Cận Chiến Bảo Tiêu

Chương 182: Đêm trước khi ly biệt



Sở Phàm nhìn theo bóng lưng đại minh tinh Lâm Mộng Kỳ đi khỏi quán cafe Starbucks, sau đi thu ánh mặt, nhìn về vị trí trước ngực dì Mi. Hắn phát hiện ánh mắt mình luôn không tự chủ được mà nhìn vào trước ngực dì Mi. Đến khi hắn tỉnh ngộ rằng vị trí này của phụ nữ không thể tùy tiện nhìn thì ánh mắt hắn đã đảo qua đảo lại vị trí ấy tới mấy lần. Mà bất luận anh có bí mật cách nào đi nữa, nhìn có nhanh tới đâu thì phụ nữ vẫn phát hiện ra lúc nào anh đảo mắt qua bộ ngực của họ.
Cho nên khi khóe mát Sở Phàm chỉ thoáng nhìn là dì Mi đã nhận thấy. Tuy nhiên mỗi lần Sở Phàm liếc tới ngực cô, dì Mi lại có cảm giác hưng phấn khác thường.
Chuyện này trước kia chưa từng có, có lẽ trước mắt là người đàn ông đầu tiên mình yêu nên dì Mi tình nguyện phá lệ.
-Dì Mi, không ngờ cô lại giới thiệu với tiểu yêu tinh tôi là đệ tử Thiếu Lâm không gần nữ sắc, cô đúng là "tiên hạ khẩu vi cường" đó! Đưa tôi vào vị trí không thể gần nữ sắc rồi!

Sở Phàm trêu chọc cười nói.
-Lúc ấy Mộng Kỳ nói với tôi là sắp tới công ty chuẩn bị để cô ấy đi tới Tokyo hai ngày, bảo tôi là đặc biệt muốn tìm một vệ sĩ chuyên nghiệp thân thủ tốt. Tôi đem chuyện này nói với Tiêm Tiêm một lần, không ngờ nó lại đề cử cậu, còn tâng bốc cậu lên mây, nào là cậu lợi hại ra sao, khi gặp chuyện bình tĩnh thế nào, rồi còn, tối quan trọng là..., nó nói cậu xuất thân Nam Thiếu Lâm, còn nói cậu không gần nữ sắc. Tôi nghe vậy trong lòng cao hứng, vội gọi điện cho Mộng Kỳ. Mộng Kỳ nghe xong cũng rất vui mừng, nhờ tôi đi quan sát cậu. Đúng lúc tôi đang muốn tới thăm Tiêm Tiêm và tiểu Vân, thế nên tiện thể tôi tới quan sát cậu luôn.

Dì Mi dừng lại một chút nói:

-Ai ngờ chứ, quan sát cậu rồi cuối cùng tôi lại lỡ bước đưa chân vào!
Sở Phàm tự nhiên hiểu được hàm ý trong câu cuối của dì Mi, hắn cười nói:

-Phải nói là chính tôi mới chìm vào trong đôi mắt sâu thẳm của em, chìm trong nụ cười quyến rũ, chìm vào giữa khe núi sâu của em, chìm vào...
-Ngừng, ngừng, tôi cuối cùng cũng lĩnh hội được trình độ văn thơ của cậu rồi. Đừng nói thêm gì nữa không người tôi nổi hết da gà rồi đây này!

Dì Mi vội vàng nói.
-A. Nói không nhiều, dì Mi hiểu được là tốt rồi. Chỉcó dì Mi mới có thể giới thiệu tôi cho tiểu yêu tinh.

Sở Phàm nghiêm trang nói.
-Tôi đang lo tôi giới thiệu cậu cho Mộng Kỳ làm vệ sĩ quả thực là dẫn sói vào nhà!

Dì Mi lườm Sở Phàm một cái nói.
-Ấy, dì Mi nói rất đúng. Thực ra tôi rất thích làm cừu đội lốt sói. Bề ngoài giống sói, nội tâm giống cừu, bề ngoài hung ác để bảo vệ tốt tiểu yêu tinh, nội tâm giống cừu khiến tiểu yêu tinh yên tâm!

Sở Phàm nói.
-Xạo quá, miệng lưỡi trơn tuột. Cậu nhé, rõ ràng từ đầu tới đuôi đều là sói, còn phải thêm một từ nữa — sắc lang!

Dì Mi giận dỗi nói.
-Thực ra tôi chỉ làm thế với dì Mi mà thôi. Bởi cô là người phụ nữ của tôi!

Sở Phàm đột nhiên chân thành nói.
Dì Mi nghe xong lời này hơi kinh ngạc. Nghe Sở Phàm nói những lời này khiến dì Mi có cảm giác chấn động toàn thân. Tuy nhiên dì Mi cũng không hổ là phụ nữ từng trải, trong nháy mắt liền khôi phục bình thường. Cô cười ảm đạm:

-Cậu đã nói được câu kia thì phải chịu trách nhiệm đó!
-Tôi biết. Không biết từ khi nào, trong lòng tôi đã ngầm thừa nhận cô là người phụ nữ của tôi, cả đời này sẽ không thay đổi!

Sở Phàm nói từng chữ một.
-Tôi về sau phải đi thì sao?

Dì Mi lắc chén cà phê.
-Vẫn vậy. Vĩnh viễn đều là như vậy. Bất kể cô ở nơi nào, chỉ cần cô nhớ rõ, ở một góc của phương đông có một người thời khắc nào cũng nhớ tới cô. Người đó nhất định là tôi!

Sở Phàm nói.
Khóe mắt dì Mi không cầm được mà ươn ướt, nước mắt chầm chậm tràn mi, giọt nước mắt chảy trên mi cô, trong suốt, long lanh.
Đã bao nhiêu năm rồi, dì Mi nhớ rõ chưa từng có người đàn ông nào khiến cô rơi lệ. Nhưng hiện tại, chỉmột lời nói bình thường của Sở Phàm lại khiến động tới nơi yếu đuối nhất trong nội tâm cô, khiến nước mắt cô không cầm được mà rơi xuống.
Kỳ thực đôi khi phụ nữ giống như cái hạt đào, nếu anh lột được lớp vỏ cứng bên ngoài kia, anh sẽ phát hiện nội tâm các có rất mềm mại yếu ớt.
Trên đời này người phụ nữ si tình nhất thường là những người từng trải phong trần. Các cô "say cười hồng trần" nhưng một khi gặp được người đàn ông mình yêu thì sẽ yêu như mê như say, thề sống chết không rời, chân tình mãi không phai; mà đàn ông si tình nhất trên đời thì lại thường xuất gia làm hòa thượng. Những người này tâm như giếng cổ, không gợnsóng, không sợ hãi. Nếu hắn vì nguyên do gì đó mà bị một viên đá ném vào trong giếng kia khiến cho nước gợn sóng,động tình. Lúc này sẽ như Trường Giang và Hoàng Hà vỡ đê, không thể cứu vãn được!
Dì Mi trải qua biến cố hôn nhân, cuộc đời cũng từng trải nhiều mưa gió, những mưa gió đó dần dần khiến bên ngoài cô chai sạn, trở nên cứng rắn. Cô vốn tưởng rằng cả đời này sẽ không còn có tình cảm nam nữ gì nữa. Có cảm thấy đã qua cái tuổi đó, ít nhất là trong lòng nghĩ vậy.
Nhưng cô lại gặp Sở Phàm. Cô cũng không biết Sở Phàm cuối cùng có gì đặc biệt hấp dẫn, nhưng cô phát hiện ra lớp vỏ ngoài cứng rắn của mình dần dần tan rã, đến một lúc, cô bỗng thấy nội tâm mình chứa hình ảnh hắn. Đó chính là thời điểm có biết mình đã lại động lòng. Đây là chuyện khó tin thế nào. Mà một người phụ nữ như dì Mi đã có cảm tình thì cực kỳ si tình. Cũng khó trách cô đã nói với hắn:

-Cậu là người đàn ông cuối cùng trong đời tôi!
Cô lựa chọn rời đi, điều này dường như có mâu thuẫn. Kỳ thực đây mới chính là bằng chứng vĩ đại nhất của tình yêu — yêu một người phải để hắn được hạnh phúc, vui sướng, yêu có đôi khi chính là từ bỏ, chính là rời đi!
Dì Mi muốn cho cháu gái mình là đại tiểu thư vui sướng, muốn Sở Phàm trở thành người đàn ông chân chính, nhưng phải là người đàn ông đứng đầu. Chỉ có thế Sở Phàm mới xứng đối với đại tiểu thư, cho nên dì Mi lựa chọn ra đi. Bởi cô không thể trở lại tuổi thanh xuân, cô cảm thấy đại tiểu thư mới có thể giúp đỡ Sở Phàm tốt nhất. Cô không cầu mong gì khác, chỉ mong hắn có thể nhớ mãi hồi ức này!

Sở Phàm biết dì Mi đều suy nghĩ cho hắn. Hắn cũng không cưỡng cầu, can thiệp nữa. Bởi lẽ hắn biết phụ nữ ở tuổi của dì Mi tuyệt đối không như thiếu nữ mười tám thích làm nũng, thích nói mát. Cho nên hắn tôn trọng lựa chọn củadì Mi. Nhưng hắn đã muốn dì Mi là nữ nhân của hắn cả đời này, hắn nguyện ý đợi!
Cho dù là dì Mi đi rồi không trở lại, suốt cuộc đời này hắn không đợi được tới khi cô trở về, hắn cũng không hối hận. Bởi lẽ hắn cũng đã từng có được cô, nâng niu cô! http://thegioitruyen.com

--- từng gặp gỡ, vẫn hơn nhiều so với chưa từng gặp mặt.

Trời có lúc nắng lúc mưa, trăng có khi tròn khi khuyết, mọi việc đều trọn vẹn mười phần thì còn gọi là cuộc đời sao? Thường thường tình yêu mà vẫn còn một tia nuối tiếc mới là tình yêu chân chính!

Dì Mi vươn nhẹ đôi tay run rẩy lấy khăn tay muốn lau nước mắt. Lúc này bàn tay ấm áp của Sở Phàm nắm lấy tay cô, chậm rãi nói:

-Để tôi!
Nói xong Sở Phàm đứng dậy đi tới ngồi bên dì Mi, cầm lấy khăn tay nhẹ nhàng lau khô nước mắt trên mặt cô, động tác nhẹ nhàng vô cùng, tràn đầy dịu dàng.
-Đời người cũng như một chuyến xe lữ hành, phải lên xuống xe vô số lần; thường xuyên phát sinh biến cố; có khi là bất ngờ vui sướng; có lúc lại đau khổ tới khắc cốt ghi tâm.
Dì Mi chậm rãi nói:
-Đối với tôi mà nói, ở trạm dừng xe này có thể gặp cậu, đây là điều ngạc nhiên hạnh phúc ngoài ý muốn nhất mà tôi có được. Điều ngạc nhiên này đều là do cậu tạo nên. Cùng cậu có được một đoạn hồi ức đẹp như vậy, tôi đã chẳng còn gì hối hận. Nhưng cậu phải biết rằng, chuyến đi còn tiếp tục, cho nên tôi muốn tiếp tục chuyến đi của mình. Đây chính là mạng sống của tôi!
-Tôi biết, nhưng tôi cũng muốn cho cô biết, trái đất tròn. Cho nên tuyến đường của cô cũng là một đường tròn, cô còn có cơ hội gặp lại tôi ở trạm này, có cơ hội xuống xe, sau này tôi nhất định mãi mãi ở đây chờ cô. Ngay cả khi tóc tôi bạc trắng, lưng còng chống gậy tôi cũng vẫn ở đây chờ!

Sở Phàm ngồi bên dì Mi dịu dàng nói.
-Anh làm sao biết tôi chắc chắn sẽ xuống ở trạm của anh đây? Dì Mi nhẹ nhàng hỏi.
-Cô không xuống cũng phải xuống, vì quãng đường phía trước tôi đã đặt chướng ngại vật, rải đinh. Cho nên xe cô đi qua không nổi, phải xuống thôi.

Sở Phàm cười nói.
-Anh, anh xấu lắm!

Dì Mi không kìm nổi khúc khích cười, nước mắt không kìm nổi lại tràn lên, chảy xuống khuôn mặt mê người kia.
Mà cô cũng trở tay ôm lấy Sở Phàm. Cô ôm rất chặt, mặc cho nước mắt chảy ròng ròng. Cô thầm muốn ôm hắn thật chặt, muốn đem cả thân thể mình hòa vào trong thân thể hắn!
Sở Phàm nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dì Mi. Hắn không kìm nổi nỗi bi thương trong lòng. Dì Mi là người phụ nữ chỉ có thể may mà gặp mặt, có cầu cũng không được. Dì Mi ra đi khiến trong lòng hắn tràn ngập tiếc nuối, nhưng hắn muốn cô được phát triển, tôn trọng quyết định của cô!
Đối với phụ nữ mà nói, có ngoại hình đẹp cũng không bằng người biết quan tâm chăm sóc và cảm thông cho đàn ông. Dì Mi không thể nghi ngờ, là một người phụ nữ cực kỳ biết quan tâm người khác, hơn nữa lại rất thông minh. Phụ nữ như vậy khiến đàn ông luôn động tâm. Huống chi dì Mi lại xinh đẹp thành thục như vậy, lực sát thương càng lớn. Cho nên Sở Phàm đối với dì Mi là vô cùng thực tình.
Có lẽ đúng như cô nói " Cuộc đời cũng như một chuyến xe lữ hành..." nhưng lữ hành rồi cũng có lúc phải mệt mỏi. Sở Phàm hi vọng thời điểm đó hắn sẽ có thể là người ở bên cạnh cô. Đương nhiên, khi đó hắn đã là nhân vật đứng trên đỉnh cao, mới có tư cách khiến dì Mi trở về. Mà Sở Phàm rất tự tin rằng hắn có thể làm được điều này!
Sở Phàm nhẹ nhàng nâng khuôn mặt đẹp của dì Mi. Mặt hoa đẫm lệ, rung động lòng người. Đôi mắt to quyến rũ tràn đầy nước mắt.
- Để tôi!

Sở Phàm chậm rãi nói, nhưng giờ đây hắn không dùng khăn tay lau nước mắt mà trực tiếp dùng miệng minh để lau nước mắt trên mặt dì Mi!