Cái Đồ Trời Đánh, Cô Cứ Đợi Đấy!!!

Chương 62: Tình yêu mù quáng



~~~~~~~~~~~~~~~~10h sáng~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sau bữa sáng muộn, cả bọn tìm đủ các trò quậy phá trong khi ngồi ngóng nó về. Haray muốn rủ mọi người cùng đi chơi ấy mà.

- Có ai biết Seny đi đâu k vậy?_ Kevil suốt ruột hỏi, nó biến mất từ hôm qua, bây giờ vẫn k thấy liên lạc, thật khiến người khác lo lắng

- Hình như là đi đâu đó từ 3h đêm qua, có người gọi cho cô ta mà_ Sky trả lời. Nó cũng k phải là trẻ con, đi lâu 1 chút cũng chẳng có gì lạ.

- Nhưng điện thoại k liên lạc đc_ Lay ấn gọi cho nó

- Đừng lo, chắc tại hết pin thôi_ Thiên Nhi vẫn vui vẻ. Tiếng chuông điện thoại của Sky vang lên, anh đi ra ngoài nghe máy. Giọng nói õng ẹo của 1 cô gái bên kia đầu dây làm hắn nổi da gà.

- Anh nhớ em chứ?_ Lucy, chất giọng ghê ghê này chỉ có cô ta thôi

- Tôi k nhớ là có đặt mua chó _ Hắn phũ phàng

- Anh thật là, chúng ta mới vừa gặp nhau đó thôi, sao quên sớm thế

- Được rồi, muốn gì thì nói luôn đi_ Hắn trầm ngâm 1 lúc, rõ ràng là Lay xoa kí ức của m.n rồi mà, vậy thì cô ta còn cớ gì mà đeo bám chứ

- Thật phũ mà... em chỉ muốn nói cho anh biết Seny đang ở đâu thôi, nhưng hình như anh k ứng thú_ Lucy giả bộ tiếc nuối

- Cô... đã làm gì cô ấy? Chẳng phải tôi đã cảnh cáo cô rồi đó sao_ sky nghiến răng tức giận

- Em đâu dám làm gì, chỉ là em vô tình nhìn thấy Seny và Quân đi cùng nhau tình tứ nhau đó chứ, anh k thấy giận khi bị cắm sừng như vậy ao?

Một dòng điện xẹt qua não hắn, hôm qua, chính Seny nói đi gặp bạn trai đó thôi. Ngoài Quân ra còn ai, cả đêm cũng k thấy về. Nhưng hắn tuyệt đối tin tưởng Seny. Khóe miệng hắn vẽ lên 1 đường cong tuyệt hảo, cô muốn chơi, vậy tôi chơi với cô đến cùng.

- Em nói đúng, nếu cô ta đối xử như vậy với tôi, tôi cũng phải trả miếng chứ. Cho tôi biết chỗ của Seny được chứ_ Sky đổi giọng, ngon ngọt chết người

- Dạ được, vậy anh đến Khách sạn X phòng 309 nha_ Lucy hớn hở. Sky cười nhẹ, mắc câu dễ vây sao? Nhưng hắn đã quá coi thường Lucy rồi... Sky thay chiếc áo khoác da rồi đi xuống hầm xe. Cùng lúc đó Thiên Nhi đã nghe hết cuộc nói chuyện của họ. Cô bé cười nhẹ rồi quay lưng đi thẳng. Sky đi xuống hầm, phóng chiếc moto phóng đi. Vừa tới chỗ hẹn, chưa kịp nghỉ đã nhanh chóng lao lên phòng tìm Lucy. Đủ biết hắn sốt ruột thế nào. Hắn mở cửa phòng bước vào. Chỉ thấy Lucy đang ngồi đó, vắt vẻo trên chiếc ghế sofa. Mặc một bộ áo lụa mỏng. quyến rũ, mái tóc còn ẩm, một vài sợi đen vương lại trên mặt. Son môi đỏ đậm, lông mi đen, dài, tay nâng cốc rượu nhấp nhẹ rên môi. Vừa thấy Sky nhỏ đã vội vã đứng dạy, ríu rít gọi vào phòng, rồi đẩy anh ngồi chiếc ghế đối diện, giọng cợt lả.

- K ngờ anh đến nhanh vậy, anh muốn uống 1 chút chứ_ Nhỏ vui vẻ

- K nhiều lời, tôi muốn biết Seny ở đâu

- Thật hấp tấp quá, k tốt đâu nha. Anh uống với em một chút đi nào, còn Seny, anh để ý đến cô ả làm gì, hẳn là ả ta đang vui vẻ với Quân rồi

- Cô làm gì cô ấy? Tôi cảnh cáo cô rồi mà_ Sky đứng dậy, tay bóp chặt chiếc cổ trắng ngần của Lucy

- Ư.. anh... cô ta đâu quan tâm đến anh, em nói k phải sao? Cô ta có yêu anh k chứ? Anh đâu thể biết, còn em. Em yêu anh, vậy mà anh chưa hề quan tâm. Anh bất công với em vậy sao?

- Tôi k cần biết, và cũng k bao giờ yêu cô._ Sky buông tay, ngồi xuống ghế

- Em biết trc điều ấy rồi_ Lucy cười nhạt, đưa ánh mắt quyết đoán, chắc thắng về phía anh. Sky bị 1 dòng điện đáng ngất, trông mơ hồ chỉ còn nghe tiếng cười của ả và khuôn mặt Seny đang mờ dần. Geny bước từ sau ra, trên tay còn cầm khẩu súng điện

- Lucy, chuyện này có quá nguy hiểm k? Lỡ anh ấy tỉnh lại_ Geny lo sợ

- K sao, chuốc thêm thuốc mê là ổn, nào giờ thì anh là của em_ Lucy ôm hắn chặt trong lòng, ích kỉ, tàn nhẫn, nhỏ k quan tâm, từ bé đến lớn, nhỏ muốn gì phải có đó. Nếu k thuộc về nhỏ, nhỏ sẽ giành giật, nếu nhỏ k có đc thì cũng k ai có được

************************** tại biệt thự của Quân******************************

Nó cảm thấy toàn thân mệt mỏi lờ đờ, nặng nề mở mắt, ánh sáng làm nó khó chịu. K cách nào cựa quậy, nó bị trói chặt, hai tay buộc vào đầu giường, chân bị trói chặt, chẳng khác gì con cá nằm trên thớt. Nó cố nhớ lại mọi việc và chợt nhớ ra Quân, người đã chuốc thuốc mê nó. Nó đi cũng khá lâu, nhưng k ai biết nó đi đâu thì tìm kiểu gì? Điện thoại cũng k thấy, thật tức chết mà. Nó nghiến răng gào thét, chửi rủa. Được một hồi thì mới thấy Quân bước ra, chiếc khăn tắm quấn ngang eo, cơ thể rắn chắc, chuẩn đẹp. Mái tóc ướt để ngang vai, đôi mắt bạc lừa tình tiến về phía nó. Mẹ ơi mĩ nam. Nó ngưỡng mộ, ờ thì nó miễn dịch với trai đẹp, k có nghĩa là nó k thích ngắm tai, của trời cho vứt đi phải tội.

- Bộ anh đẹp lắm hả_ Quân nhe răng cười với nó

- Ờ đẹp, thua mỗi con chó nhà tôi_ Nó nhăn nhở cười lại

- Anh nhớ em đâu có nuôi chó_ Quân vặn lại

- Tại nó cắn chủ nên bị tôi đá chết rồi_ Nó cười. Quân cũng chẳng biết nói gì.

- Cậu, thả tôi ra được chưa, tôi k rảnh ở đây ngồi ngắm cậu đâu

- Vậy à. Hừ, Em nghĩ anh sẽ thả em? Anh đưa em về đây mà lại thả ra sao

- Cậu muốn gì đây?

- Tất nhiên, là biến em thành của anh

- Cậu sẽ k làm vậy đâu, phải k?_ Nó cười, đấy mắt đầy sự tin tưởng. Nhưng Quân né tránh ánh mắt đó, anh leo lên giường, vẫn k cởi trói cho nó, tình yêu là mù quáng. Có thể vậy, vì cô, anh bất chấp tất cả. Đôi tay anh khẽ vuốt nhẹ mái tóc xanh mượt, thoảng 1 mùi hương dễ chịu. Anh vuốt nhẹ khuôn mặt của nó. Một khuôn mặt k cảm xúc, lộ rõ vẻ oán hận, khinh bỉ. Anh cười nhạt, đưa cánh tay nên che mắt, nhưng điều gì đó thôi thúc anh, nỗi sợ mất nó, mất người anh yêu. Anh đè chặt lên người nó lướt nhẹ môi qua mặt, nó quay đầu né trách, bặm chặt môi, k van xin, cũng k khóc lóc, đó k phải con người nó. Bỗng cảm thấy hận anh ghê gớm, nó gồng người dậy, cố thoát ra nhưng bị anh giữ chặn. Nó hừ lạnh

- Cậu nghĩ như vậy có thể chiếm đc tôi, cậu thật khiến tôi ghê tởm_ Nó cáu? Ghê tởm? phải, từ khi nào anh trở nên đê tiện như thế, đây đâu phải bản chất của anh. Nhưng anh mặc kệ, k trả lời nó, đôi môi nuốt lấy từng lời nói, từng hơi thở của nó, đây rõ là cưỡng đoạt. Nó như muốn thét lên, k thể ngăn nổi sự càng quét của anh, cơ thể nóng đến muốn nổ tung, vẫn kiên quyết cựa quậy, anh k buông tha, liên tục gặm nhấm, ngấu nghiến đôi môi ngọt lịm, mỏng manh, khiến nó tức giận, cắn rách môi anh. Khéo miệng hiện rõ một dòng máu, anh lau sạch, đáy mắt như mất nhân tích, mất kiểm soát. Tay xé mạnh áo của nó, để lộ ra cơ thể trắng ngần, mê mẩn. Nó kinh hãi tột độ, k thể ngang ngạnh, bình tĩnh đc nữa

- Không, tránh ra Đỗ Hòa Quân, tôi căm ghét cậu, đồ khốn_ mặt nó tái mét, từng giọt mồ hôi ướt đẫm, k ngừng run rẩy, giãy dụa khiến máu túa ra từ cổ tay bị trói. Lòng đầy sợ hãi, nó bỗng nghĩ đến Sky, trong tâm k ngừng kêu gào sự xuất hiện của hắn. Bây giờ hắn ở đâu?

- Em ghét anh vậy sao? Nói cho em biết em là của tôi, mãi mãi

- Tôi k phải đồ chơi của cậu, thả tôi ra, nếu k đừng trách

- Em có thể làm gì? chờ người đến cứu chắc. Vậy để tôi cho em biết, Sky sẽ k đến đâu, cậu ta có lẽ cũng giống em rồi.

- Cậu đã làm gì anh ấy?

- Coi kìa, em lo cho hắn vậy sao? k cần hoảng, hắn đã có Lucy chăm sóc rồi.

Nó nghiến răng, chợt nhận ra đây là cái bẫy của Lucy và Quân,, hẳn 2 người thông đồng với nhau. Lòng lo như lửa đốt.

- Đê tiện, bỉ ổi, tôi hận cậu, nguyền rủa cậu_Quân sững người, thật sự anh có muốn vậy k? có thật muốn làm nó căm ghét mình vậy k? Ánh mắt nó đầ sự khinh bỉ, miệt thị, nếu có đc nó, mà k có tình cảm của nó, vậy anh sẽ đc gì? Xem ra trò chơi này, từ lúc bắt đầu anh đã thua rồi. Nó từ đầu đến cuối vẫn là lo cho hắn. Hai người họ từ lúc nào đã gắn kết với nhau bằng 1 sợi dây vô hình k thể cắt đứt. Anh k có cách nào xen vào. Quân chợt nhớ tới lời của bà Phỉ Lệ, lần cuối gặp mẹ" những gì k thể níu kéo, đừng níu kéo". Vậy đúng là anh k thể níu kéo rồi. Anh ngộ ra, ở bên anh, nó sẽ chẳng có hạnh phúc, anh cũng đau khổ. Chẳng lẽ anh nhẫn tâm nhìn người con gái mình yêu chịu tổn thương. Qua ích kỉ, độc đoán rồi.

- Quân, tôi nhận tình cảm của cậu, nhưng tôi k thể đáp lại_ Nó nhỏ giọng

- Xin lỗi

- Hả

- Xin lỗi, là anh sai, anh quá manh động, anh sẽ để em đi_ Quận cúi mặt, lòng chợt thắt lại. Buông tay! tốt thôi, cậu sẽ quên nó, nó k thuộc về anh, anh cởi trói cho nó trong khi nó ngây ngốc nhìn anh. Nó ngồi dậy, tay xoa vết máu, cổ tay đỏ ửng, xưng tấy. Quân mở ngăn kéo, lấy hộp sơ cứu, băng lại cho nó, anh k biết phải nó gì, anh là một tên xấu xa, liệu nó có tha thứ. Hẳn nó hận anh lắm. Trong 1 phút hồ đồ lại hủy đi cả mối giao tình. Bây giờ nhìn mặt nhau cũng khó. Nó mỉm cười, ôm Quân vào lòng

- Đừng tự trách, cảm ơn vì tình cảm cậu giành cho tôi, tôi cũng thích cậu, nhưng k phải là yêu. Chúng ta vẫn sẽ là bạn, vậy nên, chuyện hôm nay quên đi nhé_ Nó đưa ngón út ra, anh chẳng hiểu nó định làm gì. Nó cầm tay anh nên Hazaiiii là móc nghéo đó, ông nội, ngố vừa thôi, lúc nãy hùng hổ lắm mà. Quân cười trc điệu bộ trẻ con của nó.

- Bây giờ tôi đi tìm Sky, nói tôi biết hắn ở đâu

- Khách sạn X, phòng 309. Em đến đó phải cận thận, mà khoan đã

- Hử?

- Áo kìa_ Quân chỉ vào cái áo rách te tua của nó. Nó đỏ mặt, vơ luôn áo khoác của Quân chạy đi thẳng. Anh ngồi phịch xuống giường, đưa mắt nhìn quanh phòng. Nếu đã buông tay, anh sẽ xóa nó khỏi kí ức của mình. Anh sẽ đi