Chỉ Rung Động Vì Em

Chương 33: Cõng



Không khí đột nhiên rơi vào trạng thái an tĩnh trong ba giây, phảng phất như có kim rơi trên mặt đất thì cũng có thể nghe được.


Ti Phùng nhìn Cố Mục Niên, từ khiếp sợ nhanh chóng chuyển thành xấu hổ, anh ta giảm bớt xấu hổ khẽ cười gọi hai tiếng, "Cố Tổng."


"Ừm." Cố Mục Niên thản nhiên ứng tiếng, sau đó đứng ở bên người Khương Dao, dùng loại ánh mắt đánh dấu chủ quyền của mình nhìn Ti Phùng.


Hai người họ đứng gần nhau trong cự ly thân mật khiến cho Ti Phùng cảm thấy mình giống như đã phá hủy không gian của một đôi tình nhân vậy...


"Tôi mới ra cửa, còn tưởng rằng Khương Dao ở bên cạnh." Ti Phùng giải thích.


"Tôi tìm Khương Dao có chút việc." Cố Mục Niên nói.


"Vậy được, tôi xuống lầu trước đây..." Ti Phùng nhìn Khương Dao và Cố Mục Niên một chút, cuối cùng nhìn sang Khương Dao một chút nữa, trong đáy mắt tràn ngập cảm xúc gì đó.


Ti Phùng đi qua, Khương Dao sờ sờ đầu, trên mặt đỏ ửng của cô cũng giảm đi đôi chút. Cố Mục Niên nhìn đôi tai phiếm hồng của cô, sắc mặt chuyển sang ôn nhu, "Vào đi."


"Vâng..."


Cô cùng anh đi vào, cô nhìn cả căn phòng một vòng, phòng của anh là phòng đặc biệt, phong cảnh bên ngoài phòng cũng rất là đẹp so với phòng cô đang ở thì phòng này tuyệt hơn rất nhiều. Quả nhiên là tổng tài có khác, ở phòng không phải bình thường.


Rồi sau đó, Khương Dao phát hiện Cố Mục Niên đang nhìn mình, cô nghi hoặc: "Làm sao vậy anh?"


"Không sao, " anh tựa ở trên vách tường, ánh mắt nhu hòa, mặt mày mang theo một tia biếng nhác, "Chẳng qua là anh cảm thấy hôm nay em mặc quần áo rất dễ nhìn."


Một chiếc áo sơmi trắng, cổ áo có thêm một chút hoa văn, phía dưới là một cái váy dài màu nâu.


Thật ra chỉ là một bộ quần áo bình thường mà thôi, nhưng mà anh lại khen dễ nhìn. Khương Dao nghe thấy vậy, ngón tay thu thu làn váy, ngại ngùng cúi đầu cười, "Cảm ơn anh..."


"Nhưng mà em mặc như vậy, thì không tiện chơi bóng cho lắm." Anh nói.


"Chơi bóng?"


"Ừm, phía dưới có sân tennis, không muốn đánh tennis sao? Anh nhớ em còn vì nó mà bị trẹo cổ tay mà."


"Vâng... Đó là ngoài ý muốn thôi" Dù sao cô cũng mang theo nhiều đồ thể thao, đợi lát nữa liền có thể trở về thay đổi.


Anh cười cười, sờ sờ đầu của cô, dặn dò: "Hôm nay anh sẽ không ở bên cạnh em mãi được, nhưng mà khi em có chuyện thì phải gọi điện thoại cho anh, anh sẽ tới ngay."


Tim Khương Dao đập thình thịch, "vâng, em biết rồi, anh cứ lo công việc của anh đi."


Hai người nói chuyện xong thì cô trở về phòng thay quần áo rồi xuống lầu tìm Dương Nhược.


Dương Nhược hỏi: "Khương Dao, bây giờ chúng ta đi đâu đây?"


"Em muốn đi đánh tennis, cùng nhau đi không?"


Dương Nhược gật đầu, "Chỉ chỉ biết đánh một chút thôi mà đi qua đó giải trí một tí cũng được."


Bọn họ đến sân tennis, có một nhóm người đã bắt đầu đánh, còn một nhóm người vẫn còn chờ hai người họ.


Dương Nhược kích động chỉ chỉ, "Khương Dao, em xem! Đó là sân gôn, đợi lát nữa chúng ta cũng qua xem xem!"


Cô nghe vậy, liền nhìn theo hướng mà Dương Nhược chỉ, nhìn thấy Cố Mục Niên cùng mấy nam nhân đi qua, đoán chừng là đi đánh golf .


Đây là, trên sân có hai người phụ nữ đi tới, mỉm cười hỏi: "Cô chính là Khương Dao?"


"vâng... ?" Khương Dao không có ấn tượng với hai người kia?


Một người vóc người cao nói: "Chúng tôi là nhân viên bên phòng mở rộng sản phẩm, tôi là Hiểu Linh, còn đây là Lâm Mai. Các cô cũng là đến đánh tennis sao? Muốn cùng nhau đánh kép hay không? Trùng hợp chúng tôi cũng đang thiếu người."


Lâm Mai là cô gái có mái tóc ngắn dáng người nhỏ bé, cô ấy cũng nhiệt tình mời Khương Dao và Dương Nhược.


Khương Dao không có ý kiến gì, Dương Nhược cũng đồng ý. Bọn họ đi đến sân đối diện chơi, cô gái có vóc người cao khinh miệt cười, "Đây chính là Khương Dao sao, nhìn dáng vẻ thấy rất thanh thuần."


Lâm Mai cũng cười, "Không thanh thuần thì làm sao câu dẫn tổng tài chứ? Nhưng mà đừng nhìn vẻ bề ngoài như thế mà cho là cô ta đơn giản nói không chừng trong lòng đầy mưu mô xảo quyệt."


"Một lát chúng ta cùng Khương Dao đánh tennis. Nếu bình thường không đối phó được với cô ta thì đợi lát nữa liền có thể ngược cô ta haha. Lâm Mai, cậu đánh rất giỏi tất nhiên sẽ hạ được cô ta." Hiểu Linh đắc ý nói.


Lâm Mai nói: "Biết rồi... Tất nhiên tớ sẽ hạ được cô ta."


Khương Dao đi đến sân, cùng Dương Nhược bàn bạc về cách lối hợp tác trong cách chơi, Dương Nhược với vẻ mặt khẩn trương nói: "Khương Dao, kỹ thuật của chị thật non, nên em đừng ghét bỏ."


"Chị cứ đánh đại đi, em cũng non lắm." Khương Dao mỉm cười.


Thi đấu bắt đầu, đầu tiên là đối phương phát bóng cục, Khương Dao và Dương Nhược thua hai ván liên tiếp, cô phát hiện hai người đối diện rất lợi hại, hơn nữa lực đánh cũng rất mạnh...


Khương Dao miễn cưỡng vãn hồi điểm số, nhưng ván kế tiếp vẫn thua. Chủ yếu vẫn là do vấn đề kỹ thuật của Dương Nhược, trên căn bản là Khương Dao chơi một chọi hai, có tâm mà vô lực.


Họ đánh đánh, một lúc liền có người lại đây vây xem. Mọi người vừa thấy đã nhận ra Khương Dao, Dương Nhược, Lâm Mai và Hiểu Linh đang đánh. Mấy người bạn của Lâm Mai cũng tới rồi cho các cô ta mấy lời hoan hô cố gắng.


Mặc dù Khương Dao thua nhưng mà trong lòng cô không cảm thấy mất mặt, nhưng cô lại thấy nụ cười trên mặt của hai người đối diện ngày càng đắc ý.


Khương Dao cúi đầu nhặt bóng, ngẩng đầu, liền nghe thấy bên cạnh truyền đến một trận thanh âm. Cô quay đầu nhìn lại, là Cố Mục Niên cùng một đám nam nhân đi lại đây.


Anh mang theo kính đen, nói vài câu với người bên cạnh, vài người an vị trên khán đài, ý tứ muốn xem bọn họ so tài. Vì anh đến cho nên lại càng có nhiều người đến xem .


Hiểu Linh nhìn thấy Cố Mục Niên, nói với Lâm Mai ở bên cạnh: " Tại sao Cố Tổng lại đến? Không phải là đến xem Khương Dao chứ?"


Lâm Mai "Hừ" nhẹ một tiếng, biểu tình càng thêm khinh thường.


Thi đấu tiếp tục, Khương Dao lại thua. Cô dần dần cảm giác được hai người đối diện có ý tứ "Phá lệ". Vài ván tiếp theo, cô biết hai người đối diện đang cố ý đánh về phía cô, chính là muốn nhìn thấy cô chạy qua chạy lại để đánh bóng.


Đánh tới một lúc sau, có một cái bóng bay qua góc độ xảo quyệt, Khương Dao vì đi đón nó mà trượt ngã


Mà trên khán đài Cố Mục Niên thấy một màn như vậy, sắc mặt lại trở nên không tốt lắm. Anh không nói được lời nào, mắt sắc nặng nề chăm chú nhìn vào Khương Dao, mày nhỏ nhíu lại. Người bên cạnh liền nói: "Cái cô gái nhỏ mặt quần áo màu hồng phấn kia cô gắng thật đó"


Nói chính là Khương Dao.


Dương Nhược chạy tới đỡ Khương Dao: "Không có việc gì chứ?"


"Không sao..." Khương Dao lau mồ hôi, cười nói.


Cô ngẩng đầu, nhìn thấy hai người kia đi tới, vẻ mặt lo lắng, "Khương Dao, cô không sao chứ? Đều tại tôi."


"Không có chuyện gì, tôi không sao."


Lâm Mai cười cười, "Không sao là tốt rồi."


Khương Dao không ngốc, nhìn thấy biểu tình trên mặt của hai người kia liền biết họ không có tốt ý gì với cô cả. Cô nhát cùng bọn họ nói chuyện, chỉ muốn nghỉ ngơi một lát.


Ai ngờ, cô nhìn về thấy một nam nhân mặc đồ thể thao màu trắng đang đi từ phía khán đài xuống, đi về phía bọn họ


Cô ngẩn ra.


Là Cố Mục Niên.


Lâm Mai và Hiểu Linh cũng không nghĩ đến việc Cố Mục Niên sẽ đi tới, trong lòng bắt đầu hốt hoảng.


Dương Nhược tự động đứng sang một bên, Cố Mục Niên đi đến bên cạnh Khương Dao, mày nhíu lại quan tâm nói: "Có bị thương không?"


"Không có." Cô nhìn về phía anh


"Chào Cố Tổng." Lâm Mai và Hiểu Linh nở cười thân thiện.


Cố Mục Niên đem ánh mắt chuyển hướng họ, rồi sau đó lên tiếng lãnh đạm: "Các cô đánh vô cùng tốt."


"Cám ơn Cố Tổng... Chúng tôi chính là tùy thích đánh thôi." Lâm Mai lại ngốc cứ cho rằng Cố Mục Niên muốn nói cái gì đó, không nghĩ đến là sẽ khen họ, trong lòng lại càng thêm vui vẻ .


"Nghỉ ngơi một chút, lát nữa tôi cùng Khương Dao theo các cô đánh. Các cô cũng đổi thành một nam một nữ, được không?"


Tiếng nói vừa dứt, Khương Dao giật mình nhìn về phía Cố Mục Niên, nhưng anh chỉ là mang theo ôn hòa tươi cười, cùng cô trao đổi ánh mắt.


"A... Không... không thành vấn đề." Lâm Mai không nghĩ Cố Tổng lại muốn cùng đội với Khương Dao.


"Đi thôi, đi qua khán đài nghỉ ngơi tí đi." Cố Mục Niên nói với Khương Dao.


Khương Dao đi theo anh ngồi xuống khán đài, anh mở chai nước khoáng, đem nước cho cô.


"Cám ơn." Khương Dao uống xong, đột nhiên phát hiện xung quanh mình và Cố Mục Niên đều không có người! Đám người xem kia đều ngồi xuống cách bọn họ hai ba vị trí, phảng phất như muốn đem Khương Dao và Cố Mục Niên cách ly vậy.


Cô có chút xấu hổ, nhưng vẻ mặt của anh thì bình tĩnh, không một chút để ý.


Cô gọi anh: "Cố Mục Niên —— "


"hả?"


"Lát nữa vì cái gì mà anh muốn chơi bóng cùng em?"


Anh ngả lưng mình về phía sau, dựa lưng vào thành ghế, một cánh tay đặt lên lưng ghế dựa của cô, anh nghiêng người về phía cô, dùng âm lượng giọng nói nhỏ để chỉ có thể hai người bọn họ nghe thấy: "Anh biết hai người kia là đang cố ý khi dễ em."


Khóe môi anh câu nhẹ, mặt mày mang theo sự kiêu ngạo, giọng điệu biếng nhác: "Đợi lát nữa, anh sẽ giúp em giáo huấn bọn họ."


Khương Dao sửng sốt, nháy mắt trong lòng trở nên rung động mãnh liệt. Biểu tình giờ phút này của anh rất giống với lúc anh chơi bóng rổ vậy. Đó là một cổ thực lực và lực lượng cao ngạo.


Cô mím môi mà cười, "Vâng." Anh muốn làm thì cô sẽ không ngăn cản.


Nghỉ ngơi xong, Khương Dao và Cố Mục Niên ra sân, cô gái đối diện là Hiểu Linh, người đàn ông kia thì Khương Dao không biết, nhưng mà cũng là thật cao khỏe .


Thi đấu bắt đầu. Dù sao Khương Dao và Cố Mục Niên cũng quen biết nhiều năm nên cũng khá ăn ý, hai người dần dần cọ sát, tiếp được hai trái bóng.


Ván thứ nhất hai người bọn họ thuận lợi thắng.


Khương Dao không biết Cố Mục Niên chơi tennis tốt như vậy. Mọi người ở trên khán đài đều cổ vũ cho anh, cả sân bóng hoàn toàn náo nhiệt.


Lại một ván sau, sắc mặt của Hiểu Linh liền trở nên không tốt. Cô ta nhìn Khương Dao, trong lòng càng thêm ghen tị và khó chịu, nhưng mà bởi vì có loại tâm lý này cho nên làm cho cô ta thua liên tiếp.


Đánh tới một lúc sau, Cố Mục Niên bắt đầu vận dụng một ít kỹ xảo, lúc này đổi thành anh đánh với Hiểu Linh. Hiểu linh đương nhiên biết Cố Mục Niên cố ý, cô ta cảm thấy rất tức nhưng lực bất tòng tâm.


Cuối cùng thì Cố Mục Niên và Khương Dao thắng.


Cô vui vẻ cùng Cố Mục Niên đập tay, anh thấy cô cười đến sáng lạn, trong lòng cũng yên tâm .


Bọn họ đang định đi, không ngờ Hiểu Linh lại đi tới gọi Khương Dao: "Khương Dao, chúng ta solo một chút được không? Thật ra đánh kép cũng nhìn không ra thực lực chân chính của bản thân ."


Khương Dao nghe vậy, nhướn mày, người này đến cùng có xong hay không? !


Cô vừa định cự tuyệt, Cố Mục Niên lại mở miệng lạnh nhạt nói: "Cô muốn nhìn thực lực gì?"


"Tôi..."


"Nắng quá gắt, tôi mang Khương Dao đi trước, mọi người muốn thì cứ tiếp tục." Giọng điệu của anh rất quả quyết.


"Xin lỗi, tôi đi trước ." Khương Dao và Cố Mục Niên rời đi, để lại bộ dáng cắn răng nghiến lợi của Lâm Mai và Hiểu Linh.


Khương Dao nói một tiếng với Dương Nhược, liền theo Cố Mục Niên rời đi.


Bên cạnh không có người, Khương Dao vui vẻ nói: "Cố Mục Niên, chúng ta vừa rồi đánh quá đẹp, ngược bọn họ tơi bời."


Anh nghiêm trang: "Vậy em đối với anh, cũng không sao cảm ơn anh sao? Anh rất ra sức đấy."


"Cảm ơn?" Cô nở nụ cười, "Cảm ơn cái gì chứ?"


Chỉ thấy tay của anh đặt lên bờ vai cô, cúi đầu nói ở bên tai cô, anh dùng thanh âm gợi cảm nói: "Tối nay tới phòng anh."


Thân ảnh gợi cảm, tư thế thân mật, còn có câu nói kia, làm cho đầu óc Khương Dao trong nháy mắt bạo tạc, trống rỗng.


Thấy biểu tình ngây dại của cô, anh sợ làm cô hiểu lầm, vội vàng cười đem nửa câu sau giải thích rõ: "Đến phòng anh, giúp ta mát xa cánh tay một cái."


Khương Dao nhẹ nhàng thở ra, trừng mắt nhìn anh một cái, đánh cánh tay anh, "Đừng động thủ động cước ."


Anh khẽ cười, vẫn là nhịn không được mà sờ sờ đầu của cô


"Cố Mục Niên!" Tại sao có đôi khi người này lại giống như đứa con nít ngây thơ như vậy!


"Được được, không đùa em. Dẫn em đi ăn cơm." Anh cầm lấy cổ tay cô.


Sắc mặt của Khương Dao đỏ bừng, muốn đem tay rút về, nhưng mà anh nắm rất chặt, cuối cùng cô cũng đành để cho anh nắm vậy.


Thật ra cô cũng rất thích anh nắm tay cô.


Sau khi cơm nước xong, Cố Mục Niên đưa Khương Dao trở về, để cô đi ngủ trưa.


"Buổi chiều anh , anh sẽ mang em ra ngoài dạo mát." Anh nói.


"Vâng." Cô đáp ứng.


Ngủ trưa xong, Khương Dao lần nữa thay cái váy lúc sáng, đến thời gian hẹn, cô đi ra ngoài, nhìn thấy Cố Mục Niên đã ở cửa chờ .


"Ngủ có ngon không?"


Cô trả lời: "Ngon. Chúng ta đi đâu?"


"Mang em đi rồi sẽ biết."


Bọn họ xuống lầu, cô nhìn thấy một chiếc xe ngắm cảnh du lãm đậu ở cửa, chỉ có người lái xe ở trên xe. Hai người bọn họ lên xe, xe bắt đầu chậm rãi chạy. Sau giờ ngọ nhiệt độ không khí hơi cao, nhưng mà gió lạnh đập vào mặt coi như mát mẻ.


"Cái khu nghỉ phép sơn trang này thật lớn." Thanh sơn xoay quanh, nhìn qua đi đều là cảnh đẹp.


Đến một cái chỗ râm tiểu lộ, Khương Dao nói: "Dừng lại ở đây đi, chúng ta đi xuống đi dạo một chút?"


Cố Mục Niên đồng ý, bọn họ xuống xe, anh cùng người lái xe nói vài câu, xe liền lái đi .


Đây là một đoạn đường nhỏ, xung quanh đều có cây che chở, xung quanh rất im lặng, ngẫu nhiên có tiếng chim kêu.


Khương Dao mặt giãn ra, "Bên này không khí rất tuyệt nha."


"Mùa hè đến cũng có nhiều kì nghỉ, nếu mà em thích, lần sau có thể lại em đến đây chơi."


Khương Dao gật đầu, di động của cô vang lên. Cô cầm ra liền thấy, là Mahoney!


Cô nhìn Cố Mục Niên ý nói là cô muốn nghe một chút, nhận điện thoại.


"Hi..."


Cố Mục Niên ở bên cạnh ẩn ẩn nghe được đầu dây bên kia là cái giọng nam, nói một ngụm tiếng Anh lưu loát. Lại thấy lúc Khương Dao cùng anh ta nói chuyện rất quen thuộc, cười đến sáng lạn, tâm tư của anh có chút ghen tị.


Điện thoại được năm phút đồng hồ, thẳng đến lúc Khương Dao bên cô còn có người, bọn họ mới cúp điện thoại.


"Đầu kia điện thoại... Ai vậy?" Cố Mục Niên mắt nhìn phía trước, tùy ý