Bất Hủ Thần Vương

Chương 43: Bái phỏng Lữ gia, vương bài chưa lật



Nhậm Đông Hải chết, không thể nghi ngờ làm cho Nhậm thị gia tộc nổ tung một hồi. Đương nhiên, Nhậm Thanh Sương tự nhiên sẽ không thông báo ra ngoài bọn họ là tự sát.

Bất kể là Nhậm Thanh Sương, hay là lão thái thái, thậm chí là đầy tớ của Nhậm Đông Hải nhất mạch, đều phi thường khẳng định, Nhậm Đông Hải một mạch là bị người hại chết.

Về phần hung thủ sát hại bọn hắn, gia tộc sẽ toàn lực đuổi bắt. Căn cứ manh mối, hơn phân nửa có quan hệ với hung thủ phía sau màn hạ độc trong thọ yến lần trước của lão thái thái.

Nói cách khác, đây là một lần trả thù!

Lão thái thái cùng Nhậm Thanh Sương đều nhất trí, đợi chuyện này yên ổn xuống rồi tính. Đây cũng là ẩn xuống một con bài. Thời điểm đối phó với Tống gia, kích thích lửa giận toàn tộc, cùng chung mối thù, nhất trí đối ngoại, lại có lợi cho sự đoàn kết của gia tộc.

Cho dù cuối cùng tin tức Nhậm Đông Hải một mạch là nội ứng lộ ra, Nhậm Đông Hải đã chết, chết không có đối chứng, ai cũng không có thể vì một người chết mà hướng lão thái thái gây khó dễ.

Sáng sớm ngày thứ hai, Nhậm Thương Khung liền chạy tới phòng lão thái thái.

Hôm nay hắn có một sứ mạng trọng đại, chính là cùng lão thái thái đi bái phỏng Lữ gia.

Nói là bái phỏng, không bằng là nói đi đàm phán.

Hôm nay lão thái thái dòng chính bên trong có bốn con trai, con lớn Nhậm Đông Thăng trước đây ít năm trùng kích Tiên Thiên thất bại, trở thành phế nhân, nản lòng thoái chí, đã không hỏi han sự vụ trong gia tộc.

Con thứ hai Nhậm Đông Sơn ngược lại rất cố gắng, nhưng bất đắc dĩ số mệnh không tốt, hơn nữa phong cách hành sự của hắn không làm người khác ưa thích, lại âm thầm để một ít tay chân bên cạnh lão thái thái, chính những việc ấy đã thành chướng ngại vật ngăn cản bước tiến của hắn.

Con thứ ba Nhậm Đông Lưu ngược lại là thiên tài, cũng là môt đứa con trai mà lão thái thái tự hào nhất. Lại nghe đồn hắn đã không còn tại thế.

Tứ nhi tử Nhậm Đông Hải, chính là nỗi đau trong lòng lão thái thái.

Về phần tôn tử. Con lớn Nhậm Đông Thăng nhất mạch có một gái một trai. Nhậm Thanh Sương là lớn, cũng là cháu gái đồng lứa nhiều tuổi nhất, là nữ trưởng tôn. Về phần con út Nhậm Thanh Châu, tuổi còn nhỏ, mới mười hai mười ba tuổi mà thôi.

Lão Nhị Nhậm Đông Hải có hai nhi tử, theo thứ tự là Nhậm Thanh Vân cùng Nhậm Thanh Hồng. Trong đó Nhậm Thanh Vân là cháu trai đồng lứa lớn nhất, là trưởng tôn.

Sau đó là lão Tam Nhậm Đông Lưu, cũng có hai nhi tử, là Nhậm Tinh Hà cùng Nhậm Thương Khung huynh đệ.

Về phần lão Tứ, toàn gia đều chết, nên không cần bàn nữa.

Nói cách khác, hiện nay lão thái thái dòng chính tử tôn bối phận, hôm nay có sáu cái. Ngoại trừ Nhậm Thanh Sương là thân nữ nhi ra, còn lại là năm nam đinh.

Lúc này đi đàm phán, lão thái thái ngược lại không bất công, dẫn theo ba cái tôn bối. Mỗi mạch một cái. Theo thứ tự là phòng lớn Nhậm Thanh Sương, nhị phòng Nhậm Thanh Vân, cùng với tam phòng Nhậm Thương Khung.

Nhậm Thương Khung đối với Nhậm Thanh Vân cũng không có bài xích. Chỉ cần hắn không tìm phiền toái, cuối cùng cũng là Nhậm thị gia tộc đệ tử. Nhậm Thương Khung tự nhiên sẽ không đối với một bại tướng dưới tay làm khó dễ.

Ba cái tôn tử, trước sau theo lão thái thái đi bái phỏng.

Nhậm Thanh Vân có chút xấu hổ, dù sao Nhậm Thanh Sương cùng Nhậm Thương Khung đi rất gần, ai cũng công nhận. Hôm nay Tứ thúc một phòng bỗng nhiên cả nhà chết bất đắc kỳ tử, điều này làm cho Nhậm Thanh Vân có cảm giác thế đơn lực cô.

Nhậm Thương Khung tùy ý cười cười, gật đầu xem như chào hỏi.

Thời điểm ánh mắt dời về phía Nhậm Thanh Sương, lại phát hiện Đường tỷ tinh thần tựa hồ không tệ.

Nhậm Thanh Sương hừ một tiếng:

- Tiểu tử, nhìn cái gì vậy?

- Xem tỷ tỷ tâm tình như thế nào thôi.

Nhậm Thanh Sương dương tay làm bộ muốn đánh, Nhậm Thương Khung lại cười hắc hắc, vội vàng lui ra sau.

Không thể không nói, Nhậm Thanh Sương tâm tình quả thật không tệ. Nếu như không phải bởi vì sự tình Tứ thúc, nàng hiện tại chắc chắn sẽ không làm mặt u sầu.

Với tư cách là nữ trưởng tôn, lúc này dù sao cũng phải có chút bộ dạng, không thể vui đùa ầm ĩ. Cho dù cùng Tứ thúc không có cảm tình, nhưng cuối cùng cũng là huyết mạch chí thân, nếu nói không có chút nào đau lòng cũng là giả dối.

Cho dù là Nhậm Thương Khung, gần đây bị Tứ thúc Nhậm Đông Hải xa lánh chèn ép, lúc này nhiều t ít vẫn có chút ít đau lòng. Máu mủ tình thâm, vô luận như thế nào, đó cũng là huynh đệ của phụ thân.

Lão thái thái từ bên trong cửa đi ra, ánh mắt đảo qua ba người:

- Đều đã đến.

- Bái kiến Tổ Mẫu.

Ba cái vãn bối đồng thời thi lễ.

- Mà thôi.

Lão thái thái khoát tay chặn lại:

- Thanh Sương, ngươi cùng Thanh Vân giảng một chút, nói mục đích lần này của chúng ta đi.

Nhậm Thanh Sương lập tức nghiêm túc, một năm một mười đem việc đi Lữ gia nói qua một lần. Chỉ thấy Nhậm Thanh Vân trợn mắt há hốc mồm.

Đương nhiên, về nội tình của Tứ thúc, Nhậm Thanh Sương một chữ cũng không đề cập tới.

Nhậm Thanh Vân nghe nói hung thủ là Tống gia, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Tống gia quả thật đáng giận, Tứ thúc là con rể bọn hắn, vậy mà hạ độc thủ như vậy!

Lão thái thái trầm giọng nói:

- Con rể? Mười sáu năm trước, bọn hắn đem tứ thẩm ngươi gả tới, đã không có hảo tâm rồi.

Nhậm Thanh Vân sắc mặt tái nhợt:

- Tổ Mẫu, Tống gia đáng giận như thế, chúng ta không thể dễ dàng bỏ qua như vậy.

Lão thái thái hừ một tiếng:

- Cái này không cần nhiều lời? Thanh Vân, ta lần này dẫn ngươi đi, là muốn nói cho ngươi một cái đạo lý. Bên trong Nhậm thị gia tộc chúng ta, cần phải biết đoàn kết, mới có thể không để cho kẻ khác lợi dụng. Bên trong gia tộc cạnh tranh là điều tốt, nhưng ác ý cạnh tranh chính là bắt đầu cho sự suy bại. Tử tôn của ta, bất luận là ai, chỉ cần có tiền đồ, ta đối xử như nhau!

Nhậm Thanh Vân lúng ta lúng túng im lặng, hổ thẹn không không nói nên lời.

Nhậm Thanh Sương cũng nói:

- Thanh Vân, ngươi là một hạt giống tốt của Nhậm thị ta. Tổ Mẫu đại nhân đối với ngươi kỳ vọng rất cao. Ta đây làm Đường tỷ, vốn không có tư cách thuyết giáo. Nhưng ta cũng muốn nhắc nhở ngươi, bất luận bên trong gia tộc cạnh tranh như thế nào, bất luận ngươi tại trong gia tộc địa vị bài danh như thế nào, ngươi đầu tiên cần phải nhớ kỹ, chúng ta đều là họ "Nhậm".

Nhậm Thanh Vân cũng không phải là bao cỏ như Nhậm Thanh Hồng, khác biệt, hắn là người rất biết suy nghĩ vì đại cục.

Nghe Nhậm Thanh Sương nói như vậy, trong lòng cũng dâng lên các loại cảm xúc. Đúng vậy a, bất kể như thế nào, thời điểm đối ngoại, tất cả mọi người đều là Nhậm Gia đệ tử!

Hôm nay Nhậm Thương Khung vì gia tộc, đã làm ra cống hiến nhiều như vậy? Nhiệt huyết trong lòng Nhậm Thanh Vân cũng sôi trào lên.

Trên thực tế, trước đó bị Nhậm Thương Khung đánh bại, Nhậm Thương Khung nói vài lời làm cho hắn chấn động rất lớn. Một cái cường giả chân chính, chỉ có từ thua đi lên, mới có thể thắng được.

Nghĩ tới đây, Nhậm Thanh Vân gật gật đầu:

- Tổ Mẫu đại nhân, Tôn nhi đã biết. Trước kia Tôn nhi ngu muội, không hiểu chuyện. Từ đêm nay về sau, Tôn nhi nhất định sẽ đem hết toàn lực chứng minh, ta Nhậm Thanh Vân, nhất định sẽ trở thành trụ cột của Nhậm thị gia tộc! Gia tộc sẽ vì ta mà kiêu ngạo!

Lão thái thái rất hài lòng, gật đầu nói:

- Tốt, lão thân rất yêu mến những người tuổi trẻ như vậy, có một ít dã tính như hổ lang mới tốt! Đi, chúng ta đi tới Lữ gia.

Lần đi Lữ gia này, không thể nghi ngờ chính là cơ hội hàn gắn quan hệ ba phòng đang rạn nứt tốt nhất. Lão thái thái hiển nhiên là cố ý an bài như thế.

Dù sao, cái chết của Nhậm Đông Hải cũng để cho nàng xúc động rất lớn. Nếu như tử tôn bốn phòng có thể đoàn kết mà nói, Nhậm Đông Hải há có thể ngộ nhập lạc lối?

Trên đường đi, Nhậm Thanh Sương cũng không có cố ý làm bất hòa với Nhậm Thanh Vân, điều này làm cho Nhậm Thanh Vân càng thêm hổ thẹn.

Không bao lâu, tổ tôn bốn người đã đến Lữ gia.

Lữ gia tộc trưởng Lữ Vạn Thông, nghe nói lão thái thái của Nhậm thị gia tộc tới chơi, cũng cảm thấy rất ngoài ý muốn.

Một hồi trước, lão thái thái trong thọ yến gặp phong ba, tại Vân La Thành huyên náo xôn xao rất lâu, thân là một trong mười tộc trưởng của Vân La thập đại gia tộc, về tình về lý cũng phi thường chú ý cẩn thận, sợ dính phiền toái trên thân.

Lần này lại đạt được tình báo, Nhậm Đông Hải một nhà chết bất đắc kỳ tử.

Tin tức này truyền tới, Vân La Thành cường hào thế lực đều tinh tường, Nhậm thị gia tộc lần này không thể nào từ bỏ ý đồ.

Không hề nghi ngờ, chắc chắn có một hồi bão tố sắp đến!

Thời kì mẫn cảm, nghe nói người cầm lái Nhậm thị gia tộc tới chơi, Lữ Vạn Thông làm tộc trưởng tự nhiên không có khả năng không tiếp.

Trong phòng nghị sự của Lữ gia ngồi xuống, lão thái thái chậm rãi thổi chén trà trong tay, uống một ngụm, ánh mắt sâu xa nhìn Lữ Vạn Thông.

Lữ Vạn Thông cười nói:

- Nhậm lão phu nhân tự mình đến đây, mặt mũi Lữ gia thật là không nhỏ ah.

- Vạn Thông tộc trưởng, ngươi biết lão thân làm người, ưa thích ngay thẳng. Vòng vo mà nói, lão thân cũng không nói. Lão thân hỏi ngươi một vấn đề, các ngươi Lữ gia tổ truyền đao kỹ Trảm Phong Vân, hôm nay kẻ thành tựu cao nhất, có thể luyện đến mấy phẩm?

Lữ Vạn Thông trong nội tâm tính toán rất lâu, đã từng phỏng đoán qua rất nhiều khả năng. Nhưng như thế nào cũng nghĩ không đến, Nhậm lão phu nhân lại mở miệng hỏi một vấn đề cái cổ quái như vậy.

- Nhậm lão phu nhân, sao lại hỏi như vậy?

Lão thái thái thản nhiên nói:

- Không có gì, quan tâm mà hỏi thôi.

Lữ Vạn Thông da đầu run lên:

- Lão phu nhân, phải chăng đã nghe được tin đồn thất thiệt nào? Lữ mỗ ta dùng danh nghĩa tổ tiên thề, những sự tình phát sinh ở quý phủ, cùng Lữ gia ta tuyệt không quan hệ.

Lữ Vạn Thông dĩ nhiên là đã hiểu lầm, cho rằng Nhậm Gia đã nghe được tin đồn gì, tìm Lữ gia hắn vấn tội.

Nhậm Thương Khung cười nhạt một tiếng:

- Lữ tộc trưởng không nên hiểu lầm. Tổ Mẫu đại nhân của ta chỉ là có một sinh ý muốn hợp tác mà thôi.

- Sinh ý?

Lữ Vạn Thông sững sờ, trong mắt tinh quang bạo phát.

Lão thái thái đem chén trà bỏ xuống, nói:

- Vạn Thông tộc trưởng, nói như vậy. Lão thân hôm nay đến, là muốn hỏi ngươi, ngươi cần điều kiện gì, mới có thể đem Thiết Thạch quặng mỏ chuyển nhường cho Nhậm Gia ta?

Vấn đề này hết sức đột ngột, Lữ Vạn Thông phản ứng đầu tiên là cảm thấy đối phương đang nói giỡn, nhưng mà khẩu khí kiên quyết:

- Quặng mỏ này là sản nghiệp trọng yếu của Lữ gia ta, quyết không có khả năng chuyển nhượng.

- Giả thiết chúng ta có đầy đủ thẻ bạc thì sao?

Lữ Vạn Thông lắc đầu:

- Bất luận thẻ bạc gì đều không được.

Lữ Vạn Thông trong đầu đem sản nghiệp Nhậm Gia lướt qua một lần, cũng không phát hiện Nhậm Gia có cái gì để cho hắn hứng thú, thoáng cái liền nguyện ý đem quặng mỏ chuyển nhượng cho đối phương.

Lão thái thái nở nụ cười, ung dung hỏi:

- Ngay cả Trảm Phong Vân bảo đao mà quý phủ thất truyền mấy đời, cũng không được sao?

- Cái gì?

Lữ Vạn Thông thoáng cái sững người.