Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 58: Đều có tâm tư



Tô Khả dừng xe hẳn, lúc này mới nhìn cô, dịu dàng nói: "Ngoan, nghe lời."

Trương Kỳ Kỳ uống hết rượu nếp ngọt, đầu óc vốn là có chút chóng mặt, cảm thấy Tô Khả lớn lên xinh đẹp như vậy, giọng nói lại dịu dàng như vậy, vì vậy cô lần nữa bị Tô Khả đầu độc, nghe lời xuống xe.

Tô Khả vòng qua giúp cô mặc áo khoác ngoài, nắm tay cô trực tiếp đi vào cao ốc.

Lúc Trương Kỳ Kỳ nhìn thấy bảng hiệu khoa phụ sản, lập tức dừng bước, không chịu đi lên trước nữa: "Tô Khả, anh- - "

cô ngửa đầu nhìn khuôn mặt của Tô Khả, dần dần đã hiểu: "anh cho rằng...cho rằng em mang thai?"

Tô Khả có chút nóng nảy: "anh đã đã hẹn bác sĩ rồi, trực tiếp dẫn em đi là được."

Trương Kỳ Kỳ cũng không biết nói cái gì cho phải, cô hạ giọng nói: "Em mang thai hay không mang thai tại sao em không biết?"

Tô Khả thẩm thị Trương Kỳ Kỳ: "... Em có thể xác định? nói không chừng đã mang thai rồi, em lại uống nhiều rượu gạo như vậy, đi kiểm tra một chút dù sao vẫn không sai." Khi rời nhà, anh đã sớm hẹn bác sĩ.

Trong lòng Trương Kỳ Kỳ cũng bị lời nói của anh mềm như chíp bông đấy, liếc Tô Khả, hậm hực nói: "Hừ, cho dù mang thai, phá không được sao, cần gì khẩn trương như vậy hề hề - - "

Nhìn đôi mắt dần dần trở nên lạnh của Tô Khả, những lời hờn dỗi này cô cũng nói không nổi nữa, đành phải quật cường dời đi ánh mắt.

Tô Khả lẳng lặng nhìn ánh mắt của cô, ánh mắt càng ngày càng lạnh, cuối cùng nói giọng khàn khàn: "Trương Kỳ Kỳ, em dám lập lại lần nữa?"

Trương Kỳ Kỳ cho tới bây giờ chưa từng thấy anh như vậy, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi, vẫn kiên trì nói: "Bệnh viện đối diện mấy tiệm thuốc, chúng ta đi mua mấy que thử thai đi, về nhà kiểm tra trước, nếu mang thai thật hãy nói, được không?" cô mới không muốn ở bệnh viện mất mặt đâu!

Thấy Tô Khả rũ mắt xuống như đang ngẫm nghĩ, cô lại bồi thêm một câu: "Hơn nữa, cho dù mang thai, cũng không có nghe ai nói uống rượu gạo sẽ bị gì mà!"

Tô Khả nhớ tới mấy que thử thai trong nhà anh bảo Kim Giai Lương đi mua, liền nói: "Trong nhà có, anhmang em trở về!"

Trương Kỳ Kỳ đầu óc có chút hồ đồ, cảm thấy mình bỏ lỡ cái gì, cô ấn ấn huyệt thái dương, "ừ" mộttiếng.

Lúc đợi thang máy, Tô Khả lại nhìn cô một cái, thấy tóc dài cô rối tung ánh mắt mê ly, nhưng cứ giữ một khoảng cách với anh lẻ loi trơ trọi đứng ở nơi đó." Trong lòng liền tuôn ra thương tiếc không nói ra được, liền đi qua, ôm eo Trương Kỳ Kỳ.

Đêm đông trên phố Trịnh thành, xe từng chiếc một hợp thành một dòng sông xe, trong ánh đèn nê ông lóe lên chậm rãi tiến lên phía trước. Trương Kỳ Kỳ vốn đang nhìn dòng xe cộ phía ngoài, thấy thế khôngkhỏi có chút buồn cười, liền nhìn Tô Khả, trên mặt mỉm cười - - xe của anh nhanh thì có ích lợi gì, khôngphải vẫn chậm rãi đi?

Tô Khả thấy trên mặt cô mỉm cười, tâm tình cũng buông lỏng một chút, liền đưa thay sờ sờ tay Trương Kỳ Kỳ.

Tay của Trương Kỳ Kỳ mềm mại đầy đặn, vuốt chơi rất vui.

Xe của Tô Khả sắp đến Đế Hồ, Trương Kỳ Kỳ chợt nhớ tới chỗ quái lạ rồi, cô nhìn Tô Khả: "Trong nhà anh tại sao có thể có que thử thai?"

Tô Khả không nói gì.

Trong xe hơi ấm rất đủ, khuôn mặt Trương Kỳ Kỳ có chút nóng rần lên, chút cảm giác say lưu lại kia lại dâng lên, cô nhìn bên mặt Tô Khả: "anh đã sớm hoài nghi em mang thai?"

Tô Khả vẫn như trước không nói gì, chỉ là nghiêng qua liếc Trương Kỳ Kỳ, sau đó tiếp tục chuyên tâm lái xe đi vào tiểu khu tiểu khu. Nếu không phải hoài nghi Trương Kỳ Kỳ mang thai, sáng hôm nay anh sẽ bỏ qua Trương Kỳ Kỳ sao? thật là đồ ngốc!

Sau khi xe dừng hẳn, Trương Kỳ Kỳ có chút nóng vội, liền xuống xe trước, đứng bên cạnh xe đợi Tô Khả. Trời đã tối đen, gió lạnh kèm theo ẩm ướt thổi qua, lạnh làm cô run bắn lên.

Tô Khả khóa kỹ xe, thấy cô đông lạnh thành bộ dạng như vậy, trong lòng có chút hối hận, bước nhanh qua mở cửa, mang theo cô đi vào cửa trước, từ trong ngăn kéo lấy ra một xâu chìa khóa đưa cho cô.

Trương Kỳ Kỳ không có nhận ngay, mà là nhìn Tô Khả: "Đây là - - "

"Chìa khóa trong nhà, " trong lòng Tô Khả khẩn trương, dáng vẻ lại giả vờ ra rất tùy ý, "Em cầm chìa khóa ra vào thuận tiện."

Trương Kỳ Kỳ do dự một lát, lúc này mới nhận chìa khóa bỏ vào trong túi xách. cô cảm thấy mình mỗi ngày hai bận vội tới nấu ăn cho Tô Khả, có chìa khóa mà nói cũng thuận tiện một ít, nhưng cảm thấy thái độ mơ hồ của Tô Khả có chút vô cùng trịnh trọng rồi.

Tô Khả trước lấy dép lê bông vải cho Trương Kỳ Kỳ, lúc này mới lấy dép lê bông vải của mình thay đổi.

Trương Kỳ Kỳ vừa đổi giày vừa nói đùa: "anh đưa chìa khóa cho em, anh phải cẩn thận đó, có thứ gì đáng giá thì mau giấu kỹ, bằng không em sẽ cấu kết người ngoài cướp sạch nhà anh!"

Tô Khả nghe được từ "Người ngoài " trong lời nói của cô, tự mình mơ mộng là Trương Kỳ Kỳ nghĩ cô là "vợ" anh, trong lòng ấm ấm áp áp, chỉ dịu dàng nhìn Trương Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ bị anh nhìn tim đập có chút nhanh, liền cúi đầu xuống cố ý thúc giục nói: "Nhanh đổi giày, lề mề!"

Hai người cùng rửa tay đi ra, Tô Khả đi lấy que thử thai, Trương Kỳ Kỳ có chút khẩn trương đợi trong phòng khách.

Tô Khả mở ra bao bì cầm giấy hướng dẫn đi ra, sau khi mở ra bắt đầu xem.

Trương Kỳ Kỳ có chút khẩn trương chen vào, cùng anh xem.

Tô Khả nghe thấy được hương thơm trên người Trương Kỳ Kỳ, không khỏi có chút đứng núi này trông núi nọ, thân thể dần dần cũng có phản ứng, vội khép hai chân lại tiến hành che đậy.

Trương Kỳ Kỳ hoàn toàn không biết gì cả mà chỉ chăm chú đọc xem giấy hướng dẫn, còn chỉ vào bảo Tô Khả nhìn: "Ở trên đoạn đầu tờ giấy thử xuất hiện hai vạch màu đỏ tím là mang thai, còn một vạch là không mang thai!"

Tô Khả "ừ" một tiếng, lặng lẽ hôn trên tóc cô một cái.

Tóc Trương Kỳ Kỳ rất mẫn cảm, cảm thấy có chút ngứa, liền dùng sức đẩy anh ra: "Chuyên tâm mộtchút!"

Sau khi hai người nhét chung một chỗ đọc giấy hướng dẫn, Trương Kỳ Kỳ cầm giấy thử muốn đi toilet, thấy Tô Khả cũng cầm chén nhỏ đứng dậy đi theo không khỏi có chút xấu hổ nói: "anh ở chỗ này chờ là được rồi!"

Tô Khả biết mình có chút nóng lòng, cũng có chút xấu hổ, bất quá vẫn kiên trì nói: "anh ở chỗ rửa mặt chờ em."

Trương Kỳ Kỳ chẳng thèm nhiều lời với anh, trực tiếp đi nhà vệ sinh. cô cảm thấy hôm nay Tô Khả có chút quá căng thẳng, giống như có tâm tư gì đó không thể cho ai biết.

Tô Khả đứng ở chỗ rửa mặt, nhìn mình trong gương, tim đập có chút nhanh, có chút chờ mong, lại có chút không biết làm sao. Về mặt lý trí, anh biết rõ nếu như Trương Kỳ Kỳ có thai, vậy hôn sự giữa anhvà Trương Kỳ Kỳ nhất định sẽ bởi vì điều đó mà đẩy nhanh tốc độ, sở dĩ có chút chờ mong; về mặt tình cảm, anh biết rõ Trương Kỳ Kỳ nhất định không muốn mang thai, mà anh cũng đối với bản thân lập tức sẽ làm cha có chút mờ mịt, không biết nên làm một ba ba đủ tư cách như thế nào.

Trương Kỳ Kỳ rất nhanh liền đi ra, tay mang bao tay nhặt lấy giấy thử, cẩn thận từng li từng tí để xuống.

Tô Khả đứng sát cô, đôi mắt cũng nhìn chằm chằm giấy thử kia.

Nhìn đầu mút xuất hiện một vạch màu đỏ tím, trái tim khẩn trương của Trương Kỳ Kỳ lập tức thả lỏng, vui vẻ thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

cô mặt mũi tràn đầy tươi cười nhìn Tô Khả, lúc này mới phát hiện trên mặt Tô Khả mơ hồ có chút mất mát, liền dùng bả vai đụng anh, cười nói: "anh không vui sao? Ai nha, thật tốt!" Biết mình không có mang thai, cô quả thực là cả người nhẹ nhõm, trong lòng một chút gánh nặng cũng không có.

Tô Khả vẫn cảm thấy Trương Kỳ Kỳ mang thai, cho nên đã mơ mộng ra bản thân có em bé, hiện tại chứng minh đứa bé này cũng không tồn tại, trong lòng của anh có chút vắng vẻ, cũng không biết tại sao mình phải mất mát như vậy, chính là nhìn Trương Kỳ Kỳ vui vẻ, cảm thấy cô có chút cần ăn đòn.

anh liếc Trương Kỳ Kỳ lòng tràn đầy vui mừng, trong lòng đã có ý định khác, liền lạnh lùng nói: "Ơ, em nên đi làm cơm tối! Nhớ rõ anh muốn ăn Phật nhảy tường!"

Trương Kỳ Kỳ ngại Tô Khả ở nhà vệ sinh nói cái điều này có chút đáng ghét, nhưng cô cảm thấy chuyện mình không có mang thai coi như là một việc vui rồi, cho nên quyết định tha thứ cho Tô Khả về điều này.

Thấy Trương Kỳ Kỳ đi phòng bếp, Tô Khả liền lặng lẽ đi vào phòng giải trí lầu một, khóa trái cửa - - mặc dù mấy máy vi tính ở phòng giải trí kia anh có một đoạn thời gian không sử dụng, nhưng cũng đều cài network, vừa vặn xem một vài cuộn phim Phương Chính Dương gửi cho anh, đề cao một chút kỹ thuật, khiến Trương Kỳ Kỳ đối với hắn lưu luyến không rời, không hề ghét bỏ anh nữa.

Tô Khả thư thư phục phục ngồi ở trên ghế sofa, nhìn hình chiếu trên tường, rất cảm tạ Internet phát triển và hiện đại kỹ thuật biến chuyển từng ngày.