Cám Dỗ Ngoại Tình

Chương 120



Thực ra Đường Du Nhiên có tài xế và xe riêng… Nhưng cô nhìn biểu hiện của Thời Ngọc Thao biết Đường Ngọc Thao có ý tốt, hơn nữa phải nói anh đối xử với cô quả thực rất tốt.

Không nỡ từ chối, Đường Du Nhiên không còn cách nào khác, chỉ đành gật đầu với Thời Ngọc Thao: “Chung cư cách công ty không xa, tôi muốn chuyển đồ đến trước rồi đi làm.”

Điều này có thể tránh được việc phải chờ Đường Du Nhiên sau khi tan làm xong rồi đến đây lấy đồ, dù sao quãng đường cũng khá xa, chạy qua chạy lại cũng rất mệt.

Nhìn thấy Đường Du Nhiên gật đầu, Thời Ngọc Thao lúc này mới thở phào nhẹ nhõm và có chút khó chịu thấy Đường Du Nhiên nóng lòng muốn chuyển đi.

Đường Du Nhiên chạy lên tầng, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi cùng Thời Ngọc Thao ra ngoài.

Đường Du Nhiên báo địa chỉ tiểu khu nhà chung cư mình ở, Thời Ngọc Thao vừa thầm ghi nhớ địa chỉ chung cư của Đường Du Nhiên, vừa lái xe đưa Đường Du Nhiên đến dưới khu chung cư.

Advertisement

Ngay khi chiếc Maybach dừng lại, Đường Du Nhiên đã đẩy cửa bước xuống xe, lấy đồ của mình, cô quay lại nhìn Thời Ngọc Thao ở ghế lái và nói: “Cảm ơn anh đã chở tôi đến đây, giờ cũng không còn sớm nữa, anh cứ đi trước đi… Ở đây cách công ty của tôi cũng khá gần, chút nữa tôi tự mình gọi xe đến đó là được.”

Thời Ngọc Thao hoàn toàn không có ý định rời đi, bá đạo nói với Đường Du Nhiên: “Tôi chờ em, em mau lên trên cất đồ đi, chút nữa cũng tiện đường tôi đưa em đến công ty. “

Đường Du Nhiên im lặng… Nhìn thấy Thời Ngọc Thao nói khoác lác mà mặt cứ tỉnh bơ…

Nếu cô nhớ không lầm thì công ty của cô nằm trên đường Song Lâm, trong khi công ty của Thời Ngọc Thao nằm trên đường Trấn Loan.

Advertisement

Không những không tiện đường mà từ khi công ty của cô đến công ty của Thời Ngọc Thao cũng phải đi một vòng lớn mới đến…

Giọng nói trầm thấp và dễ nghe như đàn vi-ô-lông của Thời Ngọc Thao đột nhiên vang lên bên tai cô: “Nhanh lên xe đi! Đang là giờ cao điểm đi làm, không dễ bắt xe đâu.”

Vừa nói xong, Thời Ngọc Thao đã mở cửa xe, không cho Đường Du Nhiên có cơ hội từ chối, anh kéo Đường Du Nhiên lên xe.

Khi cửa xe đóng sầm lại, Thời Ngọc Thao không quên nhắc Đường Du Nhiên thắt dây an toàn.

Mười lăm phút sau, chiếc xe Maybach dừng lại bên đường lớn cạnh cổng công ty của Đường Du Nhiên.

Đường Du Nhiên nói lời cảm ơn, sau đó duỗi tay đẩy cửa xe ra, vừa định xuống xe, Thời Ngọc Thao ngồi trên ghế lái vươn qua chỗ Đường Du Nhiên, ánh mắt nhìn về phía siêu thị tiện lợi bên cạnh lối vào công ty Đường Thị.

Đôi mắt thâm sâu khó đoán, trên môi mỏng của Thời Ngọc Thao lộ ra nụ cười lạnh, ngay sau đó, Thời Ngọc Thao đột nhiên vươn tay túm lấy Đường Du Nhiên đang chuẩn bị xuống xe.

“Đường Du Nhiên, để tôi đưa em vào công ty.”

Đường Du Nhiên nghe xong dở khóc dở cười: “Chỉ còn cách hơn chục bước nữa thôi… Không cần đâu… Anh mau đến công ty đi… Chỗ này cách công ty anh hình như còn khá xa… Có lẽ sắp muộn rồi… “

Thời Ngọc Thao nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Đường Du Nhiên, không có ý định buông ra, nắm tay cô đi thẳng xuống xe, nói: “Chỉ khi tận mắt nhìn thấy em vào công ty, tôi mới yên tâm.”

Đường Du Nhiên không nói nên lời, đôi má trắng như tuyết hơi ửng hồng.

Xung quanh có rất nhiều người đi bộ qua lại, đây là lần đầu tiên Đường Du Nhiên nắm tay Thời Ngọc Thao đi ra chỗ đông người như vậy…

“Thời Ngọc Thao… Mau thả tay ra…” Đường Du Nhiên vùng vẫy.

Sức lực của Thời Ngọc Thao mạnh hơn Đường Du Nhiên rất nhiều, Đường Du Nhiên đương nhiên không thể rút tay ra khỏi bàn tay anh.

Hết cách với Thời Ngọc Thao, cô đành phải tăng tốc đi về phía công ty của mình.

May mắn thay, khi Thời Ngọc Thao nắm tay cô đi vào công ty, anh đã buông tay Đường Du Nhiên ra.

Đối với hành vi bá đạo của Thời Ngọc Thao, Đường Du Nhiên trừng mắt nhìn Thời Ngọc Thao, cứng rắn nói lời cảm ơn, sau đó giậm giày cao gót đi thẳng vào thang máy.

Thời Ngọc Thao nhìn bóng lưng của Đường Du Nhiên, cảm thấy có chút oan ức, bất lực sờ mũi.

Quay người bước ra khỏi công ty của Đường Thị, khuôn mặt tuấn tú của Thời Ngọc Thao bỗng nhiên trở lại vẻ lạnh lùng hà khắc như thường ngày.

Với ánh mắt bình tĩnh, anh xoay người bước thẳng vào siêu thị tiện lợi bên cạnh công ty của Đường Thị.

Khi Thời Ngọc Thao vừa bước vào siêu thị tiện lợi, anh nhìn thấy một bóng người trong siêu thị đột nhiên lao ra ngoài.

Thời Ngọc Thao sớm đã có chuẩn bị, mắt tối sầm lại, nhanh chóng đuổi theo.

Người đàn ông phía trước chạy trong hoảng loạn, có vẻ đang bị thương, chạy khập khiễng, căn bản không phải là đối thủ của Thời Ngọc Thao.

Chạy chưa được vài bước đã bị Thời Ngọc Thao đuổi kịp và đè ngã xuống đất.

Người đang nhếch nhác quỳ trên mặt đất là một người đàn ông thân hình cao lớn và đeo khẩu trang.

Thời Ngọc Thao cau mày, vươn tay gỡ bỏ khẩu trang trên mặt người đàn ông, lập tức lộ ra khuôn mặt.

Quả nhiên người đàn ông này không phải là ai khác! Đó là Khâu Thiếu Trạch bị đánh bầm tím mặt mũi.

Mặc dù Khâu Thiếu Trạch đeo khẩu trang, nhưng lúc Thời Ngọc Thao lái xe qua đây, vừa nhìn thấy đã nhận ra đó là Khâu Thiếu Trạch.

Lúc Thời Ngọc Thao vừa dừng xe, khóe mắt quét qua nhìn thấy Khâu Thiếu Trạch đeo khẩu trang lén lén lút lút đi quanh cổng công ty Đường Thị, hiển nhiên là đang đợi Đường Du Nhiên!

Thời Ngọc Thao sợ Khâu Thiếu Trạch nóng lòng làm chuyện gì đó điên rồ làm tổn thương Đường Du Nhiên, vì vậy anh đã xuống xe và nhất quyết đưa Đường Du Nhiên vào công ty.

“Khâu Thiếu Trạch! Cậu đến đây làm gì?” Thời Ngọc Thao lạnh lùng nhìn Khâu Thiếu Trạch.

“Tôi… Tôi không làm gì cả… Chỉ là, chỉ là… Tình cờ đi ngang qua đây…” Chân của Khâu Thiếu Trạch bị thương vẫn chưa khỏi lại bị Thời Ngọc Thao bắt quỳ trên mặt đất, đau đớn nghiến răng chịu đựng, cả người toát mồ hôi lạnh.

Khâu Thiếu Trạch chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp Thời Ngọc Thao ở đây!

Hôm nay Khâu Thiếu Trạch say rượu lúc tỉnh táo lại, càng nghĩ càng không cam tâm, vì vậy sáng sớm nay đợi Bạch Tiên Nhi đi ra ngoài, anh ta trực tiếp chạy đến trước cổng công ty Đường Thị đợi Đường Du Nhiên!

Kết quả không ngờ rằng, Thời Ngọc Thao- một người đàn ông bận rộn mà mới sáng sớm lại đích thân đưa Đường Du Nhiên tới nơi làm việc.

Rõ ràng, ả đàn bà Đường Du Nhiên đó sợ không thể chờ đợi được nữa đã sớm ở cùng Thời Ngọc Thao rồi!

Ánh mắt Khâu Thiếu Trạch trầm xuống, cơn tức giận trong lòng càng thêm mãnh liệt.

Nhưng Khâu Thiếu Trạch biết mình hoàn toàn không phải là đối thủ của Thời Ngọc Thao, nên chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi đè nén sự bất mãn trong lòng.

Đau đến mức không khỏi khịt mũi nhìn Thời Ngọc Thao, cầu xin tha thứ: “Cậu Thời… Tôi thực sự chỉ tình cờ đi ngang qua đây… Tôi thực sự không làm gì cả…”

Thời Ngọc Thao nghe xong lộ rõ vẻ khinh bỉ, hừ lạnh một tiếng: “Ồ, cậu vừa rồi tình cờ đi ngang qua nhưng khi nhìn thấy xe của tôi thì chạy trốn? Vừa rồi sao lại chạy lo lắng như vậy!”

Nói xong, Thời Ngọc Thao cười lạnh, mắt híp lại đầy nguy hiểm, nhìn chằm chằm Khâu Thiếu Trạch: “Khâu Thiếu Trạch, tôi cảnh cáo cậu lần cuối cùng! Tôi có thể thả cậu ra khỏi trại giam cũng có thể lại đưa cậu vào một lần nữa!”