Chân Tình Ngàn Năm

Chương 90





Cảm giác được người trong lòng bất an nhúc nhích, Xích Nhĩ Đa xê dịch thân mình, đôi mắt vẫn nhắm lại không có mở, hắn chỉnh lại tư thế thoải mái cho nàng, lưòi biếng lên tiếng nói :” Trời còn chưa sáng, tiếp tục ngủ đi!”



Mái tóc dài đen bóng của nàng tán loạn trên tay hắn, bàn tay to lớn giúp nàng vén lại những sợi tóc rối, cũng thực cẩn thận xoa xoa chiếc lưng bóng loáng xinh đẹp của nàng.



Dạ Thủy Linh ô một tiếng, nàng không muốn suy nghĩ đến lời nói của Thiệu Thủy Nguyệt, hiện tại, nàng thầm nghĩ muốn cùng một chỗ với Xích Nhĩ Đa, một giây cũng không chia lìa.



Thời gian hạnh phúc luôn đặc biệt trôi qua mau, chỉ chớp mắt, ba ngày đã đến.



Trong lòng bọn họ đều hiểu được, sau khi hồi cung sẽ phát sinh chuyện gì, chính là Xích Nhĩ Đa cũng không biết, buổi tối hôm đó nàng đã biết hết tất cả.



Sau ngày trở lại cung, cho đến tận đêm khuya nàng cũng chưa gặp lại Xích Nhĩ Đa, nàng hiểu được, là hắn đang trốn nàng......



Trong phòng, nàng một mình ngồi ở bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xinh đẹp không có mây đen, than thở: “Tại sao thời hiện đại, bầu trời lại không đẹp giống bây giờ......”



Ngọn nến hồng trên bàn tròn, ánh nến chiếu lên thân thể nàng đang ngồi ở cạnh bàn, ánh nến lay động, chợt loé rồi lại chợt tắt.



Nàng đang đợi, chờ hắn xuất hiện......



Nàng biết, hắn sẽ xuất hiện ......



Đúng lúc này, cửa bị người bên ngoài nhẹ nhàng đẩy ra, thân ảnh một người nam nhân chậm rãi đi vào tẩm cung hướng nàng tới gần.



“Sao còn không nghỉ ngơi?” hắn ở trước bàn tròn từ từ ngồi xuống.



Nghe vậy, Dạ Thủy Linh mới đem tầm mắt từ ngoài cửa sổ thu hồi, tiếp theo quay đầu nhìn về phía hắn: “Chúng ta nên nói chuyện”. Biểu tình của nàng có chút hờ hững.



“Không có gì để nói, ta đã quyết định, sáng mai sẽ cho đội hộ vệ đưa nàng về Trung Nguyên, còn Hoàng Thượng, phụ thân nàng, ta cũng tự mình viết thư phái người đưa trước, cho nên nàng có thể yên tâm, bổn vương còn sống ngày nào thì tuyệt đối sẽ không khai chiến với Trung Nguyên.” hắn nói cam đoan với nàng.



“ Nhĩ Đa, ta muốn nghe không phải chuyện này!” Dạ Thủy Linh tức giận có chút nghẹn ngào.



“Không phải vậy? Nàng còn muốn bổn Vương làm gì?”



“Ta đã biết chuyện ngươi trúng độc, thời điểm này, ta sao có thể rời bỏ ngươi!” Nàng hít sâu một hơi lại tiếp tục nói: “Còn nhớ rõ thật lâu trước kia ta đã nói với người không? Ta không phải người thời đại này, ta đến từ tương lai, cho nên dù ngươi đem ta đưa về Trung Nguyên cũng vô ích, bởi vì ta căn bản không phải là lục công chúa chân chính.” Giọng nói cơ hồ lưu loát thốt ra.



Lục công chúa chân chính là Thiệu Thủy Nguyệt, nàng hiện tại đã chết, biến thành u hồn lâu nay, nhưng lại chuẩn bị đi đầu thai.



Hắn nhướng mi, như muốn loại bỏ mức độ đáng tin trong lời nói của nàng, hắn nhớ rõ nàng từng nói qua, chẳng qua khi đó hắn nghĩ nàng chỉ tùy tiện nói, cho nên lơ đễnh.



Nhưng cho dù nàng nói sự thật, hắn cũng không thể cho nàng lưu lại, bởi vì hắn không biết khi nào cổ độc phát tác, có thể hay không xúc phạm tới nàng, “Dù nàng không phải là lục công chúa, bổn Vương cũng không thể cho nàmg tiếp tục ở lại nơi này.” Cho nên, nàng phải rời đi.



“Ta không đi, nói cái gì ta cũng không rời khỏi ngươi!” Dạ Thủy Linh kích động đứng lên, hốc mắt phiếm hồng.



“Nàng không có lựa chọn.” Bởi vì nàng phải nghe hắn .



Nàng đổi lại phương thức nói: “Cho ta lưu lại được không? Nhĩ Đa. Làm ơn......” Nàng chậm rãi đi đến bên cạnh hắn, kéo kéo áo khoác hắn, bộ dáng điềm đạm đáng yêu, làm cho người ta nhìn vào tâm không đành lòng.



Đương nhiên, Xích Nhĩ Đa cũng nằm trong số đó, khi quyết định việc này, hắn đã phải hạ quyết tâm rất lớn, không muốn bị bộ dáng đáng thương của nàng ảnh hưởng, hắn nhắm mắt lại, không nhìn tới mặt của nàng, tàn nhẫn nói: “Không!”



Hắn cũng không muốn làm thế, hắn sao có thể dễ dàng cho nàng rời đi như vậy...... Nhưng, đây là biện pháp duy nhất hắn nghĩ đến sẽ không làm tổn thương đến nàng......



Tha thứ cho ta! Linh nhi.