Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng

Chương 179



Giọng của Thược Dược rất nhỏ và có chút run run, tuy nhiên truyền vào trong tai lại rất rõ ràng.

Nó không khác gì ngoài thế giới thực.

“Điều con sám hối với Ngài không phải là tội nói dối, mà là sát nghiệp.”“…”Ôn Giản Ngôn rùng mình một cái.

Ôn Giản Ngôn biết rõ, dựa theo tình hình hiện tại, chỉ e mình đã tiến vào con đường khác hẳn với hai người còn lại. Khảo nghiệm tiếp theo chờ hắn cũng sẽ thay đổi hoàn toàn, thậm chí còn vượt dự đoán trước kia của hắn.

Nhưng hắn còn chưa kịp suy nghĩ gì thì đã nghe thấy hệ thống nói tiếp:Nhưng… Quan tài trống rỗng thì khác.Quan tài vẫn đóng trước khi Thược Dược rời đi?

Toàn bộ hầm mộ được bao phủ bởi sự im lặng chết chóc.

Trống trải, lạnh lẽo, tĩnh lặng, từng cỗ quan tài đều lặng lẽ nằm tại chỗ, không có bất kỳ nơi nào ẩn náu được.

[Ting! Phát hiện sự tồn tại của đạo cụ quan trọng]Ôn Giản Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế thành kính này, yên lặng chờ đợi những gì xảy ra tiếp theo… Liệu hắn có bị phán định thất bại, bị ném vào không gian đẫm máu giống hai người kia? Hay là sẽ bị tiến hành thử thách, để hắn lần nữa trải qua tội nghiệt của mình? Hay là sẽ bị mổ xẻ ký ức chôn vùi từ lâu, khiến hắn phải trả giá cho từng hành động của mình?Hay nói cách khác, trong khoảng thời gian cô ấy vắng mặt thì nắp quan tài đã bị ai đó đẩy ra? Là cái xác bên trong sao?

Ôn Giản Ngôn ngước mắt nhìn xung quanh ngôi mộ khổng lồ dưới lòng đất.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, sắc mặt Thược Dược càng tái.

“Mọi người chỉ cần đứng ở chỗ này chờ tôi.”Mấy người còn lại nín thở nhìn hắn, chờ đợi đối phương nghĩ xong.Hết suy đoán này đến suy đoán khác hiện lên trong đầu, dần dần nghiêng về phương hướng nguy hiểm.

Một giây sau, hắn nhìn thấy trên đỉnh đầu xuất hiện hai thanh máu, giá trị sinh mạng và giá trị lý trí.

Nói đến đây, sắc mặt Thược Dược tối sầm lại, theo bản năng cắn chặt môi, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa buồn bã.

Toàn bộ hầm mộ được bao phủ bởi sự im lặng chết chóc.Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, hai mắt nhìn chiếc quan tài đang mở phía xa, thì thầm đáp:

Ôn Giản Ngôn bình tĩnh nói: “Nếu không thấy tôi đi ra, mọi người cũng không cần đi vào.”

Nháy mắt khi hắn dứt lời, thanh tiến độ [0%] trên đỉnh đầu nhảy lên tới [5%).

“Chờ đã… Cái gì?” Thược Dược giật mình, tựa hồ còn muốn nói thêm gì đó nhưng Ôn Giản Ngôn lại lắc đầu ngăn cản:

Mọi người đều chuyển tầm mắt sang căn phòng đóng chặt kia.Nhưng… Quan tài trống rỗng thì khác.“Để tôi đi xem thế nào.”

Bên tai yên ắng.

Dưới không gian u tối không thể nhìn rõ thứ gì, Ôn Giản Ngôn chậm rãi tì trán lên những ngón tay đan chéo, dùng tư thế tín đồ đầy tiêu chuẩn, cúi người trước vách ngăn trong bóng tối.Ôn Giản Ngôn bị dọa giật mình ngẩng đầu, cơ thể hơi căng cứng. Hắn nhìn về phía âm thanh phát ra, cảnh giác chờ đợi.“Chờ đã… Cái gì?” Thược Dược giật mình, tựa hồ còn muốn nói thêm gì đó nhưng Ôn Giản Ngôn lại lắc đầu ngăn cản:

“…”

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, hai mắt nhìn chiếc quan tài đang mở phía xa, thì thầm đáp:

Giọng của chàng trai bình tĩnh rõ ràng.“Chờ đã… Cái gì?” Thược Dược giật mình, tựa hồ còn muốn nói thêm gì đó nhưng Ôn Giản Ngôn lại lắc đầu ngăn cản:“Mọi người chỉ cần đứng ở chỗ này chờ tôi.”

Thế giới thực không có, càng đừng nói trong thế giới phó bản tràn ngập giết chóc và điên cuồng này sẽ có.

Người đầu tiên thất bại. Luce không liên lạc được với đồng đội, cũng không biết nguyên nhân đối phương thất bại là gì. Manh mối có thể bắt được ngoài phòng Xưng Tội ít đến đáng thương, nhưng hắn vẫn cố suy luận những thứ liên quan, hơn nữa sau đó kích hoạt một món đạo cụ bảo mệnh, gần như có thể xem là chuẩn bị vẹn toàn.Đầu óc Ôn Giản Ngôn rất tỉnh táo, hắn sẽ không làm mấy chuyện ngu xuẩn chẳng khác gì tự sát.

Hắn vẫn ngồi trong phòng Xưng Tội nhỏ hẹp, xung quanh đều bị bịt kín không tia sáng nào có thể len qua, nhưng quái lạ là… Dường như có điều gì đó thay đổi.

“…”

“Tuy nhiên, con cũng không tính ăn năn gì hết.”

Bình thường chỉ khi streamer chết thì đạo cụ ẩn trên người họ mới tự nhiên rơi xuống. Nhìn cuốn Kinh Thánh trong tay Ôn Giản Ngôn, Thược Dược lập tức hiểu ra, e rằng đồng đội của mình đã sớm lành ít dữ nhiều.Đầu tiên, bọn họ đã vào được một thời gian nhưng không có dấu hiệu bị tấn công nào. Thứ hai, đội của Luce đã từng làm hai nhiệm vụ gần sát quan tài mà không gặp phải sự cố. Hơn nữa nếu bọn họ muốn hoàn thành nhiệm vụ, bất kể thế nào cũng phải tới gần quan tài đá. Như vậy, cho dù thứ nằm bên trong quan tài nguy hiểm nhưng sẽ không nguy hiểm đến độ bị giết chết ngay tức thì.

Thược Dược chú ý tới ánh mắt Ôn Giản Ngôn, cô mở miệng nói: “Chúng tôi đã từng thử rồi, căn phòng kia không mở được.”

Các vị Thần sẽ lên tiếng và tha thứ cho tội ác của hắn?

Con đường duy nhất trước mặt hắn là, hoàn thành “lời thú tội”.

Hai người còn lại nhìn vào quan tài.Tuy nhiên để đề phòng, hắn vẫn quay đầu dặn dò Tô Thành và Tóc Vàng vài câu, sau đó bước thẳng về phía quan tài.

Giọng của Thược Dược rất nhỏ và có chút run run, tuy nhiên truyền vào trong tai lại rất rõ ràng.

Hắn nhắm mắt lại, hàng mi màu bạc cụp xuống trong đêm, dưới mí mắt mỏng là nhãn cầu run rẩy, hắn bình tĩnh thốt ra kết luận gần như kiêu ngạo:Sau vài giây im lặng, anh gật đầu đáp: “Tôi đã hiểu rồi.”Chàng trai cúi người trong tối, nói bằng giọng điệu điềm tĩnh lý trí, gần như gạt bỏ tất cả cảm tình.Toàn bộ hầm mộ bị bao trùm bởi bóng tối, bóng đen nặng nề đung đưa dưới luồng ánh sáng yếu ớt, lơ lửng trên mặt quan tài lạnh băng. Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân cô độc của chàng thanh niên, từng bước từng bước hướng về phía bục truyền đạo.

Chẳng biết từ lúc nào, quần áo hắn mặc trên người đã biến thành đồ linh mục, vải vóc màu đen quấn quanh từng tấc da thịt trên người, không để lộ ra một chút da thịt nào cả, trên cổ hắn đeo một chiếc cổ áo cứng màu trắng dành cho linh mục, thoạt nhìn kín kẽ cấm dục, tràn ngập hơi thở thánh khiết.

Ôn Giản Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế thành kính này, yên lặng chờ đợi những gì xảy ra tiếp theo… Liệu hắn có bị phán định thất bại, bị ném vào không gian đẫm máu giống hai người kia? Hay là sẽ bị tiến hành thử thách, để hắn lần nữa trải qua tội nghiệt của mình? Hay là sẽ bị mổ xẻ ký ức chôn vùi từ lâu, khiến hắn phải trả giá cho từng hành động của mình?

“Điều con sám hối với Ngài không phải là tội nói dối, mà là sát nghiệp.”“…”Chẳng mấy chốc, Ôn Giản Ngôn chỉ còn cách chiếc quan tài mở toang kia một bước chân, gần đến mức hắn có thể nhìn thấy vân đá cùng bụi bặm bay lơ lửng.

Hơn nữa còn là cảnh tượng ‘đặc biệt’, nói cách khác, khả năng cao là hai người còn lại chưa từng trải qua?

Bên tai yên ắng.

Bên trong vách ngăn là sự yên tĩnh.Dặn dò xong xuôi tất cả, Ôn Giản Ngôn cất bước đi về phía phòng Xưng Tội bằng gỗ đen kịt trước mặt. Màu gỗ đen dưới ngọn đèn ảm đạm như đỏ rực lên, tỏa ra thứ mùi nồng nặc như máu. Chiếc rèm màu xanh buông xuống che khuất cửa sổ hai bên, hoàn toàn không thể nhìn thấy rốt cuộc bên trong có thứ gì.Hắn hít một hơi thật sâu, thận trọng, chậm rãi bước lên bậc thềm, sau đó thò đầu nhìn vào bên trong quan tài…

Hắn vẫn ngồi trong phòng Xưng Tội nhỏ hẹp, xung quanh đều bị bịt kín không tia sáng nào có thể len qua, nhưng quái lạ là… Dường như có điều gì đó thay đổi.

Đây là kiểu trò chơi gì? Trước kia hắn đã từng chơi trò rượt đuổi trốn tìm, nhưng cảnh kích hoạt lần này hắn chưa từng chơi…

Thế giới thực không có, càng đừng nói trong thế giới phó bản tràn ngập giết chóc và điên cuồng này sẽ có.

[Tiến độ: 0%]Nói cách khác… Ở trong không gian nhỏ bé tĩnh mịch không có bất cứ một âm thanh nào kia, đang có một vị linh mục không biết là người hay quỷ lắng nghe tội nhân xưng tội?Ôn Giản Ngôn híp mắt.Phía sau, trái tim mấy người Tô Thành như bị bóp chặt, bọn họ đè thấp giọng hỏi:

Cửa gỗ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt, dễ dàng mở ra trước mắt, để lộ không gian nhỏ hẹp khép kín bên trong.

Không gian phong bế chật hẹp tối đen làm bằng gỗ, nhưng dường như ẩn giấu một cái miệng vô hình lần lượt nuốt chửng hai người, sau đó chậm rãi mở ra lần nữa, chờ đợi nạn nhân tiếp theo tiến vào.

Hắn khẽ cau mày, giương mắt nhìn thanh nhiệm vụ bên cạnh.

Tưởng tượng này khiến mọi người rùng mình.“Thế nào rồi?”

Kiêu ngạo, dối trá, giết chóc.

Tô Thành ngơ ngác há miệng, song cuối cùng vẫn nuốt những lời còn lại trở về.Là cuốn Kinh Thánh.“…” Ôn Giản Ngôn đứng thẳng dậy, quay sang nhìn họ rồi lắc đầu: “Trống rỗng.”

[Tiến độ: 0%]Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, sắc mặt Thược Dược càng tái.Thế giới thực không có, càng đừng nói trong thế giới phó bản tràn ngập giết chóc và điên cuồng này sẽ có.Hắn cúi xuống, vươn tay về phía nắp quan tài và nhặt lên một vật: “Chỉ có thứ này.”

Mà Thược Dược có can đảm quay về đã vô cùng hiếm gặp.

Nhìn chăm chú đạo cụ trong lòng bàn tay, nét mặt của Ôn Giản Ngôn vẫn không mảy may buông lỏng.

“Đây là tội ác duy nhất con thú nhận.”

Hắn nhắm mắt lại, hàng mi màu bạc cụp xuống trong đêm, dưới mí mắt mỏng là nhãn cầu run rẩy, hắn bình tĩnh thốt ra kết luận gần như kiêu ngạo:Thược Dược gật đầu, bắt đầu tỉ mỉ kể lại mọi chuyện.Mọi người sửng sốt, lần lượt bước tới phía trước.

Trống trải, lạnh lẽo, tĩnh lặng, từng cỗ quan tài đều lặng lẽ nằm tại chỗ, không có bất kỳ nơi nào ẩn náu được.

Nháy mắt khi hắn dứt lời, thanh tiến độ [0%] trên đỉnh đầu nhảy lên tới [5%).Thứ Ôn Giản Ngôn cầm trong tay là một quyển sách bìa đen nho nhỏ, chỉ to cỡ lòng bàn tay, phía trên bìa sách có in chữ vàng.

“Tốc chiến tốc thắng.”

Ôn Giản Ngôn trầm mặc cụp mắt, hàng lông mi dài che khuất biểu tình nơi đáy mắt.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, sắc mặt Thược Dược càng tái.[BIBLEGiọng của chàng trai bình tĩnh rõ ràng.] (*Kinh Thánh)

Khả năng cuối cùng khiến Ôn Giản Ngôn cảm thấy hơi lố bịch.

Một giọng nói khàn khàn thô ráp ngoài cửa vọng vào:“Thưa Cha, Cha có ở trong không ạ? Trưởng Khoa đang cần tìm Cha.”“Chờ chút, chẳng lẽ nó là…” Thược Dược giật mình trợn to mắt.

“Điều con sám hối với Ngài không phải là tội nói dối, mà là sát nghiệp.”

[Có sáu điều Đức Giê-hô-va ghét và bảy điều Ngài ghê tởm: Mắt kiêu ngạo, lưỡi dối trá, tay làm đổ máu vô tội, lòng mưu toan những điều ác, chân vội vàng chạy đi làm điều ác, kẻ làm chứng gian và nói điều dối trá, kẻ gieo tranh cãi giữa anh em.](1)Ôn Giản Ngôn gật đầu: “Là đạo cụ ẩn cấp bình thường.”

Hết chương 179

Nếu để Ôn Giản Ngôn tự thiết kế cửa ải này, hắn sẽ để tội nhân trải nghiệm tội nghiệt của mình một lần nữa trong phòng Xưng Tội, đồng thời tiếp nhận thử thách để kiểm tra xem hắn còn che giấu tội ác hay không, có thành khẩn thú nhận hay không, hoặc là… Để cho đối phương chuộc lại tội ác của mình?

Tô Thành và Tóc Vàng vừa rồi còn căng thẳng đến cực điểm bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm.

Chẳng mấy chốc, Ôn Giản Ngôn chỉ còn cách chiếc quan tài mở toang kia một bước chân, gần đến mức hắn có thể nhìn thấy vân đá cùng bụi bặm bay lơ lửng.Phòng Xưng Tội không lớn được làm bằng gỗ màu đen, thoạt nhìn có chút xưa cũ, tản ra mùi máu tanh tưởi lắng đọng từ lâu. Chiếc rèm cửa dày màu xanh đậm rủ xuống, che khuất cửa sổ hai bên không chừa một kẽ hở nào, gian phòng nhỏ để tội nhân xưng tội khép hờ nhưng phòng linh mục lại đóng kín.Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào đạo cụ, âm thanh hệ thống quen thuộc lập tức vang lên chứng minh suy đoán của hắn.

Sau vài giây im lặng, anh gật đầu đáp: “Tôi đã hiểu rồi.”

Ôn Giản Ngôn biết rõ, dựa theo tình hình hiện tại, chỉ e mình đã tiến vào con đường khác hẳn với hai người còn lại. Khảo nghiệm tiếp theo chờ hắn cũng sẽ thay đổi hoàn toàn, thậm chí còn vượt dự đoán trước kia của hắn.Lúc ở trong phòng Viện trưởng bọn họ tìm được hai đạo cụ ẩn cấp bình thường, Luce và Ôn Giản Ngôn mỗi người cầm một cái, và cái trên tay hắn chính là đạo cụ bị Luce lấy đi.

“Chờ chút, chẳng lẽ nó là…” Thược Dược giật mình trợn to mắt.

“Chờ chút, chẳng lẽ nó là…” Thược Dược giật mình trợn to mắt.

Hắn cúi xuống, vươn tay về phía nắp quan tài và nhặt lên một vật: “Chỉ có thứ này.”Ôn Giản Ngôn đanh mặt nheo hai mắt lại.Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, sắc mặt Thược Dược càng tái.

[

“Điều con sám hối với Ngài không phải là tội nói dối, mà là sát nghiệp.”



Mặc dù đã đoán được câu trả lời của hắn, thế nhưng Tô Thành vẫn không khỏi ngừng thở. Anh bất an đề nghị: “Vậy có cần tôi sử dụng đạo cụ gì không…”“…” Ôn Giản Ngôn lấy lại bình tĩnh, thử mở miệng thăm dò đáp: “Ta đã hiểu rồi, ta ra ngay đây.”Bình thường chỉ khi streamer chết thì đạo cụ ẩn trên người họ mới tự nhiên rơi xuống. Nhìn cuốn Kinh Thánh trong tay Ôn Giản Ngôn, Thược Dược lập tức hiểu ra, e rằng đồng đội của mình đã sớm lành ít dữ nhiều.

Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng hắn vẫn không tự chủ được mà giật mình.

Hắn hít một hơi thật sâu, thận trọng, chậm rãi bước lên bậc thềm, sau đó thò đầu nhìn vào bên trong quan tài…

Tuy nhiên mười phút sau, cửa phòng Xưng Tội trượt ra.

“Chờ đã… Cái gì?” Thược Dược giật mình, tựa hồ còn muốn nói thêm gì đó nhưng Ôn Giản Ngôn lại lắc đầu ngăn cản:Điều kiện khắc nghiệt đến mức được xưng là “cảnh đặc biệt”.Hai người còn lại nhìn vào quan tài.

“Để tôi đi xem thế nào.”

“Thế nào rồi?”

“Đây là tội ác duy nhất con thú nhận.”Quả nhiên Ôn Giản Ngôn không nói dối, ngoài cuốn Kinh Thánh bị hắn lấy đi, bên trong quan tài bằng đá nặng nề không có gì cả, ngay cả hình ảnh kinh dị họ vẫn luôn tưởng cũng không xuất hiện, chỉ có một không gian nhỏ lạnh lẽo trống rỗng.

“…?” Ôn Giản Ngôn giật mình.

Chàng trai cúi người trong tối, nói bằng giọng điệu điềm tĩnh lý trí, gần như gạt bỏ tất cả cảm tình.

Tuy nhiên mười phút sau, cửa phòng Xưng Tội trượt ra.Một cuốn Kinh Thánh và một cây thánh giá, hay nói cách khác, chỉ khi streamer có hai đạo cụ cùng một lúc mới bị kéo vào cảnh đặc biệt này?Tô Thành và Tóc Vàng vừa rồi còn căng thẳng đến cực điểm bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng hắn vẫn không tự chủ được mà giật mình.

Ôn Giản Ngôn bị dọa giật mình ngẩng đầu, cơ thể hơi căng cứng. Hắn nhìn về phía âm thanh phát ra, cảnh giác chờ đợi.

Trong các Bí Tích Giải Tội ở thế giới thực, các tín đồ buộc phải thú nhận tội lỗi của mình, bày tỏ sự ăn năn và quyết tâm thay đổi, cuối cùng được linh mục ân xá.Ôn Giản Ngôn ngước mắt nhìn xung quanh ngôi mộ khổng lồ dưới lòng đất.Nhìn chăm chú đạo cụ trong lòng bàn tay, nét mặt của Ôn Giản Ngôn vẫn không mảy may buông lỏng.

Ôn Giản Ngôn giật mình, sau đó không tự chủ được ngẩng đầu lên.

Sau khi lựa chọn hạng mục “Giải Tội”, phương thức hoàn thành nhiệm vụ này lập tức xuất hiện trên thanh nhiệm vụ. Vì không có gợi ý gì nên người đầu tiên trong họ chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi, căng da đầu đi vào trong.

Khả năng cuối cùng khiến Ôn Giản Ngôn cảm thấy hơi lố bịch.Nếu như vừa rồi thật sự có thứ gì đó tấn công hắn, bất kể đó là xác thối hay xác sống, dưới tình huống tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng lâm trận, mối đe dọa của chúng cũng không quá cao.

Tuy nhiên để đề phòng, hắn vẫn quay đầu dặn dò Tô Thành và Tóc Vàng vài câu, sau đó bước thẳng về phía quan tài.

Tội Ôn Giản Ngôn không thể tha thứ.Điều duy nhất hắn có thể làm bây giờ là liên hệ với thực tế.Nhìn chăm chú đạo cụ trong lòng bàn tay, nét mặt của Ôn Giản Ngôn vẫn không mảy may buông lỏng.Nhưng… Quan tài trống rỗng thì khác.

Cô biết rất rõ trong phòng Xưng Tội ẩn chứa một loại sức mạnh đáng sợ nào đó, nếu mình bước vào thì tuyệt đối không có khả năng sống sót, vì vậy… cô đã hèn nhát bỏ chạy.

Trong các Bí Tích Giải Tội ở thế giới thực, các tín đồ buộc phải thú nhận tội lỗi của mình, bày tỏ sự ăn năn và quyết tâm thay đổi, cuối cùng được linh mục ân xá.Ôn Giản Ngôn ngước mắt nhìn xung quanh ngôi mộ khổng lồ dưới lòng đất.

Ôn Giản Ngôn giật mình, sau đó không tự chủ được ngẩng đầu lên.Trống trải, lạnh lẽo, tĩnh lặng, từng cỗ quan tài đều lặng lẽ nằm tại chỗ, không có bất kỳ nơi nào ẩn náu được.

Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn Thược Dược: “Hãy kể cho tôi nghe mọi chuyện xảy ra sau khi đồng đội cô tiến vào phòng Xưng Tội. Đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.”

Hắn khẽ cau mày, giương mắt nhìn thanh nhiệm vụ bên cạnh.

](1)

Phòng Xưng Tội trống rỗng.Tức là có ba mục sám hối, xưng tội và ân xá.Sau khi ký kết khế ước phụ thuộc với Thược Dược, nhiệm vụ đạo cụ cấp sử thi đã kích hoạt và tiến trình nhiệm vụ được chia cho hẳn một cách hiển nhiên. Có thể nhìn thấy trên bảng nhiệm vụ lơ lửng giữa không trung, nhiệm vụ đã được hoàn thành 2/3, chỉ còn một bước cuối cùng để nhận được phần thưởng.

Đây chính là phòng Xưng Tội lần lượt nuốt chửng hai streamer cao cấp, nhất là Luce tiến vào thứ hai. Trước khi tiến vào hắn đã chuẩn bị hết sức có thể, cho dù là Ôn Giản Ngôn cũng sợ không làm tốt được hơn hắn, thế mà hắn vẫn im hơi lặng tiếng biến mất ở trong.

Trong khi Ôn Giản Ngôn đang trầm tư, đột nhiên cửa phòng Xưng Tội bị gõ.Nhưng hắn còn chưa kịp suy nghĩ gì thì đã nghe thấy hệ thống nói tiếp:Nói cách khác, tiếp theo bọn họ phải hoàn thành nốt Bí Tích cuối cùng ở đây.

[Chúc mừng streamer kích hoạt cảnh đặc biệt: Trò chơi nhập vai]

Ôn Giản Ngôn bình tĩnh nói: “Nếu không thấy tôi đi ra, mọi người cũng không cần đi vào.”Hai người còn lại nhìn vào quan tài.Chắc chắn quá trình hoàn thành nhiệm vụ vô cùng hung hiểm, nếu giữa chừng xảy ra sự cố…

Nếu là như vậy, bảo sao hai người còn lại không thể kích phát. Dù sao hai đạo cụ kia đều ở trong phòng Viện trưởng và bị hai đội ngũ chia ra cầm, nếu không phải Luce hiện tại không biết tung tích, sinh tử chưa rõ, dẫn đến việc đạo cụ rơi khỏi người hắn, sau đó bị Ôn Giản Ngôn nhặt được, có lẽ Ôn Giản Ngôn cũng không thể tập hợp đầy đủ hai đạo cụ này.

Sau đó là sự chờ đợi dài đằng đẵng và dày vò.“…” Ôn Giản Ngôn đứng thẳng dậy, quay sang nhìn họ rồi lắc đầu: “Trống rỗng.”Mọi người sửng sốt, lần lượt bước tới phía trước.Ôn Giản Ngôn đanh mặt nheo hai mắt lại.

Quan tài vẫn đóng trước khi Thược Dược rời đi?

Đột nhiên, không hề báo trước, âm thanh hệ thống quen thuộc bỗng vang bên tai:Đột nhiên, không hề báo trước, âm thanh hệ thống quen thuộc bỗng vang bên tai:“Vậy tiếp theo chúng ta phải làm sao đây?” Tô Thành nhìn Ôn Giản Ngôn hỏi.

Toàn bộ hầm mộ bị bao trùm bởi bóng tối, bóng đen nặng nề đung đưa dưới luồng ánh sáng yếu ớt, lơ lửng trên mặt quan tài lạnh băng. Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân cô độc của chàng thanh niên, từng bước từng bước hướng về phía bục truyền đạo.Ôn Giản Ngôn thu mắt, hít sâu một hơi đáp:

Hết suy đoán này đến suy đoán khác hiện lên trong đầu, dần dần nghiêng về phương hướng nguy hiểm.

Một cây thánh giá sáng chói treo trước ngực hắn, khẽ nhấp nhô theo từng hơi thở.

Bên trong vách ngăn là sự yên tĩnh.Thì ra là chơi như vậy…“Tốc chiến tốc thắng.”

“Vậy tiếp theo chúng ta phải làm sao đây?” Tô Thành nhìn Ôn Giản Ngôn hỏi.

Dặn dò xong xuôi tất cả, Ôn Giản Ngôn cất bước đi về phía phòng Xưng Tội bằng gỗ đen kịt trước mặt. Màu gỗ đen dưới ngọn đèn ảm đạm như đỏ rực lên, tỏa ra thứ mùi nồng nặc như máu. Chiếc rèm màu xanh buông xuống che khuất cửa sổ hai bên, hoàn toàn không thể nhìn thấy rốt cuộc bên trong có thứ gì.

Tuy nhiên bảy Bí Tích kia không phải là sự bắt chước hay sao chép từ thực tế. Mỗi hạng mục đều có một “yêu cầu hoạt động” độc nhất vô nhị, cũng tức là streamer không thể bỏ qua lời nhắc nhở của hệ thống, dựa vào hiểu biết Bí Tích trong thế giới thực để hoàn thành một nhiệm vụ khác.Mặc dù cỗ quan tài rỗng là một mối nguy hiểm ngầm chưa được giải quyết, nhưng thời gian của họ không còn nhiều, cho dù nguy hiểm cũng phải cắn răng chịu đựng.

Tức là có ba mục sám hối, xưng tội và ân xá.

Tuy nhiên để đề phòng, hắn vẫn quay đầu dặn dò Tô Thành và Tóc Vàng vài câu, sau đó bước thẳng về phía quan tài.Mười phút sau, cánh cửa phòng Xưng Tội khép kín bỗng nhiên như mất đi sự giam cầm, chậm rãi trượt ra, để lộ một khe hở hẹp.Trong bảy Bí Tích, tiểu đội của Luce đã hoàn thành hai, Bí Tích cuối cùng mà họ lựa chọn là Giải Tội, nhưng dường như tất cả đều bị vấp ngã ở đây.

Ôn Giản Ngôn rùng mình một cái.Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn phòng Xưng Tội bên cạnh.

Hắn nhắm mắt lại, hàng mi màu bạc cụp xuống trong đêm, dưới mí mắt mỏng là nhãn cầu run rẩy, hắn bình tĩnh thốt ra kết luận gần như kiêu ngạo:

] (*Kinh Thánh)

Chứng tỏ đây cũng là một gợi ý… Không thể lợi dụng đạo cụ để đi đường ngang ngõ tắt, nếu muốn sống sót và rời khỏi phòng Xưng Tội, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ chính nó đưa ra. Hay nói cách khác, trọng điểm ở đây là phải hoàn thành nghi thức chứ không phải là “thành công trốn chạy”.Phòng Xưng Tội không lớn được làm bằng gỗ màu đen, thoạt nhìn có chút xưa cũ, tản ra mùi máu tanh tưởi lắng đọng từ lâu. Chiếc rèm cửa dày màu xanh đậm rủ xuống, che khuất cửa sổ hai bên không chừa một kẽ hở nào, gian phòng nhỏ để tội nhân xưng tội khép hờ nhưng phòng linh mục lại đóng kín.

Dựa theo manh mối Thược Dược cung cấp, Ôn Giản Ngôn lâm vào trầm tư.

Kiêu ngạo, dối trá, giết chóc.Cô biết rất rõ trong phòng Xưng Tội ẩn chứa một loại sức mạnh đáng sợ nào đó, nếu mình bước vào thì tuyệt đối không có khả năng sống sót, vì vậy… cô đã hèn nhát bỏ chạy.Thược Dược chú ý tới ánh mắt Ôn Giản Ngôn, cô mở miệng nói: “Chúng tôi đã từng thử rồi, căn phòng kia không mở được.”

Những người đầu tiên thất bại có thể là do cuối cùng không được ân xá.

“Tôi sẽ là người đi vào tiếp theo.” Hắn chậm rãi nói.Nói cách khác, tiếp theo bọn họ phải hoàn thành nốt Bí Tích cuối cùng ở đây.Cách thức hoàn thành hạng mục được viết trên thanh nhiệm vụ: Điều duy nhất streamer cần làm là bước vào phòng Xưng Tội, chân thành thú nhận tội lỗi mà mình phạm phải với linh mục.

Hồi lâu sau, Ôn Giản Ngôn ngước mắt lên, dường như cuối cùng đã đưa ra quyết định.

Đây là…?!Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào đạo cụ, âm thanh hệ thống quen thuộc lập tức vang lên chứng minh suy đoán của hắn.Mọi người đều chuyển tầm mắt sang căn phòng đóng chặt kia.

Giọng của chàng trai bình tĩnh rõ ràng.

Điều kiện khắc nghiệt đến mức được xưng là “cảnh đặc biệt”.

Thế giới thực không có, càng đừng nói trong thế giới phó bản tràn ngập giết chóc và điên cuồng này sẽ có.Nói cách khác… Ở trong không gian nhỏ bé tĩnh mịch không có bất cứ một âm thanh nào kia, đang có một vị linh mục không biết là người hay quỷ lắng nghe tội nhân xưng tội?

Hắn chưa bao giờ tin vào Chúa.

Một giọng nói khàn khàn thô ráp ngoài cửa vọng vào:

Dù có thì đó cũng một vị Ác Thần thờ ơ trước nhân loại, thậm chí lấy sự đau khổ của nhân loại làm niềm vui. Hắn thậm chí nguyện ở chung chỗ với Tà Thần tà ác như Vu Chúc, còn hơn phải ngồi ca tụng nhiều lần vị Chúa cứu thế cứu khổ cứu nạn luôn được tín ngưỡng trong từng Tôn giáo.

Hết suy đoán này đến suy đoán khác hiện lên trong đầu, dần dần nghiêng về phương hướng nguy hiểm.Tưởng tượng này khiến mọi người rùng mình.

“Nghi thức trừ tà tiếp theo sắp bắt đầu rồi.”

Chẳng biết từ lúc nào, quần áo hắn mặc trên người đã biến thành đồ linh mục, vải vóc màu đen quấn quanh từng tấc da thịt trên người, không để lộ ra một chút da thịt nào cả, trên cổ hắn đeo một chiếc cổ áo cứng màu trắng dành cho linh mục, thoạt nhìn kín kẽ cấm dục, tràn ngập hơi thở thánh khiết.

Phải biết rằng, bởi vì Ôn Giản Ngôn kế thừa tiến độ nhiệm vụ của bọn Luce, cho nên thanh nhiệm vụ của hắn cũng chỉ có yêu cầu hoạt động của hạng mục hiện tại.

Mọi người sửng sốt, lần lượt bước tới phía trước.

“…” Ôn Giản Ngôn lấy lại bình tĩnh, thử mở miệng thăm dò đáp: “Ta đã hiểu rồi, ta ra ngay đây.”

Tuy nhiên để đề phòng, hắn vẫn quay đầu dặn dò Tô Thành và Tóc Vàng vài câu, sau đó bước thẳng về phía quan tài.

Tuy nhiên bảy Bí Tích kia không phải là sự bắt chước hay sao chép từ thực tế. Mỗi hạng mục đều có một “yêu cầu hoạt động” độc nhất vô nhị, cũng tức là streamer không thể bỏ qua lời nhắc nhở của hệ thống, dựa vào hiểu biết Bí Tích trong thế giới thực để hoàn thành một nhiệm vụ khác.

“Thưa Cha, Cha có ở trong không ạ? Trưởng Khoa đang cần tìm Cha.”

Con đường duy nhất trước mặt hắn là, hoàn thành “lời thú tội”.

Luce đã có chuẩn bị đầy đủ nhưng vẫn không thể thay đổi kết quả.

Cách thức hoàn thành hạng mục được viết trên thanh nhiệm vụ: Điều duy nhất streamer cần làm là bước vào phòng Xưng Tội, chân thành thú nhận tội lỗi mà mình phạm phải với linh mục.“Vậy tiếp theo chúng ta phải làm sao đây?” Tô Thành nhìn Ôn Giản Ngôn hỏi.Hơn nữa theo lời Thược Dược, bọn họ nhận được nhiệm vụ khi đứng trước quan tài đá. Mà hiện giờ, nắp quan tài đá mở ra, “vật thể” bên trong biến mất, cho dù Ôn Giản Ngôn muốn từ bỏ tiến độ và bắt đầu lại từ đầu cũng không được… Từ bỏ tiến độ hiện tại có thể đồng nghĩa với việc huỷ bỏ trực tiếp cách thức duy nhất đạt được đạo cụ cấp sử thi.

Nếu không có chuẩn bị gì mà cứ xông vào, vậy chẳng khác nào đi tìm chết.

Mọi người sửng sốt, lần lượt bước tới phía trước.Nếu như vừa rồi thật sự có thứ gì đó tấn công hắn, bất kể đó là xác thối hay xác sống, dưới tình huống tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng lâm trận, mối đe dọa của chúng cũng không quá cao.Con đường duy nhất trước mặt hắn là, hoàn thành “lời thú tội”.

Không gian phong bế chật hẹp tối đen làm bằng gỗ, nhưng dường như ẩn giấu một cái miệng vô hình lần lượt nuốt chửng hai người, sau đó chậm rãi mở ra lần nữa, chờ đợi nạn nhân tiếp theo tiến vào.

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, hai mắt nhìn chiếc quan tài đang mở phía xa, thì thầm đáp:Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn Thược Dược: “Hãy kể cho tôi nghe mọi chuyện xảy ra sau khi đồng đội cô tiến vào phòng Xưng Tội. Đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.”

“Không cần.” Ôn Giản Ngôn lắc đầu từ chối: “Mọi người không cần phải làm gì cả.”

Thược Dược gật đầu, bắt đầu tỉ mỉ kể lại mọi chuyện.

Tuy nhiên bảy Bí Tích kia không phải là sự bắt chước hay sao chép từ thực tế. Mỗi hạng mục đều có một “yêu cầu hoạt động” độc nhất vô nhị, cũng tức là streamer không thể bỏ qua lời nhắc nhở của hệ thống, dựa vào hiểu biết Bí Tích trong thế giới thực để hoàn thành một nhiệm vụ khác.

“Thưa Cha, Cha có ở trong không ạ? Trưởng Khoa đang cần tìm Cha.”Mặc dù cỗ quan tài rỗng là một mối nguy hiểm ngầm chưa được giải quyết, nhưng thời gian của họ không còn nhiều, cho dù nguy hiểm cũng phải cắn răng chịu đựng.Sau khi lựa chọn hạng mục “Giải Tội”, phương thức hoàn thành nhiệm vụ này lập tức xuất hiện trên thanh nhiệm vụ. Vì không có gợi ý gì nên người đầu tiên trong họ chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi, căng da đầu đi vào trong.

Phía sau, trái tim mấy người Tô Thành như bị bóp chặt, bọn họ đè thấp giọng hỏi:

Ôn Giản Ngôn như nhận ra điều gì đó.Sau đó là sự chờ đợi dài đằng đẵng và dày vò.

“Tôi sẽ là người đi vào tiếp theo.” Hắn chậm rãi nói.

Ôn Giản Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế thành kính này, yên lặng chờ đợi những gì xảy ra tiếp theo… Liệu hắn có bị phán định thất bại, bị ném vào không gian đẫm máu giống hai người kia? Hay là sẽ bị tiến hành thử thách, để hắn lần nữa trải qua tội nghiệt của mình? Hay là sẽ bị mổ xẻ ký ức chôn vùi từ lâu, khiến hắn phải trả giá cho từng hành động của mình?

Toàn bộ hầm mộ bị bao trùm bởi bóng tối, bóng đen nặng nề đung đưa dưới luồng ánh sáng yếu ớt, lơ lửng trên mặt quan tài lạnh băng. Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân cô độc của chàng thanh niên, từng bước từng bước hướng về phía bục truyền đạo.Đầu óc Ôn Giản Ngôn rất tỉnh táo, hắn sẽ không làm mấy chuyện ngu xuẩn chẳng khác gì tự sát.Thược Dược gật đầu, bắt đầu tỉ mỉ kể lại mọi chuyện.Mười phút sau, cánh cửa phòng Xưng Tội khép kín bỗng nhiên như mất đi sự giam cầm, chậm rãi trượt ra, để lộ một khe hở hẹp.

Sau khi ký kết khế ước phụ thuộc với Thược Dược, nhiệm vụ đạo cụ cấp sử thi đã kích hoạt và tiến trình nhiệm vụ được chia cho hẳn một cách hiển nhiên. Có thể nhìn thấy trên bảng nhiệm vụ lơ lửng giữa không trung, nhiệm vụ đã được hoàn thành 2/3, chỉ còn một bước cuối cùng để nhận được phần thưởng.

Cửa phòng Xưng Tội sau lưng tự động khép vào, chặn hết tất cả ánh sáng đằng sau, cuối cùng phát ra một tiếng “rầm” nhỏ, khóa kín gian phòng không chừa một kẽ hở nào.

Thì ra là chơi như vậy…

Giọng của Thược Dược rất nhỏ và có chút run run, tuy nhiên truyền vào trong tai lại rất rõ ràng.Luce nhận thấy có gì đó không ổn, lập tức kích hoạt đạo cụ cố kéo người ra, nhưng đạo cụ mất hiệu lực, trong phòng Xưng Tội lặng thinh.

Dưới không gian u tối không thể nhìn rõ thứ gì, Ôn Giản Ngôn chậm rãi tì trán lên những ngón tay đan chéo, dùng tư thế tín đồ đầy tiêu chuẩn, cúi người trước vách ngăn trong bóng tối.

Không có nhiều thông tin trong thanh nhiệm vụ về cách hoàn thành Bí Tích “Giải Tội”.Trong bảy Bí Tích, tiểu đội của Luce đã hoàn thành hai, Bí Tích cuối cùng mà họ lựa chọn là Giải Tội, nhưng dường như tất cả đều bị vấp ngã ở đây.Phòng Xưng Tội trống rỗng.

Điều duy nhất hắn có thể làm bây giờ là liên hệ với thực tế.

Ôn Giản Ngôn đanh mặt nheo hai mắt lại.

Một cây thánh giá sáng chói treo trước ngực hắn, khẽ nhấp nhô theo từng hơi thở.Trong bảy Bí Tích, tiểu đội của Luce đã hoàn thành hai, Bí Tích cuối cùng mà họ lựa chọn là Giải Tội, nhưng dường như tất cả đều bị vấp ngã ở đây.Người đầu tiên thất bại. Luce không liên lạc được với đồng đội, cũng không biết nguyên nhân đối phương thất bại là gì. Manh mối có thể bắt được ngoài phòng Xưng Tội ít đến đáng thương, nhưng hắn vẫn cố suy luận những thứ liên quan, hơn nữa sau đó kích hoạt một món đạo cụ bảo mệnh, gần như có thể xem là chuẩn bị vẹn toàn.

Thậm chí đến cả thiên phú sinh ra từ phẩm chất linh hồn cũng là thứ quả đại diện cho lời dối trá ác độc.Tội Ôn Giản Ngôn không thể tha thứ.Tuy nhiên mười phút sau, cửa phòng Xưng Tội trượt ra.

Đây là…?!

Một cây thánh giá sáng chói treo trước ngực hắn, khẽ nhấp nhô theo từng hơi thở.

Những người đầu tiên thất bại có thể là do cuối cùng không được ân xá.Bên trong trống rỗng.

Mười phút sau, cánh cửa phòng Xưng Tội khép kín bỗng nhiên như mất đi sự giam cầm, chậm rãi trượt ra, để lộ một khe hở hẹp.

Đây là kiểu trò chơi gì? Trước kia hắn đã từng chơi trò rượt đuổi trốn tìm, nhưng cảnh kích hoạt lần này hắn chưa từng chơi…

](1)Không gian phong bế chật hẹp tối đen làm bằng gỗ, nhưng dường như ẩn giấu một cái miệng vô hình lần lượt nuốt chửng hai người, sau đó chậm rãi mở ra lần nữa, chờ đợi nạn nhân tiếp theo tiến vào.

Ôn Giản Ngôn híp mắt.

Mà Thược Dược có can đảm quay về đã vô cùng hiếm gặp.

Nếu để Ôn Giản Ngôn tự thiết kế cửa ải này, hắn sẽ để tội nhân trải nghiệm tội nghiệt của mình một lần nữa trong phòng Xưng Tội, đồng thời tiếp nhận thử thách để kiểm tra xem hắn còn che giấu tội ác hay không, có thành khẩn thú nhận hay không, hoặc là… Để cho đối phương chuộc lại tội ác của mình?“Để tôi đi xem thế nào.”Luce đã có chuẩn bị đầy đủ nhưng vẫn không thể thay đổi kết quả.Thược Dược hoảng sợ.

Phía sau, trái tim mấy người Tô Thành như bị bóp chặt, bọn họ đè thấp giọng hỏi:

Cô biết rất rõ trong phòng Xưng Tội ẩn chứa một loại sức mạnh đáng sợ nào đó, nếu mình bước vào thì tuyệt đối không có khả năng sống sót, vì vậy… cô đã hèn nhát bỏ chạy.Cô biết rất rõ trong phòng Xưng Tội ẩn chứa một loại sức mạnh đáng sợ nào đó, nếu mình bước vào thì tuyệt đối không có khả năng sống sót, vì vậy… cô đã hèn nhát bỏ chạy.

Hai người còn lại nhìn vào quan tài.

Chàng trai cúi người trong tối, nói bằng giọng điệu điềm tĩnh lý trí, gần như gạt bỏ tất cả cảm tình.

Mà Thược Dược có can đảm quay về đã vô cùng hiếm gặp.Nói đến đây, sắc mặt Thược Dược tối sầm lại, theo bản năng cắn chặt môi, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa buồn bã.

Hắn bước vào và ngồi xuống ghế.

“Để tôi đi xem thế nào.”Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn Thược Dược: “Hãy kể cho tôi nghe mọi chuyện xảy ra sau khi đồng đội cô tiến vào phòng Xưng Tội. Đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.”Quả nhiên Ôn Giản Ngôn không nói dối, ngoài cuốn Kinh Thánh bị hắn lấy đi, bên trong quan tài bằng đá nặng nề không có gì cả, ngay cả hình ảnh kinh dị họ vẫn luôn tưởng cũng không xuất hiện, chỉ có một không gian nhỏ lạnh lẽo trống rỗng.Tuy nhiên không ai có đủ tư cách khiển trách sự hèn nhát của cô.

Toàn bộ hầm mộ bị bao trùm bởi bóng tối, bóng đen nặng nề đung đưa dưới luồng ánh sáng yếu ớt, lơ lửng trên mặt quan tài lạnh băng. Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân cô độc của chàng thanh niên, từng bước từng bước hướng về phía bục truyền đạo.

Ôn Giản Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế thành kính này, yên lặng chờ đợi những gì xảy ra tiếp theo… Liệu hắn có bị phán định thất bại, bị ném vào không gian đẫm máu giống hai người kia? Hay là sẽ bị tiến hành thử thách, để hắn lần nữa trải qua tội nghiệt của mình? Hay là sẽ bị mổ xẻ ký ức chôn vùi từ lâu, khiến hắn phải trả giá cho từng hành động của mình?Đây chính là phòng Xưng Tội lần lượt nuốt chửng hai streamer cao cấp, nhất là Luce tiến vào thứ hai. Trước khi tiến vào hắn đã chuẩn bị hết sức có thể, cho dù là Ôn Giản Ngôn cũng sợ không làm tốt được hơn hắn, thế mà hắn vẫn im hơi lặng tiếng biến mất ở trong.

Nháy mắt khi hắn dứt lời, thanh tiến độ [0%] trên đỉnh đầu nhảy lên tới [5%).



Đầu óc Ôn Giản Ngôn rất tỉnh táo, hắn sẽ không làm mấy chuyện ngu xuẩn chẳng khác gì tự sát.Bên trong trống rỗng.“Mọi người chỉ cần đứng ở chỗ này chờ tôi.”Nếu không có chuẩn bị gì mà cứ xông vào, vậy chẳng khác nào đi tìm chết.

Mặc dù cỗ quan tài rỗng là một mối nguy hiểm ngầm chưa được giải quyết, nhưng thời gian của họ không còn nhiều, cho dù nguy hiểm cũng phải cắn răng chịu đựng.

Một chiếc cửa sổ đơn giản, tuy rằng có thể che khuất mặt cả hai bên nhưng lại làm cho âm thanh xuyên thấu qua ô cửa nhỏ bằng gỗ.

Chẳng mấy chốc, Ôn Giản Ngôn chỉ còn cách chiếc quan tài mở toang kia một bước chân, gần đến mức hắn có thể nhìn thấy vân đá cùng bụi bặm bay lơ lửng.

Tưởng tượng này khiến mọi người rùng mình.Mà Thược Dược có can đảm quay về đã vô cùng hiếm gặp.

“Chúa nói, ma quỷ là cha đẻ của dối trá, và ắt hẳn con đã ruồng bỏ Thần Linh từ rất lâu rồi.”

Các vị Thần sẽ lên tiếng và tha thứ cho tội ác của hắn?Dựa theo manh mối Thược Dược cung cấp, Ôn Giản Ngôn lâm vào trầm tư.

Sau vài giây im lặng, anh gật đầu đáp: “Tôi đã hiểu rồi.”

Mấy người còn lại nín thở nhìn hắn, chờ đợi đối phương nghĩ xong.

Hơn nữa theo lời Thược Dược, bọn họ nhận được nhiệm vụ khi đứng trước quan tài đá. Mà hiện giờ, nắp quan tài đá mở ra, “vật thể” bên trong biến mất, cho dù Ôn Giản Ngôn muốn từ bỏ tiến độ và bắt đầu lại từ đầu cũng không được… Từ bỏ tiến độ hiện tại có thể đồng nghĩa với việc huỷ bỏ trực tiếp cách thức duy nhất đạt được đạo cụ cấp sử thi.Không có nhiều thông tin trong thanh nhiệm vụ về cách hoàn thành Bí Tích “Giải Tội”.

Sau khi lựa chọn hạng mục “Giải Tội”, phương thức hoàn thành nhiệm vụ này lập tức xuất hiện trên thanh nhiệm vụ. Vì không có gợi ý gì nên người đầu tiên trong họ chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi, căng da đầu đi vào trong.

“Nghi thức trừ tà tiếp theo sắp bắt đầu rồi.”Điều duy nhất hắn có thể làm bây giờ là liên hệ với thực tế.

Thậm chí đến cả thiên phú sinh ra từ phẩm chất linh hồn cũng là thứ quả đại diện cho lời dối trá ác độc.

Nếu để Ôn Giản Ngôn tự thiết kế cửa ải này, hắn sẽ để tội nhân trải nghiệm tội nghiệt của mình một lần nữa trong phòng Xưng Tội, đồng thời tiếp nhận thử thách để kiểm tra xem hắn còn che giấu tội ác hay không, có thành khẩn thú nhận hay không, hoặc là… Để cho đối phương chuộc lại tội ác của mình?

Một cây thánh giá sáng chói treo trước ngực hắn, khẽ nhấp nhô theo từng hơi thở.Khả năng cuối cùng khiến Ôn Giản Ngôn cảm thấy hơi lố bịch.Ôn Giản Ngôn gật đầu: “Là đạo cụ ẩn cấp bình thường.”Trong các Bí Tích Giải Tội ở thế giới thực, các tín đồ buộc phải thú nhận tội lỗi của mình, bày tỏ sự ăn năn và quyết tâm thay đổi, cuối cùng được linh mục ân xá.

Đầu tiên, bọn họ đã vào được một thời gian nhưng không có dấu hiệu bị tấn công nào. Thứ hai, đội của Luce đã từng làm hai nhiệm vụ gần sát quan tài mà không gặp phải sự cố. Hơn nữa nếu bọn họ muốn hoàn thành nhiệm vụ, bất kể thế nào cũng phải tới gần quan tài đá. Như vậy, cho dù thứ nằm bên trong quan tài nguy hiểm nhưng sẽ không nguy hiểm đến độ bị giết chết ngay tức thì.

Đầu ngón tay chạm vào một cuốn sách nhỏ cứng dày.Tức là có ba mục sám hối, xưng tội và ân xá.

Mặc dù đã đoán được câu trả lời của hắn, thế nhưng Tô Thành vẫn không khỏi ngừng thở. Anh bất an đề nghị: “Vậy có cần tôi sử dụng đạo cụ gì không…”

“Đây là tội ác duy nhất con thú nhận.”Những người đầu tiên thất bại có thể là do cuối cùng không được ân xá.

Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng hắn vẫn không tự chủ được mà giật mình.Những người đầu tiên thất bại có thể là do cuối cùng không được ân xá.Nếu để Ôn Giản Ngôn tự thiết kế cửa ải này, hắn sẽ để tội nhân trải nghiệm tội nghiệt của mình một lần nữa trong phòng Xưng Tội, đồng thời tiếp nhận thử thách để kiểm tra xem hắn còn che giấu tội ác hay không, có thành khẩn thú nhận hay không, hoặc là… Để cho đối phương chuộc lại tội ác của mình?

Hắn bước vào và ngồi xuống ghế.

Tựa hồ nhận ra gì đó, Ôn Giản Ngôn cúi xuống nhìn chính mình.

Ôn Giản Ngôn trầm mặc cụp mắt, hàng lông mi dài che khuất biểu tình nơi đáy mắt.“Vậy tiếp theo chúng ta phải làm sao đây?” Tô Thành nhìn Ôn Giản Ngôn hỏi.“…”

Bên trong trống rỗng.

“…”

Ôn Giản Ngôn trầm mặc cụp mắt, hàng lông mi dài che khuất biểu tình nơi đáy mắt.

Ôn Giản Ngôn trầm mặc cụp mắt, hàng lông mi dài che khuất biểu tình nơi đáy mắt.

Dù có thì đó cũng một vị Ác Thần thờ ơ trước nhân loại, thậm chí lấy sự đau khổ của nhân loại làm niềm vui. Hắn thậm chí nguyện ở chung chỗ với Tà Thần tà ác như Vu Chúc, còn hơn phải ngồi ca tụng nhiều lần vị Chúa cứu thế cứu khổ cứu nạn luôn được tín ngưỡng trong từng Tôn giáo.Toàn bộ hầm mộ được bao phủ bởi sự im lặng chết chóc.

Toàn bộ hầm mộ bị bao trùm bởi bóng tối, bóng đen nặng nề đung đưa dưới luồng ánh sáng yếu ớt, lơ lửng trên mặt quan tài lạnh băng. Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân cô độc của chàng thanh niên, từng bước từng bước hướng về phía bục truyền đạo.

Mấy người còn lại nín thở nhìn hắn, chờ đợi đối phương nghĩ xong.

“Kế tiếp, mọi người cứ lấy nhiệm vụ tích lũy tích phân làm mục tiêu cần hoàn thành, cố gắng góp đủ tích phân trước khi tiếng chuông tiếp theo vang lên, sau đó rời khỏi phó bản.”

Bên trong vách ngăn là sự yên tĩnh.

Tức là có ba mục sám hối, xưng tội và ân xá.Hồi lâu sau, Ôn Giản Ngôn ngước mắt lên, dường như cuối cùng đã đưa ra quyết định.

Ôn Giản Ngôn ngước mắt nhìn xung quanh ngôi mộ khổng lồ dưới lòng đất.

“…”Chẳng mấy chốc, Ôn Giản Ngôn chỉ còn cách chiếc quan tài mở toang kia một bước chân, gần đến mức hắn có thể nhìn thấy vân đá cùng bụi bặm bay lơ lửng.“Tôi sẽ là người đi vào tiếp theo.” Hắn chậm rãi nói.

Tô Thành ngơ ngác há miệng, song cuối cùng vẫn nuốt những lời còn lại trở về.

Luce nhận thấy có gì đó không ổn, lập tức kích hoạt đạo cụ cố kéo người ra, nhưng đạo cụ mất hiệu lực, trong phòng Xưng Tội lặng thinh.

Mặc dù đã đoán được câu trả lời của hắn, thế nhưng Tô Thành vẫn không khỏi ngừng thở. Anh bất an đề nghị: “Vậy có cần tôi sử dụng đạo cụ gì không…”

Hắn vươn tay mở cửa gỗ.“Không cần.” Ôn Giản Ngôn lắc đầu từ chối: “Mọi người không cần phải làm gì cả.”

Đột nhiên, không hề báo trước, âm thanh hệ thống quen thuộc bỗng vang bên tai:

“Thế nào rồi?”Nếu không có chuẩn bị gì mà cứ xông vào, vậy chẳng khác nào đi tìm chết.Phía sau, trái tim mấy người Tô Thành như bị bóp chặt, bọn họ đè thấp giọng hỏi:Luce đã có chuẩn bị đầy đủ nhưng vẫn không thể thay đổi kết quả.

Ôn Giản Ngôn rùng mình một cái.

Một cuốn Kinh Thánh và một cây thánh giá, hay nói cách khác, chỉ khi streamer có hai đạo cụ cùng một lúc mới bị kéo vào cảnh đặc biệt này?Chứng tỏ đây cũng là một gợi ý… Không thể lợi dụng đạo cụ để đi đường ngang ngõ tắt, nếu muốn sống sót và rời khỏi phòng Xưng Tội, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ chính nó đưa ra. Hay nói cách khác, trọng điểm ở đây là phải hoàn thành nghi thức chứ không phải là “thành công trốn chạy”.

Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn phòng Xưng Tội bên cạnh.

[Nếu giá trị sinh mạng về 0, streamer sẽ chết và buổi livestream kết thúc; Nếu giá trị lý trí về 0, streamer sẽ trở thành một phần của phó bản và buổi livestream kết thúc]

[BIBLE] (*Kinh Thánh)

“Dựa theo thông tin Thược Dược cung cấp, có lẽ chỉ mười phút sau là có kết quả rõ ràng.”

Trong khi Ôn Giản Ngôn đang trầm tư, đột nhiên cửa phòng Xưng Tội bị gõ.

Ôn Giản Ngôn bình tĩnh nói: “Nếu không thấy tôi đi ra, mọi người cũng không cần đi vào.”

Một giây sau, hắn nhìn thấy trên đỉnh đầu xuất hiện hai thanh máu, giá trị sinh mạng và giá trị lý trí.

Dựa theo manh mối Thược Dược cung cấp, Ôn Giản Ngôn lâm vào trầm tư.“Kế tiếp, mọi người cứ lấy nhiệm vụ tích lũy tích phân làm mục tiêu cần hoàn thành, cố gắng góp đủ tích phân trước khi tiếng chuông tiếp theo vang lên, sau đó rời khỏi phó bản.”

“Thưa Cha, Cha có ở trong không ạ? Trưởng Khoa đang cần tìm Cha.”

Thứ Ôn Giản Ngôn cầm trong tay là một quyển sách bìa đen nho nhỏ, chỉ to cỡ lòng bàn tay, phía trên bìa sách có in chữ vàng.

Thì ra là chơi như vậy…“…”

Tô Thành ngơ ngác há miệng, song cuối cùng vẫn nuốt những lời còn lại trở về.

“Cốc cốc.”

Mặc dù cỗ quan tài rỗng là một mối nguy hiểm ngầm chưa được giải quyết, nhưng thời gian của họ không còn nhiều, cho dù nguy hiểm cũng phải cắn răng chịu đựng.

Mấy người còn lại nín thở nhìn hắn, chờ đợi đối phương nghĩ xong.Sau vài giây im lặng, anh gật đầu đáp: “Tôi đã hiểu rồi.”

Toàn bộ hầm mộ được bao phủ bởi sự im lặng chết chóc.

Chẳng lẽ [Phát hiện sự tồn tại của đạo cụ quan trọng] chính là hai đạo cụ này sao?

Dặn dò xong xuôi tất cả, Ôn Giản Ngôn cất bước đi về phía phòng Xưng Tội bằng gỗ đen kịt trước mặt. Màu gỗ đen dưới ngọn đèn ảm đạm như đỏ rực lên, tỏa ra thứ mùi nồng nặc như máu. Chiếc rèm màu xanh buông xuống che khuất cửa sổ hai bên, hoàn toàn không thể nhìn thấy rốt cuộc bên trong có thứ gì.

Hắn chưa bao giờ tin vào Chúa.

Chờ đã… Trò chơi nhập vai?Cửa phòng Xưng Tội sau lưng tự động khép vào, chặn hết tất cả ánh sáng đằng sau, cuối cùng phát ra một tiếng “rầm” nhỏ, khóa kín gian phòng không chừa một kẽ hở nào.Hắn vươn tay mở cửa gỗ.

Sau khi ký kết khế ước phụ thuộc với Thược Dược, nhiệm vụ đạo cụ cấp sử thi đã kích hoạt và tiến trình nhiệm vụ được chia cho hẳn một cách hiển nhiên. Có thể nhìn thấy trên bảng nhiệm vụ lơ lửng giữa không trung, nhiệm vụ đã được hoàn thành 2/3, chỉ còn một bước cuối cùng để nhận được phần thưởng.“…” Ôn Giản Ngôn đứng thẳng dậy, quay sang nhìn họ rồi lắc đầu: “Trống rỗng.”Cửa gỗ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt, dễ dàng mở ra trước mắt, để lộ không gian nhỏ hẹp khép kín bên trong.

“Đây là tội ác duy nhất con thú nhận.”

Một chiếc cửa sổ đơn giản, tuy rằng có thể che khuất mặt cả hai bên nhưng lại làm cho âm thanh xuyên thấu qua ô cửa nhỏ bằng gỗ.

Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn phòng Xưng Tội bên cạnh.

Một chiếc cửa sổ đơn giản, tuy rằng có thể che khuất mặt cả hai bên nhưng lại làm cho âm thanh xuyên thấu qua ô cửa nhỏ bằng gỗ.

“Cốc cốc.”“…!”Nó không khác gì ngoài thế giới thực.

Bên trong trống rỗng.

Nói cách khác, tiếp theo bọn họ phải hoàn thành nốt Bí Tích cuối cùng ở đây.

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, sắc mặt Thược Dược càng tái.

Nói đến đây, sắc mặt Thược Dược tối sầm lại, theo bản năng cắn chặt môi, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa buồn bã.Hắn bước vào và ngồi xuống ghế.

Bên trong vách ngăn là sự yên tĩnh.

Chàng trai cúi người trong tối, nói bằng giọng điệu điềm tĩnh lý trí, gần như gạt bỏ tất cả cảm tình.Cửa phòng Xưng Tội sau lưng tự động khép vào, chặn hết tất cả ánh sáng đằng sau, cuối cùng phát ra một tiếng “rầm” nhỏ, khóa kín gian phòng không chừa một kẽ hở nào.

[Ting! Phát hiện sự tồn tại của đạo cụ quan trọng]

Phòng Xưng Tội trống rỗng.

Con đường duy nhất trước mặt hắn là, hoàn thành “lời thú tội”.Dưới không gian u tối không thể nhìn rõ thứ gì, Ôn Giản Ngôn chậm rãi tì trán lên những ngón tay đan chéo, dùng tư thế tín đồ đầy tiêu chuẩn, cúi người trước vách ngăn trong bóng tối.

Tô Thành ngơ ngác há miệng, song cuối cùng vẫn nuốt những lời còn lại trở về.

“Tốc chiến tốc thắng.”Sau khi lựa chọn hạng mục “Giải Tội”, phương thức hoàn thành nhiệm vụ này lập tức xuất hiện trên thanh nhiệm vụ. Vì không có gợi ý gì nên người đầu tiên trong họ chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi, căng da đầu đi vào trong.“Thư Cha, con có tội.”

“!”

Giọng của chàng trai bình tĩnh rõ ràng.

Nó không khác gì ngoài thế giới thực.

Bên trong vách ngăn là sự yên tĩnh.

Hai người còn lại nhìn vào quan tài.

Trong khi Ôn Giản Ngôn đang trầm tư, đột nhiên cửa phòng Xưng Tội bị gõ.“Chúa nói, ma quỷ là cha đẻ của dối trá, và ắt hẳn con đã ruồng bỏ Thần Linh từ rất lâu rồi.”

Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào đạo cụ, âm thanh hệ thống quen thuộc lập tức vang lên chứng minh suy đoán của hắn.

Trong các Bí Tích Giải Tội ở thế giới thực, các tín đồ buộc phải thú nhận tội lỗi của mình, bày tỏ sự ăn năn và quyết tâm thay đổi, cuối cùng được linh mục ân xá.

Hắn thò tay vào trong túi.

Tựa hồ nhận ra gì đó, Ôn Giản Ngôn cúi xuống nhìn chính mình.“Chúa nói, ma quỷ là cha đẻ của dối trá, và ắt hẳn con đã ruồng bỏ Thần Linh từ rất lâu rồi.”Thậm chí đến cả thiên phú sinh ra từ phẩm chất linh hồn cũng là thứ quả đại diện cho lời dối trá ác độc.

Khả năng cuối cùng khiến Ôn Giản Ngôn cảm thấy hơi lố bịch.

Lúc ở trong phòng Viện trưởng bọn họ tìm được hai đạo cụ ẩn cấp bình thường, Luce và Ôn Giản Ngôn mỗi người cầm một cái, và cái trên tay hắn chính là đạo cụ bị Luce lấy đi.“Tốc chiến tốc thắng.”Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi, hai mắt nhìn chiếc quan tài đang mở phía xa, thì thầm đáp:Hắn nhắm mắt lại, hàng mi màu bạc cụp xuống trong đêm, dưới mí mắt mỏng là nhãn cầu run rẩy, hắn bình tĩnh thốt ra kết luận gần như kiêu ngạo:

Tội Ôn Giản Ngôn không thể tha thứ.

Chẳng biết từ lúc nào, quần áo hắn mặc trên người đã biến thành đồ linh mục, vải vóc màu đen quấn quanh từng tấc da thịt trên người, không để lộ ra một chút da thịt nào cả, trên cổ hắn đeo một chiếc cổ áo cứng màu trắng dành cho linh mục, thoạt nhìn kín kẽ cấm dục, tràn ngập hơi thở thánh khiết.“Tuy nhiên, con cũng không tính ăn năn gì hết.”

Luce đã có chuẩn bị đầy đủ nhưng vẫn không thể thay đổi kết quả.“Thư Cha, con có tội.”[Có sáu điều Đức Giê-hô-va ghét và bảy điều Ngài ghê tởm: Mắt kiêu ngạo, lưỡi dối trá, tay làm đổ máu vô tội, lòng mưu toan những điều ác, chân vội vàng chạy đi làm điều ác, kẻ làm chứng gian và nói điều dối trá, kẻ gieo tranh cãi giữa anh em.](1)

Đạo cụ quan trọng?

“Tốc chiến tốc thắng.”

Thược Dược chú ý tới ánh mắt Ôn Giản Ngôn, cô mở miệng nói: “Chúng tôi đã từng thử rồi, căn phòng kia không mở được.”Kiêu ngạo, dối trá, giết chóc.

Nói cách khác, tiếp theo bọn họ phải hoàn thành nốt Bí Tích cuối cùng ở đây.Tội Ôn Giản Ngôn không thể tha thứ.

Chờ đã… Trò chơi nhập vai?

Đạo cụ quan trọng?“Điều con sám hối với Ngài không phải là tội nói dối, mà là sát nghiệp.”

“Tuy nhiên, con cũng không tính ăn năn gì hết.”

Chàng trai cúi người trong tối, nói bằng giọng điệu điềm tĩnh lý trí, gần như gạt bỏ tất cả cảm tình.

“Đây là tội ác duy nhất con thú nhận.”

Phòng Xưng Tội trống rỗng.“Thế nào rồi?”“…”

[Nếu giá trị sinh mạng về 0, streamer sẽ chết và buổi livestream kết thúc; Nếu giá trị lý trí về 0, streamer sẽ trở thành một phần của phó bản và buổi livestream kết thúc]

Mặc dù cỗ quan tài rỗng là một mối nguy hiểm ngầm chưa được giải quyết, nhưng thời gian của họ không còn nhiều, cho dù nguy hiểm cũng phải cắn răng chịu đựng.Tô Thành ngơ ngác há miệng, song cuối cùng vẫn nuốt những lời còn lại trở về.Bên tai yên ắng.

“…” Ôn Giản Ngôn lấy lại bình tĩnh, thử mở miệng thăm dò đáp: “Ta đã hiểu rồi, ta ra ngay đây.”Ôn Giản Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế thành kính này, yên lặng chờ đợi những gì xảy ra tiếp theo… Liệu hắn có bị phán định thất bại, bị ném vào không gian đẫm máu giống hai người kia? Hay là sẽ bị tiến hành thử thách, để hắn lần nữa trải qua tội nghiệt của mình? Hay là sẽ bị mổ xẻ ký ức chôn vùi từ lâu, khiến hắn phải trả giá cho từng hành động của mình?

Tựa hồ nhận ra gì đó, Ôn Giản Ngôn cúi xuống nhìn chính mình.Hay là…

Dựa theo manh mối Thược Dược cung cấp, Ôn Giản Ngôn lâm vào trầm tư.

Chờ đã… Trò chơi nhập vai?Các vị Thần sẽ lên tiếng và tha thứ cho tội ác của hắn?



Ôn Giản Ngôn giật mình, sau đó không tự chủ được ngẩng đầu lên.

Khả năng cuối cùng khiến Ôn Giản Ngôn cảm thấy hơi lố bịch.

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi.

Hắn chưa bao giờ tin vào Chúa.

Dù có thì đó cũng một vị Ác Thần thờ ơ trước nhân loại, thậm chí lấy sự đau khổ của nhân loại làm niềm vui. Hắn thậm chí nguyện ở chung chỗ với Tà Thần tà ác như Vu Chúc, còn hơn phải ngồi ca tụng nhiều lần vị Chúa cứu thế cứu khổ cứu nạn luôn được tín ngưỡng trong từng Tôn giáo.

Ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào đạo cụ, âm thanh hệ thống quen thuộc lập tức vang lên chứng minh suy đoán của hắn.Thế giới thực không có, càng đừng nói trong thế giới phó bản tràn ngập giết chóc và điên cuồng này sẽ có.

Nhưng… Quan tài trống rỗng thì khác.

Hết chương 179Đột nhiên, không hề báo trước, âm thanh hệ thống quen thuộc bỗng vang bên tai:

Tuy nhiên mười phút sau, cửa phòng Xưng Tội trượt ra.[Ting! Phát hiện sự tồn tại của đạo cụ quan trọng]

Hắn nhắm mắt lại, hàng mi màu bạc cụp xuống trong đêm, dưới mí mắt mỏng là nhãn cầu run rẩy, hắn bình tĩnh thốt ra kết luận gần như kiêu ngạo:

Có sáu điều Đức Giê-hô-va ghét và bảy điều Ngài ghê tởm: Mắt kiêu ngạo, lưỡi dối trá, tay làm đổ máu vô tội, lòng mưu toan những điều ác, chân vội vàng chạy đi làm điều ác, kẻ làm chứng gian và nói điều dối trá, kẻ gieo tranh cãi giữa anh em.

“…?” Ôn Giản Ngôn giật mình.

Quả nhiên Ôn Giản Ngôn không nói dối, ngoài cuốn Kinh Thánh bị hắn lấy đi, bên trong quan tài bằng đá nặng nề không có gì cả, ngay cả hình ảnh kinh dị họ vẫn luôn tưởng cũng không xuất hiện, chỉ có một không gian nhỏ lạnh lẽo trống rỗng.

Hắn bước vào và ngồi xuống ghế.“…!”Chắc chắn quá trình hoàn thành nhiệm vụ vô cùng hung hiểm, nếu giữa chừng xảy ra sự cố…Đạo cụ quan trọng?

Đây là…?!

Hắn vươn tay mở cửa gỗ.Các vị Thần sẽ lên tiếng và tha thứ cho tội ác của hắn?Nhưng hắn còn chưa kịp suy nghĩ gì thì đã nghe thấy hệ thống nói tiếp:

Hơn nữa còn là cảnh tượng ‘đặc biệt’, nói cách khác, khả năng cao là hai người còn lại chưa từng trải qua?

Quan tài vẫn đóng trước khi Thược Dược rời đi?“Nghi thức trừ tà tiếp theo sắp bắt đầu rồi.”[Chúc mừng streamer kích hoạt cảnh đặc biệt: Trò chơi nhập vai]

Thứ Ôn Giản Ngôn cầm trong tay là một quyển sách bìa đen nho nhỏ, chỉ to cỡ lòng bàn tay, phía trên bìa sách có in chữ vàng.

Không gian phong bế chật hẹp tối đen làm bằng gỗ, nhưng dường như ẩn giấu một cái miệng vô hình lần lượt nuốt chửng hai người, sau đó chậm rãi mở ra lần nữa, chờ đợi nạn nhân tiếp theo tiến vào.[Tiến độ: 0%]

Hắn khẽ cau mày, giương mắt nhìn thanh nhiệm vụ bên cạnh.Một giây sau, hắn nhìn thấy trên đỉnh đầu xuất hiện hai thanh máu, giá trị sinh mạng và giá trị lý trí.

[Nếu giá trị sinh mạng về 0, streamer sẽ chết và buổi livestream kết thúc; Nếu giá trị lý trí về 0, streamer sẽ trở thành một phần của phó bản và buổi livestream kết thúc]

Chờ đã… Trò chơi nhập vai?

[BIBLE] (*Kinh Thánh)Chờ đã… Trò chơi nhập vai?

Ôn Giản Ngôn híp mắt.

Thược Dược hoảng sợ.

Đây là kiểu trò chơi gì? Trước kia hắn đã từng chơi trò rượt đuổi trốn tìm, nhưng cảnh kích hoạt lần này hắn chưa từng chơi…

Ôn Giản Ngôn gật đầu: “Là đạo cụ ẩn cấp bình thường.”

Một chiếc cửa sổ đơn giản, tuy rằng có thể che khuất mặt cả hai bên nhưng lại làm cho âm thanh xuyên thấu qua ô cửa nhỏ bằng gỗ.Hơn nữa còn là cảnh tượng ‘đặc biệt’, nói cách khác, khả năng cao là hai người còn lại chưa từng trải qua?

Tội Ôn Giản Ngôn không thể tha thứ.

Thược Dược hoảng sợ.Giọng của Thược Dược rất nhỏ và có chút run run, tuy nhiên truyền vào trong tai lại rất rõ ràng.Một giây sau, hắn nhìn thấy trên đỉnh đầu xuất hiện hai thanh máu, giá trị sinh mạng và giá trị lý trí.Ôn Giản Ngôn giật mình, sau đó không tự chủ được ngẩng đầu lên.

Phòng Xưng Tội trống rỗng.

“Dựa theo thông tin Thược Dược cung cấp, có lẽ chỉ mười phút sau là có kết quả rõ ràng.”

Nháy mắt khi hắn dứt lời, thanh tiến độ [0%] trên đỉnh đầu nhảy lên tới [5%).Ôn Giản Ngôn bị dọa giật mình ngẩng đầu, cơ thể hơi căng cứng. Hắn nhìn về phía âm thanh phát ra, cảnh giác chờ đợi.Hắn vẫn ngồi trong phòng Xưng Tội nhỏ hẹp, xung quanh đều bị bịt kín không tia sáng nào có thể len qua, nhưng quái lạ là… Dường như có điều gì đó thay đổi.

Ôn Giản Ngôn như nhận ra điều gì đó.

Lúc ở trong phòng Viện trưởng bọn họ tìm được hai đạo cụ ẩn cấp bình thường, Luce và Ôn Giản Ngôn mỗi người cầm một cái, và cái trên tay hắn chính là đạo cụ bị Luce lấy đi.Tựa hồ nhận ra gì đó, Ôn Giản Ngôn cúi xuống nhìn chính mình.

Mọi người đều chuyển tầm mắt sang căn phòng đóng chặt kia.

Hắn khẽ cau mày, giương mắt nhìn thanh nhiệm vụ bên cạnh.“!”

Sau khi ký kết khế ước phụ thuộc với Thược Dược, nhiệm vụ đạo cụ cấp sử thi đã kích hoạt và tiến trình nhiệm vụ được chia cho hẳn một cách hiển nhiên. Có thể nhìn thấy trên bảng nhiệm vụ lơ lửng giữa không trung, nhiệm vụ đã được hoàn thành 2/3, chỉ còn một bước cuối cùng để nhận được phần thưởng.

“Chờ chút, chẳng lẽ nó là…” Thược Dược giật mình trợn to mắt.Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng hắn vẫn không tự chủ được mà giật mình.

Mà Thược Dược có can đảm quay về đã vô cùng hiếm gặp.Bên trong trống rỗng.Chẳng biết từ lúc nào, quần áo hắn mặc trên người đã biến thành đồ linh mục, vải vóc màu đen quấn quanh từng tấc da thịt trên người, không để lộ ra một chút da thịt nào cả, trên cổ hắn đeo một chiếc cổ áo cứng màu trắng dành cho linh mục, thoạt nhìn kín kẽ cấm dục, tràn ngập hơi thở thánh khiết.

Một cây thánh giá sáng chói treo trước ngực hắn, khẽ nhấp nhô theo từng hơi thở.

Hơn nữa theo lời Thược Dược, bọn họ nhận được nhiệm vụ khi đứng trước quan tài đá. Mà hiện giờ, nắp quan tài đá mở ra, “vật thể” bên trong biến mất, cho dù Ôn Giản Ngôn muốn từ bỏ tiến độ và bắt đầu lại từ đầu cũng không được… Từ bỏ tiến độ hiện tại có thể đồng nghĩa với việc huỷ bỏ trực tiếp cách thức duy nhất đạt được đạo cụ cấp sử thi.

Đây là…?!

Dựa theo manh mối Thược Dược cung cấp, Ôn Giản Ngôn lâm vào trầm tư.Ôn Giản Ngôn như nhận ra điều gì đó.

Là cuốn Kinh Thánh.

Đây là kiểu trò chơi gì? Trước kia hắn đã từng chơi trò rượt đuổi trốn tìm, nhưng cảnh kích hoạt lần này hắn chưa từng chơi…Hắn thò tay vào trong túi.

Đầu ngón tay chạm vào một cuốn sách nhỏ cứng dày.

Tuy nhiên không ai có đủ tư cách khiển trách sự hèn nhát của cô.

Toàn bộ hầm mộ được bao phủ bởi sự im lặng chết chóc.Là cuốn Kinh Thánh.

Dưới không gian u tối không thể nhìn rõ thứ gì, Ôn Giản Ngôn chậm rãi tì trán lên những ngón tay đan chéo, dùng tư thế tín đồ đầy tiêu chuẩn, cúi người trước vách ngăn trong bóng tối.Chẳng lẽ [Phát hiện sự tồn tại của đạo cụ quan trọng] chính là hai đạo cụ này sao?

“Kế tiếp, mọi người cứ lấy nhiệm vụ tích lũy tích phân làm mục tiêu cần hoàn thành, cố gắng góp đủ tích phân trước khi tiếng chuông tiếp theo vang lên, sau đó rời khỏi phó bản.”Một cuốn Kinh Thánh và một cây thánh giá, hay nói cách khác, chỉ khi streamer có hai đạo cụ cùng một lúc mới bị kéo vào cảnh đặc biệt này?

Cách thức hoàn thành hạng mục được viết trên thanh nhiệm vụ: Điều duy nhất streamer cần làm là bước vào phòng Xưng Tội, chân thành thú nhận tội lỗi mà mình phạm phải với linh mục.

Cửa phòng Xưng Tội sau lưng tự động khép vào, chặn hết tất cả ánh sáng đằng sau, cuối cùng phát ra một tiếng “rầm” nhỏ, khóa kín gian phòng không chừa một kẽ hở nào.Nếu là như vậy, bảo sao hai người còn lại không thể kích phát. Dù sao hai đạo cụ kia đều ở trong phòng Viện trưởng và bị hai đội ngũ chia ra cầm, nếu không phải Luce hiện tại không biết tung tích, sinh tử chưa rõ, dẫn đến việc đạo cụ rơi khỏi người hắn, sau đó bị Ôn Giản Ngôn nhặt được, có lẽ Ôn Giản Ngôn cũng không thể tập hợp đầy đủ hai đạo cụ này.

Điều duy nhất hắn có thể làm bây giờ là liên hệ với thực tế.

Hắn cúi xuống, vươn tay về phía nắp quan tài và nhặt lên một vật: “Chỉ có thứ này.”Điều kiện khắc nghiệt đến mức được xưng là “cảnh đặc biệt”.

Hắn thò tay vào trong túi.Tuy nhiên không ai có đủ tư cách khiển trách sự hèn nhát của cô.Ôn Giản Ngôn biết rõ, dựa theo tình hình hiện tại, chỉ e mình đã tiến vào con đường khác hẳn với hai người còn lại. Khảo nghiệm tiếp theo chờ hắn cũng sẽ thay đổi hoàn toàn, thậm chí còn vượt dự đoán trước kia của hắn.

Không gian phong bế chật hẹp tối đen làm bằng gỗ, nhưng dường như ẩn giấu một cái miệng vô hình lần lượt nuốt chửng hai người, sau đó chậm rãi mở ra lần nữa, chờ đợi nạn nhân tiếp theo tiến vào.Trong khi Ôn Giản Ngôn đang trầm tư, đột nhiên cửa phòng Xưng Tội bị gõ.

Mấy người còn lại nín thở nhìn hắn, chờ đợi đối phương nghĩ xong.

Cô biết rất rõ trong phòng Xưng Tội ẩn chứa một loại sức mạnh đáng sợ nào đó, nếu mình bước vào thì tuyệt đối không có khả năng sống sót, vì vậy… cô đã hèn nhát bỏ chạy.

Ôn Giản Ngôn híp mắt.“Cốc cốc.”

“…!”

Ôn Giản Ngôn hít sâu một hơi.

Ôn Giản Ngôn bị dọa giật mình ngẩng đầu, cơ thể hơi căng cứng. Hắn nhìn về phía âm thanh phát ra, cảnh giác chờ đợi.

“Chúa nói, ma quỷ là cha đẻ của dối trá, và ắt hẳn con đã ruồng bỏ Thần Linh từ rất lâu rồi.”

Hắn chưa bao giờ tin vào Chúa.Một giọng nói khàn khàn thô ráp ngoài cửa vọng vào:

“Thưa Cha, Cha có ở trong không ạ? Trưởng Khoa đang cần tìm Cha.”

Hết suy đoán này đến suy đoán khác hiện lên trong đầu, dần dần nghiêng về phương hướng nguy hiểm.

“Không cần.” Ôn Giản Ngôn lắc đầu từ chối: “Mọi người không cần phải làm gì cả.”“Nghi thức trừ tà tiếp theo sắp bắt đầu rồi.”

Thược Dược gật đầu, bắt đầu tỉ mỉ kể lại mọi chuyện.

Điều kiện khắc nghiệt đến mức được xưng là “cảnh đặc biệt”.“…” Ôn Giản Ngôn lấy lại bình tĩnh, thử mở miệng thăm dò đáp: “Ta đã hiểu rồi, ta ra ngay đây.”

Nháy mắt khi hắn dứt lời, thanh tiến độ [0%] trên đỉnh đầu nhảy lên tới [5%).

Ôn Giản Ngôn híp mắt.

“Thế nào rồi?”

Những người đầu tiên thất bại có thể là do cuối cùng không được ân xá.

Là cuốn Kinh Thánh.“…”Thì ra là chơi như vậy…