Bạn Nhỏ Đáng Thương

Chương 35



Thư Lâm vùng vẫy mấy lần vẫn không thoát ra nổi, Cố Lăng Tuyệt như phát điên rồi, cứ ôm cậu thật chặt không buông tay, khóa lại cánh tay nghịch ngợm, giữ chặt phía sau ót làm người trong lòng không nhúc nhích gì được nữa.

Cuối cùng Thư Lâm dứt khoát chịu thua, thở hồng hộc mà mặc kệ hắn.

Sau khi ôm xong, sơ mi của hai người đều đã nhăn nhúm cả.

Mắt Thư Lâm phiếm lệ, đôi môi đỏ thắm, Cố Lăng Tuyệt không nhịn nữa mà nhẹ nhàng đụng đụng.

“Tôi như này, cậu có giận không?”

Thư Lâm đỏ mặt, dáng vẻ có hơi ngượng ngùng: “Tớ không giận.”

Cậu nhìn Cố Lăng Tuyệt, nhẹ nói: “Thích mà.”

Cố Lăng Tuyệt nhìn thì thô bạo, nhưng động tác lại quá đỗi dịu dàng, lúc này còn nhớ rằng không được làm thương bạn nhỏ, Thư Lâm ngoại trừ miệng với đầu lưỡi tê dại ra thì những chỗ khác không có vấn đề gì.

Cố Lăng Tuyệt hơi sửng sốt, sau đó nhịn không được mà cười, hắn không nói gì thêm ôm người vào ngực, lại hôn lên, mang theo thương tiếc.

Có lẽ là có chuẩn bị, lần này Thư Lâm không trốn nữa, thậm chí còn chủ động hơi ngửa đầu lên, xuôi theo động tác của hắn.

Tiếng tim đập vang dội trong màng nhĩ, không phải là giấc mơ không thể chạm tới, mà là Cố Lăng Tuyệt chân thực đang đứng ở ngay đây.

Thư Lâm có hơi kích động.

Nụ hôn này cũng không kéo dài lắm, cả hai đã lâu rồi không gặp, có quá nhiều lời muốn nói với nhau.

Thư Lâm hỏi: “Giọng cậu sao thế, có phải bệnh rồi không? Đã đi khám chưa?”

“Bị nhốt quá lâu nên cảm nhẹ.” Cố Lăng Tuyệt hời hợt nói: “Bác sĩ có khám qua rồi, không sao đâu.”

Nhưng Thư Lâm không còn là đồ ngốc nữa.

Bỏ qua mấy cái tin tức xem được kia, chỉ có điều Cố Thừa Tông là hạng người như nào, trong lòng Thư Lâm hiểu rõ, những chuyện mà Cố Lăng Tuyệt phải đối mặt còn nghiêm trọng gấp mấy lần so với lời kể của hắn.

Cậu không đồng tình nói: “Vẫn nên đi bệnh viện chụp X-quang gì đi, người cậu nhiều vết thương như thế, đến lúc nhiễm trùng rồi loét ra thì phiền lắm...”

Khoảnh khắc vừa ôm cậu đã cảm thấy khác thường rồi, cái hương vị máu tươi nhàn nhạt quen thuộc kia, có lẽ trong khoảng thời gian này, Cố Lăng Tuyệt hẳn đã chịu đòn không ít.

Cố Lăng Tuyệt vuốt tóc bạn nhỏ, để từng làn tóc chạy qua khe ngón tay, nhẹ giọng nói được.

Hai người lại quay về chuyện của ba mẹ Thư Lâm, Thư Lâm ngóng trông nhìn hắn, cõi lòng chờ mong: “Cậu cho tớ mượn ít tiền nhé, khi nào nhà tớ hoàn đủ vốn, trả hết nợ cho ngân hàng rồi sẽ trả lại cậu ngay.”

Cố Lăng Tuyệt hỏi: “Mượn bao nhiêu?”

Thư Lâm báo một con số, ánh mắt có hơi né tránh.

Thực ra cậu đang giở trò, ỷ vào giao tình với Cố Lăng Tuyệt mà lặng lẽ tăng số tiền cần mượn lên một chút xíu.

Cố Lăng Tuyệt kéo khóe miệng, không vạch trần cậu mà chỉ tỏ ra khó xử cau mày: “Nhiều vậy sao?”

Thư Lâm giật mình, sau đó đỏ mặt, chột dạ nói: “Thực ra ít hơn một chút cũng được...”

Cố Lăng Tuyệt theo thói quen nhéo nhéo mặt bạn nhỏ, buồn cái là giờ nhéo không được miếng thịt nào: “Cũng không đến mức là không đủ chừng ấy.”

Ánh mắt Thư Lâm hơi sáng lên.

“Nhưng nhà cậu định trả bằng cách nào?”

Vấn đề này Thư Lâm đã nghĩ câu trả lời từ sớm, câu chữ nói ra như thể đang đọc bài, biểu cảm cũng nghiêm túc nhẹ.

Cố Lăng Tuyệt thưởng thức cảnh bạn nhỏ cùng bàn chăm chỉ làm việc một chốc, mày vẫn nhíu lại: “Vậy thì không được, tôi có cách này, cậu muốn nghe thử không?”

Thư Lâm nghiêm trang nhìn hắn: “Có có.”

Cố Lăng Tuyệt: “Cậu đến trả đi, hôn một cái trả được một ít.”

Thư Lâm: “...”

Bị chơi xỏ rồi.

Cậu vừa tức vừa thẹn: “Cậu sao vậy chứ...”

Cố Lăng Tuyệt bật cười ra tiếng, cúi đầu lại hôn vài cái lên môi Thư Lâm: “Lấy ít lãi trước vậy.”

Hắn còn nhớ ban nãy đứa nhỏ cùng bàn đứng chờ bên ngoài thật lâu, sờ sờ cái bụng xẹp lép của cậu: “Không ăn trưa hửm?”

“Ừm.”

Cố Lăng Tuyệt lập tức dẫn cậu xuống lầu ăn cơm.

Lần nữa được trở thành em bé, Thư Lâm trở nên quấn quýt lạ thường, dường như cậu sợ sẽ lại đánh mất, làm thế nào cũng không chịu xuống khỏi người Cố Lăng Tuyệt.

Vì vừa dọn đến gần đây nên người được thuê đến quét tước hơi nhiều, thấy trong lòng tiên sinh đang ôm một người đi xuống đây, dù đã được huấn luyện chuyên nghiệp nhưng mọi người vẫn không nhịn được mà ngạc nhiên một chút.

Bị xung quanh nhìn như thế, suy cho cùng Thư Lâm vẫn thấy ngại, không muốn được ôm nữa.

Cố Lăng Tuyệt để mặc cho cậu giãy giụa, điều chỉnh lại tư thế nắm tay.

Hai người ngồi xuống trước bàn ăn, dì giúp việc bưng một nồi cháo nóng hổi lên, đây là thói quen của tiên sinh, dù có ăn hay không thì cũng phải chuẩn bị trước.

Hôm nay là cháo cà rốt thịt nạc.

Cố Lăng Tuyệt hơi nhíu mày, còn chưa mở miệng bảo dì đổi món khác đã thấy Thư Lâm cầm thìa lên múc ăn.

Đứa nhỏ cùng bàn yếu ớt bị cuộc sống rèn giũa, rốt cuộc cũng bỏ được chứng kén ăn rồi.

“Cậu không biết đâu, lúc trước tớ có tự nấu được vài lần, ăn không nổi.” Thư Lâm thỏa mãn nuốt đồ ăn thơm ngon xuống, nhỏ giọng kể lể với Cố Lăng Tuyệt: “Mà không ăn thì chỉ có nhịn đói, nhịn đói thì lại đau dạ dày.”

Cậu lẩm bẩm: “Lúc đó tớ đã nghĩ, nếu có cậu ở bên thì tốt rồi.”

Trong cổ Cố Lăng Tuyệt như nghẹn lại, vậy nhưng giọng điệu lại không có gì khác thường: “Tối về tôi nấu cho cậu ăn.”

“Không cần.” Thư Lâm từ chối không suy nghĩ, “Chiều tớ phải về rồi, ở bệnh viện phải có người đến coi.”

Cố Lăng Tuyệt nắm lấy một ngón tay của cậu, hơi cụp mắt: “Cậu không muốn nán lại với tôi một lát sao, chúng ta lâu rồi không gặp mặt.”

“Bệnh viện thì tôi cho người đi thay cậu, cậu đừng đi.” Hắn khẽ mím môi, có chút vô tội: “Tôi nhớ cậu nhiều lắm.”

“...”

Thư Lâm bị lời này quậy cho tâm hồn bay bổng dập dờn, cậu mãi mãi không có sức đề kháng với một Cố Lăng Tuyệt tỏ vẻ đáng thương như thế, dù cho thân phận có đổi ngược thì vẫn bị bộ dạng này đánh đòn chí mạng.

Thế là kế hoạch về bệnh viện lập tức được hoãn lại nửa ngày.

Nhớ tới tin tức trên mạng dường như không có nhắc gì đến Cố Thừa Tông, Thư Lâm liền hỏi thử một câu.

“Đi tù rồi.”

Thư Lâm nghe được vài giây mới chợt hiểu hết ý của lời nói, ngạc nhiên hỏi: “Tội gì cơ?”

“Mua bán tin cơ mật của doanh nghiệp, tụ tập đánh bạc, chơi gái.” Cố Lăng Tuyệt nói nhẹ tựa lông hồng, “Còn có mấy việc linh tinh khác.”

Công tử nhà giàu nam nữ không tha, để mà gọi thì nhiều cách lắm.

Thư Lâm thở hắt ra: “Đáng đời.”

Ăn uống no nê xong, Thư Lâm có hơi buồn ngủ.

Lo âu sầu khổ suốt mấy ngày khiến cậu không có nổi một đêm ngon giấc, giờ đây gánh nặng trên vai đã gác xuống, chợt mệt mỏi khôn cùng.

Cố Lăng Tuyệt dùng khăn giấy cẩn thận lau miệng cho cậu, xong lại kéo người lên lầu.

“Muốn tắm không?”

Thư Lâm ngáp không ngớt, khóe mắt tràn ra nước mắt sinh lý, mắt hồng hồng lắc đầu.

Ánh mắt Cố Lăng Tuyệt tối lại, nhưng cũng không làm gì, lấy cho cậu một bộ đồ ngủ mới tinh từ tủ quần áo, trên cái túi trước ngực trái còn in một con thỏ nhỏ hoạt hình đang nhe răng.

Kích cỡ của Thư Lâm.

Thư Lâm hừ một tiếng: “Lòng mang ý xấu.”

Cố Lăng Tuyệt vừa giúp cậu thay đồ, vừa lạnh lùng nói: “Muốn nếm thử không?”

Thư Lâm hết hồn: “...Thôi không cần đâu.”

Sau đó Cố Lăng Tuyệt đi thay một bộ đồ ngủ cùng kiểu khác rồi tới nằm xuống, hắn từ chối hết tất cả lời mời gặp mặt, dành trống ra cả buổi chiều nay.

Đã lâu rồi mới lại nằm cùng nhau trên một cái giường, Thư Lâm không có bất kì ý nghĩ đáng đỏ mặt nào cả, chỉ cố nép vào người bạn cùng bàn, dụi đầu vào vai hắn, say mê hít lấy mùi hương quen thuộc.

“Cố Lăng Tuyệt.”

“Ừm.”

“Cố Lăng Tuyệt.”

Cố Lăng Tuyệt ôm cậu: “Sao?”

“Không sao cả.” Thư Lâm có thể nghe được tiếng tim đập ổn định của chính mình, nhịp điệu an ổn, cậu từ từ khép mắt lại, “Chỉ là muốn gọi cậu thôi.”

Cố Lăng Tuyệt để cậu ôm lấy: “Tôi đây.”

“Ừm.” Thư Lâm không nhịn được cười: “Tốt quá.”

Cậu nhớ tới những giấc mơ về Cố Lăng Tuyệt kia là cảm thấy chút đau xót trong lòng, quãng thời gian nhìn không thấy chạm không được rốt cuộc cũng trôi qua.

Thư Lâm đổi tư thế, càng dính khăng khít hơn với bạn cùng bàn, cứ như là hai đứa trẻ sinh đôi bị dính lẹo vậy.

“Mà khi nào thì cậu đi học lại?” Rõ ràng bản thân học không giỏi, thế mà lại lắng lo cho thành tích của bạn cùng bàn.

“Không học nữa, đã báo với trường rồi.”

Thư Lâm tiếc quá trời nhìn hắn: “Nhưng mà thành tích của cậu tốt như thế...”

Đến cùng cậu vẫn không nói hết lời, dù rất tiếc nuối nhưng vẫn chấp nhận: “Được rồi, dù cậu không tốt nghiệp cấp ba thì tớ cũng không ghét đâu.”

Cố Lăng Tuyệt ừ một tiếng, không nói cho đứa nhỏ cùng bàn biết rằng mình đã nhận được thư trúng tuyển của một trường đại học nào đó rồi.

Dù sao đáng thương cũng không phải ngày một ngày hai, đáng thương thêm mấy ngày nữa cũng không việc gì.

Trong chăn thật ấm áp, hôm nay cũng được ăn thật no, hạnh phúc giản đơn cứ thế mà đến thật bất chợt.

Thư Lâm không nỡ cứ vậy mà ngủ mất, cậu muốn chuyện trò với Cố Lăng Tuyệt, nhưng mở miệng ra thì chỉ còn lẩm bẩm mê sảng, căn bản không nghe được những gì cậu nói.

Cậu mau chóng chìm vào giấc ngủ tối đen ngọt ngào.

...

Một giấc này thực sự ngủ rất ngon, ngay cả mơ cũng không thấy, sau khi Thư Lâm mở mắt ra thì cả người sảng khoái lên hẳn.

Cố Lăng Tuyệt không ở bên giường, loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện điện thoại từ ban công, Thư Lâm xỏ dép lê chạy ra tìm hắn.

Sắc trời đã tối đen, đèn trong sân đã sáng, tiết trời có chút se se lạnh.

Cố Lăng Tuyệt vẫn mặc bộ đồ ngủ phong phanh ấy, khoác một chiếc áo gió, bóng lưng thon dài mềm dẻo, còn có thể mơ hồ nhìn thấy cái eo rắn chắc, một sự gợi cảm nam tính.

So sánh với mấy bức ảnh mờ ảo trên mạng kia, trong lòng Thư Lâm bỗng dâng lên một cảm giác thỏa mãn “Mình thấy được thứ mà người khác không thấy”.

Thư Lâm nhịn không được tiến lên ôm.

Thấy động tĩnh phía sau, Cố Lăng Tuyệt xoay người, nói với đầu bên kia điện thoại: “...Cậu ấy tỉnh rồi ạ, cô nói chuyện với cậu ấy nhé?”

Thư Lâm có hơi mơ màng, sau đó điện thoại lập tức được đặt bên tai.

“Tiểu Lâm, con ổn chứ?” Là Lý Tuệ Vân.

“Mẹ.” Thư Lâm tiếp lấy điện thoại: “Lúc chiều con ngủ, khiến mẹ lo lắng rồi, mẹ tan làm chưa ạ?”

Đang lúc cậu trò chuyện với mẹ thì Cố Lăng Tuyệt cởi áo khoác trên người phủ thêm cho bạn nhỏ, sau đó ôm cả người vào lòng, cằm gác lên đầu bạn nhỏ cùng bàn nghe hai người đối thoại.

“Mẹ thôi việc rồi.” Lúc này Lý Tuệ Vân đang đứng bên ngoài cửa nhà máy, vẫn chưa thể phản ứng kịp với tình huống vừa xảy ra.

Người bạn trịnh trọng mời bà đến phòng làm việc uống trà, mới đầu thấp thỏm nghĩ xem người đó sẽ nói gì, cuối cùng người bạn lại nhắc đến nhà họ Cố, cười nói: “Không ngờ nhà cậu thế mà có quen biết với tiên sinh nhà họ Cố cơ đấy, vậy mà còn chạy tới ngôi miếu nhỏ này của tớ nữa.”

Lý Tuệ Vân chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, mãi đến khi nhớ ra rằng hôm nay con trai mình đến nhà họ Cố xin gặp mặt.

Bà không dám nhiều lời, chỉ thận trọng mà nói không quen.

Người bạn cười như có chút lấy lòng, châm trà cho bà: “Còn khách khí với tớ, chúng ta cũng gọi là thân thiết mà, về sau có tin tức gì bên nhà họ Cố ấy thì còn phải nhờ cậu một phần rồi. Nếu nhà họ không cho người tới đón, tớ cũng không nỡ để cậu đi đâu.”

Và bà cứ thế mà bị cho thôi việc.

Lý Tuệ Vân lo sợ bất an gọi điện cho con trai.

Nhưng người nghe điện thoại lại khiến bà không tài nào ngờ tới.

Người đó gọi bà là cô, sau đó nói: “Cháu là Cố Lăng Tuyệt.”

Mới đầu cũng không kịp phản ứng, bà dâng lên một tia nghi hoặc, một tiếng “Tiểu Cố” còn chưa kịp thốt ra thì sự nhạy bén của thương nhân làm cho bà có một suy đoán to gan lớn mật phi thực tế.

Lý Tuệ Vân vẫn xoay vòng trong một không gian hư ảo vô bờ, cách điện thoại cũng có thể tưởng tượng được vẻ mặt trống rỗng của bà ra sao: “Đây rốt cuộc...”

“Chuyện này con về rồi nói.” Thư Lâm nói: “Mẹ về nhà hay đến bệnh viện trước đi, con tới gặp mẹ sau.”

Về phòng thay quần áo, Cố Lăng Tuyệt lái xe chở cậu đi.

Trên xe, Thư Lâm nhắn tin với mẹ, bình tĩnh trấn an sự sợ hãi xen lẫn kinh ngạc của bà đầu bên kia.

“Bữa tối cho cậu với cô này, về nhớ ăn đấy.”

“Ừm.” Thư Lâm ngoan ngoãn đáp, “Cảm ơn cậu chuyển viện giúp ba tớ nhé.”

Cố Lăng Tuyệt không đáp lời.

Lời cảm ơn của bạn nhỏ cùng bàn cứ giữ đấy, sau này ở nơi khác đòi lại sau.

Bệnh viện mới là bệnh viện tư nhân dưới trướng nhà họ Cố, xe dừng dưới bãi đỗ, hai người vẫn không bước ra.

Thư Lâm kéo lấy tay Cố Lăng Tuyệt từ trên vô lăng xuống, nắm trong tay ngắm nghía, thấp giọng hỏi: “Cố Lăng Tuyệt, vậy giờ tớ là bạn trai cậu đúng không?”

Cố Lăng Tuyệt nắm lại tay cậu, cười: “Không phải muốn kết hôn sao?”

Nợ cũ tính vào nợ mới, Thư Lâm quẹt miệng ăn gian: “Làm gì có.”

Nghĩ ngợi, lại bổ sung thêm: “Dù có kết hôn cũng phải kết với cậu.”

Khóe mắt Cố Lăng Tuyệt loang ra ý cười.

Thư Lâm cau mày: “Như này có tính là cầu hôn không?”

“Không tính.” Cố Lăng Tuyệt nén cười, mặt ra vẻ nghiêm túc: “Nhẫn còn không có mà.”

Thư Lâm lại còn nghiêm túc gật đầu một cái: “Chờ tớ kiếm tiền đã.”

Cố Lăng Tuyệt trêu cậu: “Vậy bao giờ cậu mới kiếm ra tiền?”

“Trước cứ chờ tám mười năm đi, tớ còn chưa thi đại học đâu.”

Cố Lăng Tuyệt: “...”

Hành trình chờ đợi nghe mà gian nan quá.

Hắn thở dài: “Để tớ mua nghe còn thực tế hơn.”

Thư Lâm chờ mong mà nhìn hắn, “Vậy giờ cậu đi gặp mẹ với tớ sao?”

Bạn bè gặp ba mẹ, cùng với bạn trai gặp ba mẹ, chỉ khác có một từ nhưng ý nghĩa đã nghiêng trời lệch đất.

Trong lòng Cố Lăng Tuyệt ấm áp chan hòa, hắn không khống chế được, nâng đầu đứa nhỏ cùng bàn mà hôn lên.

Hôm nay bọn họ cứ như chỉ hôn và hôn mãi, cỡ nào cũng không ngán được.

Trong chiếc xe chật hẹp là hiện trường mờ ám của hai người.

Sau khi kết thúc, Thư Lâm đỏ mặt: “Cậu hôn tớ hai cái, tớ hôn cậu ba cái, tổng là năm lần, cậu nhớ trừ nợ cho tớ đó.”

Tính toán chi li nhỉ?

Cố Lăng Tuyệt đưa ngón cái chà nhẹ lên môi cậu: “Thiệt một chút cũng không chịu ăn.”

Hắn ngồi thẳng người, “Tớ không đi, chờ cô bình tĩnh lại rồi đến gặp cô sau.”

Thư Lâm hiểu.

Dạo gần đây nhà cậu gặp phong ba nhiều quá, đúng là cần nghỉ một chút đã.

“Vậy tớ đi nhé.”

“Ừm.”

Thư Lâm chần chừ một hồi, mãi đến khi có điện thoại Lý Tuệ Vân gọi tới mới không thể không xuống xe.

Cậu vẫn còn có chút không nỡ, cách cửa xe vẫy tay với cậu bạn trai vừa lên chức: “Gọi cho tớ.”

Cố Lăng Tuyệt hạ cửa xe xuống nhìn cậu: “Được.”

Thư Lâm đi được một đoạn, nhịn không được lại quay đầu, cách đó không xa là chiếc xe nháy đèn hai cái.

Cố Lăng Tuyệt không đi, chỉ ở tại chỗ mà chờ cậu.

Thư Lâm đột nhiên cảm thấy có hơi chua xót.

Cậu lao đi, mũi đo đỏ, thật nghiêm túc dặn dò: “Cậu đừng lại biến mất đấy, Cố Lăng Tuyệt.”