Cầm Trong Tay Kịch Bản Nữ Chính Sủng Văn

Chương 1



(Vậy quả thật là song hỷ lâm môn!)

"Vân Trà đau dạ dày, tôi đưa cô ấy đi bệnh viện, tối muộn chút tôi lại đi cùng cô."

Đỗ Minh Trà vừa mới lên xe thì nhận được tin nhắn này.

Người gửi là Thẩm Thiếu Hàn, "bạn trai" được người lớn đặc biệt tuyển chọn cho cô.

Ngoài cửa xe, gió bắc thổi qua lá cây bạch quả xanh biếc còn sót lại, bầu trời lộ ra trong xanh sau khi được rửa sạch bằng làn nước trong veo. Dưới bầu trời xanh trong, dải cây xanh dùng các loại hoa cúc cùng các loại cây xanh tạo nên các nét chữ "Chúc mừng Quốc Khánh" hoặc "Đất nước thái bình".

Nắng hạ chưa rút, gió lạnh chưa tới.

Vừa vặn cuối hè đầu thu.

Anh Vương lái xe còn đang tán gẫu với Đỗ Minh Trà: "... Cô muốn đi Hương Sơn à? Vậy tốt nhất cô nên đợi đến giữa tháng mười. Chẳng phải có lễ hội lá đỏ Hương Sơn gì đó sao? Này, thật ra thì tôi cảm thấy nếu cô muốn một nơi yên tĩnh, tốt nhất nên đi núi Bát Đạt, khe núi Mộ Điền bên kia, núi Bạch Vọng cũng được..."

Đỗ Minh Trà nói: "Cảm ơn anh."

Anh Vương nhìn cô qua gương chiếu hậu, may là ở trong xe Đỗ Minh Trà vẫn đeo khẩu trang, người cô gầy đét, mặt cũng nhỏ, bàn tay thì to, khẩu trang ở trên khuôn mặt như vậy xem ra to hơn rất nhiều, luôn che phía dưới mắt, lúc rủ mắt xuống, lông mi sẽ chạm vào viền của khẩu trang. Cô chỉ lộ ra đôi mắt sáng ngời yên tĩnh, giống như quả nho đen được phủ một lớp sương mỏng.

Tuổi còn trẻ không có cha mẹ không nói, cách đây không lâu còn tai nạn giao thông bị thương ở mặt, đến giờ đeo khẩu trang chỉ sợ sẽ để lại sẹo.

Đáng tiếc thay.

Anh Vương là tài xế của Thẩm Thiếu Hàn, vốn định đón Đỗ Minh Trà cùng Thẩm Thiếu Hàn cùng nhau đến dự buổi mừng thọ cụ Đặng, tiếc là nhất thời xảy ra chút chuyện ngoài ý. Người yêu mập mờ của Thẩm Thiếu Hàn - tiểu bạch liên hoa Biệt Vân Trà ôm ngực nói khó chịu, một cuộc điện thoại đã gọi được Thẩm Thiếu Hàn đi.

Anh Vương lo lắng Đỗ Minh Trà sẽ buồn nên suốt dọc đường đi luôn chọn lời hay để nói.

Anh biết đây là lần đầu tiên Đỗ Minh Trà đến Đế Đô, hồ hởi giới thiệu muốn để cho cô gái này vui vẻ hơn chút.

Đỗ Minh Trà cất điện thoại đi.

Thẩm Thiếu Hàn hơn cô hai tuổi, cao hơn một bậc.

Cha của hai người họ cùng nhau mặc quần thủng đáy mà lớn lên, cùng nhau đi tiểu, cùng nhau nghịch bùn, cùng nhau đập kính, cùng nhau bị treo ngược lên đánh.

Thời kỳ nổi loạn, hai người họ học phim uống máu ăn thề, lập lời thề tuy không sinh cùng ngày nhưng nguyện chết cùng ngày, nào ai ngờ máu con gà đó lại là con gà bị bệnh chết, hai người suýt chút nữa vừa kết nghĩa xong thì chết thẳng cẳng.

Nhờ sự tiến bộ của y học hiện đại mới khiến họ không thể thực hiện lời thể chết cùng ngày.

Hai người đại nạn không chết, nghiêm túc hứa hẹn đứa con trong tương lai nếu cùng là trai sẽ là anh em, cùng là nữ sẽ thành chị em, nếu một nam một nữ thì kết thành vợ chồng.

Đỗ Minh Trà và Thẩm Thiếu Hàn cứ như vậy mà xui xẻo bị sắp đặt sẵn trở thành "hôn ước từ nhỏ".

Mười tám năm đầu đời, Đỗ Minh Trà luôn sống ở đường 18 trong thị trấn nhỏ, cha mẹ mở một tiệm trái cây nho nhỏ, cuộc sống yên bình lại sung sướng.

Năm cô mười tám tuổi, cha mẹ qua đời do tai nạn giao thông ngoài ý muốn, Đỗ Minh Trà bị thương ở gò má, còn chưa thu xếp xong ma chay cho cha mẹ đã bị một chiếc Maybach đón về Bắc Kinh.

Cụ Đặng với mái tóc hoa râm, tinh thần còn khỏe mạnh nói với cô, năm đó cha cô vì tình yêu mà bỏ trốn, bỏ lại gia sản bạc triệu.

Người đã qua đời, cụ Đặng mới lựa chọn hoà giải chuyện cũ mà đón cô trở về nhà.

Sau khi biết mình còn có “hôn ước từ nhỏ”, Đỗ Minh Trà còn tưởng rằng mình đang cầm kịch bản "Tiểu công chúa", cái gì mà ông nội giàu có vung tiền như rác để tỉ mỉ lựa chọn vị hôn phu cho cô, từ đó ăn sung mặc sướng —— cái rắm.

Trên thực tế thì cụ Đặng ham mê sự nghiệp, thờ ơ với Đỗ Minh Trà.

Phần lớn thời gian Đỗ Minh Trà sống nhờ ở nhà của chú, anh họ không thích tính khí bướng bỉnh của cô, chú thím thì thích con gái nuôi hơn.

Cô không hợp với cả gia đình, thân phận còn bấp bênh hơn cả Lâm Đại Ngọc, hoàn cảnh còn đáng thương hơn cả Huyên Huyên vừa vào cung.

Lại thêm "Bạn trai chuẩn” Thẩm Thiếu Hàn trong mắt người lớn lại mập mờ dính líu đến tiểu bạch hoa nào đó.

Đỗ Minh Trà: Wow...

—— Giá như cuộc sống sau này cứ dựa theo "Cô vợ ngọt ngào giàu có: Tổng tài yêu thương ngọt ngào 999 đêm" mà dải đường đi thì Đỗ Minh Trà đúng là một nữ phụ giàu có độc ác, tận sức chèn ép tiểu bạch hoa.

Hất rượu, tạt nước, hắt canh thịt bò, cãi vã, véo mặt, chửi nhau.

Giăng bẫy khắp nơi, chỉ để cướp lấy một “Nam chính” yếu đuối đến mức không thể cãi lại mệnh lệnh của cha mẹ, để rồi cuối cùng phải nản lòng rời khỏi sân khấu để tác thành cho tình yêu tuyệt mỹ kia.

—— Ngộ nhỡ Thẩm Thiếu Hàn đi trên con đường truy đuổi vợ gian khổ, vậy thì Đỗ Minh Trà sẽ bị tiểu bạch hoa trong tối ngoài sáng hãm hại nhiều lần, thiếu thận, thiếu gan, thiếu mắt, giác mạc, nói không chừng còn sẽ cụt tay, thiếu chân, lại còn bị moi tim nữa chứ.

Cuối cùng Thẩm Thiếu Hàn mau chóng tỉnh ngộ, nhìn thấu lòng mình.

Sau đó lại chọn một đêm mưa lớn dữ dội, uống ực một ngụm rượu, lấy đùi gà và hành tây xoa cho đỏ mắt, quỳ gối trước mặt Đỗ Minh Trà cầu xin tha thứ.

Nhưng Đỗ Minh Trà không có hứng thú với loại đàn ông rác rưởi bỏ đi này.

Cô lại không phải là trạm thu mua đồ phế thải.

Đang nói chuyện, xe chạy tới khách sạn Quân Bạch vừa kịp giờ.

Ánh mặt trời chiếu chói lọi lên tấm kính bên ngoài tòa cao ốc cao chót vót, khách sạn được đặt trước này nằm ở khu trung tâm thương mại CBD, nơi tấc đất tấc vàng.

Xe mới vừa dừng lại, người gác cửa đi tới, mở cửa xe, cung kính chào hỏi: “Chào buổi tối, Đỗ tiểu thư.”

Có người chuyên đậu xe đến, bác Vương nghĩ có thể trên đường sẽ gặp người của nhà họ Thẩm, lo lắng Đỗ Minh Trà không nắm chắc lễ nghi nên cùng đi vào với cô.



Bữa tiệc mừng thọ này của cụ Đặng lần này vô cùng linh đình, đặt một sảnh tiệc lớn, có thể chứa bảy mươi bàn, được coi như một khách hàng lớn.

Người làm sớm đã nhớ được biển số xe, bắt đầu nghênh đón từ cửa vào, dọc theo đường đi đều có người tiếp đón.

Hành lang rộng chừng bốn thước trải một tấm thảm dày đan xen những khối màu xanh tím, trong không khí tràn ngập hương thơm cỏ cây thoang thoảng, Đỗ Minh Trà vừa ra khỏi thang máy đã nghe thấy tiếng bác Vương cung kính kêu một tiếng: “Thẩm nhị gia.”

Thẩm nhị gia?

Một câu xưng hô gần như đã kéo Đỗ Minh Trà trở lại xã hội cũ, cô ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy một nhóm đàn ông mặc vest và giày da đang vây quanh một người đàn ông đi về phía trước.

Người đàn ông đi phía trước thân hình cao lớn, mặc quần âu màu đen, chân dài eo thon, cực kỳ giống người chồng định mệnh của Đỗ Minh Trà trong một trò chơi Otome* nào đó.

*Otome game là một video game dựa theo cốt truyện với mục tiêu hướng tới một thị trường dành cho nữ giới. Nhìn chung một trong những mục tiêu, bên cạnh cốt truyện chính là để phát triển một mối quan hệ lãng mạn giữa nhân vật nữ chính và một trong vài nhân vật nam, hay đôi lúc là ba nhân vật nữ. Thể loại này khá thịnh hành tại Nhật Bản, và chủ yếu dùng để làm visual novel và các game mô phỏng. Tính đến năm 2013, đại diện tựa otome game tiêu biểu được chuyển sang tiếng Anh là Hakuoki: Demon of the Fleeting Blossom cho PSP và 3DS.* Trích Wikipedia.

Tầm mắt di chuyển đến, chiếc áo sơ mi màu nâu đen có hoa văn nhỏ sẫm màu, kết hợp cùng với cà vạt hoa văn đan chéo màu xám nhạt. Truyện đã được dịch và đăng hết tại trang Luvevaland chấm co. Bạn có thể vào trang của Luv đọc để ủng hộ nhóm dịch cũng như đọc bản chuyển ngữ đầy đủ nhất nhé. Chiếc áo vest khoác ngoài vừa cởi tuỳ ý khoác lên tay, cả người không đeo quá nhiều đồ trang sức, chỉ đeo một chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay,

Nhưng chưa kịp nhìn rõ gương mặt của Thẩm nhị gia này.

Anh chỉ khẽ gật đầu với bác Vương, thậm chí không nói gì rồi nhẹ nhàng rời đi.

Một đám người cuồn cuộn theo sau, bước chân nhanh chóng vội vàng, hoàn toàn không nói chuyện, vững vàng đi theo sau lưng Thẩm nhị gia.

Chờ đến khi người đi đường rời đi, bác Vương nhỏ tiếng với Đỗ Minh Trà: “Vừa rồi chính là Thẩm nhị gia trong tộc. Dựa theo vai vế thì ngài ấy là ông họ nội của thiếu gia, nếu cô đi theo thiếu gia thì phải gọi ngài ấy một tiếng ông hai.”

Ôi trời, ngay cả xưng hô cũng lộ ra sự ngữ khí mục nát của xã hội tàn ác xưa cũ.

Đỗ Minh Trà bật cười khì khì: “Vậy thì mọi người xưng hô với vợ của ngài ấy như thế nào? Chẳng lẽ phải gọi là bà hay là bà hai?”

“Nhị gia chưa kết hôn.” Bác Vương bị cô chọc cười, dặn dò: “Cô chỉ cần nhớ kỹ xưng hô là được rồi… nhưng trong tình huống thông thường, chúng ta cũng không gặp được nhị gia đâu.”

Trong đầu Bác Vương nghĩ Đỗ Minh Trà vừa mới đến không hiểu chuyện cũng là lẽ thường nên cẩn thận dặn dò cô.

Ông cố Thẩm đã chết, năm đó lập nghiệp ở thành phố Hong Kong, là một người kinh doanh giỏi. Đất đai sở hữu, bách hoá hay vận tải đường biển đều như diều gặp gió. “Theo luật cũ” thì phải cưới vợ hai, vợ lớn được thừa kế phần lớn tài sản, còn vợ hai chỉ được một phần nhỏ dư thừa.

Người trong gia tộc trong lời của bác Vương - Thẩm nhị gia chính là huyết mạch của vợ cả.

Thẩm Thiếu Hàn thuộc chi thứ hai, bình thường cũng không giao tiếp nhiều với Thẩm nhị gia. Truyện đã được dịch và đăng hết tại trang Luvevaland chấm co. Bạn có thể vào trang của Luv đọc để ủng hộ nhóm dịch cũng như đọc bản chuyển ngữ đầy đủ nhất nhé. Bữa tiệc mừng thọ lần này của ông cụ Đặng cũng không kinh động được Thẩm nhị gia.

Chắc anh đến để bàn chuyện làm ăn.

Đỗ Minh Trà hiểu ra: "Hoá ra là vậy."

Toàn bộ Thẩm gia sau khi lập nghiệp không bao giờ bị sụp đổ, tiếp tục tồn tại một thời gian dài, quan hệ rắc rối phức tạp. Thảo nào mà họ đều bảo thủ, đến xưng hô cũng ngập mùi tàn dư phong kiến.

Vậy Thẩm nhị gia trong truyền thuyết đó bình thường chẳng phải mặc áo dài đi xem kinh kịch, mang chim đi dạo khắp nơi hay sao.

Đỗ Minh Trà bị chính suy nghĩ trong đầu của mình chọc cười.

Bước vào sảnh tiệc, vị trí đã được sắp xếp xong, bàn của Đỗ Minh Trà đều là cùng vai phải lứa. Bàn ghế bên cạnh trống trơn, là chỗ dành cho Thẩm Thiếu Hàn.

Lúc Đỗ Minh Trà một mình ngồi xuống, tiếng trò chuyện trên bàn dừng lại một lúc, một vài cặp mắt nhìn về vị trí trống bên cạnh cô.

Còn cả khẩu trang trên mặt cô.

Tình hình bây giờ đặc biệt, đeo khẩu trang cũng không hẳn chuyện hiếm hoi gì.

Nhưng người đeo khẩu trang đến tiệc mừng thọ như Đỗ Minh Trà không nhiều, đến bàn tiệc thấy khá nhiều người vẫn đeo.

Năm đó, cha của Đỗ Minh Trà bỏ trốn vì người đẹp, từ bỏ tài sản bạc triệu gây chấn động một thời. Mẹ của Đỗ Minh Trà quả thật rất đẹp, da trắng như tuyết, đôi mắt màu nâu, dáng người mảnh khảnh thon thả, là một mỹ nhân bước ra từ trong tranh cổ.

Nhưng tướng mạo của Đỗ Minh Trà dường như không hoàn hảo như vậy——

Có người đã từng thấy bức ảnh thu thập được của Đỗ Minh Trà khi mới nhập học, cặp mắt vô thần, hai bên má do tai nạn giao thông nên có hai vết sẹo bỏng. Truyện đã được dịch và đăng hết tại trang Luvevaland chấm co. Bạn có thể vào trang của Luv đọc để ủng hộ nhóm dịch cũng như đọc bản chuyển ngữ đầy đủ nhất nhé. Dù đã được phẫu thuật ghép da nhưng hiệu quả không được như ý, dữ tợn đáng sợ đến mức người ta không dám nhìn lần thứ hai.

Cũng chính bức ảnh này khiến Thẩm Thiếu Hàn bị đám bạn bè xấu cười nhạo rất lâu, cười nhạo vì anh lấy được bụi hoa, quay đầu nhìn lại bông hoa xấu xí nhất.

Còn là một con bé quê mùa lớn lên từ địa phương nhỏ.

Đỗ Minh Trà lễ phép chào hỏi, trong số những người này, cô cũng chỉ biết mình Thẩm Tuế Tri.

Người sau cũng giống cô, vẫn còn đang đi học, cũng nói chuyện với cô nhiều hơn chút.

Khi Thẩm Tuế Tri đứng dậy đi vệ sinh, cô cũng đứng dậy.

Hai người vừa rời đi, trên bàn đã có người thở dài: “Đỗ Minh Trà cũng thật là thảm, vốn có thể lớn lên trong nhung lụa, bây giờ mặt đã bị hủy hoại thì không nói, Thẩm Thiếu Hàn ——”

“Shhh” Người còn lại ra hiệu cô chớ có lên tiếng, hạ thấp giọng: “Đừng nói điều này.”

“Sao không được nói?” Người đó ném đũa xuống: “Thẩm Thiếu Hàn với Biệt Vân Trà kia cũng là Bạch Vân Trà kia mập mờ với nhau không phải ngày một ngày hai. Tôi thấy Đỗ Minh Trà thật đáng thương, làm sao mà không nói cho được? Cô ấy lớn lên từ một địa phương nhỏ, cha mẹ đều chết trong một vụ tai nạn xe cộ rồi. Bây giờ là tiệc mừng thọ của cụ Đặng, Thẩm Thiếu Hàn cũng không đến đây cùng cô ấy, rõ ràng là đang vả vào mặt cô ấy —— "

“Đừng nói nữa.” Một người lớn tuổi hơn trách mắng: “Thông cảm thì thông cảm, đừng nói đến vết sẹo của người khác.”

Cô không nhìn được nhìn sang chiếc ghế mà Đỗ Minh Trà vừa ngồi.

Mọi sự dạy dỗ hay sinh hoạt hàng ngày từ người trong thị trấn nhỏ này ra ngoài có thể nói là khác một trời một vực, giờ đã không còn cách nào hoà nhập vào vòng tròn này nữa rồi. Người nhà không coi trọng, Thẩm Thiếu Hàn cũng có người trong lòng, cố ý lạnh nhạt với cô ở hoàn cảnh này.



Thật đáng thương.

Trong phòng vệ sinh.

Rửa tay sạch sẽ, Đỗ Minh Trà đối mặt với tấm gương sáng bóng, dè dặt cởi bỏ khẩu trang ra hóng mát một chút.

Cô gái trong gương da trắng tóc đen, lông mày đen tự nhiên như vẽ, đôi môi đỏ không cần tô.

Vết sẹo trên má cũng đã mờ nhiều rồi, chỉ còn lại một chút dấu vết. Để phòng sự phát triển của vết sẹo, Đỗ Minh Trà rất chú trọng đến đồ ăn thức uống, kiêng kỵ tương đối nhiều.

Trong tình huống như tối nay này, sau khi ăn cơm xong thì cô mới tham gia.

Trong một bữa tiệc tối ngột ngạt với một nhóm người xa lạ, không bằng trở về ký túc xá một mình, nấu mì ăn liền rồi xem <v l="">.</v>

Khi Đỗ Minh Trà quay trở lại chỗ ngồi của mình lần nữa, chủ đề đã chuyển sang "Thẩm nhị gia" thần bí kia.

“…Thị lực và trí nhớ của Thẩm nhị gia đều khác với người thường.” Người đó vừa cười vừa nói: “Nghe nói anh ta có thể nhận ra chính xác một người trong màn đêm đen kịt, chỉ cần đã từng gặp một lần sẽ không thể quên."

Đỗ Minh Trà nghĩ thầm, trí nhớ tốt như vậy, không học thuộc từ mới thì thật đáng tiếc.

“Đâu chỉ có những điều này khác với người thường.” Lại có người nói, “Những năm gần đây anh ta làm nhị gia sao có thể phát triển doanh nghiệp mạnh như vậy.”

“Lại đang thảo luận về nhị gia à?”

Một giọng đàn ông không phấn chấn chen ngang, Thẩm Thiếu Hàn bước tới, ánh mắt anh quét qua mặt Đỗ Minh Trà, chạm đến chiếc khẩu trang của cô thì khẽ cau mày, sau đó rời ánh mắt đi, ngồi xuống bên cạnh cô, đặt ngón tay lên bàn: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Trên người anh có mùi thuốc lá thoang thoảng của sự mệt mỏi, Đỗ Minh Trà nhích sang bên cạnh một chút không để lại dấu tích.

Cô không ngửi được mùi thuốc lá, vừa ngửi liền thấy khó chịu.

“Không muộn không muộn.” Có người vừa cười vừa trêu đùa: “Sinh viên xuất sắc mà, vừa học vừa đi làm với cha, bận rộn cũng bình thường.”

Thẩm Thiếu Hàn cười cười, cũng không phản bác.

Anh sinh ra đã có gương mặt ưa nhìn, cặp mắt đào hoa biết cười, dáng người cao ráo, là hotboy của trường đại học mà Đỗ Minh Trà theo học.

“Thật ra cũng không bận lắm.” Thẩm Thiếu Hàn nói: “Có một đàn em bị ốm, tôi đưa cô ấy đến bệnh viện nên làm lỡ thời gian.”

Anh nói bình thản như thể anh đang nói về một chuyện nhỏ hết sức bình thường. Truyện đã được dịch và đăng hết tại trang Luvevaland chấm co. Bạn có thể vào trang của Luv đọc để ủng hộ nhóm dịch cũng như đọc bản chuyển ngữ đầy đủ nhất nhé. Nhưng sau khi lời nói của anh vừa nói ra, toàn bộ những người trên bàn đều yên lặng.

Đàn em.

Ai mà chẳng biết Biệt Vân Trà mập mờ không rõ ràng đó của Thẩm Thiếu Hàn chính là đàn em cùng trường của anh, cũng là bạn cùng lớp của Đỗ Minh Trà.

Những người khác không nhịn được để ý phản ứng của Đỗ Minh Trà.

Đỗ Minh Trà đang cúi xuống xem điện thoại.

Cô dường như không nghe thấy những gì Thẩm Thiếu Hàn vừa nói.

Đỗ Minh Trà có khuôn mặt nhỏ, dù có đeo khẩu trang thông thường thì nó cũng che gần hết khuôn mặt, phải đưa tay kéo xuống thì mới không bị che mắt.

Thẩm Thiếu Hàn siết chặt chiếc cốc trong tay, mặt thủy tinh phản chiếu ánh sáng lấp lánh, mặt anh không biểu cảm nói: “Minh Trà, tôi có chuyện muốn nhờ cô.”

Lúc này Đỗ Minh Trà mới ngẩng đầu: “Anh gọi tôi à?”

Giọng nói của cô mát rượi như tiếng suối khe núi tháng ba róc rách chảy.

Nhưng vừa nghĩ đến khuôn mặt bị bỏng dưới lớp khẩu trang của cô ——

Có người không đành lòng nhìn vào đôi mắt của cô.

Thảo nào Thẩm Thiếu Hàn thà bất hiếu với cha mẹ cũng muốn chọn Biệt Vân Trà.

Thẩm Thiếu Hàn ăn ngon mặc đẹp, ăn mặc hay nơi ở đều là tốt nhất, cũng thích nhất là sạch sẽ, nào có thể bao dung một người “bạn gái” như vậy.

Thẩm Thiếu Hàn tránh ánh mắt của cô, nhìn chằm chằm rượu trắng chuyển động trong cốc: “Tôi nghe Vân Trà nói thầy giáo đã chọn cô vào danh sách những người theo ông ấy ra ngoài học tập.”

Đỗ Minh Trà hừm một tiếng: “Sao thế?”

“Nhường vị trí đó cho Vân Trà đi.” Thẩm Thiếu Hàn tuỳ ý nói: “Thầy giáo của cô cho cô bao nhiêu tiền, tôi sẽ cho cô gấp mười lần.”

Những người còn đang định khuyên bảo vòng vo lập tức im lặng.

Đây rõ ràng là đang bắt nạt Đỗ Minh Trà.

Muốn “bạn gái” của mình nhường cho đối tượng mập mờ của anh ta, nhưng phàm là người thì sẽ không làm loại chuyện này.

Thẩm Thiếu Hàn dựa vào ghế, rủ mắt nhìn Đỗ Minh Trà, trong đôi mắt đào hoa không hề có ý cười.

Đỗ Minh Trà hỏi: “Nếu tôi không muốn thì sao?”

Thẩm Thiếu Hàn khẽ nhíu mày, chậm rãi nói: “Nếu cô khăng khăng không nhường vị trí đó cho Vân Trà, như vậy việc đính ước từ nhỏ của chúng ta không tính nữa.”

Giọng điệu mang hàm ý đe dọa.

“Một lời đã định!” Phía trước mắt Đỗ Minh Trà sáng lên, buột miệng nói ra: “Vậy quả thật là song hỷ lâm môn!”