Bạn Học Hoàng

Chương 10



Hoàng đồng học rất sợ, sợ đến mức không dám nhìn học trưởng.

“Không có yêu thích......”

Đàm Tử Dực cười cười, không nói cái gì nữa, thế nhưng ánh mắt nhìn đến Hạ Địch cùng Hồ Thuật đứng ở bên ghế tựa của lớp uống nước .

Hoàng đồng học cúi đầu nhìn đồ uống trong tay, nhét trả lại đối phương.

Đàm Tử Dực trực tiếp đem đồ uống đặt ở trên đầu Hoàng đồng học, bình đồ uống thả không vững, lăn xuống, Hoàng đồng học hốt hoảng đỡ được.

“Mua cho em đấy.” Đàm Tử Dực vung vung tay, “Đi đây.”

Hoàng đồng học đứng ngốc ở đằng kia, chờ học trưởng tiến vào lớp học mới nhớ tới chính mình lại chưa nói cảm ơn.

Hồ Thuật lại đây, nhìn đồ uống trong tay cậu , hỏi cậu: “Mày tại sao biết  Đàm Tử Dực?”

Hoàng đồng học chăm chú siết đồ uống, mạnh miệng nói: “Mắc mớ gì đến cậu?”

Hồ Thuật nở nụ cười, đưa tay xoa đầu của cậu: “Ái chà, học từ ai vậy? Có cá tính.”

Hoàng đồng học ghét bỏ đẩy hắn ra, chạy về lớp.

Hồ Thuật cũngchạy theo, kéo đồng phục của cậu: “Mày cách xa hắn một chút.”

Hoàng đồng học cau mày bỏ qua hắn, không để ý tới.

“Mày với nó sao quen biết nhau?”

Hồ Thuật thẳng thắn ngồi ở bên người Hoàng đồng học.

Hoàng đồng học phiền chết, hướng về một bên khác trốn, còn bưng kín lỗ tai.

Hồ Thuật tức giận đến trợn mắt nhìn, hùng hùng hổ hổ bỏ đi.

Sau khi không còn hạng mục thi đấu của bạn cùng bàn, Hoàng đồng học cũng không còn hăng hái lắm.

Lúc uống nước cậu đột nhiên nhớ tới Hồ Thuật, không biết tên kia làm sao lại biết học trưởng.

Hoàng đồng học chán ghét Hồ Thuật, còn có chút sợ sệt Hồ Thuật, ngược lại, cậu cảm thấy học trưởng là người đặc biệt thân thiết, lúc nào cũng cười khanh khách.

Hơn nữa, học trưởng lớn lên cũng rất tuấn tú, luôn cảm thấy loại người như vậy hẳn là học sinh xuất sắc duyên tốt thành tích tốt.

Học trưởng là người như vậy, làm sao lại biết Hồ Thuật?

Hoàng đồng học bĩu môi, không nghĩ ra.

Sau khi kết thúc tất cả hạng mục hội thao ngày đầu tiên, mọi người giải tán về nhà.

Hoàng đồng học cầm chìa khóa lớp trở lại tự học.

Ghế tựa phòng học đều bị đem ra bên ngoài, chỉ còn lại bàn học.

Hoàng đồng học liền đưa ghế tựa giáo viên đến, ngồi ở bên cửa sổ đọc sách.

Lúc hơn sáu giờ trời bắt đầu mưa, cậu nhớ tới mình không có mang ô đi mưa, nên cũng không vội vã về nhà, nằm nhoài trên bệ cửa sổ nhàn nhã ngắm mưa.

Cậu rất thích trời mưa, nhưng sau một hồi mưa thu lại một đợt lạnh, ngày mai đến, nhiệt độ chắc lại giảm xuống rồi.

Trong phòng học trống rỗng, cửa mở ra, tuy có chút lạnh, nhưng Hoàng đồng học không muốn đóng cửa sổ, cậu muốn vừa nghe vừa ngửi được mùi vị của mưa.

Lại truyền tới tiếng chuông tan học, phản ứng đầu tiên của cậu là, học trưởng sắp tan lớp.

Bởi vì trời mưa, rất ít người đi ra ngoài, Hoàng đồng học mãi cho đến chuông vào học vang lên cũng không thấy học trưởng.

Cậu còn băn khoăn muốn nói tiếng cảm ơn người ta.

Cậu sờ sờ cái bình trong tay , cảm thấy không thể lại lấy đồ của người ta nữa.

Trời mưa  đã lâu, rơi xuống nặng hạt, Hoàng đồng học không đi được, nhàm chán nằm nhoài bên cửa sổ bắt đầu mệt mỏi rã rời.

“Mày làm gì đấy?”

Hoàng đồng học bị dọa sợ, nhảy dựng lên một cái, lúc quay đầu lại  phát hiện Hồ Thuật cầm ô ướt nhẹp đứng ở cửa phòng học.

Hồ Thuật hỏi cậu: “Buổi tối định ngủ nơi này à? Không đi à?”

Hoàng đồng học nắm lấy bình đồ uống, không để ý tới hắn.

“Mà mày có đi hay không, cũng không ai quản mày.” Hồ Thuật đi vào, đem ô để qua một bên, ở bàn sách bên kia của chính mình bận rộn một hồi lâu, leng keng leng keng, sau khi đi cũng không cùng Hoàng đồng học nói chuyện.

Thế nhưng Hoàng đồng học phát hiện, trên bàn Hồ Thuật có một cái ô.