Bạch Thước Thượng Thần

Chương 1



Không biết bắt đầu từ năm nào, lúc Thượng Cổ không có việc gì thường thích chạy xuống hạ giới dạo quanh những nơi đã lâu không ghé, đợi khi chúng thần Thượng Cổ giới nhận ra, Chân Thần Thượng Cổ đã ở Trích Tinh Các của nàng thảnh thơi mà chìm vào mộng đẹp nhiều năm như vậyrồi.

Nguyệt Di biết được chuyện này, lại có sở thích sưu tầm bảo bối, cho nên nếu không có việc gì thì thích đi đu đưa đến điện của Thượng Cổ mò vài thứ tốt dọn về phủ đệ của mình. Thượng Cổ lười tính toán với nàng, mắt nhắm mắt mở xem như không thấy, cho đến khi Hỗn Thế Ma Vương Nguyệt Di này có âm mưu với rượu Vô Hoa.

Vô Hoa : trái sung á mọi người, Kyn để Hán Việt cho sang.

Danh như ý nghĩa, rượu Vô Hoa là dùng hoa quả của Vô Hoa thụ chưng cất mà thành. Cái cây này lại kiêu ngạo khó hầu, năm vạn năm kết quả một lần, đến cả Chân Thần uống rượu này nhiều quá cũng sẽ say, thật sự hiếm lạ, thật sự là bảo bối mà.

Nguyệt Di vốn hảo rượu, mấy năm trước đã có ý đồ muốn hốt Vô Hoa quả thần, nhưng lại bị Thần quả Lão Quải Trượng đuổi đi trong cay đắng, cho đến đầu năm thứ mười, nàng quậy bung nóc động phủ của Lão thần quả một phen, lấy gậy của ông ấy đem nhóm lửa, Thần quả Vô Hoa nước mắt nước mũi tèm lem bắt đầu tố khổ.

Aiya Nguyệt Di Thượng thần của ta ơi, Thượng Cổ Chân Thần hàng năm đều trông coi tinh quang, người có bản lĩnh đừng ở chỗ tiểu thần ra vẻ ta đây, người đi mà quậy Thượng Cổ Thần Điện đi a! Đừng nói ngươi giữ không được, tiểu thần ta canh giữ cửa nhà mình, mười năm sau đến cả bột phấn của quả cũng không còn gì……

Cho nên tướng cướp vô địch Nguyệt Di Thượng Thần oán trời trách đất vì kế hoạch cướp quả thần không thành, bước vào Thượng Cổ Thần Điện.

Nàng lớn gan lớn mật, lén lút lục lọi Thần Điện Tàng Bảo Các và phòng ủ rượu, kết quả là đến cái hột cũng không tìm được, kinh động thần vệ thủ điện không nói, còn bị đưa tới trước mặt Thượng Cổ.

“Tỷ vứt bỏ sĩ diện, trộm đồ thì thôi đi, còn trộm quang minh chính đại như vậy, trộm quang minh chính đại vẫn chưa là gì, còn bị thần vệ bắt được.”

Thượng Cổ ôm chung trà ra vẻ thần tôn, Nguyệt Di trợn trắng mắt, ha hả hai tiếng: “Ta quậy phá, sao có thể so được với muội? Quả thần Vô Hoa mười năm rồi ngay cả một cái quả cũng chưa rụng, muội cũng không biết xấu hổ còn nói?”

Thượng Cổ híp mắt lại, sáng tỏ: “Tỷ muốn Vô Hoa tửu?”

“Giao tình mười mấy vạn năm, cho mấy bình?” Nguyệt Di ngồi nghiêm chỉnh, bắt đầu lôi kéo tình cảm.

“Không được.” Thượng Cổ cự tuyệt không hề do dự, bắt đầu đuổi người, “Mười năm qua ta chỉ mới ủ được mười bình, tỷ nghĩ cũng đừng nghĩ.”

“Muội không thích rượu, giữ lại làm gì?” Nguyệt Di là một kẻ tinh ranh, nhạy bén nhận ra Thượng Cổ đang thất thần, đôi mắt đặt ở Đào Uyên lâm, đột nhiên nhanh trí, nhảy đến trước mặt Thượng Cổ, “Muội vừa nhìn chỗ nào vậy?”

Thượng Cổ nhướng mi đầy thâm ý: “Tỷ nói xem?”

Nguyệt Di hít hà một hơi, tay chỉ vào Đào Uyên lâm bắt đầu run run: “Không phải cái ta đang nghĩ chứ?”

Bạch Quyết vốn hảo rượu, thích nhất Vô Hoa tửu, khắp Tam giới đều biết.

“Là cái tỷ đang nghĩ đó.” Thượng Cổ lên tiếng nói trúng tim đen.

Nguyệt Di nhất thời có chút á khẩu, nghĩ đi nghĩ lại trực giác mình nhạy bén cũng là một chuyện tốt.

Mười năm trước vào ngày đại thọ của nàng, nhất thời từ bi, thấy Bạch Quyết canh giữ mấy vạn năm thật quá đáng thương nên đã dẫn Thượng Cổ đi xem. Thượng Cổ nhìn xong rồi đi, không nói nửa lời, nàng cứ cho rằng không có kết quả, làm hại nàng vì Bạch Quyết mà thương tâm hết mấy ngày, chẳng ngờ Thượng Cổ cư nhiên lại để tâm như vậy.

Nguyệt Di nghĩ tốt xấu gì mình cũng là bà mai, thế mà lại bị nàng giấu, giận dữ, “Hai ngươi ngày thường đều ngồi một đống khách khách khí khí, thiếu điều kính nhau như khách, đúng thật là một đôi Chân Thần mẫu mực, giấu kín như bưng!

Thượng Cổ vuốt giận nữ Thượng Thần của Mãn Tinh Thần Các, chỉ vào Đào Uyên lâm, “Tỷ tức giận cái gì, tỷ còn biết sớm hơn chàng.”

Nguyệt Di cứng đờ, ngơ ngác quay đầu lại, hơi không dám tin, “Hắn không biết?”

“Không biết.”

“Muội mang rượu tặng rồi?”

“Tặng rồi, mỗi năm đều vậy.”

“Chẳng lẽ hắn là đồ ngốc?” Rượu Vô Hoa thật sự là bảo bối, bởi vì cho dù dùng linh lực Chân Thần tạo ra, cũng là mười khó giữ một, lại càng hao phí thật nhiều thần lực.

“À, lúc ta sai người đưa, nói là Chích Dương tặng, chàng không biết là do ta ủ.”

Nguyệt Di nghi hoặc, sờ sờ trán Thượng Cổ: “Muội bị ngốc à? Âm thầm lặng lẽ thích hắn mười năm, làm nhiều chuyện như vậy, sao không nói cho hắn biết?”

Thượng Cổ lắc đầu, rất nghiêm túc, “Còn chưa đủ.”

Nàng nhìn về phía Đào Uyên lâm, trong rừng đào kia, Chân Thần áo trắng ngồi dựa vào cây, tóc đen mỹ mạo, đúng là độc nhất vô nhị trong lục giới.

“Còn chưa đủ.” Thượng Cổ lặp lại lần nữa, quay đầu, “Chỉ mới mười năm, ta sao dám đến trước mặt chàng đáp lại vạn năm chờ đợi?”

Nguyệt Di nhìn Bạch Quyết một cái, hiểu được ý tứ trong lời của Thượng Cổ.

Được người như vậy chẳng màng tất cả yêu say đắm mấy vạn năm, mặc dù là chí tôn Thần giới như Thượng Cổ, một khi biết được, cũng không thể cự tuyệt mà thổn thức.

Là thật sự thật sự thích a…… Cũng không hẳn là thích đi…… Nguyệt Di nhìn Thượng Cổ, nhướng mày.

Thật đúng là một đôi ngu ngốc, sầu chết đồng bọn nhỏ rồi.

Nguyệt Di Thượng thần không lấy được rượu Vô Hoa, lại cười tủm tỉm đi ra Thượng Cổ Thần Điện.

Nửa tháng sau, Nhân giới dậy lên náo động nhỏ, chủ của Thiên giới Mộ Quang theo lệ trình việc này lên, tấu chương bị chưởng quản chiến sự của tam giới Nguyệt Di nhìn thấy, nàng nhanh chóng quyết định, tống một phong thư vào Bạch Quyết Thần Điện, nói hạ giới gặp thảm họa chiến tranh không ngừng, Bạch Quyết thân là Chân Thần, theo lý nên tuần tra. Bạch Quyết không màng thế tục ba vạn năm, không thèm để ý tới Nguyệt Di đang càn quấy, nào biết Nguyệt Di đưa thư một ngày ba lần, bông tuyết bay phiêu phiêu vào Thần Điện, toàn bộ Thần giới đều nhìn chằm chằm, cho rằng tam giới đại loạn, thế gian luân hãm. Bạch Quyết bị quấy nhiễu không chịu nổi, đành lựa lúc sớm, lặng lẽ hạ giới.

Nếu hạ giới, với tính tình của Bạch Quyết, tuyệt đối sẽ không  uổng công đi một chuyến, hắn hóa thành phàm nhân đi thẳng về phía đông, hướng vào kinh thành, ven đường thấy Nhân gian thái bình, tính ra cũng vui. Nửa tháng sau đến Trường An, đúng dịp tết Thượng Nguyên, Nhân giới giăng đèn kết hoa, náo nhiệt khôn cùng.

Thần giới ngược lại cũng có những ngày náo nhiệt, chỉ có điều hắn thân là Chân Thần, tính tình lại lạnh lùng, không ai dám ở trước mặt làm càn, mấy vạn năm qua buồn tẻ vô vị mà thôi. Đột nhiên đến Nhân gian, thấy nhân thế náo nhiệt, nhịn không được lắc đầu cười khẽ.

“Khó trách hàng trăm hàng ngàn năm không về nhà, hóa ra là bị trần thế làm mê mụi.”

Tuần tra nhân gian xong, náo nhiệt cũng xem xong, Bạch Quyết nghĩ có thể rời khỏi, nhưng còn chưa dứt lời, trong đám đông ồn ào trước mặt có tiếng cười vang khắp bốn phía, cái giọng bá đạo quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

“Chưởng quầy, hôm nay nếu ngươi lại thua, tất cả mười bình Nữ Nhi Hồng đều là của ta, ngươi đừng có mà chơi xấu, bá tánh khắp Trường An đều đang nhìn đó!”

Trong con ngươi vốn đang điềm đạm bình tĩnh của Bạch Quyết chợt nổi lên gợn sóng, khoanh tay tiến lên, vạt áo tung bay, hiên ngang rẽ một đường giữa biển người đi tới đám đông đằng trước.

Một thiếu niên lang mặc Tấn y (y phục thời Tấn) mắt phượng cao gầy, đang đứng khoanh tay trước một quán rượu, thần thái phóng túng, đúng là Thượng Cổ nữ cải nam trang.

Quen nhìn nàng mặc thần bào tay dài, bộ dạng cải trang thế này thật sự hiếm thấy.

Bạch Quyết tuyệt đối sẽ không thừa nhận, vừa rồi đường đường Chân Thần như hắn thiếu chút nữa chiếu thần quang khắp nơi, khiến cho mọi người nhường đường, để hắn nhìn người mà hắn tâm tâm niệm niệm một cái.

Từ mười năm trước đại thọ của Nguyệt Di, Thượng Cổ về giới, bọn họ có tình cờ gặp gỡ, nhưng đều có các Thượng thần khác bên cạnh, còn chưa bao giờ có lúc nào đơn độc ở chung. Tuy rằng lúc này cũng là tiếng người ồn ào, nhưng rốt cuộc vẫn là hạ giới.

Phía trước đám người là một quán rượu nhỏ tên Tần Sở, trên có cờ xí ghi “Trăm năm gia truyền”, diện tích quán rượu không lớn, nhưng hương trong quán lại làm say lòng người, đặc biệt trước quán đặt mười bình Nữ Nhi Hồng phủ đầy bụi, đến Bạch Quyết cũng không nhịn được ngửi một cái.

Cẩn thận nghe lời mọi người bên cạnh, hắn mới biết rõ nguyên do nơi này náo nhiệt.

Ngày Tết, lại vừa hay là kỉ niệm trăm năm thành lập quán rượu Tần Sở, chủ tiệm lấy mười bình Nữ Nhi Hồng tổ tiên truyền lại, đặt dưới lôi đài mười ngày, nói các tiệm rượu ở Trung Nguyên đều có thể mang rượu nhà tới chiến, chỉ cần có thể sánh ngang với Nữ Nhi Hồng trong quán rượu Tần Sở thì có thể mang một vò đi. Nào biết ngày lôi đài bày ra, Trường An xuất hiện một Tấn y thiếu niên, phong thái hiên ngang, ngày ngày mang rượu đến, rượu hắn mang đến không ngày nào giống ngày nào, chưa từng nghe tên, lại có thể ngang tài ngang sức với mười bình Nữ Nhi Hồng này.

Chỉ mới mấy ngày, thanh danh Tấn y thiếu niên lang truyền xa, ngay cả trong cung cũng nghe được, hôm nay là ngày cuối cùng, bá tánh Trường An sớm đã lên thế chực sẵn, lầu cao của các trà lâu gần đó có không ít con cháu quyền quý đang ngồi, con cháu hoàng thất cũng đến xem náo nhiệt.

Quả nhiên, đến giờ, Tấn y thiếu niên mang rượu đến, hậu duệ quý tộc trong trà lâu không thể so sánh với bá tánh tầm thường, thấy cử chỉ nâng tay nhấc chân của thiếu niên vừa chuẩn mực lại có phong cách của ẩn sĩ thời Ngụy Tấn, đúng kiểu cổ xưa mà người người ngưỡng mộ, đoán là thiếu niên nhất định xuất thân từ danh môn, đều muốn kết giao một chút, bèn sôi nổi hỏi thăm thân thế của Tấn y thiếu niên.

Trước quán rượu Tần Sở, chủ tiệm đang nếm rượu ngon Cửu Thiên, cũng vui vẻ đón tiếp thiếu niên, tuy nghe được lời lẽ phóng đãng của hắn vẫn cười nói.

“Công tử có rượu ngon, không ngại lấy ra, quán rượu Tần Sở lập đã trăm năm, nếu thua, tất tâm phục khẩu phục.” Nói xong mắt trông mong nhìn bình rượu trong tay Tấn y thiếu niên kia, chỉ thiếu điều tự mình tiến lên khui bình.

Bạch Quyết đứng coi một bên cũng tò mò, tuy ở Nhân gian nhưng mười bình Nữ Nhi Hồng này của quán rượu Tần Sở lại không thua kém rượu quý ở Thần giới nửa điểm, càng hơn hẳn phân nửa số rượu hắn cất trong hầm. Thượng Cổ nào có thể tìm được nhiều rượu ngon như vậy để đấu, mặc dù có, chín ngày qua, cũng khó có rượu quý có thể thắng được Nữ Nhi Hồng của Tần Sở.

Với trình độ hảo rượu của Bạch Quyết, hắn nói không có, chính là thật sự không có.

Dưới con phố sáng rực, Tấn y thiếu niên nhìn nhìn vò rượu trong tay, đáy mắt khó nén nổi có chút tiếc nuối, năm ngàn năm đạo hạnh a, chỉ như vậy đưa cho bá tánh thành này.

Nàng duỗi cánh tay hất lên, vò rượu bay thẳng vào không trung, phong ấn miệng bình mở ra, vò rượu xoay vòng trên không trung rồi lại vững vàng dừng trong lòng ngực thiếu niên, chỉ một cử động như vậy, trong chớp mắt, hương rượu trong bình tràn khắp đường phố, hấp dẫn mọi người say mê không dứt.

Khi nghe hương rượu, bá tánh biểu tình say mê, Bạch Quyết lại sửng sốt, cư nhiên là rượu Vô Hoa.

Vô Hoa Thần giới vạn năm khó cầu, mười năm nay đều bị Chích Dương xách đi ủ rượu đưa đến Thần Điện của hắn, Thượng Cổ làm sao có được ?

“Chưởng quầy, ngươi nếm thử xem! Rượu này của ta tên Vô Hoa, có thể thắng Nữ Nhi Hồng của ngươi không ?”Một tay Thượng Cổ đẩy ra, đem rượu Vô Hoa đưa tới trước mặt chủ quán Tần Sở, quả thực hào sảng.

Chủ quán rượu Tần Sở không phải rượu không thích, sớm bị rượu Vô Hoa hấp dẫn đến bất động, lập tức mừng rơn, liền tiếp nhận rượu, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi: “Lão hủ từng nghe đến một chuyện cũ, không biết công tử có thể giải thích nghi hoặc không ?”

“Chuyện gì?”

“Mười năm trước Quan Tây Triệu gia, chín năm trước tấn nam Bạch gia, sáu năm trước Mạc Bắc Hồ gia, ba năm trước đây Trung Nguyên Liễu gia, từng bị người ta đấu rượu, toàn bại dưới tay người tới, xin hỏi có phải người trong phủ công tử?”

Thế gia hoàng tộc ủ rượu trong mười năm qua, tính luôn quán rượu Tần Sở, đều bị người đấu hạ gục hoàn toàn, tính toán năm tháng, chẳng phải là thiếu niên trước mặt này sao, nói ra cũng có chút liên quan tới hắn.

Vừa nghe thấy lời này, bá tánh chung quanh hít một hơi lạnh, ánh mắt nhìn Tấn y thiếu niên càng không bình thường, đều phỏng đoán xem là nhánh nào trong hoàng tộc có năng lực này.

Thượng Cổ sửng sốt, không ngờ hạ giới đấu rượu vài lần, lại lộ hành tung, được người nhớ tới.

“Chưởng quầy, hôm nay đấu rượu là chính, nhắc chút chuyện cũ năm xưa làm gì?” Thượng Cổ không kiên nhẫn vung tay lên, rượu đổ vài giọt: “Rượu Vô Hoa này ngươi còn uống không?”

“Aizz! Uống uống uống!”Chủ quán Tần Sở vốn chỉ là tò mò nên mới hỏi, rượu rơi vãi trên mặt đất, hắn đau lòng không thôi, vội không ngừng đi tiếp, “Tiểu lão nhân còn đang chờ nếm nữa là!”

Nào biết không đợi hắn tiếp, một bàn tay từ một bên vươn ra, vững vàng mà tiếp nhận vò rượu.

Chủ quán Tần Sở cầm hụt, không tức giận mà ngẩng đầu nhìn, nhất thời sửng sốt.

Chàng thanh niên mặc trường bào trắng, đai lưng thắt ngang hông, mắt phượng đen láy, tuấn mỹ xuất trần, quả thực là thanh quý vô song.

Hắn đứng cạnh Tấn y thiếu niên, ngón tay thon dài cầm lấy vò rượu, nhìn chủ quán Tần Sở.

“Đệ đệ nhà ta tuổi nhỏ không hiểu chuyện, đoạt trân bảo gia truyền của quán chủ, ván này không cần đấu nữa, là chúng tôi thua.”

Hắn nói xong, gật nhẹ đầu với chủ quán Tần Sở, một tay ôm rượu, một tay nắm lấy Thượng Cổ chưa hồi phục tinh thần đi khỏi đám đông.

Hắn khí chất phi phàm, lúc đến gần, bá tánh sôi nổi né qua nhường đường.

Chủ quán Tần Sở nhìn theo một đôi huynh đệ chợt đến chợt đi này, vừa vui mừng vừa tiếc nuối, mừng vì rốt cuộc có thể giữ được một vò gia truyền cuối cùng kia, tiếc nuối là vì rượu Vô Hoa nghe tên liền biết vật bất phàm, bình sinh không được nếm, quả thật đáng tiếc!

Bạch Quyết cứ như vậy lôi kéo Thượng Cổ đang mất hồn biến mất ở đầu đường Trường An náo nhiệt ồn ào, bỏ lại đằng sau bá tánh đầy đường và đám con cháu quyền quý ngưỡng mộ dõi theo không dứt.

Lúc Thượng Cổ bị lôi từ quán rượu Tần Sở vẫn chưa lấy lại tinh thần, đi được hai bước mới giật mình phát hiện ra. Nàng rất có hứng thú nhìn tay của mình đang bị nắm lấy, nghĩ chẳng lẽ rốt cuộc kẻ lỗ mãng này nhìn ra rượu Vô Hoa là do mình ủ? Đây là đã hiểu ra tâm ý của bản thân? Muốn dũng cảm thổ lộ một lần? Vừa quay đầu chàng sẽ nói gì với mình nhỉ? Quá đột ngột rồi, ta cần phải đáp lại như thế nào đây? Đáp lại e thẹn chút hay là phóng khoáng chút ? Hôm nay ngày tốt như vậy nếu không trực tiếp trói về Thượng Cổ điện làm chút chuyện thì còn gì nữa?

Thượng Cổ Chân Thần sống mười mấy vạn năm cứ như vậy một hồi, tâm tư rối bời, nhảy nhót loạn xạ, mặt không đổi sắc, thản nhiên cực kỳ.

Đến khi đi hết nửa cái phố Trường An, cho đến lúc lòng bàn tay đang nắm càng ngày càng nóng, Bạch Quyết mới bừng tỉnh nhận ra mình đang nắm tay một vị Chân Thần khác, thong thả ung dung quay đầu, trong khi Thượng Cổ đang ngẩng đầu chờ mong, câu nói đầu tiên rốt cuộc đã nhảy ra.

“Hồ nháo! Rượu Vô Hoa là do Chích Dương dùng thần lực ủ ra, muội đem nó đi đấu rượu với phàm nhân, phàm nhân uống ít thì thọ trăm tuổi, nhiều thì trực tiếp phi thăng thành tiên, sinh tử mỏng manh đều vì muội quấy nhiễu mà hỗn loạn, hai giới Quỷ Tiên dựa vào chuyện lúc sống để xem xét, làm Chủ Thần mấy vạn năm, sao tính tình vẫn còn trẻ con như vậy.

Hắn vừa nói vừa cực kỳ tự nhiên sửa lại vạt áo không chỉnh tề của Thượng Cổ.

Từ trước đến nay tính tình Bạch Quyết luôn thờ ơ, mặc dù chỉ khuyên Thượng Cổ một cách bình thường như vậy nhưng biểu cảm cũng rất ôn hòa, chỉ là sự bảo bọc trong lời nói và động tác thân mật của hắn, Thượng Cổ vô tri năm đó nay lại nhìn thật rõ ràng.

Tuy rằng không có câu nào giống như dự đoán nhưng Thượng Cổ nghe mà lòng tràn đầy vui sướng, nàng kéo kéo ống tay áo Bạch Quyết, thu lại phong thái phóng túng tôn quý của chủ một giới, hiện ra vẻ yêu kiều trong khoảnh khắc.

“Chỉ là để cho những người này hưởng chút duyên lành thôi, đã biết ủ rượu ngon thì xứng đáng có được phúc báo này.”

Nếu như người có tài ủ rượu giỏi như vậy chết sớm, ai sẽ thay Bạch Quyết ủ rượu? Trong lòng Thượng Cổ rất rõ ràng, chuyện rải phúc báo này nếu không phải trời xui đất khiến bị Bạch Quyết cản trở, nàng vẫn thích nuôi dưỡng đám phàm nhân này.

Bạch Quyết biết nàng làm việc không theo khuôn mẫu, cho rằng tính tình nàng trẻ con, ngược lại cũng không hề răn dạy.

“Muội lấy rượu Vô Hoa ở đâu vậy? Từ chỗ Chích Dương?”

Thượng Cổ vừa rồi vẫn còn hùng tâm tráng chí một trận, vòng vo nãy giờ mới phát hiện Bạch Quyết vẫn chưa nhìn ra tâm ý của mình, nhất thời thành rùa rụt cổ, cười ha ha: “Đúng vậy đúng vậy, lão Đại mấy năm nay cũng không biết sao chỉ một lòng thích ủ rượu, ta nhàn rỗi không có việc gì, đòi huynh ấy một vò hạ phàm đấu rượu.”

“Nếu muội muốn, tới Thần Điện của ta lấy là được. Năm nào cũng đưa tới một vò, rượu trong các còn dư bốn năm vò. Cần gì phải đòi huynh ấy?”

Thượng Cổ tính tình lười biếng, đấu một trận rượu tầm thường còn chưa tính, mười năm hạ giới tìm rượu như vậy, rõ ràng không đúng. Hay là……

Sở thích của bản thân Bạch Quyết, hắn vẫn tự hiểu, đáy lòng đột nhiên cả kinh, ngay sau đó là không thể tin tưởng mừng như điên.

Chẳng lẽ Thượng Cổ sưu tầm rượu ngon là cho mình sao? Chỉ tưởng tượng như vậy, nỗi lòng bất động ngàn vạn năm giống như dậy sóng vạn dặm, lại không biết làm sao.

Thượng Cổ sợ Bạch Quyết phát hiện ra manh mối, liên tục gật đầu, một lòng muốn chuyển đề tài.

Nào biết lần này Bạch Quyết không biết bị cái gì, đột nhiên giọng có chút trầm, vừa hỏi lại là: “Muội không thích rượu, hạ giới đấu rượu làm gì?”

Đúng là sợ cái gì thì cái đó sẽ tới, Thượng Cổ hít một hơi thật sâu, chỉ muốn che giấu tâm ý, nói lung tung: “Các huynh đều hảo rượu, ta thắng nhiều chút để khi trở về Thần giới đem làm quà sinh nhật.”

Đều hảo rượu? Chỉ một từ “Đều” như vậy, ánh mắt Bạch Quyết chợt thâm sâu, đè nén cảm xúc đang sôi trào, tất cả quy về yên lặng. Một lúc lâu sau hắn vẫn chưa nói lời nào, cho đến khi Thượng Cổ cảm thấy có chút không đúng, hắn mới lui về phía sau một bước, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng.

“Thì ra là thế, vậy sinh nhật năm nay, ta sẽ chờ quà sinh nhật của muội.”

Bốn vị Chân Thần Thượng Cổ giới, trừ Bạch Quyết ra, Thiên Khải cũng hảo rượu.

Vốn cho rằng nàng cố ý, lại sợ chính mình nghĩ nhiều.

Bạch Quyết thu tay lại, chưa kịp tự giễu thì tay đã bị người bắt lấy.

Thượng Cổ vẫn chưa khôi phục tiên thân, vẫn là bộ dạng Tấn y thiếu niên vừa rồi, nàng bắt lấy tay Bạch Quyết, tươi cười xán lạn.

“Khó được một lần hạ giới, hôm nay đúng lúc là tết Thượng Nguyên của nhân gian, huynh cùng ta thể nghiệm và quan sát dân tình nhân gian đi rồi trở về Thần giới cũng không muộn.”

Nàng vừa nói vừa lôi kéo chàng thanh niên tiến vào dòng người đông đúc, nam tử bị nụ cười kia nhiễm vào đáy mắt, tay nắm thật chặt, rốt cuộc không buông ra lần nữa.

Thượng Nguyên ngày mười lăm, nhân gian đoàn viên, lời này xưa nay không giả.

Thượng Cổ Thần giới, phủ đệ Nguyệt Di, nàng vừa cắn dưa vừa từ thủy kính nhìn thấy cảnh này thì rung đùi đắc ý, mười phần thở dài cũng mười phần hận rèn sắt không thành thép.

“Hai cái đầu gỗ, mất công ta phí tâm phí lực phí não phí nhân tình tác hợp, còn chưa rõ tâm ý……Số tuổi hai người cộng lại còn già hơn cả tuổi Thần giới, thật không biết ăn gì lớn lên……”

Nữ thần Tinh Nguyệt tiếp tục thở dài, ngày ngày đảo mắt lại qua nửa năm, đảo mắt một cái lại sắp tới sinh nhật Bạch Quyết và Thiên Khải.

Thượng Cổ sớm phân phó thần vệ trong điện đem số rượu ngon mình thắng được ở hạ giới mười năm qua đưa vào điện  của Bạch Quyết, cùng với chín bình Nữ Nhi Hồng ngon nhất thắng được ở quán rượu Tần Sở.

Rượu ra lò từ Thần Điện của Thượng Cổ, rêu rao khắp nơi, ước chừng ba xe, dọa hư mắt Thần giới.

Thượng Cổ nghĩ thầm, tuy không sánh bằng Bạch Quyết mấy vạn năm tâm tâm niệm niệm âm thầm bảo hộ chờ đợi, nhưng đã cất công tích cóp sính lễ mười năm, tóm lại có chút tự tin đi cầu hôn rồi, bèn nằm ở Trích Tinh Các chờ ngày sinh nhật Bạch Quyết, đợi đến ngày tốt đem tặng, vui vẻ ôm hôn phu về.

Lúc Bạch Quyết nghe tin, tuy kinh ngạc vui sướng, lại rốt cuộc không dám như lần trước tự mình đa tình, chỉ hơi trầm ngâm rồi phân phó thần vệ.

“Thiên Khải điện nhận được bao nhiêu lễ vật, tìm hiểu rồi báo.”

Thiếu Khuynh, thần vệ tới báo.

“Hôm qua giờ Dần, hậu điện Thiên Khải nhập ba xe rượu, nghe người trông cửa nói, đều là thượng phẩm.”

Thần vệ lo sợ tới báo, không dám giương mắt. Trên đầu lặng yên không tiếng động, đến cuối cùng cũng chỉ truyền đến một tiếng thở dài.

Vì thật tình thích người, ngược lại hắn trở thành kẻ ngốc.

Không biết vì sao, Thượng Cổ lịch thứ mười ba vạn bảy ngàn tám trăm năm này, trước ngày sinh nhật Chân Thần Bạch Quyết hạ giới du ngoạn, từ nay về sau, mấy năm không về, không ai biết hắn đã đi đâu.

Chí lớn theo đuổi hôn phu của Thượng Cổ cuối cùng bất thành, bèn cả ngày ở phủ đệ Nguyệt Di phí thời gian than thở.

Nguyệt Di không biết vì sao, gần đây cực kỳ chướng mắt nàng, các loại xem thường tung bay khắp phủ.

“Aiz, khó quá, theo đuổi hôn phu sao gian nan như thế, lòng nam nhân như kim đáy biển a a a a ~ tỷ nói chàng rốt cuộc chạy đi chỗ nào vậy a a a a ~”

Thượng Cổ mỗi ngày đều hỏi cùng một câu, Nguyệt Di dựa vào hành lang, nhìn phía Tây Bắc, nhịn không được lẩm bẩm.

“Sớm biết phương pháp của muội không đáng tin cậy như thế thì đã không đi theo muội học lặng lẽ dâng hiến gì đó, có công mài sắt, có ngày nên kim, tặng ba xe rượu ngon, nửa cái bọt nước cũng chưa nổi, hại ta chạy đôn chạy đáo khắp tam giới bát hoang, vất vả mười năm, ngay cả sinh nhật mà hắn cũng không về giới……”

Phía nàng nhìn, vừa hay là điện Thiên Khải.

Thượng Cổ một lòng nhớ Bạch Quyết đã đi xa, không nghe Nguyệt Di lẩm bẩm, chỉ chờ Bạch Quyết trở về Thần giới, chứng tỏ cõi lòng ôm được mỹ nhân về.

Hai người ở Trích Tinh Các đợi một cái là mấy năm liền, lại trước sau không chờ được Bạch Quyết và Thiên Khải trở về.

Không biết có phải vận mệnh định sẵn hay không, năm nọ, chưa kịp đến sinh nhật Thiên Khải, một mình hắn canh gác Càn Khôn các, biết được Hỗn kiếp sắp ập tới, từ nay hạ giới, không hề trở về.

Thượng Cổ không chờ được Bạch Quyết về, ngược lại chờ được tin tức Thiên Khải ở hạ giới khởi động trận pháp diệt thế hủy diệt tam giới.

Chích Dương cũng nghe tin của Thiên Khải Chân Thần mà quay về, cùng thương lượng đối sách.

Từ ngày đó trở đi, nữ Thượng Thần trong Nguyệt Di phủ khóe miệng không còn tươi cười ngông cuồng đi cướp đoạt bảo bối khắp nơi nữa.

Trước ngày Thượng Cổ hạ quyết tâm tuẫn thế cứu tam giới, cùng Nguyệt Di uống rượu trong Trích Tinh Các.

Nguyệt Di hỏi nàng: “Bạch Quyết đã trở lại, sao muội vẫn chưa nói?”

Thượng Cổ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng đáp: “Ta là chủ một giới, Chân Thần của tam giới, có một số việc cần phải làm. Nếu đến cuối cùng vẫn phải mất đi, chẳng thà chưa bao giờ biết.”

Nàng bỗng nhiên quay đầu, nhìn Nguyệt Di bên cạnh.

“Có chuyện này, ta sớm đã muốn hỏi tỷ.”

“Chuyện gì?”

“Tỷ không thích rượu, vì sao năm đó đòi rượu Vô Hoa của ta?”

Nguyệt Di sửng sốt, ngay sau đó trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cười nói: “Không thể ngờ được đầu gỗ chậm tiêu cũng có ngày thông suốt, không cần đoán, đúng là cái muội đang nghĩ.”

Chân Thần Thiên Khải hảo rượu, chuyện này tương tự, cả giới đều biết.

Nàng xoay người rời đi, bỏ lại sau lưng giọng nói mờ ảo của nữ thần Tinh Nguyệt đang ngồi trên bậc thang.

“Ta và muội giống nhau, cũng không tìm được cơ hội tốt, ngần ấy năm, vậy mà vẫn phí thời gian bỏ lỡ. Thượng Cổ, cho dù xảy ra chuyện gì, hãy thay ta che chở chàng.”

Thượng Cổ nghe không hiểu ý tứ trong lời Nguyệt Di, nếu nghe hiểu thì đã không hối hận mấy vạn năm.

Rốt cuộc ngày thứ hai nàng vẫn chưa tuẫn thế thành công, Thượng thần Nguyệt Di mang theo một đám Thần tộc hạ giới, chết trong trận pháp diệt thế của Thiên Khải. Giữ mạng an toàn quay về Thượng Cổ Thần giới, chỉ có một con tiểu phượng hoàng bình thường, khi đó, nàng vẫn chưa phải là Thiên Hậu Vu Hoán, chỉ là tọa kỵ thần thú của Thượng Cổ mà thôi.

Ngày tin tức truyền đến, cũng là ngày mặt trời rực rỡ, Thượng Cổ ôm vò rượu Vô Hoa từng bị Bạch Quyết đoạt được nhiều năm về trước, nhìn phủ đệ nữ thần Tinh Nguyệt, uống say bí tỉ, không ai dám khuyên.

Sau đó, tất cả chuyện xưa bắt đầu.

Chân Thần Thượng Cổ tuẫn thế, Thượng Cổ giới phong ấn, Chân Thần Bạch Quyết một mình sống cùng hậu thế, bắt đầu hơn sáu vạn năm chờ đợi dài đằng đẵng.

Hơn sáu vạn năm sau, lúc tất cả cát bụi đã bị chôn vùi, từ pho tượng đã phong hóa mấy vạn năm ở Thương Khung chi cảnh, Thiên Khải lấy được ba trăm năm ký ức đã phủ đầy bụi của Thượng Cổ, một mực không hiểu vì cái gì mà nữ thần đã chết sáu vạn năm lại có một giọt nước mắt.

Hắn vẫn luôn cho rằng, đó là do Nguyệt Di nhớ Thượng Cổ.

Có rất nhiều việc, hắn chưa bao giờ biết. Sáu vạn năm trước không biết, sáu vạn năm sau cũng không biết.

Thượng Cổ có câu này thật ra nói rất đúng.

Nếu cuối cùng vẫn phải mất đi, chẳng thà chưa bao giờ có được.

Đây không chỉ là lựa chọn của Thượng Cổ và Bạch Quyết, cũng là lựa chọn cuối cùng của Nguyệt Di : buông tay.

Chỉ là chung quy, tiếc nuối vô cùng.

Thượng Cổ rốt cuộc cũng chờ được câu kia, ta là Bạch Quyết.

Còn Nguyệt Di thì sao?

Nàng tốn mười năm thật cẩn thận thu thập ba xe rượu, đến nay lại bị phủ đầy bụi trong Tửu các của Thiên Khải Thần Điện, hơn sáu vạn năm, không ai tới mở.

Tác giả có lời muốn nói

Chương này là viết cho phiên ngoại của 《 Thượng Cổ 》mới tái bản, dùng làm khúc dạo đầu cho《 Bạch Thước Thượng Thần 》 này quá thích hợp.

Sách mới đào hố, dạo ngang qua đừng gọi ta.

Góc xàm xí của Kyn

Chương này dù hơi buồn nhưng quả thực rất chất lượng, thỏa mãn nỗi lòng của con dân tam giới. Hóng Nguyệt Di của tương lai quá đi.

___________________________________________________________________________________________________

Chương 2 Dạo đầu

“Nếu một ngày nào đó Nguyệt Di có thể trở về thế gian.”

“Tỷ ấy nhất định hy vọng, người tìm được tỷ ấy, là Thiên Khải.”

Thư Tư gặp lại.