Cạm Bẫy Ôn Nhu

Chương 30: Ôn nhu



Mười lăm phút sau, diễn viên đóng thế vẫn chưa trở lại.

Không thể làm phí phạm thời gian của đoàn làm phim dù chỉ là nửa phút. Dần dần, mọi người phàn nàn, khẽ thở dài, dậm dậm chân, giả vờ như đang vô tình giao tiếp với người khác:" Sao còn chưa trở lại nữa."

Như thể hiểu được tiếng lòng của mọi người, Giang Thanh Mộng liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nói với đạo diễn:" Không cần đợi nữa, đạo diễn Phong, chúng ta bắt đầu đi." Sau đó, cô dặn dò Tiểu Ngải:" Nhờ ai đó xem cô ấy thế nào rồi, nếu đau quá thì cử người đưa cô ấy đến bệnh viện ngay lập tức, tôi sẽ thanh toán toàn bộ chi phí y tế." Cô luôn đối xử rất tốt với cấp dưới của mình, vì vậy cô đã tích lũy được một nhóm người làm việc bán mạng vì mình.

Khi nghe Giang Thanh Mộng nói những lời này, Khương Chi Chu sững sờ vài giây. Nàng cất điện thoại, nằm xuống giường, nhắm mắt lại, kiềm chế những cảm xúc dâng trào trong lòng, cố gắng dùng sự bình tĩnh để đối đãi cô.

"Nào, tất cả các phòng ban chuẩn bị." Đạo diễn Phong nhấc bộ đàm lên: "Ba, hai, một, action!"

Giang Thanh Mộng lại uống một ngụm canh thuốc, cúi người, bóp cằm Khương Chi Chu, tiến lại gần, chóp mũi áp vào chóp mũi, nghiêng đầu để chặn tầm nhìn của máy quay.

Tiếp xúc quá gần, Khương Chi Chu nhắm mắt lại, không nhìn thấy gì, khiến xúc giác càng thêm mẫn cảm. Sự lạnh lẽo truyền đến từ hàm dưới, hơi thở ấm áp quyện vào nhau khiến nhịp tim nàng phóng đại lên từng chút một.

Một giây, hai giây, ba giây ... dài như một thế kỷ trôi qua. Cuối cùng, Giang Thanh Mộng cũng nghe được mệnh lệnh từ đạo diễn Phong——

"Cắt, qua, chuyển đến cảnh tiếp theo."

Sự giam cầm nơi hàm dưới biến mất, hơi thở ấm áp dần xa. Khương Chi Chu mở mắt ra.

Đoạn tiếp theo là cảnh Dận Nguyệt từ từ tỉnh dậy, sau đó tát Nguyên Chỉ một bạt tai.

Rất nhiều minh tinh có diễn viên đóng thế, chẳng hạn như đóng thế cảnh võ thuật, cảnh hôn, cảnh khỏa thân, hay thậm chí là cảnh quỳ.

Khương Chi Chu do dự một lúc, hỏi: "Chị có muốn dùng diễn viên đóng thế cho cảnh tiếp theo không?"

Giang Thanh Mộng liếc nhìn nàng, nói: "Chị vẫn biết chị là một diễn viên."

Hàm ý là không cần.

Trước đây, Khương Chi Chu từng tát theo tính chân thực trong phim ảnh, nhưng hiện tại, nàng bắt đầu có chút bất đắc dĩ. Nàng giơ tay lên cao, nhẹ nhàng thả xuống mặt Giang Thanh Mộng.

Trong kịch bản, Dận Nguyệt bị thương, không đủ khí lực nên hành động này rất hợp lý.

Cảnh quay thứ sáu kết thúc, buổi sáng trôi qua, đã đến giờ ăn trưa.

Buổi chiều đều là diễn thoại, Khương Chi Chu là người yêu thích sạch sẽ. Trước tiên, nàng đi rửa mặt, lau mồ hôi trên người, chờ đến khi thu dọn xong thì cơm hộp cũng đã nguội.

Nàng không còn lựa chọn nào khác, vừa định ăn tạm thì Mai Huỳnh đã mang một hộp cơm khác đến, đưa cho nàng:" Tinh Hà, tổ chúng em có lò vi sóng, nhân tiện em cũng hâm nóng lại thức ăn cho chị rồi, chị cứ ăn hộp này đi."

"Cảm ơn." Khương Chi Chu gật đầu cười, không từ chối lòng tốt của cô ấy, lễ phép nhận lấy.

"Cùng nhau ăn đi."

"Vâng."

Trong xe RV, Giang Thanh Mộng ngồi vào bàn ăn, chậm rãi ăn salad.

Tiểu Ngải bước lên xe: "Lão bản, cô Thẩm đã ăn cùng Tiểu Mai rồi."

Giang Thanh Mộng do dự vài giây, sau đó gật đầu coi như không có chuyện gì xảy ra. Cô uống một ngụm nước ấm, chỉ vào phần ăn dinh dưỡng đối diện bàn, nhẹ giọng nói:" Em vứt cái này, sau đó ăn trưa rồi nghỉ ngơi đi."

Nói xong, cô rũ mi mắt, che đi sự lạc lõng nơi đáy mắt, cúi đầu tiếp tục ăn salad.

Cô biết hôm nay nàng có một cảnh diễn võ thuật, vì vậy, cô đã yêu cầu chuyên gia dinh dưỡng chuẩn bị một bữa ăn đặc biệt vào sáng sớm.

Cô hiếm khi ăn trưa với mọi người, từ nhỏ đến lớn, cô đều tự ngồi tại bàn để ăn.

Trong trí nhớ của cô, điều sâu sắc nhất vẫn là năm 12 tuổi, Khương Chi Chu dọn một chiếc bàn nhỏ và ngồi đối diện với cô, cùng nhau ăn một bữa ăn khuya. Cô làm nũng muốn ăn mì gói giống như nàng, nàng cũng miễn cưỡng pha cho cô một gói mì.

Thực ra, cô không thích ăn mì gói, cô chỉ muốn ăn những món giống như nàng.

Cũng giống như những năm qua, cô xem những bộ phim mà nàng xem, nghe những bài hát nàng đã nghe, bước đi trên con đường nàng đã bước, tự lừa dối bản thân, vờ như đã từng ở bên nàng.

Thật ra đó chỉ là hai đường thẳng cắt nhau, hội tụ ở ngã tư đường trong một khoảnh khắc, sau đó ngày càng chia xa.

Thực đáng buồn.

"Mà này, sáng nay giữa em và Thanh Mộng đã xảy ra chuyện gì vậy?" Sau khi ăn xong, Khương Chi Chu đột nhiên nói về những gì đã xảy ra vào buổi sáng, giọng điệu của nàng thoải mái và tự nhiên, như thể đây chỉ là một cuộc trò chuyện nhỏ.

Mai Huỳnh khuấy canh, ngập ngừng nói: "Không có gì... Là do em không cẩn thận làm Giang lão sư bị thương....."

Khương Chi Chu nhàn nhạt cười: "Em cũng vẽ lông mày cho tôi, lực tay em mạnh hay nhẹ, tôi đương nhiên cũng biết một chút." Lực tay cô ấy mềm như cừu, rất cẩn thận và chi tiết, cho nên xác suất làm người khác trầy xước rất thấp.

Hốc mắt Mai Huỳnh thoáng đỏ ửng, nước mắt đầm đìa, cảm giác bất bình trào dâng trong lòng:" Em... em thực sự không cố ý ... Là Giang lão sư đột nhiên quay đầu lại muốn nói chuyện với chị Tiểu Ngải... Em vẫn chưa kịp rút tay lại..."

Nghe xong, Khương Chi Chu im lặng một lúc, trịnh trọng nói: "Tôi thay mặt chị ấy xin lỗi em một tiếng, thực xin lỗi, để em chịu ấm ức rồi."

Mai Huỳnh lau nước mắt, nhẹ nhàng nói:" Không sao đâu... Không cần phải xin lỗi. Giang lão sư cũng không cố ý đâu, chị ấy còn giúp em nói chuyện và sắp xếp để một tiền bối có tiếng trong ngành dạy bảo em, Giang lão sư rất tốt bụng."

Cô gái nhỏ này thật là ... ngây thơ đến đáng yêu. Khương Chi Chu không đành lòng nói cho cô ấy biết sự thật, liền thuận theo lời của cô ấy để khích lệ:" Vậy em phải học hỏi vị tiền bối kia cho thật tốt vào."

"Vâng, nhất định rồi." Mai Huỳnh thì thầm, hỏi: "Chị và Giang lão sư có quan hệ rất tốt đúng không?"

Khương Chi Chu không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào, nàng xoa xoa trán, nói:"Em đoán xem?"

Mai Huỳnh cười nói: "Chắc chắn rất tốt."

Những ngày này, Khương Chi Chu thờ ơ và khách khí với hầu hết các thành viên trong đoàn, lúc nào cũng làm ra vẻ kiêu căng. Hiện tại, nàng sẵn sàng cúi đầu xin lỗi giúp Giang Thanh Mộng, điều này cho thấy nàng đối xử với cô rất đặc biệt.

Khương Chi Chu cũng cười nói: "Cứ cho là tốt đi."

Khi Giang Thanh Mộng bước vào phòng thay đồ, những gì cô nhìn thấy là cảnh hai người cười đùa vui vẻ với nhau.

Rất chói mắt.

Mai Huỳnh đứng dậy, chủ động chào hỏi.

Khi Khương Chi Chu nhìn thấy cô đi vào, ánh mắt nàng bỗng sáng ngời: "Thanh Mộng, sao chị lại không nghỉ ngơi ở trên xe?"

Hôm nay, Giang Thanh Mộng yêu cầu tài xế lái chiếc RV hạng sang đến trường quay, tự mình ăn uống và nghỉ ngơi trên đấy.

"Chị quên đồ ở phòng trang điểm, chị đến để lấy lại," Giang Thanh Mộng nói xong, liền đi thẳng vào phòng trang điểm.

Khương Chi Chu âm thầm nghi ngờ, là thứ gì quan trọng đến mức đáng để cô phải đến để lấy?

Lúc Giang Thanh Mộng bước ra, Khương Chi Chu đã ăn xong cơm trưa, rửa mặt sạch sẽ, chuẩn bị nằm trên bàn để nghỉ trưa.

Giang Thanh Mộng liếc nàng một cái, đi đến cửa, dừng lại hai giây, sau đó bước đến, vỗ vỗ vai Khương Chi Chu:" Nếu em không chê thì đến xe của chị nghỉ ngơi đi."

Cảnh đấu võ đòi hỏi thể lực tốt, có thể tìm một chỗ để nằm thì thật sự rất tốt, cho nên Khương Chi Chu không từ chối.

Diện tích bên trong của RV khoảng 26m2, có đầy đủ nội thất, nhà bếp, phòng ngủ, phòng khách, tủ lạnh, phòng tắm, trang trí trang nhã, có camera giám sát 360 độ, cần nhận dạng vân tay để vào.

Kiếp trước, Khương Chi Chu cũng có một chiếc RV tương tự, trông rất quen thuộc.

Khi vào trong xe, Khương Chi Chu ngồi trên ghế sô pha hình tròn, Giang Thanh Mộng rót cho nàng một ly nước ấm, liếc nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói:" Em có thể nghỉ ngơi 30 phút."

Có vẻ đáng tiếc khi dành khoảng thời gian hiếm hoi này để ngủ, nhưng Khương Chi Chu thực sự rất buồn ngủ.

Nàng cúi đầu nhấp một ngụm nước, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua vết xước nông trên thái dương Giang Thanh Mộng, lòng bỗng nhói đau.

Luôn luôn là như vậy. Nàng biết nước mắt của cô là giả, biết rằng vết sẹo này là cố ý, nhưng vẫn sẽ cảm thấy đau lòng, không thể không rơi vào cạm bẫy của cô, bị sự dịu dàng của cô quấn lấy, không thể chạy thoát được.

Khương Chi Chu không nói gì, chỉ hỏi: "Chị không nghỉ ngơi sao?"

Giang Thanh Mộng lắc đầu: "Chị không mệt."

Giấc ngủ là điều quá xa xỉ đối với cô. Cô đã không có một giấc ngủ ngon trong một khoảng thời gian dài, cô phải dựa vào thuốc để có thể ngủ được.

Khương Chi Chu gật đầu, gõ hai nhịp lên sô pha, tiếp tục hỏi: "Vậy chị có muốn tôi nghỉ ngơi cùng chị không?"

Giang Thanh Mộng nhìn nàng một cách kỳ lạ.

Vành tai Khương Chi Chu nóng lên: "Tôi ... ý tôi là, nếu tôi ngủ ở đây, chị không thể cứ ngồi đó mà xem, trông kỳ lắm."

Giang Thanh Mộng mỉm cười, bấm điều khiển từ xa, rèm xe RV tự động đóng lại

Cô đứng dậy, đi vào phòng ngủ: "Vậy chị vào trong, em nghỉ ngơi cho tốt đi."

Phòng ngủ cũng là phòng giám sát của RV, camera HD quay rõ nét mọi ngóc ngách trong xe.

Trong video giám sát, Khương Chi Chu lấy điện thoại di động ra gõ vài lần, sau đó nằm trên ghế sô pha, ôm lấy thân mình, nhắm mắt ngủ.

Giang Thanh Mộng nhìn chằm chằm hàng chục giây, sau đó tắt màn hình, thay dép lê, lấy trong tủ ra một tấm chăn, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh sô pha trong phòng khách, cúi người, đắp chăn cho Khương Chi Chu.

Cô ngồi xổm bên cạnh nàng, quan sát vài phút, nhớ đến lời nói 'trông kỳ lắm' của nàng, không khỏi mỉm cười. Cô đứng lên, ngồi ở đầu kia sô pha, tựa vào lưng ghế, khẽ ngẩng đầu lên, nhắm mắt dưỡng thần.

Ngay cả khi không ngủ được, cô cũng không thể để bản thân suy sụp, cô còn rất nhiều việc phải làm.

Nếu vẫn chưa làm xong những điều đó, cô tuyệt đối sẽ không để bản thân mình gục ngã.

Trong khoang xe tối tăm lại có thêm một người nhưng bầu không khí cũng không dị thường, ngược lại rất yên tĩnh, thoải mái và thư thái hơn bình thường.

Giang Thanh Mộng nhắm mắt lại, rong chơi trong bóng tối, những suy nghĩ tỉnh táo tra tấn cô trong suốt một tuần qua đã được gỡ bỏ từng chút một. Cô cảm thấy kiệt sức, cơn buồn ngủ mông lung đã mất từ ​​lâu ập xuống một cách thần kỳ.

Cả năm giác quan đều biến mất, ý thức hỗn loạn ...

Cuối cùng, không biết vào thời khắc nào, cô đã chìm vào giấc ngủ.

Một lúc sau, trong bóng tối, Khương Chi Chu chậm rãi mở mắt ra, nhẹ giọng gọi: "Thanh Mộng?"

Không có phản hồi, nàng lại gọi một tiếng.

Xác nhận cô đã ngủ, Khương Chi Chu ngồi dậy, đắp chăn cho cô.

Khương Chi Chu quả thực mệt mỏi, buồn ngủ, nhưng nàng vẫn luôn cảnh giác, khi chăn bông rơi trên người, ý thức của nàng cũng dần thanh tỉnh.

Nàng không mở mắt vì không muốn làm hỏng bầu không khí yên lặng này.

Nàng đã nghĩ Giang Thanh Mộng sẽ rời đi ngay sau khi đắp chăn cho nàng, nhưng cô đã không làm vậy.

Sau một vài phút im lặng, nàng nghe thấy tiếng động rất nhỏ, rồi cảm thấy đầu kia của ghế sô pha hơi lún xuống.

Lúc này, Khương Chi Chu đang ngồi bên cạnh cô, dùng ánh mắt tinh tế miêu tả gương mặt xinh đẹp của cô, gương mặt đã từng bị nàng lãng quên vào một góc.

Nhìn chằm chằm hồi lâu, nàng có chút thất thần, sau đó chậm rãi tiến lại gần, muốn chạm vào đôi môi hồng hào của cô.

Vào thời khắc sắp chạm vào, nàng dừng lại một lúc, sau đó rời đi.

Mặc kệ nàng có bao nhiêu khát vọng chạm vào, nhưng cô đã nói không có lần sau, cô không thích nàng chạm vào, vậy thì nàng sẽ không chạm vào cô nữa.

Nàng không bao giờ thích phụ nữ.

Nhưng trên đời luôn có những điểm giống nhau, mặc kệ là nam hay nữ thì vẫn nên tôn trọng, yêu quý nhau, đặt đối phương vào lòng mình, dịu dàng đối xử.

*

Giang Thanh Mộng bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại.

Khi mở mắt ra, cô liền cảm nhận được tấm chăn mềm mại đang đắp trên người mình.

Thực sự đã ngủ quên.

Cô ngẩn ra một lúc, sau đó nhìn về nơi Khương Chi Chu nằm.

Không có ai ở đấy.

Giây tiếp theo, có người từ trong bếp đi ra, mang theo hai ly nước chanh dây.

"Tôi thấy trong bếp có nước chanh dây nên rót một ít để uống, không phiền chứ?" Sau đó, nàng đưa một ly cho Giang Thanh Mộng.

"Không sao đâu." Giang Thanh Mộng nhận lấy, nhấp một ngụm, bấm điều khiển từ xa, rèm cửa mở ra, ánh sáng tràn vào: "Em có thích uống nước trái cây này không? Nếu em thích, tối nay chị sẽ gửi cho em một ít."

"Sai rồi."

Giang Thanh Mộng nhìn nàng, khó hiểu: "Hửm? Cái gì sai rồi."

Khương Chi Chu khẽ đáp: "Chị nên nói 'nếu em thích, sau này cứ đến đây uống đi.'"

Giang Thanh Mộng sững sờ một chút, sau đó khẽ mỉm cười, thuận theo lời nói của nàng: "Nếu em thích thì sau này cứ đến tìm chị đi."

Khương Chi Chu gật đầu 'vâng' một tiếng, mê mang cho phép bản thân mình hưởng thụ loại cảm giác hạnh phúc, ấm áp này, nhưng trong lòng lại có chút xót xa.

Có lẽ, sớm thôi, cô sẽ rút lại lời nói này.

*

Buổi chiều đều là diễn thoại, không cần tiêu hao thể lực.

Đến 5h30, cảnh quay ngày hôm nay của các nàng đã xong.

Dù Giang Thanh Mộng có bận đến mấy, cô cũng sẵn sàng đợi Khương Chi Chu ở cổng trường quay.

Thấy nàng bước ra, cô khẽ oán trách một câu: "Em tẩy trang chậm quá ".

Khương Chi Chu bất đắc dĩ mỉm cười, trấn an:" Bởi vì tôi trang điểm phức tạp hơn chị."

Giang Thanh Mộng diễn vai nữ phẫn nam trang, cô thường trang điểm nhẹ và chỉ vấn tóc rất đơn giản. Hơn nữa, đoàn đội hầu hạ cô rất có chuyên môn, cho nên tẩy trang rất nhanh. Nữ thứ do Khương Chi Chu thủ vai có kiểu tóc phức tạp và có lớp trang điểm hủy dung bên má trái, nên việc tẩy trang rất khó khăn.

Giang Thanh Mộng đã yêu cầu tài xế lái xe RV về, cũng tạm biệt toàn bộ đoàn đội của mình. Cô tự lái chiếc Audi màu trắng, chở Khương Chi Chu về khách sạn.

Trong xe, Khương Chi Chu dùng tài khoản ảo lướt Weibo, đột nhiên phát hiện phía dưới hot search có chữ "Giang Hà CP".

Nàng click vào, liền thấy siêu thoại hiện ra, bìa truyện là phiên bản truyện tranh của hai người phụ nữ hôn nhau dưới pháo hoa.

Hay thật, mới qua một ngày, ngay cả truyện tranh cũng có, quả nhiên cư dân mạng có tốc độ nhanh thật.

Nàng kéo xuống dưới, có rất nhiều ảnh chụp của cả hai, còn có cả nụ hôn dưới góc chụp mờ ảo dưới pháo hoa, thỉnh thoảng nhìn nhau lúc khởi động máy, kiểm tra nhiệt độ trán trong bệnh viện.

Lại kéo xuống chút nữa, ôi, có người còn sắp ra mắt tiểu thuyết.

Khương Chi Chu nhấp vào——

【Cô là một nghệ sĩ nổi tiếng, thanh thuần, dịu dàng, khi cô mỉm cười, sẽ khiến tất cả mọi người trên thế gian này khom lưng, nhưng cô đều không nhìn thấy, trên đời này, chỉ có một người thật sự bước vào trái tim cô.

Nàng, là minh tinh tuyến 18, lúc trước giàu sang, hiện tại nghèo túng. Tính tình kỳ quái, chỉ tươi cười với mỗi mình cô, nguyện ý chở che cho nụ cười của cô suốt cuộc đời.....】

Khương Chi Chu: "..."

Cái gì mà cô, nàng, lối viết này còn nực cười hơn cả kịch bản của Bạch Mạch Mạch.

Nàng lại kéo xuống, thấy một bức tranh dài có dòng chữ: Lên xe, Thanh Mộng áp lấy Tinh Hà, thắt đai an toàn cho nàng, mau hàn cửa xe lại cho tôi!

Khương Chi Chu nhấp vào——

【......Là đêm, trong phòng khách sạn, Giang Thanh Mộng ý loạn tình mê áp nàng dưới thân, nặng nề thở dốc....】

Khương Chi Chu: "..."

Trí tưởng tượng của thế hệ cư dân mạng này quả là phong phú.

Nàng tắt Weibo, cất điện thoại, không xem những thứ lộn xộn này nữa.

Giang Hà, Giang Thanh Mộng và Thẩm Tinh Hà.

Mặc dù bây giờ Thẩm Tinh Hà là Khương Chi Chu, nhưng nàng vẫn cảm thấy có chút không thoải mái, dù sao thì trong lòng nàng cũng không đồng ý với cái tên "Thẩm Tinh Hà".

Nhưng hiện tại nàng không thể nói ra.

Không những không thể nói, mà còn phủ nhận.

Trong xe, Giang Thanh Mộng thấy nàng không dùng điện thoại di động nữa, bèn hỏi:" Không phải ngày hôm qua em nói sẽ cho chị đáp án sao?" Cô đợi cả một ngày, nhưng không hề nghe Khương Chi Chu chủ động nói ra.

Khương Chi Chu im lặng một lúc rồi nói: "Tôi có chuyện muốn giấu chị, chị cũng có chuyện muốn giấu tôi. Chị đang điều tra tôi".

Giang Thanh Mộng nhẹ nhàng nói: "Nói ý chính đi, đừng lặp lại những gì chị đã nói ngày hôm qua."

Khương Chi Chu thở dài, nghiêm túc nói:" Tôi biết chị xem tôi trở thành ai, nhưng tôi thật sự không phải là người trong lòng chị. Tôi biết chúng ta làm nghề này quá lâu sẽ sinh ra mê tín, nhưng Thanh Mộng, chị không phải là người mê tín, có đúng không?"

Những lời này như một nhát dao, cứa thẳng vào tim, mang theo tia trào phúng, dường như không muốn chừa đường sống cho ai.

Sắc mặt Giang Thanh Mộng đột nhiên thay đổi, cô dẫm mạnh vào chân phanh.

Khương Chi Chu nghiêng người về phía trước rồi lại ngã ra ghế.

Giang Thanh Mộng quay đầu lại, dùng vẻ mặt lạnh lùng nhìn nàng.

Khương Chi Chu cũng nhìn cô, không nói lời nào.

Cô cởi bỏ hết lớp mặt nạ dịu dàng, lời nói nhẹ nhàng trước đây đều biến mất. Lần đầu tiên, Khương Chi Chu nhìn thấy gương mặt thật sự của cô, lãnh đạm, tàn nhẫn, không mang theo nửa điểm ý cười.

Đây, chính là bản ngã chân thật nhất của cô sao?

Giang Thanh Mộng nhìn nàng, môi mỏng khẽ mở, thốt ra hai chữ: "Xuống xe."

Khương Chi Chu cởi dây an toàn, mở cửa, khi chuẩn bị xuống xe, nàng nhắc nhở Giang Thanh Mộng:" Chị đừng chạy quá nhanh, nguy hiểm lắm."

Giang Thanh Mộng không hề nhìn nàng, khởi động xe, rời đi.

Một lúc sau, đèn xe nhấp nháy hai lần rồi tắt hẳn.

Khương Chi Chu cho rằng cô đã đổi ý, đôi con ngươi u ám bỗng sáng lên.

Cửa sổ xe hạ xuống, Giang Thanh Mộng ném điện thoại di động và mấy trăm nhân dân tệ xuống đất, rồi lại rời đi.

À, điện thoại nàng còn ở trên xe của cô.

Khương Chi Chu cúi xuống, nhặt điện thoại và tiền trên mặt đất lên.

Phim trường ở ngoại thành, đường về khách sạn cằn cỗi, hoang vu. Đêm đông, trời tối rất nhanh, hiện tại đã tối mù tối mịt.

May mà Khương Chi Chu có thị lực tốt, có thể nhìn rõ đường.

Nàng muốn sử dụng phần mềm gọi taxi xx, sau khi nhấn liên tiếp nhiều lần, đều gặp phải tình trạng tài xế không nhận cuốc.

Khương Chi Chu chấp nhận số phận của mình, mở phần mềm bản đồ lên, liếc nhìn thời gian đi bộ từ đây đến khách sạn là 1 giờ.

Vẫn ổn, còn có thể đi được.

Giờ phút này, nàng nên cảm ơn bản thân vì không phải là thiên kim đại tiểu thư cành vàng lá ngọc, chịu không được khổ cực.

Đi bộ trong 1 giờ đồng hồ, không sao cả, miễn là trời không mưa.

Đây chỉ là lần đầu tiên trong đời nàng bị đuổi ra khỏi xe, người đó cũng là người trong lòng nàng. Nỗi ấm ức và tủi nhục trong lòng nàng từng chút từng chút lên men, cuối cùng chất đầy trong lồng ngực.

Hốc mắt Khương Chi Chu đỏ hoe, nàng cố gắng không khóc.

Ngoài lúc diễn xuất ra, nàng rất ít khi khóc, thậm chí ngay cả khi hốc mắt đỏ hoe, nàng cũng sẽ cố kìm nước mắt.

Tâm trí nàng không ngừng hiện lên những hình ảnh từ dĩ vãng ——

Giang Thanh Mộng, 12 tuổi, ngồi xổm trong góc giường bệnh, nhìn nàng chằm chằm, không nói nên lời; Giang Thanh Mộng, 20 tuổi, rụt rè gọi nàng là 'Khương lão sư' trong buổi tiệc tối. Sau khi tái sinh, cô đến thăm nàng, nàng đã nấu cho cô một bát mì. Trong lúc ăn mì, nước mắt đột nhiên lăn dài trên má cô. Gặp lại nhau ở Hoành Điếm, cô cười dịu dàng, chân thành, tuy cánh tay bị thương, sốt cao nhưng vẫn muốn kiên trì quay phim, cuối cùng phát sốt, ngã vào lòng nàng. Trong quán cà phê, cô mượn sức nàng, muốn lợi dụng nàng để chống lại Trần Du, phân tán tài nguyên của Trần Du. Ở phía đầu con đường ấy, cô bảo nàng lên xe, vuốt ve gò má nàng, nhẹ nhàng hỏi nàng có đau không. Trên sân tập, nàng dẫn dắt cô tập từng động tác võ thuật, lúc đó, nàng rất muốn lại gần cô nhưng cố gắng hết sức để kiềm chế. Ở ban công khách sạn, cô ôm lấy nàng, nói về sau nàng không được trốn tránh cô nữa, nàng liền đồng ý. Trong phòng thay đồ, cô cắn lấy cổ tay nàng một cái thật mạnh, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng băng bó vết thương cho nàng. Hôm nay, cô bảo nàng lên xe nghỉ ngơi, sau khi nàng ngủ say, cô còn nhẹ nhàng đắp chăn cho nàng.

Dĩ vãng hiện lên từng chút một, mũi nàng càng ngày càng chua xót.

Đừng khóc, đừng khóc, không được khóc, cũng không thể khóc vì một chuyện tầm thường như vậy.

Đột nhiên âm thanh trầm lắng, bùng nổ vang lên phía chân trời, sau đó, một vài tia chớp xẹt qua.

Nửa phút sau, những hạt mưa to tạt vào mặt nàng.

Khương Chi Chu lau nước mưa trên mặt, tiếp tục đi về phía trước.

Sấm chớp rền vang, nước mưa ướt đẫm cả người, áo khoác dày nặng thấm nước. Khương Chi Chu tuyệt vọng, cởϊ áσ khoác ra, ném bên vệ đường, chỉ mặc một chiếc áo len trắng trên người.

Toàn thân ướt lạnh, hơi lạnh thâm nhập vào tận xương cốt khiến sắc môi Khương Chi Chu tái nhợt.

Khóe môi chợt có vị mặn và ướt.

Khương Chi Chu dừng lại, chạm vào mắt mình.

Nàng không biết nước mắt đã trào ra từ lúc nào, hòa cùng nước mưa trên mặt.

Nàng vẫn không kìm được, bật khóc.

Thực xấu hổ.

Khương Chi Chu nghẹn ngào, lau nước mưa cùng nước mắt trên mặt rồi tiếp tục bước đi.

Trời lại nháy thêm vài tia chớp, Khương Chi Chu đột nhiên nhìn thấy trong màn mưa có hai ngọn đèn cực kỳ chói mắt.

Một chiếc Audi trắng chạy về phía nàng, xuyên qua màn mưa xối xả, dừng lại trước mặt nàng.

Khương Chi Chu dừng lại, nhìn vào cửa sổ kính trước cửa xe, cần gạt nước lắc lư qua lại.

Giang Thanh Mộng mở cửa, bước ra khỏi ghế lái, đi đến trước mặt Khương Chi Chu.

Dòng mưa tầm tã tạt vào mặt, khiến nàng dường như không mở mắt ra được.

Khương Chi Chu không phân biệt được dòng nước trên mặt mình là mưa hay là nước mắt. Nàng lau mặt, liều mạng mở to mắt nhìn người trước mặt.

Giằng co giống hệt nhau, hai người không nói tiếng nào, để dòng mưa to làm ướt người.

Tiếng sấm phía chân trời lại nổ vang.

Cuối cùng, Khương Chi Chu cũng phá vỡ sự im lặng: "Chị quay lại làm gì? Chị muốn chê cười tôi đúng không? Hả?"

Giang Thanh Mộng không trả lời, chỉ nhìn nàng.

"Nhìn bộ dáng ướt như gà nấu súp của tôi rất buồn cười có phải không?" Khương Chi Chu đột nhiên bật cười, lau đi nước mưa cùng nước mắt trên mặt:" Nếu chị xem đủ rồi thì về đi, ngày mai chị còn có cảnh quay. Buổi tối nhớ uống canh gừng, đừng để bị cảm."

Giang Thanh Mộng vẫn không nói chuyện, vươn tay lau nước mưa trên mặt, hốc mắt dần dần đỏ lên.

Khương Chi Chu nhìn vào mắt cô, nhíu mày:" Tại sao lúc nào chị cũng dễ khóc như vậy, chị đừng khóc, khi chị khóc, tôi sẽ cảm thấy rất khó chịu." Nói xong, nàng bật cười, giọng hơi nghẹn lại:" Bây giờ tôi còn có thể nói ra những lời này, trông tôi rất rẻ mạt có phải không?", nàng sụt sịt, rồi lại cười:" Dù cho có rẻ mạt thì tôi cũng muốn nói cho chị biết, Giang Thanh Mộng, tôi thích chị, hiện tại chắc chị cũng biết đây là loại yêu thích gì rồi có đúng không?"

Hai mắt Giang Thanh Mộng đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi:" Nhưng chị không thích em."

Khương Chi Chu nói lớn: "Tôi biết! Tôi biết chị không thích tôi, nhưng tôi vẫn thích chị."

Giang Thanh Mộng dời tầm mắt, không nhìn nàng.

Khương Chi Chu cười:" Bây giờ chị đang cố trốn tránh ánh mắt tôi sao? Chị nói rằng tôi không thể tránh chị, vậy chị cũng không thể tránh tôi đúng không?

Dưới màn mưa, Giang Thanh Mộng nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng đầy tàn nhẫn, cả người run lên:" Ai cần em lo! Em cho rằng em là ai! Em có tư cách gì mà giảng đạo lý cho chị nghe?"

Lời nói này giống hệt với lời nói vào năm cô 12 tuổi.

Khương Chi Chu vẫn giống như năm 19 tuổi ấy, im lặng trong chốc lát, sau đó bất đắc dĩ nở một nụ cười; Nhưng không giống như sự vô tâm vào năm 19 tuổi, thay vào đó, nàng lau nước mắt trên mặt cô, ôm lấy cô vào lòng, dịu dàng xoa dịu cô:

"Thanh Mộng, chị đừng khóc, tôi sẽ cảm thấy rất đau lòng."

--------

Lời editor: Các bạn đọc xong vui lòng ủng hộ mình bằng nút VOTE, xin chân thành cảm ơn các bạn rất nhiều.