Bạo Quân Sủng Hậu

Chương 59



Thư quý phi vào cung nhiều năm, lại dưỡng dục Tam hoàng tử, những năm nay được sủng ái không giảm.

Bà ta xuất thân từ Định An Thư thị, ca ca ruột Thư Linh Đình là tướng quân Quy Đức, tọa trấn Vũ Châu; nhà ngoại là Nghiệp Kinh Tiết thị, từ khi Đại Nghiệp lập quốc, Tiết thị là một trong sáu Trụ quốc. Thế lực sau lưng không thể khinh thường. Đây cũng là lý do nhiều năm nay địa vị của bà ta ngang Hoàng Hậu, không hề khiếp sợ.

Trước kia khi Tam hoàng tử còn nhỏ, An Khánh Đế cũng còn trẻ, tuy Thư quý phi và Hoàng Hậu cũng có bất hòa, nhưng tranh đấu không bày ra bên ngoài. Mười mấy năm qua đi, Tam hoàng tử cũng mười lăm tuổi, đã bắt đầu tìm kiếm chọn lựa Vương phi; mà An Khánh Đế bắt đầu già yếu, trầm mê đạo trường sinh.

Mắt thấy vị trí của Thái tử càng vững chắc, lúc này Thư quý phi mới sốt ruột. Thừa dịp An Khánh Đế phái nhân mã tìm kiếm đạo nhân điên, sắp xếp một "cao nhân" vào.

Bà ta an bài không chê vào đâu được. Lúc trước cao nhân kia cũng có chút danh tiếng, sau khi vào cung chỉ một lòng luyện đan cho An Khánh Đế, chưa bao giờ xen vào thị phi hậu cung tiền triều. Nếu không phải thám tử bên Tiêu Chỉ Qua phát hiện manh mối, cũng không biết "cao nhân" kia vậy mà là người của Thư quý phi.

Nhưng tuy biết được, Tiêu Chỉ Qua cũng không tính chọc phá ngay. Sau khi thám tử nghĩ cách lấy được phương pháp luyện đan của cao nhân này, cho Hồ Thị Phi xem, xác định đan này thật sự có hiệu quả đại bổ, dược liệu cũng đều là vật quý báu, ngay cả các thái y của Thái Y Viện cũng nói cực kỳ tốt.

Nhưng Tiêu Chỉ Qua nhớ, sau khi Hồ Thị Phi xem qua phương pháp luyện đan này nói với hắn: Đồ đại bổ, không nên ăn nhiều.

Đan dược đại bổ, xác thật có thể khiến người thần thái sáng láng tinh lực dư thừa. Nhưng nếu dùng lâu dài, thân thể quen trạng thái như vậy, sau này không dùng một ngày, sẽ lụn bại như hoa quỳnh vậy, không bằng trước đây. Hơn nữa đan dược này, ăn một ngày hai ngày có hiệu quả, một tháng hai tháng cũng hiệu quả. Nhưng nếu hàng tháng ăn hàng năm ăn, hiệu quả cũng sẽ dần dần hạ xuống, muốn hiệu quả như trước, chỉ có thể không ngừng tăng mạnh dược lực, mà không ngừng tăng dược lực như thế, cuối cùng chỉ có hư không bổ. Thân thể như sông vỡ đê, chảy nước khắp nơi.

Bất luận thế nào, đều là hậu quả xấu.

Nghe nói bây giờ An Khánh Đế hết sức sủng tín vị cao nhân này, ở trong cung ngày ngày luận đạo luyện đan, nghĩ đến lúc ông ta nhấm nháp hậu quả xấu, tuyệt đối không lâu.

An Trường Khanh nhấp môi, cũng không ngờ một đời này, An Khánh Đế sẽ chết sớm thế.

Đời trước vào hai năm sau An Khánh Đế mới triền miên giường bệnh, sau đó triệu Tiêu Chỉ Qua hồi kinh. Đời này nhiều việc xảy ra sớm như vậy...... An Trường Khanh ngẩng đầu nhìn Tiêu Chỉ Qua, không biết đời này, có phải sẽ có thay đổi không.

Sau khi Tiêu Chỉ Qua được triệu về Nghiệp Kinh, đầu tiên là Thái tử thất đức bị phế biếm làm thứ dân, sau đó Tam hoàng tử bình loạn bị lưu dân ám sát, cuối cùng An Khánh Đế chỉ còn lại một đứa con là Tiêu Chỉ Qua, trước khi chết không thể không lập hắn làm đế. Nhưng dù vậy, dân gian cũng có không ít đồn đãi, nói Thái tử bị Bắc Chiến Vương hãm hại thất đức, Tam hoàng tử cũng bị Bắc Chiến Vương lập kế hại chết...... Thậm chí An Khánh Đế chết, cũng gán tội cho hắn.

Giết cha, giết huynh đệ...... từng vụ từng việc, đều chỉ Tiêu Chỉ Qua có được ngôi vị hoàng đế không sạch sẽ.

An Trường Khanh nhìn hắn, trong mắt nổi đau lòng. Không biết đời trước Tiêu Chỉ Qua nghĩ thế nào. Nhưng một đời này, An Trường Khanh không muốn thấy hắn đeo tiếng xấu nữa. Y thu mắt, nhỏ giọng hỏi: "Nếu trở về Nghiệp Kinh...... Vương gia chuẩn bị làm thế nào? Muốn tranh chấp với Thái tử và Tam hoàng tử sao?"

Tiêu Chỉ Qua kỳ quái nhìn y, thấy mắt y lộ sầu lo, lại giải thích: "Lão Đại và Lão Tam có thể đấu chết nhau, ta tranh cái gì với bọn hắn?"

Hắn chắp tay sau lưng, ngạo nghễ nói: "Trai cò đánh nhau, chúng ta làm ngư ông đắc lợi không phải tốt hơn vào?"

"Nhưng Thái tử và Tam hoàng tử chưa chắc để chúng ta bàng quan." An Trường Khanh nói.

Tiêu Chỉ Qua gật đầu, cười nhìn y: "Cho nên vạn nhất phụ hoàng bệnh nặng, chúng ta tìm cái cớ, tận lực chậm chạp về Nghiệp Kinh."

An Trường Khanh hiểu ý hắn, nhấp môi cười rộ: "Vậy Vương gia nghĩ ra cớ rồi sao?"

"Không có." Tiêu Chỉ Qua cười, nhưng không có chút vội, còn phá lệ vui đùa: "Nếu Nhạ Nhạ có thể hoài hài tử cho ta, không phải chúng ta có sẵn cớ không về Nghiệp Kinh sao."

An Trường Khanh ngẩn ngơ, phản ứng lại tức khắc liền bực, lấy chân đạp cẳng chân hắn, cả giận: "Vương gia càng ngày càng không đứng đắn."

Đặc biệt là sau đêm qua, lời hồ đồ cũng có thể ra khỏi miệng.

Tiêu Chỉ Qua để y đạp chân cho hết giận, thuận thế kéo người ôm vào lòng, vòng tay ôm eo y, cũng không dây dưa đề tài vừa rồi, ngược lại hỏi vấn đề lúc trước: "Nhạ Nhạ vẫn chưa nói cho ta, đêm qua tận——"

Lời còn chưa nói xong, đã bị An Trường Khanh đoán được hắn muốn nói gì mà căm giận bụm miệng.

"Tận hứng!" An Trường Khanh giận dữ trừng hắn.

Tiêu Chỉ Qua không tin, cảm thấy y sợ nói thật làm hắn không vui, mới dỗ hắn thôi. Bây giờ thoạt nhìn y vô cùng sinh long hoạt hổ, một chút cũng không có bộ dáng không thể rời giường.

Tuy Vương phi rất thân mật, nhưng Bắc Chiến Vương vẫn âm thầm quyết định đêm nay nhất định phải làm y tận hứng.

An Trường Khanh hoàn toàn không biết suy nghĩ trong lòng hắn, chỉ cho rằng câu trả lời của mình khiến hắn vừa lòng, liền đẩy người ra, đi an bài việc khác trong phủ.

Thời gian vội vàng trôi, nhoáng cái đến buổi tối.

An Trường Khanh mới rửa mặt xong, mặc trung y đơn bạc về phòng, bị Bắc Chiến Vương sớm có chuẩn bị kéo vào trong màn. Một tiếng kinh hô qua đi, dần dần chỉ nghe toàn tiếng lẻ tẻ.

Đêm nay, màn che đầu giường dao động, ánh nến trong phòng run run. Uyên ương trên gối nồng nàn, mãi đến canh năm.

......

Hôm sau, An Trường Khanh không thể dậy khỏi giường.

Tiêu Chỉ Qua tìm về tự tin, nhìn y nhăn mặt dựa vào đầu giường, lại có chút đau lòng hối hận. Gọi An Phúc đưa cháo rau đến, uy y từng thìa một.

An Trường Khanh trừng hắn không chịu mở miệng, không biết tối qua hắn phát điên cái gì, vô luận thế nào cũng không chịu buông tha y. Đến giờ y còn đau eo đau chân.

"Không thích ăn cháo? Ta bảo phòng bếp hầm canh gà cho ngươi?"

Bị y trừng như vậy, thỏa thê đắc ý bị đè xuống, Tiêu Chỉ Qua có chút chột dạ, đành phải cẩn thận dỗ dành y.

"Không cần." An Trường Khanh nhận chén cháo, chịu đựng khó chịu mà ung dung ăn: "Ta khó chịu cả người, hai người ngủ có chút chật, ủy khuất Vương gia đêm nay đến thư phòng ngủ đi."

Tiêu Chỉ Qua: "......"

Đang trì độn,nhìn ra An Trường Khanh tức giận. Tiêu Chỉ Qua tràn đầy nghi hoặc, cẩn thận liếc sắc mặt y, nhưng không dám hỏi. Chỉ khô cằn "ò" một tiếng.

An Trường Khanh ăn cháo xong, rất buồn ngủ, bọc kín chăn bắt đầu ngủ nướng.

Tiêu Chỉ Qua ở bên cạnh nhìn chốc lát, chờ y ngủ say, kéo chăn xuống cho y thông khí một chút, mới phân phó An Phúc bên ngoài, bản thân thả nhẹ động tác ra cửa —— trong quân còn nhiều chuyện chờ hắn xử lý.

Vì thế hôm nay khi mấy tướng lĩnh chạm mặt, thấy mặt tướng quân nhà mình đen kịt, thật sự dọa người.

Tạ Lăng luôn khôn khéo, nhanh chóng tìm cớ chuồn, Thiết Hổ thấy Tạ Lăng chạy, cũng vội vàng chạy theo. Tề Nguy chậm một bước, bị Tiêu Chỉ Qua bắt được, mang ra bờ ruộng ngoại ô.

Trước mắt đã là tháng năm, lương thực gieo trồng trước đây cao lên không ít. Vì thời tiết dần nóng bức, trên đồng có không ít bá tánh đang dùng đòn gánh gánh thùng nước tưới tiêu.

Tề Nguy rúc cổ, tuy không biết Tiêu Chỉ Qua bắt gã tới đây làm gì, nhưng trực giác nói không có chuyện tốt. Giờ đang ngậm mồm, giống như chim nhỏ.

"Năm nay giá rét kéo dài, hoa màu gieo trồng muộn, tới tám tháng thu hoạch, sợ sẽ thu ít." Tiêu Chỉ Qua nói.

Sau khi chiến sự kết thúc bọn họ liền biết việc này, Tề Nguy không biết hắn như thế nào lại nói lên việc này, toại nghi hoặc mà nhìn hắn, chờ bên dưới.

Quả nhiên, Tiêu Chỉ Qua lại nói: "Sáu tháng cuối năm nay phỏng chừng không yên ổn. Phải nghĩ biện pháp, bảo các bá tánh để dành nhiều loại lương thực. Bằng không sau này sợ sẽ gian nan."

Dựa theo lời của An Trường Khanh, bắt đầu từ Túc Châu, các nơi liên tiếp có khởi nghĩa. Đến lúc đó Nghiệp Kinh tất sẽ phái binh trấn áp. Mà theo tính của An Khánh Đế, sẽ có động tác gì hắn cơ bản đều có thể đoán được. Hiện giờ quốc khố trống không, muốn trấn áp lưu dân khởi nghĩa xuất binh, xuất binh cần bạc và lương thảo, đều là tiền.

Tiền từ đâu đến? Chỉ có thể cướp đoạt trên người bá tánh.

Nếu có thể dẹp yên khởi nghĩa thì thôi, không thể dẹp, vậy một hai năm sau, đều không có ngày tháng thái bình. Nhạn Châu là căn cơ của hắn, cần chuẩn bị sớm.

Nói đến chuyện này, Tề Nguy cũng sầu: "Có thể trồng đều nghĩ cách bảo bá tánh trồng."

Nhưng Nhạn Châu ở phía bắc, khí hậu rét lạnh, đất đai cằn cỗi thiếu nước, trồng ít đồ thực khó khăn. Sản lượng một mẫu đất thấp hơn phía nam rất nhiều, bá tánh trồng trọt, chỉ vừa chắc bụng. Một khi gặp tai hoặc chiến sự, liền phải đói. Tuy mấy năm nay bọn họ có lòng thay đổi, nhưng thật sự không chỗ dùng lực.

"Nghĩ cách tiếp." Tiếng Tiêu Chỉ Qua trầm thấp, thật sâu liếc gã một cái, nói: "Sau khi về ngươi và Tạ Lăng triệu tập lão nông có kinh nghiệm trong thành thương nghị, cần phải tìm ra biện pháp."

Tề Nguy đau khổ cùng cực.

***

17 tháng 5, thọ đản của Thái Hậu. An Khánh Đế đại xá thiên hạ, chúc mừng cùng dân.

Tiêu Chỉ Qua đưa tấu chương thỉnh tội cùng hạ lễ chuẩn bị từ trước khoái mã về Nghiệp Kinh, lấy cớ Nhạn Châu mới ngừng chiến sự, cáo tội không về kinh.

Tuy không tận mắt nhìn thấy, nhưng thám tử truyền tin về nói: Tiệc mừng thọ của Thái Hậu hết sức xa hoa lãng phí, vì để Thái Hậu vui mừng, hoàng thân quốc thích và các triều thần tặng hạ lễ giá trị liên thành.

Những xa hoa phung phí ở Nghiệp Kinh, có thể chống đỡ nửa giang sơn Đại Nghiệp.

Thọ đản kéo dài chín ngày, nhưng tiến hành đến ngày thứ năm, bị cấp báo từ Túc Châu phá đám —— huyện Khang Vĩnh giao giới Túc Châu và Tịnh Châu có nông dân giương gậy khởi nghĩa, chỉ ngắn ngủn nửa tháng, đã triệu tập gần vạn lưu dân, chiếm cứ vùng Tứ Thủy, chống lại quan binh.

Bạo loạn ở huyện Khang Vĩnh sớm có dấu hiệu.

Khởi điểm là huyện lệnh phái người đi thúc giục thu "Phúc lộc thuế". Bá tánh Lương Châu vừa mới gặp tuyết tai, vì triều đình không tận lực cứu viện, trong tuyết tai có không ít nhà cửa sụp đổ, lại không ít người chết rét. Thật vất vả chịu đựng qua đông, bá tánh may mắn còn sống gắt gao đi trồng lương thực khư khư không chịu ăn, ngày ngày ngóng trông thu hoạch, lại có quan binh tới thu thuế.

Lúc này trong nhà bá tánh sớm không còn nửa phần lương, toàn dựa vào rau dại rễ cỏ sống qua ngày. Bây giờ lại nộp thuế, tất nhiên không giao được.

Quan viên đi thu thuế tính tình không tốt, xảy ra xung đột, có nông dân trong thôn bị quan binh thu thuế đánh chết. Việc này làm nhiều người tức giận, các thôn dân hợp lực, treo cổ bốn năm quan viên thúc giục thu trên cây ở cửa thôn.

Xong việc này thôn dân sợ bị bắt, nghĩ dù sao cũng không có đường sống, dứt khoát tụ tập, khởi nghĩa vũ trang.

Loại chuyện này, không chỉ xảy ra ở một thôn xóm. Huyện lệnh địa phương vốn không để trong lòng, phái mười mấy quan binh trấn áp trước, lại không ngờ toàn quân bị diệt. Đợi gã ý thức được nghiêm trọng tính báo lên trên, toàn bộ huyện Khang Vĩnh, có hơn nửa thôn, đều tham dự vào bạo loạn.

Tác giả có lời muốn nói:

Túng Túng: Rõ ràng giường lớn như vậy, không chật chút nào mà.

Nhạ Nhạ: Ta nói chật là chật!

Túng Túng:......Ò (lặng lẽ bĩu môi)