ nghỉ. "Lâm Vĩ Nguyệt, em đi lên văn phòng lấy hai tập đề toán trên bàn thầy lại đây"

Lâm Vĩ Nguyệt gật gật đầu, chạy chậm ra phòng học.

Sau một lúc thất thần các bạn học giờ phút này rốt cuộc hồi hồn: "Hai bộ a, thầy sư tử thật nhẫn tâm a!"

Thầy Mộ nhẹ nhàng cười: "Rất nhiều bài trong đó lúc học thầy đã giảng qua, đối với các em mà nói thì chỉ là chuyện nhỏ thôi, thầy tin tưởng các em một giây là có thể làm được."

Có giảng qua, không đại biểu còn ghi nhớ được trong đầu.

"Còn có sách bài tập, nhớ rõ đem một vài chương trước tổng kết lại."

Thầy giáo tiểu thịt tươi bố trí bài tập kia rất nhẫn tâm, đem học sinh dìm chết đây mà.

Lâm Vĩ Nguyệt ôm một xấp đề đi đến, thầy Mộ cười nói: "Đi phát cho mọi người đi."

"Vâng ạ."

Một người hai đề, phát từ tổ một, trên cơ bản là phát một cái bọn học sinh kêu rên một cái.

"Điên mất! Tất cả đều là đề đại học!"

"Đều không cho một cơ hội điền loạn đáp án ABCD!"

Bài thi phát đến hết tổ một, Cố Dật Nhĩ tiếp nhận đề thi hai mắt nhìn chằm chằm, khóe miệng kéo ra.

Bài thứ nhất chính là hàm số tổng hợp, vận dụng kiến thức hai chương trước, ai có thể một giây viết ra đáp án cô kêu một tiếng đại gia.

"Vĩ Nguyệt, cậu đợi lát nữa nhanh viết đáp án, có thể viết nhiều hay viết ít đều được, tớ muốn chép bài của cậu."

Lâm Vĩ Nguyệt ngoan ngoãn gật gật đầu: "Bất quá tớ cũng không biết tớ có thể giải ra hay không nữa, nhìn lướt qua cảm giác rất khó."

"Không sao, tớ tin tưởng cậu."

Lâm Vĩ Nguyệt thẹn thùng cười, đề thi phát đến Phó Thanh Từ, nhưng cậu chính là vẫn ghé vào trên bàn ngủ.

Lâm Vĩ Nguyệt suy tư một chút không biết nên đặt đề thi ở nơi nào.

Vì phòng ngừa đề thi rớt xuống đất, cô vẫn là quyết định đem đề thi đè ở phía dưới tay Phó Thanh Từ.

Lâm Vĩ Nguyệt lặng lẽ nâng tay Phó Thanh Từ lên.

"Làm cái gì?"

Phó Thanh Từ cũng ngủ không sâu, Lâm Vĩ Nguyệt chạm vào cậu, cậu liền tỉnh lại.

Tay Lâm Vĩ Nguyệt run lên, đề thi vẫn là rơi xuống đất.

"Phát đề thi cho cậu, tớ chỉ muốn để đề thi dưới tay cậu."

Lâm Vĩ Nguyệt nhặt đề thi lên đưa cho cậu.

Phó Thanh Từ tiếp nhận đề thi, nói: "Tớ không ngủ, cậu trực tiếp kêu tớ là được."

Lâm Vĩ Nguyệt a một tiếng, hỏi: "Vậy những lúc khác, cậu ghé vào trên bàn thì sao?"

"Ngoại trừ nghỉ trưa, còn lại tớ không ngủ."

Vừa nghe như vậy, Lâm Vĩ Nguyệt bừng tỉnh ngộ, cô cũng cảm thấy kỳ quái vì đôi khi tan học rồi mà Phó Thanh Từ cư nhiên còn có thể ngủ. Thì ra chỉ là đơn thuần nằm bò mà thôi.

Tuy rằng biết động tác của mình kỳ thật cũng sẽ không ảnh hưởng đến cậu, nhưng Lâm Vĩ Nguyệt vẫn là ở mỗi lần Phó Thanh Từ nằm bò trên bàn, rón ra rón rén, sợ phát ra một chút thanh âm tới quấy rầy cậu.

Nói như vậy, sau này cô cũng không cần phải cẩn thận quá như vậy.

Lâm Vĩ Nguyệt gật gật đầu: "Tớ đã biết, lần sau tớ trực tiếp kêu cậu."

Mắt kính hạ xuống cậu nhìn không ra bất luận cảm xúc gì, Phó Thanh Từ còn nói thêm: "Về sau cũng không cần cẩn thận như vậy."

"Cậu biết?"

Lâm Vĩ Nguyệt trợn mắt, sau đó tùy tiện thoáng nhìn, liền thấy cô giống diễn phim câm, động tác buồn cười.

Phó Thanh Từ gật gật đầu.

"Vậy về sau tan học, nếu cậu không ngủ, tớ có thể hỏi cậu vài vấn đề sao?" Lâm Vĩ Nguyệt lại hỏi.

Thành tích khoa học tự nhiên của cô so Cố Dật Nhĩ còn tốt hơn một chút, bởi vậy có chút vấn đề vẫn là Cố Dật Nhĩ hỏi cô, Tư Dật vừa tan học liền sẽ đi ra ngoài, cô vẫn luôn muốn hỏi Phó Thanh Từ, chính là Phó Thanh Từ trên cơ bản vừa tan học liền bò trên bàn.

"Có thể."

"Cảm ơn cậu." Lâm Vĩ Nguyệt vui vẻ nhún vai.

Phó Thanh Từ đỡ đỡ thấu kính, đem ánh mắt đặt ở đề thi.

Thầy Mộ ở trên bục giảng nói: "Còn có hai mươi phút nữa tan học, các em có thể làm bài tập trước, đến lúc quốc khánh cũng có thêm nhiều chút thời gian chơi đùa."

Cố Dật Nhĩ cầm bút viết một đề, bài thứ nhất trong đề có câu hỏi nhỏ, hai câu đầu rất đơn giản, nhưng là ở câu ba làm cô khựng lại.

Lâm Vĩ Nguyệt mới vừa ngồi trở lại chỗ ngồi, đã bị Cố Dật Nhĩ cuốn lấy. "Vĩ Nguyệt, đề này tớ giải không ra."

Lúc đầu khi mới biết Cố Dật Nhĩ, biết cô là Trạng Nguyên, Lâm Vĩ Nguyệt đối với cô kỳ thật là có chút xa cách.

Rốt cuộc danh hiệu Trạng Nguyên cũng không phải nói thành tích ưu tú liền có thể dễ bắt được.

Học sinh bình thường thật sự quá nhiều, nhưng Trạng Nguyên lại là ngàn dặm mới tìm được một.

Sau này ở chung, cô phát hiện Cố Dật Nhĩ không cao cao tại thượng giống trong tưởng tượng của cô.

Hơn nữa, còn có điểm trẻ con nghịch ngợm.

Cuộc thi đua của lớp trọng điểm, thường được quyết định bởi chính là những điểm khác biệt nho nhỏ trong đề này, cũng là vài câu khó nhất.

Khắc phục tật xấu hay sơ ý, đề khó mới là lợi thế mấu chốt. Cố Dật Nhĩ các môn xã hội tương đối lợi hại, nhưng các môn khoa học tự nhiên thì ngược lại, rất bình thường không nổi bật cho lắm, bởi vậy ở sơ trung rất ít tham gia thi đua, cô rất hiểu chính mình hay hậu đậu sơ sót, cũng bằng lòng dùng thời gian để giải các môn khoa học tự nhiên.

Gặp được vấn đề, Cố Dật Nhĩ cũng không ngượng ngùng mà trực tiếp hỏi, Lâm Vĩ Nguyệt trên cơ bản thoáng nhắc nhở một chút điểm mấu chốt, Cố Dật Nhĩ sẽ hiểu ngay. Sau đó Cố Dật Nhĩ sẽ vỗ vỗ vai Lâm Vĩ Nguyệt, khen thật là lợi hại a.

Học sinh mũi nhọn chân chính có lẽ là giống như Cố Dật Nhĩ vậy. Không đơn thuần chỉ nổi bậc ở một điểm gì đó, mà là các phương diện đều thập phần ưu tú.

Lâm Vĩ Nguyệt rất thích Cố Dật Nhĩ, đây là loại cảm giác từ tận đáy lòng. Không đơn thuần chỉ là thành tích Cố Dật Nhĩ tốt, mà còn là bởi vì tính cách cô cũng rất tốt, lại lớn lên cũng xinh đẹp.

Lâm Vĩ Nguyệt nghĩ Cố Dật Nhĩ cùng Tư Dật rất giống nhau, giống như sách giáo khoa sống vậy.

"Nào chỗ này a?"

Cố Dật Nhĩ chỉ Lâm Vĩ Nguyệt: "Nơi này, tính lấy giá trị được không."

Lâm Vĩ Nguyệt làm vài phút, cũng không có manh mối.

Cô xoay người, hỏi hai nam sinh phía sau: "Đề này các cậu có ý tưởng gì không?"

"Trước quy đồng mẫu số."

"Trước lấy t=f( x) nhập đẳng thức."

Hai người cơ hồ một lời cùng nhau thốt lên, sau đó ai cũng sửng sốt.

Lâm Vĩ Nguyệt gật gật đầu: "Hình như hai cách này đều có thể, để tớ thử một chút, xem cái nào đơn giản hơn."

Lâm Vĩ Nguyệt cầm bản nháp của mình, trực tiếp để trên bàn Phó Thanh Từ bắt đầu ghi ghi viết viết.

Phó Thanh Từ không còn chỗ, liền dứt khoát nhìn cô viết.

Tư Dật cũng trình bày phép tính của mình ra nháp.

Cố Dật Nhĩ tò mò đem đầu lại gần.

Tư Dật ngước mắt nhìn cô: "Sao không tính đi?"

Cố Dật Nhĩ gật đầu: "Tớ xem cậu tính."

Cậu cười nhẹ một tiếng, tăng nhanh tốc độ tính toán.

Bên kia Lâm Vĩ Nguyệt cũng đang chuyên tâm viết bài giải, Phó Thanh Từ duỗi tay chỉ chỉ một loạt biểu thức số học cô vừa viết: "Nơi này sai rồi, thiếu dấu trừ."

"A!" Lâm Vĩ Nguyệt kinh hô một tiếng, vội vàng bôi tính lại. Cô mím môi, lông mi hơi hơi rung động rũ xuống, tóc đuôi ngựa cột cao cùng tóc mái ngang mày, dưới ánh mặt trời tạo ra một hình ảnh lung linh.

"Như vậy đúng rồi!" Lâm Vĩ Nguyệt ngẩng đầu nhìn Phó Thanh Từ, chỉ cho cậu xem chỗ mình vừa tính. Phó Thanh Từ gật gật đầu.

Cô cười hắc hắc: "Vừa mới nãy cậu vẫn luôn nhìn tớ, tớ quá khẩn trương, sợ tính sai, kết quả tính sai thật."

Phó Thanh Từ mặt vô biểu tình: "Trách tớ?"

"Không trách không trách." Lâm Vĩ Nguyệt vội vàng lắc đầu: "Nếu tớ lại viết sai cậu nhớ nhắc nhở tớ nha."

"Ừ."

Cố Dật Nhĩ thế nhưng cảm thấy hình ảnh này rất hài hòa.

Thầy Mộ đang ở phía dưới đi vòng xem các học sinh làm bài, sẽ ngẫu nhiên có người hỏi mấy vấn đề, lớp học không khí cực kỳ sôi nổi.

Cô lại đem ánh mắt chuyển hướng về phía Tư Dật, phát hiện cậu đã mau tính xong rồi, nhưng là bước đẳng thức cuối cùng kia cậu chưa hạ bút.

"Cậu như thế nào không viết?"

Tư Dật nhìn cô: "Cậu không phải muốn biết tớ viết như thế nào sao? Tại sao không nhìn?"

Thì ra đang đợi cô. Cố Dật Nhĩ vểnh miệng: "Tớ lại không phải ngốc, không cần phải nhìn từng bước một mới hiểu được."

Tư Dật cũng học cô vểnh miệng: "Đơn giản như vậy mà không giải được, thì không phải là ngốc tử sao?"

"Được rồi, cậu viết tớ nhìn." Cô không nghĩ cùng cậu cãi nhau, miễn cho cậu lại không vui.

Nhìn kỹ liền phát hiện Tư Dật phạm phải sai lầm căn bản.

"Cậu nhìn nhầm đề mục rồi, là chỗ này." Cô mở miệng nhắc nhở.

Tư Dật sửng sốt một chút, cũng không ngẩng đầu xem cô, cúi đầu bôi chỗ tính, tiếp tục viết.

Sau đó Cố Dật Nhĩ lại trơ mắt nhìn cậu viết sai thêm một lỗi cơ bản nữa là thay đổi công thức.

"A, lại sai rồi."

Tư Dật lúc này rốt cuộc ngẩng đầu lên, nhìn cô, ngữ khí có chút cứng đờ: "Cậu không cần nhìn tớ viết nữa."

Cố Dật Nhĩ khó hiểu: "Kêu tớ nhìn cũng là cậu, không cho tớ xem cũng là cậu, cậu rốt cuộc muốn như thế nào?"

"Cậu không nhìn tớ, tớ liền sẽ không viết sai."

Cố Dật Nhĩ cảm thấy những lời này không có quan hệ với nhau, sau đó cô liền thấy Tư Dật đem bản nháp giấy hướng trong giấu giấu, thoáng nghiêng người so với cô tiếp tục viết.

Cô nhìn bộ dáng này của cậu, tâm tư xoay chuyển, sau đó liền cười.

"Chẳng lẽ cậu khẩn trương?"

Một câu này của cô thật đã chọc tới điểm nhạy cảm của Tư Dật, làm cậu lập tức phản bác.

"Để tớ làm bài, cậu không cần quấy tớ!" Tư Dật ngữ khí có chút hung dữ, mang ý tứ cảnh cáo ở bên trong.

Vừa nãy còn bộ dáng cao lãnh ngăn cách với khói lửa nhân gian, chỉ trong vài giây Tư Dật giống như là đổi thành người khác.

Thật là lòng dạ đàn ông, sâu như đáy biển.

Lâm Vĩ Nguyệt đã tính ra, thỏa mãn nhìn bài giải trên bản nháp: "Đề này rất thú vị."

Câu nói điên rồ như vầy cũng chỉ có học sinh giỏi toán học mới có thể thốt lên, bằng không người bình thường khi gặp đề khó thì chỉ có thể đánh giá người ra đề là biến thái.

Lâm Vĩ Nguyệt đem đáp án đưa cho Cố Dật Nhĩ, cô nhìn hai mắt sau liền minh bạch.

"Là như vậy sao."

"Đây là cách giải đề tắt." Lâm Vĩ Nguyệt đắc ý nhướng mày: "Là Phó Thanh Từ nói cho tớ."

Một tiết học lại qua đi, vài người viết xong hai đề.

Cố Dật Nhĩ đem đề cầm lên: "Vĩ Nguyệt, tớ nghĩ nếu tớ không làm được bài nào thì làm sao hỏi cậu a, cậu có Wechat không?"

Lâm Vĩ Nguyệt lắc lắc đầu: "Tớ không có di động." Sau đó lại hỏi Phó Thanh Từ: "Cậu có không?"

Phó Thanh Từ cũng lắc lắc đầu: "Tớ không dùng Wechat."

Tư Dật làm như không thoải mái ho khụ khụ.

Lâm Vĩ Nguyệt a một tiếng: "Tư Dật khẳng định có a."

Cố Dật Nhĩ nhìn mắt cậu, Tư Dật nhìn cô một cái, ngữ khí bất đắc dĩ: "Nếu không quấy rầy tớ nghỉ ngơi, tớ có thể cố mà làm..."

Lời nói chưa dứt âm, Cố Dật Nhĩ liền đánh gãy cậu nói: "Khi tớ không biết tớ sẽ tra Baidu là được rồi."

Lâm Vĩ Nguyệt phụt bật cười: "Ý kiến hay."

Ngay cả Phó Thanh Từ trong ánh mắt, cũng toát ra một chút ý cười.

Tư Dật: "......" Cậu cảm thấy cậu đang bị nhằm vào.

*****

Nhưng mà Cố Dật Nhĩ đã quên rằng đề này do thầy Mộ tự ra đề, Baidu căn bản tra không có.

Trong ngày quốc khánh, một nhà già trẻ ở sô pha phòng khách nói chuyện phiếm, Cố Dật Nhĩ không nghĩ sẽ tham dự nói chuyện phiếm, ngồi ngốc ở trong phòng làm đề, đối với một đề mục trong đó nghĩ hoài không ra.

Bỗng nhiên cửa phòng bị gõ vang, cô quay đầu tới, là anh Tự Án.

Cao Tự Án cầm một ly sữa bò tiến vào, đặt ở trên bàn, cười trêu ghẹo: "Thật thần kỳ, quốc khánh còn giả vờ làm bài tập."

Cố Dật Nhĩ bĩu môi: "Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, làm bài tập giết thời gian."

"Nếu là Dật Hiên có ý chí như em, thì không cần lo lắng mình không đậu đại học."

Cố Dật Hiên cũng là anh họ của cô, năm ba cao trung, học tập không để tâm, đề của năm nhất mà ngồi cắn bút đến nửa ngày.

"Anh, nếu không anh giúp em nhìn xem đề này đi?"

Cao Tự Án lấy đề xem. "Định lý Coase."

Cao Tự Án là thạc sĩ tài chính, toán học quả thực không tồi.

Cố Dật Nhĩ bất đắc dĩ: "Đừng dùng từ ngữ cao siêu."

"Em đây cũng không hiểu, toán học quả là cao thâm, ngay cả 1+1 cũng cảm thấy khó."

Cao Tự Án tỏ vẻ bất lực: "Em hỏi một chút bạn học của em đi."

Lúc này dưới lầu, dì Cao hướng trên lầu hô: "Cao Tự Án, mau xuống dưới chơi cờ cùng chú con."

Cao Tự Án đem đề thi đưa lại cô: "Mẹ anh kêu, đợi lát nữa em cũng xuống dưới cùng nhau chơi đi."

Cao Tự Án đi rồi, Cố Dật Nhĩ uống hai ngụm sữa bò, cuối cùng vẫn là lấy ra di động vào Wechat.

Group chat của lớp bọn họ có tên "Trại tập trung học sinh trọng điểm siêu cấp toàn vũ trụ", là lớp phó đặt, thực là kiêu ngạo, nhưng là tất cả mọi người đều tự luyến cảm thấy tên này rất thích hợp với lớp bọn họ.

Cố Dật Nhĩ nhấn vào cái hình kia.

Hình đại diện của Tư Dật, là một đôi mắt mèo Ragdoll.

"Thêm bạn"

Cố Dật Nhĩ buông di động, ước chừng nửa phút, bên kia đồng ý bạn tốt xin.

"Đề gì không hiểu?"

Lời ít mà ý nhiều. Cố Dật Nhĩ đem đề bài chụp cho Tư Dật.

Một phút đồng hồ sau, bên kia có hồi âm. "Trước tiên kêu ba nghe một chút xem nào"

Cố Dật Nhĩ tức anh ách cho cậu kéo vào sổ đen.

Tác giả có lời muốn nói: Tư Dật thật quật cường chỉ nghĩ làm sao nữ chính kêu mình là ba ba.

***

Đây là tiểu thuyết ngôn tình, thật sự là tôi viết ngọt văn

Tư Dật: Tớ sau cùng là siêu sao, các cậu sớm hay muộn sẽ vì hôm nay ha ha trả giá đắt