Bán Tình

Chương 27: Đưa về nhà



Hàn Du hoàn toàn không thấy có vấn đề gì, quan hệ trai gái hay bao nuôi đều được, miễn là bọn họ có lý do dính chặt vào nhau. Cách hắn cười đầy thâm ý làm Tiểu Kiều rợn người, cô thấy đầu mình đau nhức hơn cả bàn tay bị dao rạch.

Hàn Du vỗ đầu cô, ra vẻ quan tâm chiều chuộng: “Thôi được rồi, để tôi đưa em đi bệnh viện.”

Cô hất tay hắn ra: “Bị thương nhẹ thôi, đừng làm quá lên như thế.”

“Vết thương nặng nhẹ gì cũng phải đi, em không sợ bị lây bệnh à?”

Cô hoảng hốt: “Bệnh gì? Anh đừng nói gở.”

Ngân Thương sực nhớ ra chuyện quan trọng. Cô ôm ngực lo lắng: “Thôi chết! Hôm kia chị nghe nói gần đây tên đó giao du với bạn xấu, hàng xóm còn nhìn thấy hắn lén lút mua hàng cấm.”

Vốn chỉ đùa cho vui, giờ nghe vậy thì Hàn Du cũng giật mình: “Đứng lên! Đi bệnh viện ngay!”

Tiểu Kiều thần hồn nát thần tính, cứ nghĩ tới khả năng dính HIV hay gì đó là tim đập chân run. Cô để Hàn Du dựng dậy, kéo đi một mạch. Lúc hắn đẩy cô lên xe taxi vẫn còn ngẩn người, tới bệnh viện rồi mới run rẩy níu áo hắn: “Này, lỡ như...”

“Không có lỡ như gì hết!” Hàn Du nạt.

Hắn để cô ngồi hàng ghế chờ cho bình tĩnh, bản thân đi lo liệu việc lấy số rồi chi phí xét nghiệm. Đến khi hắn quay lại thì mắt cô đỏ hoe, cúi gằm mặt đáng thương vô cùng. Người xung quanh không biết chuyện, đồng loạt nhìn hắn lên án, làm như họ là một cặp tình nhân đến đây để phá thai vậy.

“Lúc nãy tôi đi hỏi thăm rồi, khả năng lây nhiễm không cao đâu. Bây giờ thuốc chống phơi nhiễm tốt lắm, em uống thuốc đều đặn là được.” Hắn an ủi cô.

Tiểu Kiều nản chí không nói gì, với cô thì dù cơ hội hiếm hoi vẫn là có khả năng. Cô không thể nào ngừng hướng đến tương lai tiêu cực, cảm giác như cả bầu trời sụp đổ, không có nơi để dung thân.

Hàn Du không nói hết lời xong thì lẳng lặng ngồi cạnh cô. Hắn nhẹ nhàng nắm tay cô, hy vọng cho cô thêm chút sức mạnh chống đỡ lúc khó khăn. Cô không nhịn nổi nữa, gục đầu lên vai hắn rơi nước mắt.

Ngay lúc hắn định vòng tay qua người cô thì túi quần rung lên, mở ra thì thấy số lạ nhắn tin tới. Hắn đọc xong thì thay đổi sắc mặt, khóe môi cứ cong lên không hạ xuống được.

Ngân Thương ở phòng kế toán dễ dàng tra được số của hắn. Sau khi đến đồn công an cho lời khai xong thì sẵn tiện chất vấn bạn trai cũ. Tội tàng trữ chất cấm rất nghiêm trọng, công an xét nghiệm luôn tại chỗ, xác định hắn không có vấn đề gì. Xong xuôi mọi việc cô mới nhắn tin cho hai người họ yên tâm.

Lặng lẽ đút điện thoại vào quần, Hàn Du khụ một tiếng, thâm tình nói: “Dù có chuyện gì xảy ra tôi vẫn sẽ ở bên em.”

Tiểu Kiều hít mũi, thật lòng thấy biết ơn lắm. Cô không chê hắn sến súa mà đáp lại: “Cảm ơn anh.”

Trong lúc cô đi lấy máu, Hàn Du ở bên ngoài bắt đầu đấm ngực dậm chân, không nhịn cười nổi nữa. Đây đúng là cơ hội trời cho, khi hắn không biết tiếp cận cô kiểu nào thì gặp phải tình huống này. Bình thường mới bị phơi nhiễm thì xét nghiệm HIV không ra kết quả đúng, phải cỡ hai đến ba tháng sau mới cho ra kết quả chính xác. Khoảng thời gian này chỉ cần hắn tỏ vẻ quan tâm không rời thì thể nào cũng lấy được thiện cảm từ cô.

Tiểu Kiều quay ra thì hắn quay ngoắc trăm tám mươi độ, dịu dàng hỏi han: “Lấy máu có đau không? Tí nữa tôi đưa em đi ăn cho lại sức.”

Cô ngồi xuống ghế, thở dài thườn thượt: “Bác sĩ nói khả năng không cao lắm, nhưng hai tháng nữa mới biết chắc được. Cuối tuần này tôi phải về nhà với chị Thương, nếu mẹ mà biết thì...”

“Tôi đi với em!”

Cô nhăn mặt: “Đi đâu, về nhà tôi á? Thôi đi, khi không anh đến nhà tôi làm gì?”

Hắn đường hoàng nói: “Không phải em sợ mẹ em phát hiện sao. Tôi có thể đánh lạc hướng mẹ em. Hơn nữa em biết chị Thương mà, có gì cũng viết hết lên mặt, nói hớ một phát là lòi đuôi ngay.”

Tiểu Kiều đắn đo một hồi vẫn thấy kỳ cục. Mặt khác cô cũng sợ tâm trạng bản thân không tốt, dễ dàng bị mẹ nhìn ra, có người khác ở cạnh cô yên tâm hơn nhiều.

“Vậy...”

Hắn ngắt lời: “Đừng do dự gì hết, cứ để đấy tôi lo.”

Tiểu Kiều khó xử: “Anh giúp tôi nhiều như vậy, tôi ngại lắm.”

“Biết sao đây. Tôi có hứng thú với em, không ngại phí chút thì giờ. Mà em biết tính tôi, có qua có lại là được.” Hàn Du thẳng thừng không chút giấu giếm.

Hắn có thể đặt bẫy cô để tạo cơ hội nhưng tuyệt đối không lòng vòng về ham muốn bản thân. Nếu cô nhất quyết cự tuyệt thì hắn sẽ rút lui.

Đưa Hàn Du về nhà thì tương đương với việc xác định quan hệ với hắn. Điều này làm Tiểu Kiều e ngại không thôi. Cô vẫn giữ chút mơ mộng về chuyện tình cảm, mong muốn được yêu đương thật bình thường. Quen biết, tìm hiểu, hẹn hò rồi xác nhận với phụ huynh mới là con đường đúng đắn. Tự nhiên bỏ hết mấy bước đầu, nhảy thẳng tới cuối thế này thì gấp gáp quá.

Một cặp nam nữ ngồi cạnh nhau nhìn thực thuận mắt, không ai biết rằng mạch não của họ đang rẽ theo hai hướng trái ngược nhau hoàn toàn trái ngược nhau. Tình dục là thứ duy nhất mà bọn họ ăn ý, cũng không ngại ngần thể hiện nó với đối phương. Những việc bên lề khác, từ đời sống đến tư tưởng thì chưa chắc tìm được tiếng nói chung.

Tiểu Kiều sợ nhất là dính vào rắc rối không thể giải quyết. Cô nói rõ: “Tôi cũng có hứng thú với anh nhưng tôi không tin tưởng anh. Có quá nhiều thứ về anh khiến tôi lo sợ.”

Quá khứ của hắn, con người hắn, tất cả những gì thuộc về hắn đều vượt quá tầm thừa nhận của cô. Quen hắn rất nguy hiểm. Cô không cách nào kiểm soát được hắn, càng sợ hãi bị những người xung quanh hắn làm hại.

Hàn Du mỉm cười, chỉ cần không phải từ chối thẳng thì hắn có hàng ngàn cách khiến cô mềm lòng. Muốn có niềm tin rất dễ, hắn không ngại hạ thấp bản thân, đưa ra nhược điểm của bản thân để câu con mồi lớn.

“Mối quan hệ này em muốn thế nào thì là thế ấy. Công khai hay bí mật, thời hạn ngắn dài, địa điểm ở đâu tùy em quyết định. Nếu em còn chưa yên tâm thì chúng ta có thể làm hợp đồng giấy trắng mực đen, toàn bộ điều khoản đều theo ý em.”

Lời mời gọi này vô cùng hấp dẫn, độ tin cậy vừa đủ thuyết phục Tiểu Kiều, tựa như cô là người nằm kèo trên sở hữu quyền sinh sát. Một bước tiến nữa có thể là thiên đường, cũng có thể là vực sâu không lối thoát.