Chân Tình Ngàn Năm

Chương 94





“Ngươi...... Thật sự không phải Nguyệt lão sao?” Linh cơ vừa động, Dạ Thủy Linh vội vàng lấy ra bạch ngọc trước ngực hỏi: “Cái này? Cái này ngươi biết không?” Nếu là Nguyệt lão, hắn nhất định nhớ rõ đây là vật ở hiện đại hắn đưa cho nàng.



Chỉ thấy lão giả lắc lắc đầu nói: “Nương nương, ngài thật sự nhận sai người, ta không phải là Nguyệt lão như người nói, nếu ta thực sự lợi hại như vậy, sẽ không bị nguy hiểm hai ngày nay. Ta bất quá chỉ là dân chúng nghèo nhất thiên hạ, dựa vào săn thú, hái rau sống qua ngày thôi.”



“Đến nỗi miếng ngọc của ngài, ta còn chưa thấy qua, bất quá...... miếng ngọc này thật sự đặc biệt, ngài cần phải cất giữ thật tốt.” Lão nói cho qua.



Dạ Thủy Linh vẫn suy tư, nàng chắc chắn không nhìn lầm người, không để ý trong mắt lão già hiện lên một tia quái dị.



“Đúng vậy...... Miếng ngọc này thật sự đặc biệt.” Nghe ông lão trước mặt mình nói không phải Nguyệt lão nàng muốn tìm, Dạ Thủy Linh có chút buồn bã lẩm bẩm nói.



Một canh giờ sau, bình an đem lão giả đuổi về nhà của hắn, nàng bảo tùy tùng cùng Thúy nhi ở bên ngoài, một mình đi vào nhà lão.



Phòng ở của lão tọa lạc dưới một cây đại thụ lớn, lá cây cùng nhánh đại thụ dài nguyên bản xanh biếc, giờ phút này đang bị tuyết trắng thật dày bao phủ.



Phòng ở của lão chỉ dùng sơn thông thường sơn lên cây cối cho thành hình, tính cả gian phòng cùng với dụng cụ trong nhà không khác nhau, chỉ là bề ngoài nhìn qua đã biết, cuộc sống của lão thật rất không tốt.



Liếc mắt nhìn một cái chỉ có bốn chữ có thể hình dung, “Nhà chỉ có bốn bức tường” dùng ở nơi này, cũng rất là chuẩn xác. (VV: ta đếm thấy 6 chữ nhưng t/g để 4 chữ, ta tôn trọng t/g nên ta hok đổi nha, mọi ng đừng nói ta hok bik đếm số nhá ~.~)



Nàng xem chung quanh, vật đáng giá nhất nơi này chính là mấy tấm da thú treo trên tường, còn có đống dược thảo đang phơi bên ngoài, đem vô thành bán, chỉ có thể đổi lấy một ít tiền.



May mà Dạ Thủy Linh từ trong tay áo lấy ra một cái túi bao rất lạ, bên trong có một ít bạc vụn cùng tiền đồng nàng mang từ trong cung ra, nàng đem túi bao đặt vào trong tay lão.



“Cho ngươi, ta chỉ mang theo nhiêu đây, nếu không lãng phí, số tiền này hẳn là đủ sống một tháng.” Nàng mỉm cười nói với người giống Nguyệt lão lão.



“Không! Vật quý trọng như vậy, ta không thể nhận, ta đã rất cảm tạ nương nương đưa ta về đây, vật đáng giá như thế ta sao có thể lấy.” Chỉ thấy lão lắc đầu cự tuyệt nói.



“Không quan hệ, nhiêu đây tiền không tính là gì cả. Tục ngữ nói, tiền là vật ngoài thân thôi! Sống có thể làm ra, chết không thể mang theo.” Hơn nữa, giúp được người khác, không phải rất vui vẻ sao!



Theo như hiểu biết từ nhỏ của nàng, chỉ cần mình có khả năng thì nên giúp những người cần giúp.



“Nương nương, tâm địa ngài thực thiện lương. Nếu như vậy, ta cũng sẽ đưa ngài một vật!” Nói xong, lão từ trên giường đi xuống.



Dạ Thủy Linh thấy thế lập tức tiến lên nâng, cũng nói: “Không cần đâu! Chúng ta cũng phải đi rồi.” Nhưng lão vẫn kiên trì, bộ dáng hắn tập tễnh đến hậu viện, rồi mới ngồi xổm xuống, hai tay bắt đầu liều mạng đào bới gì đó trong lớp tuyết.



“Lão gia gia, ngươi làm cái gì vậy?” Dạ Thủy Linh nhăn mặt nhíu mày, không hiểu lão giả vì sao phải quỳ rạp trên mặt đất giống con chó nhỏ, liều mạng đào dưới lớp tuyết thật dày.



“Đợi lát nữa nhi ngài sẽ biết.” Nói xong, lão giả vẫn không ngừng tay.



Thấy lão nói không rõ, nàng đành phải hỗ trợ giúp hắn, đến khi đào ra cái hố nhỏ gần 50cm mới dừng lại động tác.



Tiếp theo liền thấy hắn từ dưới lấy lên một hộp sắc bị băng bao phủ, lão không chớp mắt giao cho Dạ Thủy Linh nói: “Thứ này, có lẽ sẽ giúp ích cho nương nương.”



“Này...... Đây là cái gì?” Nàng vẫn không hiểu, cúi đầu nhìn cái hòm trong tay, rồi nhìn lão giả.



“Ngài mở ra chẳng phải sẽ biết sao......” Lão gầ hướng nàng tươi cười hòa ái, như đã từng quen thân: “Cái này, coi như là hồi báo lòng thiện tâm của nương nương đi!”



Nghe vậy, Dạ Thủy Linh chậm rãi mở chiếc hộp trong tay ra, một đạo ánh sáng vàng từ trong hộp chiếu ra, khiến nàng kinh hô một hơi dài.



Tiếp theo, nàng liền thấy trong hộp sắt toàn là tuyết trắng, ở giữa tuyết trắng…….là hàn băng thảo.



“Cái này......cái này không phải là hàn băng thảo ta muốn tìm sao? Sao......” Nàng vội vàng ngẩng đầu, muốn hỏi lão sao lại có thứ này khi, thì lão đã biến mất trước mắt nàng.