Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ

Chương 84



Chương 84. Chỉ trích và nhục mạ.

Trong hoàn cảnh hiện giờ, tất cả mọi người đều muốn bản thân mình dẫn đầu lên trước, liên tục thúc giục cô trả lời câu hỏi, để có thể giành được tin tức trang đầu cho nhà báo của mình và làm ra nội dung sớm nhất, nhưng không một ai thèm nghe Lê Nhật Linh đang nói cái gì.

Hoặc cũng có thể nói, bọn họ nghe thấy lời của của Lê Nhật Linh, nhưng cũng chỉ cho rằng cô đang giả vờ vô tội mà thôi.

Bọn họ không ngừng truy hỏi, cố chấp muốn cô trả lời câu hỏi mà mình đặt ra.

Lê Nhật Linh bị đám nhà báo phóng viên ép vào trong góc, không có đường lui.

Hạ Lan Châu mở cửa xe, muốn đề cô vào trong xe tránh đi một chút.

Thế nhưng lại không ngờ rằng, một bàn tay của ai đó đã nhanh nhẹn kéo cồ tay của Lê Nhật Linh lại, sống chết cũng không chịu buông, nhất quyết không cho cô đi.

Lần đầu tiên bị bọn họ tôn làm nhân vật chính, nên làm sao có thể dễ dàng buông tha cho cô được Người nọ dùng sức một chút, cô không kịp phòng bị liền ngã lăn ra, cái chân bị thương kia cũng nặng nề đập xuống đất.

Cô đau đến mức đồ mồ hôi lạnh: “Đau, Lan Châu, chân tớ đau.”

Người ở ngoài muốn chen vào thì khó, nhưng muốn đầy một người ở bên trong ra thì dễ hơn nhiều. Thế nên Hạ Lan Châu khôngkịp chen vào đề đỡ cô, bị bọn họ đầy ra ngoài, bởi vì đám người đó chê cô vướng víu.

Bên trái trán của Lê Nhật Linh sưng đỏ lên, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ đau đớn, đầu chảy đầy mồ hôi lạnh, cô không còn chút sức lực nào nằm rạp trên mặt đất.

Lúc này máy ảnh hoạt động hết công suất, nháy nháy liên hồi, không một ai muốn bỏ qua dáng vẻ chật vật hiện tại của có.

Không biết ai là người bắt đầu trước, cúi xuống mắng cô hai câu: “Đáng đời!”

Theo sau đó, một loạt lời nói chửi rủa vang lên không dứt.

“Đồ đàn bà hèn hạ, đáng đời!”

“Một con cáo già mưu mô xảo quyệt như cô, sao có thế gả vào nhà họ Lâm được cơ chứ?”

“Còn thật sự cho rằng bản thân mình là công chúa sao, đàn ông tốt trên thế giới đều phải vây quanh cô à? Tôi khinh bỉ!”

“Được gả cho tổng giám đốc Lâm mà còn không biết quý trọng, dám lăng nhăng vụng trộm yêu đương bên ngoài, đúng là đồ không biết xấu hổ!”

“Cái cậu họ Hạ đấy đúng là có mắt như mù, một người phụ nữ đã có chồng, lại còn mưu mô xảo quyệt như thế, có cái gì tốt đẹp chứ!”

“Tôi khinh bỉ”

Đám người đó bấm máy ảnh không ngừng tay, muốn ghi lại dáng vẻ thê thảm của người phụ nữ hư hỏng xấu xa này.

Cho dù không đưa được tin ân oán tình thù của nhà giàu, nhưng làm một cái tiêu đề mới viết là kết cục thê lương của người phụ nữ vượt quá giới hạn cũng được.

Ánh đèn nháy và tiếng máy ảnh chớp lịa lia này dường như cô chưa từng thấy bao giờ, Lê Nhật Linh nằm đó vừa bất lực vừa sợ hãi. Giống như là một con cá bị ném lên bờ rồi bị mọi người vây xung quanh xem xét soi mói vậy, cô không chạy được, không trốn được, chỉ có thể nằm đó hứng chịu ánh mắt khinh thường ghét bỏ và lời chửi rủa của mọi người.

Tiếng chửi bới cùng với những câu chất vấn vang lên bên tai, ngay cả đã xảy ra chuyện gì cô cũng không biết, tại sao cô lại bị mọi người làm nhục như thế này.

Cô che mắt khóc nức nở.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ai đó mau đến cứu tôi với…

Một đám người thấy cô không trả lời, lại còn ra vẻ khóc lóc thảm thiết, khiến bọn họ càng thêm tức giận, cho rằng cô đang giả bộ đáng thương.

Loại phụ nữ này, đúng là đồ đạo đức giả! Đồ đạo đức giả đáng ghét!

Không biết ai ném giấy vụn đến bên cạnh cô, sau đó mọi người nhặt rác và bình nước bên cạnh mình, những đồ có thề ném được thì đều ném hết vào người cô.

Ở hàng đầu tiên có một nữ phóng viên từ đầu đến giờ không nói năng gì, chỉ cảm bút ghi âm nghiêm túc ghi chép lại. Mắt thấy sự việc phát triển càng ngày càng quá đáng, cô ta hơi sợ. Nhỡ những người ở đây hăng máu quá làm chết người thì sao? Cô là phóng viên thực tập mới tới, chưa từng nghĩ sẽ đi hại người khác.

Chỉ là cuộc phỏng vấn thôi mà, tại sao phải biến thành cái dạng này cơ chứ.

Cô gái đó muốn đỡ Lê Nhật Linh dậy nhưng lại không dám, sợ mình cũng bị đám người này đánh, nên đành lặng lẽ nhịn xuống.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ Lê Nhật Linh thật sự giống như cái gì cũng không biết, cô cắn răng một cái, ngồi xổm xuống, che ở trước mặt cô, dùng lưng chặn lại những thứ rác rưởi đang không ngừng ném vào mặt cô ấy.

Cô phóng viên hốt hoảng lấy điện thoại của mình ra, lướt lướt một lúc, sau đó đưa đến trước mặt Lê Nhật Linh cho cô xem: “Mấy tiếng trước có một tin tức mới được đăng lên, nó đã chiếm vị trí đầu của các trang web lớn rồi, lên cả trang đầu của facebook nữa, cô tự mình xem đi, bây giờ cô tùy tiện nói mấy câu có lợi cho cô cũng được.”

Hai tấm hình trên màn hình điện thoại rất rõ ràng nhưng cũng rất chướng mắt.