Chỉ Yêu Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ

Chương 135



Chương 135: Cô ấy sẽ không tha thứ cho anh.

Lâm Quân nhanh chân tiến lên trước, túm lấy cổ áo của anh ấy, gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt anh: “Anh thử nói lại lần nữa xem.”

“Hôm đó, cô ấy bị bỏ thuốc, tinh thần không được tỉnh táo. Tôi nghĩ nếu như khó chịu như vậy, còn không bằng liền làm đi. Nhưng cho đến cuối cùng cô ấy không ngừng khóc, không ngừng khóc…” Hạ Huy Thành nhớ lại tình cảnh đêm hôm đó: “Chính là rơi nước mắt theo bản năng, là đau khổ xuất phát từ tận đáy lòng. Một bước cuối cùng, tôi không làm nổi nữa, ôm cô ấy cả đêm ở trong bồn tắm.”

Trong lòng Lâm Quân vừa mừng rỡ lại vừa xót xa.

Hóa ra cô ấy không có phát sinh quan hệ cùng với anh ta, cô ấy vẫn là của mình, là người thuộc về một mình anh mà thôi.

Lâm Quân chậm rãi buông lỏng tay, trong lòng anh lại càng kiên định hơn với quyết tâm không thể buông tay cô ấy.

“Hạ Huy Thành, cảm ơn.”

Lâm Quân cao quý mà kiêu ngạo, lần đầu tiên chính miệng nói ra cảm ơn với một người đàn ông khác.

Không biết là cảm ơn anh ấy vì đã không động đến Lê Nhật Linh, hay là cảm ơn anh ấy vì đã nói cho mình biết rõ ràng chân tướng. Hoặc là cả hai điều đó đi.

Lâm Quân bỗng nhiên muốn nhìn thấy Lê Nhật Linh, muốn chạm lên khuôn mặt của cô, muốn ôm lấy cô vào lòng.

Anh định xoay người rời đi, lại nghe thấy giọng nói Hạ Huy Thành chậm rãi vang lên: “Có thể cô ấy sẽ không tha thứ cho anh.”

Lâm Quân dừng bước, xoay người lại nhìn về phía anh ấy, cong khóe miệng lên, trong mắt tràn đẩy sự khinh miệt: “Là cô ấy trêu chọc tôi trước, giữa hai chúng tôi, ai cũng không có tư cách để nói lời tha thứ.”

“Cô ấy trêu chọc anh?” Hạ Huy Thành chỉ cảm thấy buồn cười: “Cho tới bây giờ, Nhật Linh đều chưa nợ anh bất kỳ điều gì. Ngược lại là anh, chính là anh vẫn luôn nợ cô ấy!”

Nhớ lại quá khứ, hai mắt Hạ Huy Thành đỏ hoe. Lê Nhật Linh là người con gái anh ấy bưng trong tay mà lớn lên. Lại bị anh tùy ý làm nhục như vậy. Anh ấy thật hận, thật hận tại sao ban đầu mình phải thỏa hiệp. Rõ ràng anh đã có cơ hội để thay đổi tất cả mọi thứ.

Hạ Lan Châu bị Hạ Huy Thành thô lỗ đẩy ra, bát canh rơi xuống đất, mảnh vụn văng đầy mặt đất.

Cô ngồi xuống nhặt từng mảnh vỡ.

Vẻ mặt Lâm Quân nhàn nhạt: “Ba năm trước, cô ấy bỏ thuốc tôi để thiết kế lên cuộc hôn nhân này. Ba năm sau, tôi bởi vì cuộc hôn nhân này mà ép buộc cô ấy. Cái gì mà ai tha thứ cho ai, chúng tôi chẳng phải đều là cùng một giuộc với nhau hay sao?”

Hạ Huy Thành lại cười, trong giọng cười kia tràn đầy sự châm chọc: “Rồi anh sẽ hối hận thôi. Ba năm sau là anh hiểu lắm cô ấy, nên ép buộc cô ấy. Mà chuyện ba năm trước, cũng không phải giống như anh nghĩ.”

Hạ Lan Châu nhặt mảnh vỡ run tay một cái, mảnh vỡ cắt vào đầu ngón tay cô.

Máu đỏ thẫm từng giọt từng giọt nhỏ xuống đất, bắn thành một đóa hoa quyến rũ và chói mắt. Bông hoa kia mang trong mình sự ghen ty, mang theo sự áy náy và mang theo vẻ ác độc…

Lâm Quân trầm giọng xuống và nói: “Hạ Huy Thành, lời này của anh là có ý gì?”

anh.

“Nghĩa trên mặt chữ.”

“Anh biết cái gì?”

“Tại sao tôi phải nói cho anh biết? Tôi đồng ý giúp anh, nói cho anh biết chuyện đêm đó cũng là bởi vì Nhật Linh. Nhưng mà chuyện ba năm trước, tôi cũng không cần phải nói cho anh biết.” Vẻ dịu dàng ở trên mặt Hạ Huy Thành đã trở nên có chút vặn vẹo: “Lâm Quân, không phải anh không có gì là không thể làm hay sao. Không phải anh ở thành phố Hà Nội này một tay che trời hay sao. Nếu như có bản lĩnh thì anh tự mình điều tra đi.”

Lâm Quân siết chặt nắm tay, chỉ nghe thấy Hạ Huy Thành nói: “Đừng có giả vờ bộ dạng tình thâm không hối hận, cô ấy chưa bao giờ nợ anh. Mà là chính anh, anh vẫn luôn luôn thiếu nợ cô ấy.”

Sau khi Lâm Quân rời đi, Hạ Huy Thành vẫn không nói chuyện. Anh ấy ngồi đó thở hổn hển, thật giống như là đã tiêu hao hết toàn bộ sức lực của mình.

Hạ Lan Châu nhặt hết các mảnh vỡ, lúc này mới nói chuyện với anh ấy: “Anh, anh thật sự đã buông bỏ Nhật Linh rồi sao?”

“Không buông bỏ thì có thể làm được gì khác cơ chứ, anh lại không đấu lại được với Lâm Quân. Anh có thể không để ý đến tất cả mọi thứ, tranh giành cùng với anh ta. Nhưng mà đến cuối cùng người bị thương cũng sẽ chỉ là Nhật Linh mà thôi.” Anh ấy không có ngốc, anh cảm giác được Lê Nhật Linh sau lần này đã có gì đó biến hóa đối với Lâm Quân. Còn có ánh mắt muốn chiếm làm của riêng của Lâm Quân lúc nhắc tới Lê Nhật Linh nữa.

“Cho nên anh mới để cập tới chuyện ba năm trước, muốn cho Lâm Quân tự mình tìm hiểu rõ chân tướng, để anh ta cảm thấy áy náy với Nhật Linh, từ đó đối xử với Nhật Linh tốt một chút?”