Bắt Cóc Em Về Làm Vợ

Chương 26



"Thằng ranh mày dám thông báo cho hắn sao ?" Vương Quy tức tối đưa roi quất mạnh vào người cậu.

"Đau quá...dừn...dừng lại...hic..." Vương Nguyên yếu ớt cầu xin cậu sắp không chịu nổi nữa rồi 2 ngày không ăn không uống cậu thật sự không thể gắng gượng được nữa.

"Mày còn dám cầu xin tao sao ?" Vương Quy ngồi xuống cái bàn gỗ gần đó ông vừa hút thuốc vừa cười khẩy nói: "Nếu có trách thì hãy trách Vương Tuấn Khải vì chính hắn đã khiến tao ra nông nỗi này."

"Thả....tôi....ra ! đồ sát nhân..."

"Sát nhân...??? Thằng khốn câm miệng lại . Chính hắn mới là kẻ sát nhân." Vương Quy kích động quát.

"Không... phải ! Nếu không phải ông...tham lam...thì sẽ không như vậy...!"

"CÂM MIỆNG ! " *Xoảng...." Vương Quy bị nói trúng liền tức giận ông với lấy cái lọ thủy tinh đã bị mẻ mất một phần thẳng tay ném vào đầu cậu. Bao lâu nay ông luôn chối bỏ sự thật kia. Ông luôn phủ nhận việc này không phải do ông làm luôn đổ tội cho người khác.

*Tách....tách...." Máu từ đầu cậu chảy xuống , từng giọt máu rơi xuống sàn. Vương Nguyên ngất đi máu chảy xuống càng ngày càng nhiều. Vương Quy đi đến gần trán đẫm mồ hôi: "Chết tiệt ! Không được mình không thể ngồi tù được bây giờ hắn vẫn chưa tìm ra...gọi điện...phải gọi điện..." Vương Quy run rẩy lấy điện thoại ra cố gắng bình tĩnh nói: "Mày không tìm ra nó được đâu tao đã chuyển nó đi chỗ khác rồi. Lập tức giao tiền cho tao . Tao sẽ thả nó. "

"Địa điểm ?"

"Mày hãy đến đường X gần đó có một khu nhà ổ chuột bị bỏ hoang . Hãy đến đó trong 10 phút." Nói xong ông cúp máy Vương Quy thả cậu xuống sàn. Sau đó lôi cậu đi đến một địa điểm khác.



"Cậu ấy đâu ?" Đúng như lời hẹn Vương Tuấn Khải đã đến khu nhà ổ chuột ở đường X để gặp Vương Quy . Vẫn giữ thái độ bình tĩnh anh lên tiếng.

"Tiền đâu." Vương Quy cười khẩy nói.

Người đàn ông này bây giờ trông rất hốc hác , râu ria , tóc tai bù xù giống như một người điên. Vương Tuấn Khải quăng hai cặp vali đen đựng tiền ra trước mặt ông : "Giao cậu ấy ra."

"Khi nào tao rời khỏi đây thì mày sẽ được gặp nó." Vương Quy cúi người nhặt hai cái cặp vali lên nói. Vương Tuấn Khải nhíu mày lên tiếng "Ông nghĩ không giao cậu ấy ra thì có thể đi được sao ?"

"Tao mà chết thì mày cũng đừng mong được gặp nó. Hahah...Cái USB này là quà cuối tao tặng mày đó" Vương Quy nhếch môi nói.

Vương Tuấn Khải nhìn Vương Quy vội vã rồi đi khóe miếng nhếch lên: "Đừng bao giờ nghĩ có thể bay khỏi Đài Bắc."

Vương Tuấn Khải trở vào trong xe gắn USB vào loptop mày đẹp lập tức nhíu lại anh liền nổ máy phóng thật nhanh về phía làng chài. Hình ảnh của cậu liên tục lập lại trong đầu anh hai tay Vương Tuấn Khải nắm chặt lấy cái vô lăng tốc độ đạt hơn 250km/h . Bởi vì lúc này cậu đang bị trói trên chân cầu ván ở bờ biển gần làng chài " Phước Dung" ..... "Bắt ông ta lại" Vương Tuấn Khải đeo tai nghe vào tai sau đó cất giọng ra lệnh.....

Vương Tuấn Khải nhanh chòng xuống anh chạy dọc bờ biển để tìm cậu: "Nguyên Nguyên...Vương Nguyên..." Tiếng gọi của anh vang khắp bãi biển bây giờ đã là buổi chiều là thời điểm thủy triều dâng. Nếu không mau tìm ra cậu thì cậu sẽ chết....

Sau ít phút chạy đi tìm cuối cùng anh cũng đã phát hiện ra người cậu bị dây xích trói chặt ở chân cầu ván nước biển cũng đang dâng gần tới cổ. Vương Tuấn Khải vội vã nhảy xuống bơi lại gần cậu: "Nguyên Nguyên ... tỉnh lại Nguyên Nguyên...." Anh đưa tay nâng đầu cậu khắp người cậu đầy vết thương còn nhiều hơn lúc anh nhìn thấy video. Cậu bị thương như vậy lại còn bị ngâm trong nước biển chắc hẳn sẽ rất đau Vương Tuấn Khải chợt phát hiện ra vết thương ở trên đầu cậu anh đau xót nói: "Nguyên Nguyên cố gắng lên tôi sẽ cứu em "

Vương Tuấn Khải lặn xuống biển anh đưa tay cố gắng tháo xây xích ra nhưng nó đã bị khóa lại. Anh dùng sức để kéo ra một lúc sau anh ngoi lên mặt nước để thở nước dâng lên mũi của Vương Nguyên anh lại lặn xuống nâng bàn chân của cậu sau đó rút súng ra bắn vào ổ kháo anh bắn rất cẩn thận để đạn không văng trúng chân cậu.

Nhưng sợi dây xích lại kẹt giữa hai cục đá to phía dưới. "Shit !" Vương Tuấn Khải tức giận rủa thầm ngước mắt lên nhìn cậu thấy nước biển đã dâng qua đầu Vương Tuấn Khải ngoi lên mặt nước đỡ lấy mặt của Vương Nguyên thở hổn hển nói "Cố gắng lên em không được chết ! Phải ráng chịu đựng Tôi sẽ mang em ra khỏi đây." Sau đó lại lặn xuống lần này anh dùng hết sức nắm chặt lấy sợi dây xích dùng sức kéo nó ra hai tay anh nổi đầy gân xanh. Vương Tuấn Khải cầm sợi dây xích càng chặt hơn nhưng lần này anh không kéo mà anh muốn tháo nó ra . Chỉ mấy giây sau sợi dây xích dày cộm đã bị Vương Tuấn Khải bẻ gãy. Anh nhanh chóng tháo ra khỏi người cậu rồi kéo cậu lên bờ . "Nguyên Nguyên... Tỉnh dậy.... mau lên" Anh đưa tay vỗ nhẹ mặt của cậu.

" Tuấn Khải...." Lưu Chí Hoành cùng một số ám vệ vừa đến nơi.

"Nguyên Nguyên em có nghe tôi nói không Mau tỉnh dậy ! " Vương Tuấn Khải dùng hai tay ép ngực cậu sau đó liền hô hấp nhân tạo: "Chưa có sự cho phép của tôi em không được chết..." Hai bàn tay anh run rẩy giọng nói cũng khan đi .

Nhìn thấy anh như vậy Lưu Chí Hoành vô cùng lo lắng anh liền lại gần " Tuấn Khải mau đưa cậu ấy đến bệnh viện...."

"Tránh ra ! " Vương Tuấn Khải hất tay của Lưu Chí Hoành ra sau đó lại tiếp tục dùng tay để ép ngực Vương Nguyên để đẩy nước trong người cậu ra. Lưu Chí Hoành sững người nhìn anh từ hai khóe mắt Vương Tuấn Khải xuất hiện hai dòng nước những giọt nước lấp lánh từ từ rơi xuống . Đây là lần đầu tiên Lưu Chí Hoành nhìn thấy anh quan tâm một người thấy anh vì cậu mà mất bình tĩnh và cũng vì cậu mà khóc...

"Nguyên Nguyên mau tỉnh dậy. NGUYÊN NGUYÊN..." Vương Tuấn Khải bất lực hét lên dường như đã gần muốn bỏ cuộc nhưng đột nhiên nước trong miệng Vương Nguyên trào ra "Khụ...khụ..." Vương Nguyên ho vài tiếng phun nước trong miệng rồi lại ngất đi tiếp.

Vương Tuấn Khải mừng rỡ nói "Nguyên Nguyên...."

"Mau đưa cậu ấy đến bệnh viện đi." Lưu Chí Hoành lúc này mới dám lại gần anh một lần nữa. Vương Tuấn Khải nghe lời anh bế cậu dậy nhanh chóng đưa lên xe phóng thật nhanh đến bệnh viện. Lưu Chí Hoành cũng đi theo.

"Đã bắt được ông ta rồi !" Đột nhiên tiếng chuông điện thoai của Lưu Chí Hoành vang lên. Đó là cuộc gọi của Dịch Dương Thiên Tỉ. Lưu Chí Hoành nhếch môi cười cúp máy rồi lên xe.