Cậu Thật Đáng Yêu

Chương 7: Là gay bị toàn trường phỉ nhổ (6)



Tô Tô đánh trúng không phải là tâm một thiếu niên, mà là cả đoàn người.

Một đám nam sinh ở trước cửa phòng quậy phá muốn được gặp Tô Tô trong lời đồn, giây phút này liền mất đi tiếng nói, ngây ngẩn đứng tại chỗ, mắt cũng không chớp, thậm chí còn nhịn không được mà nuốt nước miếng, trời ơi, người thật so với ảnh chụp còn xinh đẹp hơn, ngay cả Sora Aoi Rola Misaki cũng thua xa, trừ bỏ dáng người, thì ai so với cậu cũng thua xa!

Chờ mọi người thật vất vả tỉnh táo lại, nghĩ lại bộ dáng si mê của bản thân lúc nãy, không nhịn được có chút chột dạ, chê người ta đồng tính luyến ái, lại nói bạn thân là thẳng nam đâu rồi? Bất quá, cũng không thể trách bọn họ, chỉ trách Tô Tô lớn lên quá xinh đẹp, dụ dỗ người phạm tội a!

Tô Tô nằm trên giường lúc nghe tới một đám người ở ngoài cửa phòng ngủ ầm ĩ, cậu vẫn luôn chờ đợi, chờ Lục Tử Ngọc có thể xuất hiện hay không. Anh cùng bọn họ là bạn học, lại ở chung tầng kí túc xá, chỉ là khoảng cách có chút xa, nhưng nếu trước cửa phòng ngủ tụ tập nhiều người như vậy, Lục Tử Ngọc khẳng định sẽ biết, dựa theo tính cách thích giúp đỡ mọi người của anh, khẳng định sẽ không để một đám nhãi ranh gây sự ồn ào.

Quả nhiên, bị cậu đoán được!

Thanh niên ở trước cửa cọ cọ đi tới, nốt ruồi son ở đuôi mắt bởi vì tâm tình chủ nhân vui sướng mà càng thêm đỏ tươi yêu dị, tuy rằng khuôn mặt cậu tinh xảo xuất chúng thậm chí là yêu nghiệt, nhưng kia đôi mắt to tròn ướt át giống như loại động vật nhỏ vô hại, làm cậu tăng thêm vài phần cảm giác hồn nhiên.

Cậu giống như rất vui vẻ, thời điểm leo xuống giường dép lê cũng quên mang, bàn chân trần trụi trắng nõn, cứ như vậy chạy ra, khi đi ngang qua bàn học của chính mình, cậu vội vàng phanh gấp, bộ dạng đáng yêu làm Lục Tử Ngọc có chút buồn cười.

Anh nhìn cậu thanh niên từ trên bàn cầm hộp sữa bò Vượng Tử, e lệ ngượng ngùng đưa tới trước mặt anh, hơi hơi nâng lên khoé mắt có chút ửng hồng, giống như cánh hoa đào nở rộ, "Bạn học Lục Tử Ngọc, cậu còn nhớ rõ tôi không?"

Lục Tử Ngọc đương nhiên là nhớ rõ cậu, sự tình về quyển nhật kí ồn áo huyên náo đến vậy, anh cũng nghe thấy một chút, cho nên ở trên đường lúc tình cờ bắt gặp cảnh tượng người khác dùng lời nói chanh chua bắt nạt một người đáng thương, anh mới không nhịn được đi lên nói vài câu, không nghĩ tới chỉ vài ngày ngắn ngủi, cậu đã thay đổi thật nhiều.

Lục Tử Ngọc nhìn bộ dáng hiện giờ của cậu, vui mừng không thôi, anh ôn hoà nói "Tôi tất nhiên là nhớ rõ cậu, nhìn đến cậu có thể sống thoải mái như vậy, tôi cũng rất vui vẻ."

Một đám người phía sau cùng ba người cùng phòng với Tô Tô đều cảm thấy bản thân chính là lão hoà thượng sờ không thấy tóc, khi nào Tô Tô cùng Lục Tử Ngọc quen biết nhau?

Tô Tô có chút ngại ngùng mím môi cười, lông mi thật dài khẽ động, có chút chờ mong nhìn anh, "Cái này cho cậu, nếu không phải vì lời nói lúc trước của cậu, tôi cũng sẽ không nghĩ thông suốt, cũng sẽ không thay đổi lớn như vậy. Chúng ta về sau có thể trở thành bạn bè không?"

Lục Tử Ngọc nhìn hai má cậu ẩn hiện lúm đồng tiền, chỉ cảm thấy quá đáng yêu, thanh niên ngoan ngoãn trước mặt giống như chú chó con mà anh đã từng nuôi, khiến anh hận không thể xoa nắn cậu một phen, "Tất nhiên, hiện tại chúng ta chính là bạn bè!" Vừa nói anh vừa tiếp nhận sữa bò Vượng Tử trên tay Tô Tô, ngay trước mặt cậu, mở ra uống một ngụm, mùi sữa nồng đậm tràn ngập khoang miệng anh. Lục Tử Ngọc từ trước đến giờ không đụng vào loại đồ uống này, nhưng anh hiện tại nếm thử, cảm thấy hương vị cũng không tệ lắm, liền uống nhiều mấy miếng.

Thả hộp sữa bò Vượng Tử xuống, Lục Tử Ngọc liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của Tô Tô đỏ bừng nhìn anh, phúng phính giống như trái mận chín mùi no đủ, thật muốn cắn một cái, tưởng tượng vị ngọt nồng đậm xông vào mũi, trái tim đột nhiên đập trật một nhịp.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người nói chuyện, thì ra người Tô Tô nói trên diễn đàn giúp cậu từ bên trong vực sâu tuyệt vọng bước ra chính là Lục Tử Ngọc.

Bọn họ đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại cảm thấy nếu là Lục Tử Ngọc nói, tựa hồ không có gì xấu. Lục Tử Ngọc chính là người tốt được mọi người công nhận, mặc kệ người khác gặp khó khăn như thế nào, chỉ cần anh có thể giúp, thì nhất định sẽ hỗ trợ. Nhưng anh cũng không phải là người giúp đỡ người khác vô điều kiện, làm việc đều theo nguyên tắc của chính mình, lớn lên đẹp trai, hành vi lại đoan chính, cho nên bọn họ bình thường cũng rất thích tìm anh chơi đùa, trong một đám sinh viên năm nhất, chính là Thiên Lôi sai đâu đánh đó.

Ngày thường sẽ giúp các bạn nữ sinh khiêng nước, giúp nam sinh sửa máy tính, cho nên Lục Tử Ngọc gặp được Tô Tô bị người ức hiếp, đi lên vì cậu nói vài lời cũng là điều bình thường. Bởi vì sự tình của Tô Tô tại thời điểm bộc phát, mọi người đều ghê tởm cậu là đồng tính luyến ái, chỉ có Lục Tử Ngọc hiếm khi đen mặt nói, giới tính là do trời sinh, các người không thể vì chuyện này mà tùy tiện nhục mạ một cậu nhóc chưa làm chuyện xấu nào cả.

Đúng vậy, Lục Tử Ngọc đã xem qua một chút nhật kí người khác truyền ra, anh cảm thấy Tô Tô chỉ là một cậu con trai muốn được yêu thương, lại nói đến ý nghĩa mà cậu viết nhật kí cũng không làm tổn thương đến ai.

Nhưng cậu lại bị chính những người bạn cùng phòng của mình làm tổn thương.

"Cho nên, Tô Tô cậu là bởi vì Lục Tử Ngọc cho nên mới không thích bạn cùng phòng?" Bạch Sinh nhịn không được hiếu kì hỏi.

Tô Tô nghe vậy, nghiêng đầu nhìn về phía hắn, hai hàng lông mày nhíu chặt, "Thành tích ngữ văn của cậu nhất định là không tốt, bằng không năng lực lý giải như thế nào lại kém như vậy. Bài viết đăng trên diễn đàn có chỗ nào nói tôi thích bạn cùng phòng sao?"

Bạch Sinh nhe răng, vì cái gì Tô Tô nhuyễn manh đáng yêu khi đối mặt với hắn miệng lưỡi lại sắc bén như vậy, không mang theo chút dáng vẻ bị kì thị a!

Trong đám người phát ra tiếng cười, tất nhiên là đối với Bạch Sinh bị chịu thiệt cảm thấy mắc cười, có người hỏi, "Cậu thật sự sẽ không phải vì Lục Tử Ngọc mà thay hình đổi dạng đi?"

Tô Tô cười, mi mắt cong cong, vô cùng thành thật gật đầu, "Cậu ấy là người tốt."

Vừa nói xong, cậu lại trộm nhìn Lục Tử Ngọc, nhìn thấy anh dịu dàng nhìn cậu mỉm cười, trong đôi mắt màu nâu tất cả đều là ánh mặt trời.

"Cho nên hiện tại cậu thích Lục Tử Ngọc sao?" Có người lớn tiếng chắc chắn nói ra, tìm Lục Tử Ngọc đập nhanh, tự nhiên có chút không dám nhìn Tô Tô, rồi lại chờ mong câu trả lời của cậu.

Tô Tô chớp mắt nhìn về phía người nói, "Thích hay không là chuyện của tôi, tôi vì cái gì phải nói cho các cậu, nếu như có nói, tôi cũng chỉ nói cho một mình cậu ấy nghe."

"Ồ." Trong đám người phát ra tiếng ồn ào, cũng không có người bởi vì Tô Tô thích con trai mà chán ghét khinh thường, giống như chuyện của hai tháng trước chỉ là một giấc mộng, chưa từng xảy ra.

Sắc mặt Hoàng Tinh rất khó xem, hắn không biết tâm tình của bản thân bây giờ là dạng gì, cảm giác vừa đau vừa trướng, ngực rầu rĩ, thở không nổi.

Hắn nhịn không được nói, "Bọn mày ồn ào cái gì, Lục Tử Ngọc lại không thích con trai! Các người cho rằng trường học nhiều tên biến thái như vậy!" Lời vừa ra khỏi miệng, Hoàng Tinh đã có chút hối hận, hắn không phải cố ý nói Tô Tô biến thái, hắn chẳng qua là ------ chẳng qua là cái gì? Hoàng Tinh đột nhiên không dám suy nghĩ tiếp.

Lời nói của Hoàng Tinh không những khiến Lục Tử Ngọc nhíu mày, ngay cả đám người của Bạch Sinh cũng cảm thấy không dễ nghe, đại khái là bây giờ Tô Tô vô cùng chọc người yêu mến, nhìn vật nhỏ như vậy, mọi người bất giác muốn sủng cậu.

"Tôi nói Hoàng Tinh cậu là có ý gì? Tô Tô đã ở trên mạng nói, cậu ấy xin lỗi, sự việc nhật kí là cậu ấy làm không đúng. Lại nói tiếp, cậu ấy ngoại trừ lén lút viết nhật kí, cũng không làm phiền đến các người cái gì. Cậu cứ như vậy cố chấp không chịu bỏ qua sao? Chính bản thân Lục Tử Ngọc còn chưa nói gì, cậu cũng lanh mồm lanh miệng thật a!"

Nhìn về phía Bạch Sinh nói ra lời châm chọc mỉa mai, Tô Tô quyết định sau này sẽ cho hắn sắc mặt tốt, cho nên lúc Bạch Sinh nhìn qua Tô Tô đột nhiên hướng hắn mỉm cười, lúm đồng tiền nở rộ, tâm tình cậu nhảy loạn, thật sảng khoái!

"Đúng vậy, hiện tại gay rất nhiều, kịch đam mỹ trên mạng nhiều đếm không hết, ngay cả giới nghệ sĩ cũng thường hay ghép nam nam CP, có gì đâu mà kỳ quái?"

"Nếu các người không thích Tô Tô, dứt khoát đổi phòng ngủ cũng tốt, cho dù phòng tôi không có gì thú vị, cũng luôn hoan nghênh Tô Tô vào ở! Ha ha ha, tôi một chút cũng không lo lắng nửa đêm Tô Tô bò lên giường tôi."

"Cậu bớt ảo tưởng đi, mắt Tô Tô có sạn mới coi trọng cậu!"

"Quả thật, nếu nhìn thấy Tô Tô ở trong phòng, cơm cũng có thể ăn nhiều hơn hai chén!"

Nói thật, xã hội này đúng là đáng sợ, giống như con người đối với cái đẹp đều nhiều thêm vài phần bao dung cùng nhường nhịn. Nhưng trên thực tế, Tô Tô biết, bọn họ tự nguyện vì cậu ra mặt, trừ vẻ bề ngoài của cậu thay đổi, còn là vì cậu ở trên Teiba phát biểu ý kiến.

Trên mạng đại đa số đều là đám người nước chảy bèo trôi, khi bắt đầu có người mắng chửi Tô Tô là đồng tính luyến ái ghê tởm, nói xấu hình tượng của cậu, đại đa số đều là người không tiếp xúc với cậu, liền theo bản năng mà đi theo bước chân của bọn họ, tất nhiên sẽ cảm thấy cậu làm người ghê tởm. Giống như nếu không dẫm lên một chân, liền sẽ không theo kịp trào lưu.

"Hoàng Tinh, cậu nói chuyện không chịu dùng não à, không ai cảm thấy Tô Tô là biến thái cả. Đúng vậy, nhật kí của cậu ấy làm cậu ghê tởm, nhưng con người cũng có lúc phạm sai lầm, cậu không thích, cũng không thể đạp đổ tình cảm của cậu ấy dành cho cậu. Tình cảm của mọi người đều là bình đẳng."

Khuôn mặt Lục Tử Ngọc trầm xuống, con ngươi từ trước đến nay đều ôn hoà tràn ngập không tán đồng, anh vì Tô Tô cảm thấy bất bình, tình cảm yêu thích thuần túy như vậy, chỉ là bởi vì Hoàng Tinh giúp cậu một vài chuyện nhỏ không lớn lao gì, nếu là lúc trước bọn họ được chia chung một phòng ngủ, nói không chừng người Tô Tô thích -------

Chính là chính mình! Bốn chữ này mấp máy giữa môi Lục Tử Ngọc, anh nhìn về phía Tô Tô phồng má tỏ vẻ không vui, cảm thấy như vậy rất tốt!

Hoàng Tinh hơi há miệng, có chút ngạc nhiên, có chút hối hận, ý của hắn không phải như thế, hắn chỉ là ------

Lưu Dịch đối với chuyện này một chút cũng không quan tâm, nhưng sau khi nghe Hoàng Tinh nói hai chữ biến thái, nhịn không được tức giận, nhưng xét về khía cạnh bạn cùng phòng, hắn vẫn là nhịn xuống không nói chuyện.

Ngô Khải Tư đi ra làm người hoà giải, "Đừng nóng, mọi người đều là bạn học, vừa rồi chúng ta xảy ra chút hiểu lầm, trong lòng đặc biệt tức giận, cho nên Hoàng Tinh mới nói ra lời không chú ý như vậy, thật sự không phải nhắm vào Tô Tô."

Tô Tô nói, "Thôi bỏ đi, dù sao hiện tại, mặc kệ người khác nói gì, tôi đều sẽ chuyển đi." Cậu cười tủm tỉm nhìn đám người có liên quan, "Cảm ơn các cậu hôm nay thay tôi nói chuyện, ngày mai tôi sẽ qua phòng các cậu chơi."

"Tốt tốt, cầu còn không được ấy chứ!" Bạch Sinh vui vẻ nói.

Tạm biệt đám người, Tô Tô thu hồi gương mặt tươi cười, để chân trần bò lại trên giường, toàn bộ quá trình đều không nhìn ba người đám Hoàng Tinh một cái.