Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 66: Hoài nghi



Trương gia chơi mạt trượt đã xong, bà nội Trương và mẹ Băng Băng tới nói chuyện với cô út Kỳ Kỳ, Hàn Nhã Kỳ đi lên lầu xem con trai bảo bối của mình, Phương Chính Hương liền pha trà bưng tới cho mọi người, vừa bảo giúp việc đưa các loại hoa quả khô tới, sau đó liền ở một bên nghe các trưởng bối nóichuyện phiếm.

Tiểu Bình Quả ngồi ở chính giữa mẹ mình và mẹ Băng Băng, cầm di động của Trương Kỳ Kỳ chơi Plans vs Zombie.

Mẹ Băng Băng vừa trò chuyện với mẹ Bình Quả, vừa rất tùy ý cầm điện thoại trong tay Tiểu Bình Quả đang chơi: "Tiểu Bình Quả, cho mợ xem con đang chơi trò gì nào, được không vậy?"

Tiểu Bình Quả bĩu môi không vui: "Tiểu Bình Quả còn muốn chơi mà!"

Mẹ Băng Băng nhìn Phương Chính Hương: "di động của chị ba con còn tốt hơn!"

Tiểu Bình Quả quả thật quên di động Kỳ Kỳ, đi quấn quít Phương Chính Hương muốn điện thoại di động chơi tiếp.

Mẹ Băng Băng cầm di động Trương Kỳ Kỳ, rất nhanh liền điều tra các cuộc điện thoại gọi đến, phát hiệnký hiệu của người trò chuyện nhiều nhất với Trương Kỳ Kỳ là "Thổ hào". Bà ấn mở dãy số "Thổ hào", ghi nhớ bốn con số cuối cùng ở trong lòng.

Phương Chính Hương nhìn mẹ chồng đang lục lọi di động Kỳ Kỳ, cảm thấy là lạ, liền cười nói: "Mẹ, cho con xem di động chị Kỳ Kỳ, con cũng muốn mua một cái loại này!"

Mẹ Băng Băng đang muốn lục xem tin nhắn của Trương Kỳ Kỳ, nghe vậy liền nhìn con dâu thứ hai, cười cười, đưa di động Trương Kỳ Kỳ cho Phương Chính Hương.

Phương Chính Hương giả vờ giả vịt nhìn nhìn, đứng dậy thả di động Trương Kỳ Kỳ ở trên bàn trà, thuận miệng nói một câu: "Nhìn coi cũng được, nhưng thị trường đã ra kiểu mới rồi!"

Trương Kỳ Kỳ bị Tô Khả vuốt tóc, cảm thấy vừa tê dại vừa muốn nhũn ra, trong lòng đang ngứa ngáy, đột nhiên cảm thấy có chút không đúng.

cô nhìn thoáng qua phía sau, kết quả thấy được Trương Hoằng Hoằng và Đại Bình Quả đang nghẹn họng nhìn trân trối.

Khuôn mặt của Trương Kỳ Kỳ nóng bừng, đều sắp bốc cháy luôn, không khỏi nhìn Tô Khả.

Tô Khả nhìn cô một cái, không nói chuyện, thế nhưng tay lại đưa qua sờ một cái trên tay cô.

Trương Kỳ Kỳ rũ mắt xuống, không dám nhìn phản ứng của Trương Hoằng Hoằng và Đại Bình Quả ở phía sau.

Đại Bình Quả dường như muốn hỏi cái gì, lại bị Trương Hoằng Hoằng đưa tay vỗ một cái, liền không lên tiếng.

Trương Hoằng Hoằng vừa mới bắt đầu vẫn còn nụ cười trên khuôn mặt, thế nhưng lúc này nụ cười trênmặt đã thu liễm, hiện ra vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.

Đôi mắt dài nhỏ của Đại Bình Quả nhìn chú họ nhỏ phía trước, lại nhìn Kỳ Kỳ một chút, lại nhìn anh họ bên cạnh, cảm thấy chuyện vẫn rất thú vị.

Tô Khả trực tiếp lái xe đến Trương gia, ngừng lại ở cửa lớn, bảo hai nhân viên bảo an chờ trên xe, anhmang theo đám người Trương Kỳ Kỳ xuống xe đi vào Trương gia.

đi vào phòng khách, Tô Khả tất nhiên đi nói chuyện với Trương Thuận Đông, Lương Thư Nhiên và Trương Băng Băng.

Trương Hoằng Hoằng mang Đại Bình Quả hưng phấn lên lầu chơi game.

Trương Kỳ Kỳ vào phòng chơi mạt chược lấy túi xách kiêm chào tạm biệt mọi người. đã trải qua chuyện tối nay, cô có chút nghĩ lại phát sợ, hơn nữa còn có thật nhiều lời muốn hỏi Tô Khả, bởi vậy không có ý định ở lâu.

Trương Kỳ Kỳ vừa nói phải đi, đầu tiên cô út liền có chút không nỡ, cô kéo tay Trương Kỳ Kỳ không chịu buông ra: "Kỳ Kỳ, tiệm bánh mì của con chừng nào khai trương? cô cô bảo người tặng con lẵng hoa!" côtuy rằng cũng ở Trịnh thành, thế nhưng nhà ở ngoại ô Đại Bắc, con nhỏ, nhà chồng có nhiều việc, làm ăn bận rộn, về nhà mẹ đẻ một chuyến cũng không phải rất dễ dàng.

"Cảm ơn cô út!" Trương Kỳ Kỳ cũng có chút lưu luyến, "cô út, cô phải tặng con lẵng hoa đắt tiền nhất đó!"

cô út vươn tay bắn một cái trên mặt Trương Kỳ Kỳ: "Con nhỏ này!" cô cầm túi xách của mình tới, từ bên trong lấy ra một tấm phiếu chăm sóc sắc đẹp một năm cho Trương Kỳ Kỳ: "cô hỏi thăm rồi, viện thẩm mỹ này ở Chính Hòa đường cũng có chi nhánh, con cầm lấy đi làm đi!" cô biết rõ Trương Kỳ Kỳ siêu cấp yêu xinh đẹp, cho nên khi bản thân mua phiếu chăm sóc sắc đẹp cũng làm cho Kỳ Kỳ một cái.

Trương Kỳ Kỳ trong lòng cảm động, chớp chớp hai mắt, nén cảm giác chua xót: "Cảm ơn cô út." Đôi khi cô cảm thấy khi trong lòng mình đặc biệt cảm động, thì những từ ngữ hoa lệ trau chuốt đều không nóira được, thiên ngôn vạn ngữ chỉ hóa thành hai chữ - - "Cảm ơn".

Mẹ Băng Băng ở bên cạnh nhìn thoáng qua, hơi có chút không cho là đúng - - cái phiếu chăm sóc sắc đẹp này không rẻ đâu.

Trương Kỳ Kỳ cầm túi xách muốn đi, thấy điện thoại di động của mình để ở trên bàn trà, liền vươn người cầm lên, thả ở trong túi xách.

Mẹ Băng Băng lại cười nói: "Kỳ Kỳ, điện thoại di động của con khi mới ra mới vừa ra thị trường không rẻ đâu!" Cái điện thoại di động này lúc mới vừa ra thị trường cũng phải sáu bảy nghìn!

Trương Kỳ Kỳ sững sờ, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, tiếp theo liền cười cười: "Con mua muộn. Lúc mua giá cả đã hạ rồi." thật ra đây là quà tặng sinh nhật năm trước Lý Thụy tặng cô. Lúc ấy trong tay anh ta cũng không có nhiều tiền, nhưng dẫn Trương Kỳ Kỳ đi tới một nhà hàng rất đắt tiền mừng sinh nhật, còn đưa Trương Kỳ Kỳ cái điện thoại di động này. Trương Kỳ Kỳ trong lòng tự mình đánh trống lảng: khi đó Lý Thụy đi ra ngoài còn không trang bị đầy đủ, anh ta và Triệu Hân còn không có cái tốt hơn!

Mẹ Băng Băng không để lại dấu vết mà đánh giá cô cháu gái xinh xắn của chồng mình, trong lòng cảm thán con gái xinh đẹp liền có phương pháp.

Nhớ tới chuyện cũ trước kia, trong lòng Trương Kỳ Kỳ có chút khó chịu, liền định nói mấy câu khách khí liền rời đi.

Đúng lúc này, giọng Tô Khả truyền tới: "Kỳ Kỳ, bây giờ tôi trở về nhà, em có muốn cùng nhau trở về hay không?"

s Trương Kỳ Kỳ nhìn sang, phát hiện Tô Khả không biết tới lúc nào, đang đứng chờ cô ở cửa, nhưng vẻ mặt có chút không tốt.

Người trong nhà cũng hơi có chút sững sờ - - Tô Khả người này tất cả mọi người rõ ràng, trời sinh không thích nói chuyện, nhìn lạnh lùng muốn chết, lúc nào thì nhiệt tình vậy hả?

Trong lòng mẹ Băng Băng khẽ động, cảm giác mình đại khái là đoán được cái gì.

Trương Kỳ Kỳ có chút chột dạ, rất muốn tự mình thuê xe trở về, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt Tô Khả thìlại không dám nói suy nghĩ của mình ra, do dự vài giây đồng hồ, thấy Tô Khả không hề chớp mắt nhìn cô chằm chằm, chỉ đành phải nói: "Có."

Nhìn nhìn khuôn mặt vẫn cứng nhắc của Tô Khả, cô lại bồi thêm một câu: "nhỏ... Tô Khả, cám ơn anh."

Tô Khả hừ một tiếng, xoay người lại rời đi.

đi vài bước, anh phát hiện Trương Kỳ Kỳ không có đuổi kịp, liền vừa quay đầu vừa nhíu mày nhìn cô: "Lề mà lề mề làm gì vậy hả?"

Trương Kỳ Kỳ: "..." cô thành thành thật thật đi theo.

Mọi người trong phòng: "..." Hành động qua lại của hai người này sao kỳ quái quá vậy!

Đợi Tô Khả và Trương Kỳ Kỳ cùng nhau đi ra, cô út liền mở miệng nói: "Sao tôi cảm thấy Tô Khả và Kỳ Kỳ kì lạ vậy!"

Phương Chính Hương thêm một câu: "Cảm giác chú họ nhỏ là đại trượng phu, Kỳ Kỳ là tiểu tức phụ..."

nói xong cô thấy vẻ mặt bà nội chồng, mẹ chồng và cô út khác thường, lúc này cũng nhớ tới bối phận bất đồng của Tô Khả và Trương Kỳ Kỳ, trong lòng rất là hối hận, cảm giác mình nói chuyện không có đầu óc, liền vội bổ cứu nói: "Hặc hặc! con nói giỡn đó! Hai người bọn họ làm sao có thể! khà khà!"

Bà nội Trương, mẹ Băng Băng, cô út: "..."

Mẹ Băng Băng giả bộ như đi đưa hoa quả trong phòng khách. Sau khi đặt mâm đựng trái cây trong tay lên trên bàn trà, bà mở miệng hỏi con trai trưởng: "Băng Băng, số điện thoại của Tô Khả là bao nhiêu a?"

Trương Băng Băng suy nghĩ một chút, nói: "Chú họ nhỏ có mấy số điện thoại di động lận, nhưng dùng để liên lạc với người thân thì là cái số này - - "

anh lấy điện thoại di động mở danh bạ ra, sau đó nói ra một cái dãy số.

Mẹ Băng Băng phát hiện bốn con số cuối của dãy số này với bốn con số cuối của "Thổ hào" trong điện thoại di động của Trương Kỳ Kỳ giống nhau như đúc, trong lòng liền đã rõ, đem chuyện này để ở trong lòng.

Bởi vì quan hệ không tốt với mẹ Kỳ Kỳ, cho nên bà không quá hi vọng Trương Kỳ Kỳ gả quá tốt; thế nhưng bởi vì Kỳ Kỳ là cháu gái của chồng mình, cho nên bà lại hy vọng Tô Khả cũng không phải là đùa bỡn Trương Kỳ Kỳ.

Tiếp theo bà lại nghĩ tới bối phận của Tô Khả, liền tính toán đợi lúc ngủ tâm sự chuyện này với chồng mình.

Trương Kỳ Kỳ có chút kinh hồn bạt vía theo sát phía sau Tô Khả, cảm thấy Tô Khả thật sự đúng là quá yêu sinh giận, cả ngày giống như một quả bom hẹn giờ, không biết lúc nào thì lão nhân gia người liền nổ cái bùm.

cô vừa nhìn bóng lưng Tô Khả, vừa nghĩ làm thế nào để Tô Khả nguôi giận, hoặc là làm Tô Khả tức giận thêm, tức giận đến mức làm anh quên mất không thoải mái vừa rồi.

đi ra khỏi sân nhà, Tô Khả dừng bước, quay đầu lại chăm chú nhìn Trương Kỳ Kỳ, nhớ tới vừa rồi nghe được lời nói có liên quan tới điện thoại di động của Trương Kỳ Kỳ. Vừa nghĩ tới điện thoại Trương Kỳ Kỳ dùng có khả năng là người đàn ông khác mua cho cô, Tô Khả đã cảm thấy trái tim giống như bị người ta dùng lực bóp lại, rất khó chịu.

Trương Kỳ Kỳ ngẩng đầu nhìn Tô Khả. cô mặc dù có điểm đuối lý nho nhỏ, thế nhưng vừa nghĩ tới nguyên tắc thứ tự đến trước và sau, lại cảm thấy cây ngay không sợ chết đứng- - Lý Thụy là người trước, Tô Khả anh vậy chứ là tái giá đó nha!

Lúc này đã là hơn mười giờ đêm, trên mặt đất đã kết băng, Trương Kỳ Kỳ vừa đứng trong chốc lát, đãcảm thấy cả người lạnh buốt. cô vừa xoa xoa tay, vừa nghĩ: ngày mai lại đi mua áo lông mới thôi...

Tô Khả thấy Trương Kỳ Kỳ một chút cũng không xấu hổ đón lấy ánh mắt của anh, hơn nữa dường như còn thất thần, trong lòng không khỏi rầu rĩ, cảm giác mình một tấm chân tình cũng không được Trương Kỳ Kỳ nhận thức, quả nhiên là "Ta vốn hướng trái tim về trăng sáng, nhưng sao ánh trăng lại chiếu xuống cống rãnh nào thế kia" a!

anh nghẹn tức giận này trong lòng, quả thực là khó chịu muốn chết.

Trương Kỳ Kỳ mở trừng hai mắt: "Tô Khả, tại sao còn chưa đi?" cô rốt cuộc nghĩ được biện pháp áp đảo Tô Khả, đang kích động muốn thí nghiệm một chút trên người Tô Khả - - Tô Khả chỉ cần dám mở miệng khiêu khích, một xe lời nói của cô đều đang chờ anh!

Tô Khả đưa tay vỗ một cái trên lưng cô, sau đó tay cánh tay thuận thế đi xuống ôm eo Trương Kỳ Kỳ: "đi thôi, đồ ngốc!"

Trương Kỳ Kỳ thản nhiên tiếp nhận cái đánh giá "Đồ ngốc" này, dù sao so với Tô Khả khắp người đều là tâm nhãn, cô là không đủ thông minh a!

Hai người tới trước chiếc Mercedes bảy chỗ, thấy một nhân viên bảo an có ánh mắt xuống xe mở cửa bên ghế lái ra, lại chạy chậm qua mở cửa xe bên tay lái phụ kia ra, còn đứng ở đó cung nghênh bọn họ, Tô Khả và Trương Kỳ Kỳ liền không hẹn mà cùng ngậm miệng lại, đều ngấm ngầm hạ quyết tâm - - sau khi về đến nhà hảo hảo tính sổ đối phương!