Charlie Bone 1: Lúc Nửa Đêm

Chương 127



Hai đứa quan sát nét mặt cô Ingledew khi cô lắng nghe. Nhiều lần cô lắc đầu và thường xuyên quệt tay ngang mắt. Chốc chốc, cô lại thốt lên “Ồ, không” và cuối cùng, khi băng đã hết, cô nghẹn ngào, “Cô nhớ rất rõ ngày hôm đó. Có một điều lạ lùng đã xảy ra – đáng lý cô phải đoán ra mới phải.”

“Là điều lạ lùng gì ạ?” Charlie hỏi.

“Mấy con mèo,” cô Ingledew đáp.

“Mèo à?” Charlie bật dậy.

“Cô không biết chúng ở đâu tới, nhưng vào cái ngày bé Emma phải đi, thì chúng đột nhiên xuất hiện trong nhà bếp của cô. Chúng làm lửa bùng lên bằng cách hất cho một chiếc khăn lau đĩa rớt vô bếp ga. Phải mất một hồi mới dập được đám cháy đó. Bộ lông của chúng rất rực rỡ – đỏ, cam, vàng – và chúng cứ vây tròn quanh đứa bé, cứ như cố gắng bảo vệ nó vậy. Cuối cùng, khi tiến sĩ Tolly bồng đứa bé đi, chúng cào vô mặt chú ấy một vết kinh khủng.”

“Một trong mấy con mèo đó có trong bức hình,” Charlie nói.

“Cô dám chắc đó chính là nó,” cô Ingledew công nhận. “Lúc trước chúng lảng vảng khắp nơi. Nhưng khi Emma đi rồi thì chúng biến mất luôn.” Cô xoa trán. “Vậy là bé Emma tội nghiệp vẫn còn bị mê ngủ. Điều này thật hết sức không bình thường.”

“Bạn ấy bị thôi miên,” Charlie nói. “Manfred cũng đã làm như thế với cháu. Có điều hắn thôi miên bạn ấy nặng hơn. Nhưng sức thôi miên đang mất dần tác dụng, cô Ingledew ạ. Cháu nghe bọn họ nói chuyện về cháu gái của cô, Manfred nói rằng nó đã chán ngấy vì cứ phải “kìm giữ con bé”. Như vậy sẽ không phải mất nhiều công sức để làm bạn ấy tỉnh lại đâu cô ạ, và tụi cháu nghĩ là tụi cháu có một thứ để làm được việc đó.”

“Nhưng hiện giờ Emma là ai trong trường cháu, Charlie?”

“Tụi cháu nghĩ đó là một nữ sinh tên là Emilia Moon,” Charlie nói. “Bạn ấy có mái tóc vàng hoe, mắt xanh, trông hơi mơ màng. Bạn ấy ít nói nhưng vẽ rất giỏi.”

“Nancy,” cô Ingldew thì thào. “Nghe tả thì con bé có vẻ giống chị Nancy của cô quá. Ồ, ước gì cô có thể gặp con bé ấy.”