Chiếc Hôn Và Đóa Hồng

Chương 25



“Có guốc gỗ mà………” Quý Minh Châu nhắc nhở anh.

“Chẳng lẽ cô còn muốn tôi ôm cô về phòng sao?”

“A?”

Giang Tịch khẽ hếch cằm về hướng suối nước nóng, “Guốc gỗ vẫn còn ở đó.”

Anh không chờ Quý Minh Châu trả lời, lời ít mà ý nhiều bổ sung thêm.

“Một là dẫm lên chân tôi, hai là tôi ôm cô đi qua bên đó, cô chọn đi.”

Nhưng cái này………

Mấy cái tư thế này thì muốn cô chọn như thế nào hả giời!

Hai người vừa mới rồi còn… Còn như vậy!

Quý Minh Châu bị anh ôm lấy vòng eo, thuận mắt liền nhìn len lén khóe miệng Giang Tịch.

Nơi đó vẫn còn nhàn nhạt màu son môi cô.

Buổi sáng cô có thoa lên một ít son khá nữ tính, chúng là sự kết hợp hoàn giữa hồng đậm và hồng đào.

Thủy nộn sắc xuân b-ắn ra bốn phía.

Cứ như vậy mà nhẹ nhàng khắc lên khóe môi Giang Tịch.

“Đã chọn được chưa?” Giang Tịch đạm nhiên lên tiếng, đánh gãy sự thất thần của Quý Minh Châu.

……… Chọn?

Cô không nghĩ sẽ chọn cái nào cả.

Quý Minh Châu hiện tại chỉ cảm thấy bên môi như bôi phải ớt mala Ấn Độ, nóng  đến bỏng rát.

Cô hoàn toàn không thể trả lời bình thường.

Quý Minh Châu, mau khôi phục lại tinh thần đi!

Nàng âm thầm cổ vũ chính mình, “Tôi cũng có thể tự mình đi quá được, vừa rồi chỉ là…… Sai lầm!”

Nhưng mà lời vừa ra khỏi miệng, Quý Minh Châu đã hối hận.

Bởi vì ngâm suối nước nóng khá lâu, về sau lại trải qua một trận kinh hồn nên lúc này giọng nói cô thập phần mềm mại kiều nhu, mị hoặc có thể bấm ra nước, giống như làm nũng với người yêu.

Từ từ ――

Có, đánh, mới, là, yêu!

Sao tự dưng trong đầu cô lại nhảy ra mấy từ này nhỉ?!

Quý Minh Châu vừa mới dứt lời đã cảm thấy cái ôm phía sau thắt lưng khẽ dùng  lực, hai chân cũng bị người đó nhấc lên.

Giây tiếp theo, Giang Tịch nhẹ nhàng bế cô lên.

Anh căn bản không cho cô bất cứ cơ hội nào để phản ứng.

Quý Minh Châu bỗng nhiên ở trên không, theo bản năng dùng cánh tay thon dài câu lấy cổ Giang Tịch.

“Giang Tịch.” Cô nhìn khuôn mặt tuấn mĩ ngay trước mắt, nhẹ giọng gọi anh một tiếng.

Giang Tịch nhàn nhạt liếc cô một cái, rồi sau đó cũng không hề dừng lại mà hướng tới phòng thay đồ.

Bởi vì là gian thay quần áo chuyên biệt cho nên cũng không cần lo lắng sẽ có người khác ở bên trong. Trong phòng thay quần áo có một cái ghế dài, Giang Tịch đặt cô ở trên đó xong mới đứng dậy.

Ánh mắt cô rơi xuống quần áo trên người Giang Tịch, dừng một chút, còn chưa kịp mở miệng thì Giang Tịch đã đi thẳng ra ngoài.

Quý Minh Châu muốn nói mấy lời khách khí nhưng cuối cùng chúng vẫn mắc kẹt trong cổ họng.

Cô nghĩ rằng sẽ nói…… Muốn cho Giang Tịch biết quần áo của anh đều bị cô làm ướt, áo sơ mi màu xám nhạt ướt hết rồi, còn thấy được da thịt ở bên trong.

Chẳng qua anh đứng dậy rồi lại nhanh chóng xoay người rời đi, đương nhiên sẽ không nghe được lời nhắc nhở của cô.

Quý Minh Châu từ trong lỗ mũi hừ ra một tiếng hung tợn, bắt đầu tự c-ởi quần áo của bản thân.

Đây là một kiểu áo tắm có nút thắt phía sau cổ, cô vì rất mong chờ chuyến đi đến suối nước nóng lần này đương nhiên sẽ chọn kiểu áo tắm có thể phô bày hết vóc dáng tuyệt đẹp của bản thân.

Quý Minh Châu mới vừa c-ởi nút thắt thì cửa phòng thay đồ lại đột ngột mở ra.

Giang Tịch không có bất kì điểm báo trước nào mà trực tiếp đi vào.

Quý Minh Châu hô “Uy……!” lên, vội vàng dùng khuỷu tay che khuất vùng da trắng nõn đã được phóng thích trước ngực.

“Anh đi vào cũng không biết gõ cửa à.”

Cô thiếu chút nữa đã không giữ được khí tiết cho bản thân rồi!

Giang Tịch đạm mạc mà quét mắt một cái, chỉ đến khi tầm mắt muốn đi xuống thì động tác mới ngừng lại.

Bất quá anh cũng không dừng lại quá lâu, trong tay xách theo guốc gỗ bị Quý Minh Châu vứt bên cạnh suối nước nóng, đặt chúng ở trên mặt đất.

“Mang giày vào.”

“Ặc. Bất quá ―― quần áo anh ướt hết rồi.” Quý Minh Châu chỉ chỉ áo sơ mi, tốt bụng nhắc nhở, “Chắc là…… Là từ quần áo của tôi đấy.”

“Ừ.”

Giang Tịch rũ mắt nhìn, sau đó liền trực tiếp xoay người đi ra ngoài.

Quý Minh Châu nhìn bóng dáng anh đang đi ra cửa, thẳng cho đến khi tiếng đóng cửa truyền đến, cặp chân trắng nõn mới dò đến cọ cọ đôi guốc gỗ.

Vừa rồi cô còn tưởng rằng, Giang Tịch đã đi ra ngoài mất rồi.

Không nghĩ tới, anh còn quay lại cầm giày cho cô.

Quý Minh Châu mang giày vào, lúc này mới chậm rãi c/ởi quần áo ra rồi đi vào phòng tắm

Thu thập xong mọi thứ đại khái cũng là nửa giờ sau.

Quý Minh Châu trên phương diện này từ trước đến nay đều luôn cẩn thận.

Cô chậm rì rì mở cửa đi ra ngoài, phát hiện Giang Tịch hóa ra vẫn còn chưa đi.

Từ góc này cô có thể thấy được sườn mặt của anh, thân ảnh thẳng đứng bên cửa sổ nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ đình viện.

Quý Minh Châu tò mò không thôi, theo phương hướng của anh nhìn ra bên ngoài thì cũng chỉ có một cái cây được trồng ở tiểu đình viện, kết hợp với bầu trời trắng xóa, ngoài ra cũng chẳng có thêm điều gì khác.

Cô vừa định lẩm bẩm một câu “Cái này thì có cái gì đẹp”, nhưng chỉ lát sau lại phát hiện, ánh mắt Giang Tịch dường như không dừng lại ở đó.

Ánh mắt Giang Tịch khẽ buông, thần trí như đã trôi về đâu.

Một tay để bên hông với các khớp xương rõ ràng.

Ngón trỏ anh hướng lên trên khẽ nhúc nhích, khẽ chạm vào môi mình.

“Êy.” Quý Minh Châu khẽ hô khiến anh giật mình nhìn qua, “Tôi xong rồi, bây giờ chúng ta trở về phòng nhé?”

……

Thời gian kế tiếp, Quý Minh Châu bớt chút thời giờ đi lên trung tâm làm đẹp ở tầng cao nhất để làm móng, mấy chỗ ở trên này đều mở ra để phục vụ khách quý. Không cần phải lo lắng về chất lượng.

Chờ đến khí thần khí thanh sảng, cô mới trở về phòng nghỉ ngơi, quyết định sẽ làm ổ ở đây từ chiều cho đến tối.

Trời đã vào đêm, tấm rèm màu xanh biển khẽ lay động bên ngoài cửa sổ.

Giang Tịch vẫn còn phòng khách giải quyết công việc, Quý Minh Châu ngồi đối diện anh nhưng không phải ở trên ghế, ngược lại cô tùy ý ngồi trên cái sập mềm kế bên chân bàn, chăm chú nhìn thiết bị quay chụp cho ngày mai.

Không biết qua bao lâu, Quý Minh Châu dường như là nghĩ tới cái gì đó, mở miệng hỏi anh, “Nhắc mới nhớ, nơi này là suối nước nóng kết hợp với nông trang làm rượu, suối nước nóng suối nước nóng thì có rồi……… Vậy còn nông trang làm rượu đâu?”

Thanh âm gõ bàn phím của Giang Tịch dừng lại, ngước mắt nhìn về phía cô, “Tửu trang ở bên kia.”

“Thật không?” Đôi mắt Quý Minh Châu sáng lên, đôi mắt đào hoa giờ phút này có vẻ còn sáng hơn cả cái đèn trong phòng khách.

“Ừ, rượu cho các bàn tiệc ở khách sạn này đều xuất xứ từ nơi đó, bên đó còn có hầm rượu sưu tập những loại rượu quý, không mở ra cho người ngoài vào tham quan.” Giang Tịch dừng một chút, tiện đà bổ sung thêm, “Hầm rượu quý đó không thuộc về lão bản của nông trang.”

“Vậy nó thuộc về ai?”

Quý Minh Châu lập tức lên tinh thần, mặt khác không nói, cô biết lão bản của nông trang này là người Thổ Nhĩ Kỳ.

“Cũng không thuộc về ai cả, xem như hạng mục hợp tác đầu tư với người của Thân thành.”

“G―― không phải anh nói cái này có cổ phần của Giang thị sao, như thế nào lại có liên quan đến người của Thân thành?”

Quý Minh Châu chớp chớp mắt.

“Tôi nói như vậy để ngăn cô lại đó.” Giang Tịch yên lặng nhìn về phía Quý Minh Châu, “Bây giờ cô muốn uống rượu là việc hoàn toàn không có khả năng. Ngày mai nếu còn muốn đi lên nơi để trực thăng, mà nếu bây giờ cô uống thì làm sao ngày mai cô có thể dậy nổi?”

Đột nhiên bị chọc phá tâm tư, Quý Minh Châu có chút không nhịn được.

Cô cho rằng bản thân đã vòng đi vòng lại, còn trải chăn nhiều như vậy, nên có thể lừa Giang Tịch được một chút.

Ai ngờ đâu!

Tên cẩu nam nhân tựa hồ như đã thành tinh rồi, không đem tâm tư cô lột ra thì không làm người đúng không, anh ta không hiểu thế nào gọi là tâm tư nữ hài tử, cái gì gọi là uyển chuyển bày tỏ khát vọng sao?

“Hầm rượu ở bên kia Bách Duyệt trân quý hơn bên này nhiều.”

“Tôi biết chứ, nhưng tục ngữ có câu, hoa của mình có đẹp đến mấy cũng không bằng hoa dại ven đường. Đóa hoa dại này vẫn có vẻ thơm hơn đấy.”

Quý Minh Châu lười biếng nhìn anh, bên miệng ngậm cười, nhìn anh nhướng mày.

Khóe miệng Giang Tịch khẽ nhếch, nhưng vừa đảo mắt liền không thấy, làm người cho người ta có cảm giác, dao động vừa rồi hoàn toàn không có thực.

“Hoa bên ngoài thơm hơn?” Anh chậm rãi lặp lại lời Quý Minh Châu vừa nói.

Thanh âm Giang Tịch bình dị, như là đang thảo luận một sự kiện tầm thường nào đó, “Nhưng cô vừa mới gặm miệng tôi, lại còn gặm rất hăng say nữa đấy, sao bảo hoa gần nhà không thơm.”

?

“………”

Cái gì mà gặm miệng?!

Lại còn kêu gặm rất hăng say?!

“Đó là do tôi không cẩn thận thôi!” Quý Minh Châu lập tức từ ghế mềm nhảy dựng lên, máy quay giá trị xa xỉ bị tùy ý mà ném sang một bên.

“Tùy cô muốn nghĩ sao thì nghĩ.” Giang Tịch hạ mắt, thanh âm bằng bằng tựa như trần thuật, “Dù sao khóe miệng của tôi cũng đã bị gặm rồi.”

Ngữ khí này tựa như cô là một loại tra nữ phạm vào tội tày đình đáng chết nào đó không bằng.

……

Quý Minh Châu không biết tại sao Giang Tịch lại nói khóe miệng anh bị gặm đến hỏng được.

Như thế nào, là cô làm hỏng khóe miệng lẻ loi không có chút gì thương tổn đấy sao!

Da mặt người này còn có thể dày hơn được nữa không đấy!

Cô nhìn thế nào đều cảm thấy mặt anh không hề chịu một chút tổn thương nào, trắng nõn tựa bạch ngọc, hoàn hảo không tổn hao gì.

Ý niệm bướng bỉnh lướt qua đầu, oán niệm cũng càng thêm thâm hậu.

Quý Minh Châu liền tranh thủ vào ban đêm thừa dịp anh đi ngủ rồi, nhanh tay mở đèn pin, tinh tế xem xét, thuận tiện lại chụp được chứng cứ, lấy lại sự trong sạch cho bản thân.

Bất quá nói đi cũng phải nói lại ――

Môi của Giang Tịch, cô quả thật chỉ đụng phải một chút xíu ngay bên cạnh.

Cũng không thân mật, cũng không tranh thủ, cũng không lừa lọc.

Cũng không hôn sâu theo kiểu Pháp.

Cô căn bản không hề chiếm được chút tiện nghi nào, lại còn bị tên gian thương kia lên án, vì cô mới khiến anh bị thương khóe miệng.

Lần sau nếu cô lại đụng vào phải, dứt khoát phải làm thỏa mãn ước nguyện của anh, gặm miệng anh thành cái lạp xưởng luôn!

Quý Minh Châu nghĩ như vậy, sáng sớm dùng bữa sáng liền một hơi gặm hết bốn cái lạp xưởng, thậm chí còn giành của Giang Tịch một cái.

Chẳng qua, tưởng tượng đôi môi gợi cảm của Giang Tịch bị gặm thành cái lạp xưởng, cô liền cảm thấy thực buồn cười.

Quý Minh Châu tưởng tượng đến mấy hình ảnh kia, hết sức vui mừng mà cười thành tiếng.

Giang Tịch rất ít khi thấy dáng vẻ cô cười thành tiếng như lúc này, lập tức ngước mắt lên nhìn, ánh mắt như là dò hỏi.

Quý Minh Châu nhận lấy ánh mắt, nhất thời cao ngạo như thiên nga trắng, thu lại tươi cười, liếc anh một cái.

Hành lý của hai người quay lại Ngân Thành đại khái đã được sắp xếp xong xuôi, Quý Minh Châu chờ không nổi nên đã quyết định lôi kéo Giang Tịch đi đến căn cứ đậu chiếc trực thăng.

Bình thường du khách không được mang theo bất cứ thiết bị quay chụp nào khi vào đây, nhưng hiển nhiên khách quý thì hoàn toàn có thể hưởng thụ các hình thức xa hoa và những phục vụ ưu đãi khác.

Giang Tịch cũng được xem như có tiếng nói nhất trong cổ đông, cho nên Quý Minh Châu mới đến lôi kéo anh theo, sau đó tìm một góc độ tốt để tiến hành quay chụp.

Sau khi được phổ cập một số kiến thức khoa học cùng một vài lưu ý nhỏ về các vấn đề an toàn, hai người cũng đã kí luôn cả biên bản đảm bảo, lúc này mới đồng loạt leo lên phi cơ trực thăng.

Mất thêm một chút thời gian để dừng lại, kiểm nghiệm, khởi động, chờ đến phi cơ trực thăng chậm rãi bay đến một độ cao nhất định, bắt đầu đi một vòng xung quanh thì cũng đã khá lâu.

Phi công là một người Thổ Nhĩ Kỳ, thông thạo 3 thứ tiếng Anh, Trung, Thổ Nhĩ Kỳ, nói chuyện còn thập phần thú vị.

Dọc theo đường đi đều là Quý Minh Châu cùng anh ta nói chuyện với nhau, Giang Tịch chỉ lẳng lặng ngồi ở một bên, cũng không đáp lời.

Tửu trang tọa lạc ở chân núi, đơn thuần nói là thưởng thức phong cảnh mà nói, kỳ thật còn có rất nhiều hạn chế.

Chờ đến khi cánh quạt máy bay đưa bọn họ càng lên cao, thì cô đã thực sự thu hết vào tầm mắt khung cảnh núi non hùng vĩ cùng mặt đất bị tuyết bao phủ được ánh nắng ấm áp chiếu vào.

Sân trượt tuyết cũng hiện lên vô cùng rõ ràng.

Thân thành có nhiều nơi được bao phủ bởi tuyết, cả thế giới như chỉ còn lại màu trắng của tuyết khi chúng chưa kịp tan đóng thành băng, kết hợp với sơn tuyền Liễu Khê trắng xoá một mảnh, đẹp không sao tả xiết.

Quý Minh Châu tự đi lên phía trước, kỹ càng tỉ mỉ mà quay chụp quá trình tiến vào phi cơ trực thăng, cấu trúc bên trong cabin cũng không buông tha.

Trước mắt là khung cảnh được quay thông qua kính chắn gió, Quý Minh Châu cảm thấy thực sự cao hứng vì cảnh nào cũng quá tuyệt.

Đến khi may bay đi xuống, Quý Minh Châu mới nhớ tới Giang Tịch có mặt ở đây, liền giơ tay chọc chọc anh, ý bảo anh nói chuyện với phi công một chút.

Khí chất cả người Giang Tịch có vẻ không phù hợp với không khí ở đây, không phải nói là hoàn toàn trái ngược.

Anh thích hợp ở trong phòng hội nghị, ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt lạnh nhạt nghe cấp dưới báo cáo.

Bất quá cái loại khí thế vương giả này, cho dù có ở trên trời cao mấy ngàn dặm, vẫn chưa từng biến mất, ngược lại càng thêm nồng hậu.

So sánh với trước đây cô lại càng cảm thấy thêm mê hoặc.

Giống như hiện tại, thấy Quý Minh Châu chọc chọc anh, ánh mắt anh lạnh lẽo bắn về phía này, “Cuối cùng cũng nhớ tới tôi rồi sao?”

Quý Minh Châu không nghĩ quá nhiều, lại chọc chọc.

Giang Tịch thấy cô như vậy, qua một hồi lâu mới đứng thẳng dậy, cùng phi công thấp giọng trao đổi.

Một cánh cửa đã từ từ hạ xuống chính giữa trực thăng, dừng ngay dưới chân Quý Minh Châu.

Kế đó là một tấm kính cường lực trong suốt.

Quý Minh Châu thử nhìn xuống, cảnh sắc phía dưới liên tục thay đổi.

Cô dứt khoát nửa ngồi xổm, dùng camera chụp mấy tấm ảnh, xong xuôi mới bắt đầu chậm rãi thu lại.

Thời gian bay cũng không kéo dài quá lâu, bây giờ trực thăng liền bắt đầu quay trở về địa điểm xuất phát, Quý Minh Châu đem di động của mình đưa cho Giang Tịch, “Anh giúp tôi chụp một tấm ảnh ở đây được không?”

Giang Tịch cầm lấy, dùng di động hướng về phía cô, ngón tay khẽ nhúc nhích, ấn vài cái.

“Anh mau cho tôi xem, nhìn xem chụp có được không.” Quý Minh Châu nói với theo, nói thật, đối với kỹ thuật Giang Tịch cô luôn có chút hoài nghi.

Nhưng trên phi cơ này, ngoại trừ anh ra cũng không biết nhờ ai.

Phi công liền càng không thể.

Quý Minh Châu cúi đầu chậm rãi lướt lướt mấy tấm ảnh chụp, bình tĩnh mà xem xét, khách quan mà nói anh chụp tương đối đẹp, thập phần hoàn mỹ.

Ánh nắng ấm áp chiếu vào gò má trắng nõn của cô, lông tơ tựa hồ đều có thể thấy được rõ ràng, từng chút từng chút một nhuộm vàng. Hình bóng cô dựa ở phía trước cửa sổ, khóe miệng hơi nhếch lên.

Tấm còn lại là chụp khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mái tóc đen bị gió thổi bay, lông mày hơi nhướn, lông mi rũ xuống như một cái quạt nhỏ.

Chiếc cằm hơi nhếch càng làm cho cần cổ thiên nga thêm dụ hoặc.

Quý Minh Châu đứng kế bên cánh tay Giang Tịch khẽ lướt qua màn hình.

Hai người vào giờ khắc này, khoảng cách phá lệ gần.

Giang Tịch chỉ cần rũ mắt là có thể thấy chóp mũi tinh xảo của Quý Minh Châu, môi anh đào còn hơi hơi giương lên thể hiện rõ tâm trạng khá cao hứng của chủ nhân.

“Muốn chụp nữa không?”

“Được rồi, chụp thế này là đủ.” Quý Minh Châu trả lời, rồi sau đó hỏi ngược lại, “Anh muốn chụp không? Trực thăng chắc sẽ nhanh chóng trở về địa điểm xuất phát, nếu có thì chúng ta nhanh lên.”

Giang Tịch đưa điện thoại di động cho cô, cự tuyệt đề nghị của cô, “Không cần.”

Quý Minh Châu thu hồi di động, còn muốn nói thêm cái gì, một lúc sau liền cảm thấy trực thăng đột ngột chấn động, cabin kia lắc lư không thôi.

Quý Minh Châu ở trạng thái không đứng vững như vậy được một lúc, liền lập tức dựa vào bên cạnh, theo bản năng nắm lấy hết tất cả mọi thứ trong tầm tay.

Nhưng chỉ được một lúc trực thăng đã lại khôi phục như bình thường.

Phảng phất giống như mọi thứ vừa phát sinh chưa hề xảy ra.

Cùng tiếng “Ong ong” của động cơ, cộng thêm tiếng gió vẫn gào thét bên tai, Quý Minh Châu chậm rãi phục hồi lại tinh thần.

Cô vừa rồi nghiêng ngả rất nhiều, theo bản năng liền ôm lấy Giang Tịch đứng gần mình nhất, mà anh tựa hồ cũng thuận thế ôm lại cô.

Hai người cứ như vậy mà ôm nhau gắt gao.