Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 39: Tiến công đêm động phòng



Trương Kỳ Kỳ đột nhiên cảm thấy rất ủy khuất, cái mũi ê ẩm, trái tim có chút co rút đau đớn, nhưng không biết mình vì sao lại như vậy.

cô nhịn xuống cái mũi chua xót, gượng gạo cười nhìn Tô Khả: "Chú nhỏ, đã trễ thế như vậy anh tới làm cái gì?"

Tô Khả lại không nói gì.

anh cho tới bây giờ chưa từng từng có cảm giác như vậy, khi nhìn thấy Trương Kỳ Kỳ không dứt khoát cùng người đàn ông kia, huyệt thái dương giật giật, ước gì có thể lập tức xuống xe giết người đàn ông kia, đoạt lấy Trương Kỳ Kỳ.

Thẳng đến lúc này, đầu ngón tay của anh vẫn còn đang run rẩy.

Trương Kỳ Kỳ thấy anh không nói lời nào, liền cúi đầu định rời khỏi.

cô và Lý Thụy không thể quay lại.

Với Tô Khả cũng không có khả năng, cô không muốn lại lâm vào tình yêu dữ dội như vậy.

Nghĩ tới đây, trái tim Trương Kỳ Kỳ một hồi đau đớn, cô vội vàng đi về phía cửa tiểu khu.

Tô Khả trơ mắt nhìn Trương Kỳ rời đi, khi cô chuẩn bị quay vào cửa, anh ném túi giấy trong tay, bước một bước dài xông lên trước, đẩy Trương Kỳ Kỳ lên trên lan can, cánh tay trái nắm cả vòng eo Trương Kỳ Kỳ, tay phải nâng cằm Trương Kỳ Kỳ lên, nhắm ngay môi cô cúi đầu hôn xuống.

Trương Kỳ Kỳ vội vàng không kịp chuẩn bị, lập tức ngây ngẩn cả người, rất nhanh liền nếm được một cỗ hương vị tanh tanh mặn mặn.

Kỹ thuật hôn của Tô Khả thật sự quá kém, chỉ biết lỗ mãng gặm cắn mút vào bờ môi mềm mại của Trương Kỳ Kỳ, căn bản không nghĩ ra phải tiến hành thâm nhập thăm dò.

Trương Kỳ Kỳ khi vừa mới bắt đầu còn liều mạng kháng cự, rất nhanh liền mềm nhũn ra. cô không cách nào cự tuyệt Tô Khả.

không biết qua bao lâu, Tô Khả rốt cuộc buông lỏng bờ môi Trương Kỳ Kỳ ra, thở hổn hển cúi đầu nhìn Trương Kỳ Kỳ.

Cái trán Trương Kỳ Kỳ chống trước người Tô Khả, cả người xụi lơ, nếu không phải Tô Khả dùng sức ôm eo cô, cô đã trượt xuống đất rồi.

cô chỉ cảm thấy khuôn mặt mình nóng hừng hực, bờ môi cũng vừa nóng vừa tê dại, trái tim đập bịch bịch.

Tô Khả dùng sức ôm Trương Kỳ Kỳ, ôm sát Trương Kỳ Kỳ lên trên người mình, ước gì có thể khảm Trương Kỳ Kỳ vào trong thân thể chính mình.

Sau một lúc lâu, anh nói giọng khàn khàn: "Kỳ Kỳ, anh đói bụng." anh đang rất cần quay về đi tắm.

Trương Kỳ Kỳ: "..."

cô ngẩng đầu nhìn Tô Khả, cảm thấy từ kiều diễm chuyển tới hiện thực, Tô Khả này trở gió quá nhanh.

Tô Khả cúi đầu nhìn cô, lông mi thật dài rũ xuống, che đi sóng mắt tĩnh mịch của anh, làm cho Trương Kỳ Kỳ chỉ có thấy được một mặt ngây thơ kia của anh.

Trương Kỳ Kỳ ngửa đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, trong lòng tràn đầy do dự.

cô muốn cự tuyệt Tô Khả trực tiếp về nhà, không phát sinh bất kỳ dây dưa nào với Tô Khả. 

Nhưng lý trí của cô không chỉ huy được hai chân của cô.

cô thuận theo lòng mình, đi theo Tô Khả.

Thế nhưng cô biết rõ như vậy sẽ phát sinh mấy thứ gì đó.

Sau một lát, Trương Kỳ Kỳ ra quyết định.

cô dựa vào một phần ngu dũng (ngu ngốc + dũng cảm) của mình đẩy Tô Khả ra, trực tiếp đi tới bên cạnh xe Tô Khả, xoay người nhặt cái túi giấy kia lên, sau đó ; đi vòng qua một bên khác, mở cửa xe của ghế trước bên kia ra trực tiếp ngồi xuống.

trên khuôn mặt luôn luôn bình tĩnh của Tô Khả hiếm khi hiện ra sợ hãi lẫn vui mừng, anh bước nhanh tới, rất nhanh liền nổ máy xe.

Trương Kỳ Kỳ đưa tay sờ lên mặt của mình, cảm thấy có chút nóng.

cô lặng lẽ nhìn Tô Khả, thấy hai mắt anh nhìn thẳng phía trước, dường như rất chuyên chú lái xe, liền từ trong túi áo lấy điện thoại ra cho gọi điện thoại ba ba - - "Ba, con đi đưa chìa khóa cho bạn, về nhà sẽhơi muộn, ba mẹ ngủ trước đi, không cần chờ con!"

Cha Kỳ Kỳ dặn dò vài câu, cuối cùng không đi ra đón Trương Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ nhìn Tô Khả, vội hạ giọng nói: "Ba, con hiện tại đã đến nhà bạn, nếu về thì bạn sẽ đưa con về."

Sau khi cúp điện thoại, cô mở miệng hỏi Tô Khả: "anh có muốn ăn hay không?"

Tô Khả suy nghĩ một chút, nói: "anh muốn ăn món bánh mì súp nghêu nấu bơ lần trước em đã làm." Lúc Trương Kỳ Kỳ học cấp hai cũng rất thích nấu ăn, từng ở nhà anh xem đầu bếp trên tivi học làm súp nghêu bơ. anh còn nhớ rõ bánh mì là Trương Kỳ Kỳ kéo anh cùng đi ra tiệm bánh mì bên ngoài cửa tiểu khu mua, Trương Kỳ Kỳ lấy hết ruột bánh mì ra rồi đổ súp nghêu nấu bơ vào. Khi đó anh uống hết súp lại ăn bánh mì, trong ấn tượng cảm thấy đúng là anh chưa từng ăn món nào ngon như vậy, cho dù sau này đi Mĩ Quốc đi công tác, những món bánh mì súp nghêu nấu bơ này anh ăn nhưng vẫn không cảm thấy ngon bằng Trương Kỳ Kỳ làm.

Trương Kỳ Kỳ nhíu mày nói: "đã trễ như vậy, đi chỗ nào mua bánh mì?" cô suy nghĩ một chút, nói: "Qua ngã tư đường phía trước thì dừng một chút, chỗ đó có một Qua ngã tư đường, Trương Kỳ Kỳ liếc liền thấy trong tiệm bánh ngọt Hoàng Sa vẫn còn đèn, liền nói: "Gần tới rồi ngừng xe đi!"

Tô Khả vừa dừng xe hẳn, Trương Kỳ Kỳ liền mở cửa xuống xe.

đi vào biệt thự ở Đế Hồ của Tô Khả, Trương Kỳ Kỳ đang muốn đặt bánh mì cầm trong tay lên bàn cơm, nhưng nhìn đến một đôi nến trắng trên bàn ăn, một chai rượu đỏ và hai cốc rượu.

Trương Kỳ Kỳ không khỏi nhìn Tô Khả đang đi theo cô vào.

Khuôn mặt trắng nõn của Tô Khả lập tức lộ ra một chút ửng đỏ, anh lướt qua Trương Kỳ Kỳ đi nhanh lên lầu hai, đi đến chỗ quẹo mới nói: "anh đi tắm trước!" Hoàng sa, nói không chừng còn chưa đóng cửa."

Tô Khả "Ừ" một tiếng.

Qua ngã tư đường, Trương Kỳ Kỳ liếc liền thấy trong tiệm bánh ngọt Hoàng Sa vẫn còn đèn, liền nói: "Gần tới rồi ngừng xe đi!"

Tô Khả vừa dừng xe hẳn, Trương Kỳ Kỳ liền mở cửa xuống xe.

đi vào biệt thự ở Đế Hồ của Tô Khả, Trương Kỳ Kỳ đang muốn đặt bánh mì cầm trong tay lên bàn cơm, nhưng nhìn đến một đôi nến trắng trên bàn ăn, một chai rượu đỏ và hai cốc rượu.

Trương Kỳ Kỳ không khỏi nhìn Tô Khả đang đi theo cô vào.

Khuôn mặt trắng nõn của Tô Khả lập tức lộ ra một chút ửng đỏ, anh lướt qua Trương Kỳ Kỳ đi nhanh lên lầu hai, đi đến chỗ quẹo mới nói: "anh đi tắm trước!"

Trương Kỳ Kỳ không khỏi hé miệng nở nụ cười - - Tô Khả chỉ cần ở chung với cô, giống như cũng rất dễ dàng xấu hổ.

Tô Khả tắm rửa xong đi xuống, phát hiện Trương Kỳ Kỳ đã bưng bánh mì súp lên, đang bày đĩa và dao nĩa. anh đi đến bên cạnh bàn ăn, cố gắng trấn định nói: "Kỳ Kỳ, em cũng đi dội nước đi!"

Trương Kỳ Kỳ: "..."

cô nhìn T-shirt thể thao ngắn tay trắng như tuyết trên người Tô Khả và quần dài thể thao màu đen, lại nhìn quần jean và áo liền mũ trên người mình, không để trong lòng lắm nói: "Tí nữa em về nhà rồi, phiền toái làm gì." Thiết bị sưởi ấm chỗ Tô Khả quá đủ, cô cảm thấy có hơi nóng, nhưng bên trong mặc chính là quần áo bảo vệ bó sát người, đường cong lộ liễu, cho nên cô ngại cởi áo khoác.

Tô Khả chăm chú nhìn Trương Kỳ Kỳ trong ánh nến, nói giọng khàn khàn: "Em lên trên lầu dội nước đi!"

Trương Kỳ Kỳ cho là anh thích sạch sẽ phát tác, trong lòng mặc dù có chút không kiên nhẫn, nhưng cũng không có phản đối nữa, vừa đi lên lầu, vừa hỏi Tô Khả: "Có phòng cho khách không, em ở phòng tắm phòng cho khách tắm là được rồi."

Tô Khả ngửa đầu nhìn cô: " Phòng tắm trong phòng ngủ lầu hai anh có chuẩn bị quần áo thay cho em."

Trương Kỳ Kỳ "Nha" một tiếng, kéo cửa cuối cầu thang lên lầu hai.

Phòng ngủ Tô Khả cực kỳ ngăn nắp, Trương Kỳ Kỳ không nhìn nhiều liền vào phòng tắm.

trên kệ gỗ bên cạnh bồn rửa mặt trong phòng tắm để một bộ váy ngủ thắt đai lưng bằng lụa màu đỏ thẫm, phía trên dùng sợi tơ thêu hoa hồng rồi hoa cỏ phiền phức, làn váy phía dưới rất ngắn.

Trương Kỳ Kỳ: "..."

Đồ trang sức Tô Khả mua trên đường đi đến nhà Trương Kỳ Kỳ sớm đã đặt trên bàn cơm, lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, vừa nhìn điện thoại vừa đợi Trương Kỳ Kỳ.

Trong điện thoại di động là "Tiến công đêm động phòng" Phương Chính Dương gửi cho anh lúc chạng vạng tối, hẹn hò, bữa tối dưới ánh nến, châu báu, thay bạn gái đeo vòng cổ, tán tỉnh, hôn... Mỗi mộtbước Tô Khả đều nhớ rõ rành mạch, bởi vì mỗi một trình tự mỗi một cảnh tượng anh ở trong đầu đãdiễn luyện qua vô số lần, sớm đã mềm rục trong lòng rồi.

Lúc một loạt tiếng bước chân từ phía trên truyền tới, Tô Khả thu hồi điện thoại ngẩng đầu lên, đôi mắt đen mực của anh chuyên chú nhìn Trương Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ xõa tóc dài hơi ẩm, bên ngoài mặc một bộ tây trang màu đen của Tô Khả, âu phục nửa che nửa đậy, lộ ra áo ngủ đỏ thẫm và chân dài trắng như tuyết, chậm rãi đi xuống.

Tô Khả cảm nhận được yết hầu hơi khô, cơ thể của anh lập tức thì có phản ứng.

Váy ngủ đã là thiết kế thấp ngực, làn váy lại rất ngắn, bởi vì sợ đi lộ hàng, cho nên Trương Kỳ Kỳ vịn lan can cầu thang gỗ cẩn thận từng li từng tí đi xuống dưới.

cô vừa đi vừa nói: "Tô Khả, em thấy phải có hơi lạnh, cho nên mới tìm một bộ âu phục của anh mặc vào trước!" Nhưng thật ra là vì đề phòng đi bị lộ hàng.

Tô Khả rũ mắt xuống, lặng lẽ kéo khăn trải bàn trắng như tuyết qua, che đi bộ vị đã có phản ứng.

Trương Kỳ Kỳ thả cái túi chứa quần áo của mình ở một bên, ngồi xuống đối diệnTô Khả.

Tô Khả nhìn cô một cái, không nói gì. anh chờ một chút có cách giữ Trương Kỳ Kỳ lại.

Đại khái bởi vì nguyên nhân Tô Khả là người đàn ông độc thân, cái bàn ăn này tuy rằng tinh xảo, lại rất nhỏ. Trương Kỳ Kỳ đang ăn súp, lại đột nhiên dừng lại - - dưới bàn cơm chân của cô bị Tô Khả đụng một cái, một hồi tê dại.

Gương mặt của cô rất nhanh liền nhiễm lên một chút ửng đỏ, vội cực kỳ nhanh rút chân về.

Lúc chạm được chân Trương Kỳ Kỳ, Tô Khả thể cảm thấy tê tê, đại não lập tức trống rỗng, liền quên mất tiếp theo nên làm cái gì.

anh ra vẻ trấn định lấy di động ra nhìn nhìn, phát hiện mình sai trình tự rồi - - dựa theo tiến công chiếm đóng, hẳn là nên đeo dây chuyền trước, hôn môi, hôn môi thì không thể sờ tiến hành đùa giỡn chân đối phương!

Trương Kỳ Kỳ thấy khuôn mặt Tô Khả lại đỏ lên, ánh mắt như nước long lanh chằm chằm di động, khuôn mặt tuấn tú như có điều suy nghĩ, liền kỳ quái hỏi: "Tô Khả, anh đang xem cái gì vậy?" Cũng không thể vào thời điểm này xem chuyện đồi trụy nha? Khí chất cấm dục của Tô Khả và văn chương thô tục bỉ ổi hoàn toàn không phù hợp nhau đâu.

Tô Khả không để ý tới khuôn mặt đang nóng bừng, bình tĩnh cất điện thoại, nói: "anh có mua cho em cái vòng cổ... anh đeo lên cho em..."

Trương Kỳ Kỳ kinh ngạc nói: "Vòng cổ Phỉ Thúy sao? không cần, trước kia em đã mang rồi."

Tô Khả cố gắng trấn định cầm hộp trang sức đỏ thẫm đặt ở một bên bàn ăn tới, mở ra bảo Trương Kỳ Kỳ nhìn.

Nhìn dây chuyền vàng Hồng Bảo Thạch đặt bên trong lớp lót nhung màu đen, Trương Kỳ Kỳ không biết nên nói cái gì cho phải.

Tô Khả hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí nói: "anh đeo cho em!"

anh đứng dậy đi ra sau lưng Trương Kỳ Kỳ, cầm sợi dây chuyền vây trên cổ Trương Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ cảm thấy hướng đi của câu chuyện giống như có chút quỷ dị, liền cúi đầu nhìn vòng cổ trên cổ.

thật vất vả cài vòng cổ xong, Tô Khả đang muốn tiến thêm một bước động tác, liền nghe Trương Kỳ Kỳ nói: "Tô Khả, vòng cổ mang ngược rồi."

Tô Khả thò đầu vừa nhìn, đầu tiên là phát hiện quả thật là ngược rồi- - mặt bảo thạch chạm vào da thịt tuyết trắng của Trương Kỳ Kỳ, tiếp theo anh liền thấy được tài sản thấp thoáng trong váy ngủ đỏ thẫm của Trương Kỳ Kỳ...

Trương Kỳ Kỳ đợi cả buổi không thấy Tô Khả giúp cô tháo vòng cổ, liền ngẩng đầu nhìn Tô Khả, lại phát hiện Tô Khả bụm mũi xông lên lầu.

Trương Kỳ Kỳ: "..." Tô Khả bị làm sao vậy?

P/s: Món TKK nấu cho TK